Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 904: Dựng đũa hỏi quỷ
Ông ta đang nghiêng người nhìn tôi, ánh mắt trống rỗng vô thần nhìn tôi chằm chằm, đôi môi xanh tím mở to, trên người còn bốc ra một mùi hôi thối khó ngửi.
Chỉ thấy miệng ông ta khẽ động, khó khăn nói ra hai chữ: “Ta… lạnh…”
“A!” Tôi sợ hãi hét lên một tiếng, hai mắt bỗng tối sầm rồi mất ý thức.
Đợi đến khi tôi tỉnh lại lần nữa thì thấy mẹ tôi ngồi cạnh giường, vừa dùng khăn nóng đắp lên trán tôi vừa sốt ruột lẩm bẩm: “Làm sao bây giờ? Tiểu Ngư Nhi cứ sốt cao mãi, bố nó uống đến bất tỉnh, ngoài trời lại đang mưa to…”
“Mẹ!” Tôi khẽ gọi một tiếng, lúc này mẹ tôi mới phản ứng lại, vội vàng hỏi tình hình của tôi: “Tiểu Ngư Nhi, con sao rồi? Thấy chỗ nào không khỏe thì nói với mẹ, mẹ đưa con đi khám.”
Trông thấy dáng vẻ lo lắng sợ hãi của mẹ, trong lòng tôi rất khó chịu, cố gắng gượng cơ thể suy yếu an ủi bà: “Mẹ, con không sao đâu! Con…”
Tôi chưa kịp nói hết câu thì cơn buồn ngủ bỗng ập đến, sau đó lại mê man thiếp đi. Cả đêm tôi có tỉnh mấy lần, nhưng không gắng gượng được mấy phút đã rơi vào trạng thái ý thức mơ hồ. Mỗi lần tỉnh lại, tôi đều thấy khóe mắt mẹ ngấn nước.
Trời chưa sáng hẳn, mẹ tôi đã vội vã sang tìm thím ba giúp đỡ, nhờ thím đi mời thầy lang Lý tới khám cho tôi.
Thầy lang Lý thấy tình trạng của tôi cũng lắc đầu: “Haizz! Tôi cũng không có cách nào trước tình hình của Tiểu Ngư Nhi. Tình trạng của thằng bé bây giờ rất tệ, mọi người phải nhanh chóng đưa nó đến bệnh viện trấn trên. Nếu còn trì hoãn nữa, chỉ sợ không giữ nổi Tiểu Ngư Nhi!”
Nghe thầy lang Lý nói xong, nước mắt mẹ tôi tuôn ra như chuỗi ngọc trai đứt, đau lòng nghẹn ngào nói: “Rốt cuộc nhà họ Lạc chúng tôi đã tạo nghiệp gì chứ? Tại sao lại đày đọa con trai tôi như vậy? Cả buổi tối Tiểu Ngư Nhi đều sốt cao không hạ, còn nói mớ linh tinh, gì mà ông lão lưng gù, lại kêu lạnh…”
Mẹ tôi càng nói càng đau lòng, nhưng thầy lang Lý lại để tâm đến câu nói này, nói nhỏ với mẹ tôi: “Chị Lạc, chị từng nghĩ đến chưa? Sợ rằng Tiểu Ngư Nhi không phải bị bệnh mà là trúng tà rồi!”
Khi nghe thấy hai chữ “trúng tà”, mẹ tôi không nhịn được rùng mình một cái. Người nông thôn mê tín kị điều, mẹ tôi không dám nói bừa, trong lòng vừa kinh ngạc vừa lo sợ, đợi thầy lang Lý nói tiếp.
Thầy lang Lý lại nhỏ giọng nói: “Theo lí mà nói thì thảo dược của tôi trị trúng gió hay cảm cúm rất tốt, tác dụng của thuốc có thể hơi chậm nhưng cũng không đến nỗi càng ngày càng nặng. Ông Lưu có hơi hiểu biết chuyện này, chị không ngại thì đi mời ông ấy tới xem thử xem.”
Mẹ tôi nghe ý kiến của thầy lang Lý xong bèn nhờ thím ba trông chừng tôi, còn bà thì đích thân đi mời ông Lưu. Nào ngờ ông Lưu chưa vào tới nhà đã dừng lại, hít hít mũi, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Sao trong nhà cháu lại có mùi hôi thối kì lạ thế? Giống như mùi của người chết!”
Mẹ tôi nghe thế thì vô cùng hoảng sợ, nhưng lo lắng cho tình hình của tôi nên tìm bừa một lí do: “Ông Lưu, sao trong nhà cháu lại có người chết được? Chắc là do mấy hôm trước cháu bẫy chuột, có lẽ mùi thối bốc ra từ mấy con chuột chết.”
Ông Lưu gật đầu không nói, lập tức ngồi bên giường quan sát tình trạng của tôi. Sau khi xem xét một lúc, ông Lưu bảo mẹ tôi rót một bát nước sạch và lấy một chiếc đũa.
Sau đó, ông Lưu đặt bát nước đầy trước mặt tôi rồi lấy ra một tờ giấy vàng, bên trên vẽ một ít phù xiêu xiêu vẹo vẹo. Sau khi dùng bật lửa đốt lá bùa, ông ấy để nó bay lơ lửng giữa không trung, cho toàn bộ số tro của lá bùa đã cháy vào bát đựng nước sạch.
Chờ lá bùa cháy hết, ông Lưu bảo mẹ tôi đỡ tôi dậy, lại đặt cây đũa vào lòng bàn tay rồi bảo tôi nắm chặt. Cuối cùng, ông Lưu kêu tôi cắm cây đũa đang cầm trong tay vào bát đựng đầy nước và tro của lá bùa. Khi tôi từ từ thả lỏng cây đũa thì chuyện kì lạ đã xảy ra.
Chỉ thấy chiếc đũa đứng vững trong nước, hoàn toàn không có dấu hiệu sắp đổ. Càng bất thường hơn là, nước sạch trong bát bỗng hóa đục bằng tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.
Ông Lưu thấy vậy thì cực kì hoảng sợ: “Dựng đũa hỏi quỷ, nếu đũa không đổ tức là có quỷ quấn thân! Không ổn, Tiểu Ngư Nhi trúng tà rồi!”
Mẹ tôi nghe xong lập tức bị dọa, cơ thể mềm nhũn trực tiếp quỳ xuống đất, khóc lóc van cầu ông Lưu: “Ông Lưu, ông nhất định phải cứu Tiểu Ngư Nhi. Thằng bé vẫn còn nhỏ, cầu xin ông!”
“Cháu đứng lên trước đi!” Ông Lưu đỡ mẹ tôi dậy, bất lực than thở: “Không phải tôi không muốn cứu Tiểu Ngư Nhi, mà là tôi không có bản lĩnh phá tà giