Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 903: Ông lão lưng gù
Trong ấn tượng của tôi, hình như tôi chưa bao giờ gặp ông lão này. Lão mặc một bộ đồ rách rưới vá chằng chịt, lưng hơi còng xuống, gầy như chỉ có da bọc xương, khuôn mặt khô gầy như vỏ cây, đôi môi tái nhợt hé ra vừa như đang nở nụ cười giả tạo vừa như muốn nói chuyện với tôi.
Nhất là đôi mắt trống rỗng vô hồn kia, chúng giống như đôi mắt của người chết, cứ nhìn chằm chằm vào tôi không rời. Tôi bị dọa giật mình một cái, nháy mắt đã tỉnh táo lại, sợ hãi hét to một tiếng: “A! Bố, bố mau tới… Có người…”
Tôi vừa kêu vừa muốn xoay người xuống giường, nhưng lạ là lúc này cơ thể của tôi như đã mất khống chế, không thể nhúc nhích. Một giây sau, tôi còn chẳng nói được nên lời, chỉ có thể trơ mắt nhìn ông lão lưng gù ung dung chậm rãi giơ một cái tẩu thuốc dài lên, làm bộ như muốn gõ lên đầu tôi.
Thấy động tác của ông lão lưng gù, tôi đã bị dọa cho cứng người tại chỗ. Còn chưa kịp phản ứng lại, chỉ nghe một tiếng “rầm” vang lên, bố tôi đẩy cửa vọt vào trong, thấy tình trạng của tôi không ổn thì vội vàng bế tôi lên, lo lắng hỏi: “Tiểu Ngư Nhi, con sao rồi? Có phải mơ thấy ác mộng không, sao đầu lại đầy mồ hôi thế này?”
Dường như bố tôi không chú ý tới ông lão lưng gù phía sau ông, nhe răng nhếch mép trừng tôi như rất tức giận, sắc mặt còn âm trầm kinh khủng hơn khi nãy nữa.
Lòng tôi vừa sợ vừa sốt sắng nhưng vẫn không có cách nào nói chuyện, chỉ có thể trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vị trí phía sau bố, muốn nói cho bố tôi rằng ông lão lưng gù kia ở ngay sau lưng ông.
Bố tôi không hiểu ý của tôi, ngược lại còn bị động tác của tôi dọa sợ nên dùng sức lay tôi mấy lần. Ông vừa lay mấy cái như thế, tôi chợt cảm thấy người có chút sức, thế là tôi há mồm hô to: “Bố, phía sau bố có người!”
Tôi vừa mới mở miệng, bố tôi lập tức quay đầu nhìn lại. Ông nhìn chừng mười mấy giây đồng hồ, bấy giờ mới xoay người lại, vẻ mặt tràn đầy sự kinh ngạc nhìn tôi: “Tiểu Ngư Nhi, rốt cuộc con sao vậy? Con đừng dọa bố, ngoại trừ con và bố ra, trong phòng này đâu còn người nào khác?”
Bố tôi vừa dứt lời thì mẹ tôi cũng khoác quần áo chạy vào. Dường như mẹ tôi cũng không thấy được ông lão lưng gù đó, vừa thấy triệu chứng của tôi là vội áp mu bàn tay lên trên trán tôi kiểm tra: “Chết rồi! Bố nó ơi, trán Tiểu Ngư Nhi nóng khiếp người, chắc là phát sốt rồi! Em phải mau mau tìm thầy lang Lý xem thử, không thì con nó sốt đến mê sảng mất.”
“Thảo nào vừa rồi Tiểu Ngư Nhi nói xằng, hóa ra là sốt tới mê sảng rồi, vẫn là mẹ nó cẩn thận!” Bố tôi nghe xong lời mẹ tôi nói, lúc ấy mới vỗ ót hiểu ra.
Hai người cõng tôi suốt đêm đi tìm thầy lang Lý trong thôn. Địa thế làng Cửu Long hẻo lánh mà cô lập, chỉ có tầm mười gia đình, trong làng không có bác sĩ chính quy mà chỉ có một thầy lang Lý biết phối thảo dược. Chỉ cần người trong làng bị trúng gió cảm mạo là sẽ đi tìm ông ấy khám bệnh.
Lúc này, tôi hoàn toàn chìm trong trạng thái mơ hồ, gần như không có ý thức gì cả, chỉ biết là bố đang cõng tôi chạy cả đường khiến tôi bị xốc rất khó chịu. Nhưng vào lúc này, chung quanh đột nhiên có một ngọn gió âm u thổi tới, thổi đến mức lưng tôi phát lạnh.
Giờ đang là giữa hè, nhưng ngọn gió âm u này còn lạnh hơn cả gió bắc, hơn nữa nó cứ như đang thổi vào sau lưng tôi vậy. Trong nháy mắt, tôi đã bắt đầu rét run cả người, cơ thể cũng run bần bật.
Người tôi càng ngày càng lạnh, đang lúc tôi muốn gọi mẹ tôi, còn chưa mở miệng thì tôi lại chợt nghe thấy sau lưng có một hồi tiếng bước chân vội vàng truyền đến. Tôi vô ý thức quay đầu ra sau nhìn, chỉ thấy ông lão lưng gù kia lại xuất hiện, lão vẫn cười âm u như cũ, tay cầm cái tẩu thuốc dày sương, đang nhanh chóng đuổi theo tôi.
Tôi vừa thấy ông lão lưng gù này đuổi theo, tim gan chỉ thiếu nước bị dọa cho nát tươm, khóc lóc bất lực: “Lão già thối tha nhà ông, ông đừng đuổi theo tôi nữa, ông đi mau…”
Bố mẹ tôi bị lời nói của tôi làm cho giật mình, gần như là đồng thời quay đầu nhìn lại, nhưng rất nhanh sau đó thì mặt hai người đã sầm lại. Mẹ tôi đau lòng nhìn tôi, cố nén nước mắt cười cổ vũ cho tôi: “Tiểu Ngư Nhi, phía sau chẳng có gì cả, con đừng sợ, bố mẹ sẽ bên cạnh con!”
Dạ – tôi yếu ớt thưa một tiếng, áp sát đầu vào tấm lưng dày rộng của bố tôi, mẹ tôi thì nắm tay tôi thật chặt mãi không buông. Độ chừng mười phút đồng hồ, cuối cùng thì chúng tôi mới chạy tới nhà thầy lang Lý.
Chúng tôi còn chưa vào sân, con chó mực Hắc Tử mà thầy lang Lý nuôi đã chợt vọt ra sủa loạn về phía chúng tôi. Hắc Tử sủa dữ như nổi điên vậy! Nhất là đôi mắt nó, chúng phát ra ánh sáng trắng nhè nhẹ trong đêm khuya.
Thầy lang Lý bị tiếng chó sủa đánh thức, mở cửa ra thấy là chúng tôi thì vội quát cho con chó mực một cái: “Hắc Tử, cái con chó vô ơn nhà mày, ngay cả người quen cũng không nhận ra à?”
Thầy lang Lý vừa mắng nó, vừa mời chào chúng tôi vào nhà.
Thầy lang Lý đã sớm quen với chuyện nửa đêm cầu thầy. Không đợi bố mẹ tôi mở miệng, thầy lang Lý đã bảo bố tôi đặt tôi lên giường, sau đó sờ trán tôi một cái, lại lật mắt tôi kiểm tra một phen, ông ấy nói tôi phát sốt, hơn nữa còn sốt rất nghiêm trọng, nếu như hạ sốt muộn thì sẽ ảnh hưởng đến thần kinh.
Thầy lang Lý bảo bố mẹ tôi đi múc một chậu nước lạnh tới lau mình cho tôi, sau đó lại cho tôi uống ít thuốc ông ấy vội phối, còn nói nếu như không có biện pháp hạ nhiệt thì phải nghĩ cách đưa tôi đến bệnh viện trên trấn.
Làng chúng tôi không thông với đường cái, đến trên trấn ít thì cũng phải đi mất một giờ, đường tắt nhanh nhất chính là đến sau núi, như thế có thể tiết kiệm được một nửa thời gian. Nhưng đường phía sau núi không dễ đi, cộng thêm bây giờ là nửa đêm, bọn họ chỉ có thể chờ số thuốc thầy lang Lý phối sơ qua kia có thể mang đến hiệu quả hay không.
Nói đến cũng lạ, tôi vừa vào nhà thầy lang Lý thì không hiểu sao thấy an tâm không ít, không bao lâu là tôi hạ sốt. Tôi còn nhớ câu nói đầu tiên sau khi tôi tỉnh lại là con đói rồi, chuyện này làm bố mẹ tôi sung sướng vô cùng, vội mang tôi về nhà làm đồ ăn cho tôi.
Bận rộn một phen, chờ tôi ăn no ngủ đủ rồi thì trời đã tảng sáng. Giấc ngủ này đặc biệt an tâm, mà khi tôi còn trong mộng thì loa làng chợt vang lên, hóa ra là trưởng làng gọi dân làng đến nhà ông ấy họp.
Trẻ con thích náo nhiệt, tôi cũng không ngoại lệ, tôi đứng dậy chạy tới nhà trưởng làng. Tôi vừa chạy đến nhà trưởng làng là nghe thấy trưởng làng bảo có ông chủ muốn đầu tư vào cái làng Cửu Long của chúng tôi, chịu ra tiền tu sửa đập chứa nước ở sau núi Cửu Long.
Địa hình làng Cửu Long dốc đứng, trước sau có núi to ngăn cách, chung quanh lại không có sông, chuyện uống nước vẫn luôn là một vấn đề lớn. Nếu như gặp phải năm trời hạn thì chỉ có thể lên núi gánh nước. Người trong làng đã sớm có suy nghĩ muốn xây sửa đập chứa nước, tiếc rằng do vấn đề kinh tế nên vẫn luôn không thực hiện kế hoạch này.
Bây giờ người trong làng nghe thấy trưởng làng nói có người chịu chi tiền xây đập chứa nước thì đương nhiên là đồng ý rồi. Nhưng bố tôi lại không chịu, ông đứng lên phản đối: “Trưởng làng, đập chứa nước không thể xây ở vịnh Cửu Long. Trước kia bố tôi từng nói rằng vịnh Cửu Long không thể chứa nước, nếu không sẽ làm hỏng phong thủy của làng, còn sẽ mang vận rủi cho làng!”
Bố tôi vừa thốt ra câu đó là lập tức chọc giận những dân khác trong làng. Một bác trai trong đó chỉ vào bố tôi mắng: “Cậu cả Lạc, cậu cho rằng ông đây không biết cái ý riêng của cậu à? Bố cậu chôn ở vịnh Cửu Long, chắc là cậu sợ hỏng phong thủy nhà họ Lạc cậu chứ gì?”
Một người khác nói tiếp: “Cậu cả Lạc, cái vịnh Cửu Long này cũng không phải là của nhà họ Lạc các người, mà thuộc về tất cả chúng ta. Bây giờ vất vả lắm mới có ông chủ ra tiền xây đập, cậu có tư cách gì mà không đồng ý?”
“Đúng rồi! Dựa vào cái gì mà cậu không đồng ý?”
Mọi người mồm năm miệng mười mắng bố tôi, thậm chí còn quay ra chửi cả mẹ tôi.
Bố tôi không nói lại bọn họ, mặt mày đỏ lên, gân cổ nói: “Tôi mặc kệ các người xây đập chứa nước ở đâu, nhưng nhất định không thể xây ở vịnh Cửu Long, trừ khi nhà họ Lạc của tôi đây không còn ai nữa!”
Bố tôi nói như thế, bầu không khí lập tức có chút giương cung bạt kiếm, tất cả dân làng đều tức giận nhìn bố tôi, chỉ thiếu điều ra tay.
Mắt thấy tình huống không đúng, ông Lưu lớn tuổi nhất trong làng ra mặt: “Cậu cả Lạc nói đúng, vịnh Cửu Long là mắt phong thủy của làng Cửu Long chúng ta. Nếu làm hỏng phong thủy thì nhất định làng sẽ xảy ra chuyện lớn. Hơn nữa tôi có thể làm chứng, năm đó khi chia đất, vịnh Cửu Long đúng thật là đã chia cho nhà họ Lạc. Bây giờ người nhà họ Lạc không đồng ý, mọi người vẫn nên tìm một nơi tốt khác đi.”
Vai vế của ông Lưu ở trong làng rất cao, ngay cả trưởng làng bình thường cũng phải nghe theo ông ấy. Ông ấy vừa nói là người trong làng cũng không tiện nói thêm gì nữa, tất cả đều nhìn trưởng làng, chờ ông ta quyết định.
Nhưng nào ngờ lúc này chú ba tôi lại đột nhiên xuất hiện: “Các vị thôn dân, cậu ba Lạc tôi cũng là người nhà họ Lạc, tôi đồng ý xây đập chứa nước ở vịnh Cửu Long, ông chủ là do tôi tìm đến, ông ấy còn đồng ý với tôi rằng sau khi xây đập xong, ông ấy sẽ sửa đường cho làng chúng ta!”
Bố tôi thấy chú ba ra mặt thì giận vô cùng, xông lên muốn đánh chú ba tôi, nếu không phải người khác cản lại thì nhất định hai anh em sẽ đánh một trận.
Trưởng làng là người thông minh, chợt sinh một kế trong lòng, ông ta lập tức bảo mẹ tôi mang bố tôi về, vừa tìm hai người đi theo rủ bố tôi uống rượu, vừa âm thầm để chú ba tôi lén mang người đến vịnh Cửu Long làm việc. Trưởng làng nghĩ bụng, đến lúc đó vịnh Cửu Long đã đào rồi, bố tôi cũng không tiện ngăn nữa.
Hai người tới nhà bố tôi uống rượu có quan hệ tốt nhất với bố tôi, mẹ tôi còn làm vài món chính, hai người phối hợp với nhau, vừa trấn an cảm xúc bố tôi vừa rót rượu cho ông.
Chầu rượu bất ngờ này vẫn luôn diễn ra từ xế chiều đến đêm, ai ngờ vừa mới vào đêm thì đột nhiên thời tiết thay đổi. Mặt trăng vừa xuất hiện là đã nhanh chóng bị mây đen che khuất, tiếp đó là tiếng sấm cuồn cuộn, mưa rào xối xả. Tiếng sấm sau lớn hơn tiếng sấm trước, vô cùng hãi hùng, ngay cả lợn nái nhà anh hàng thịt cũng bị dọa cho sảy thai.
Tôi sợ sét đánh nên đã sớm lên giường đi ngủ. Nhưng vừa nằm ngủ không bao lâu thì tôi chợt cảm thấy chăn lạnh như băng. Tôi bị lạnh không ngủ được, vừa mở mắt ra là lập tức bị dọa cho muốn bay cả hồn!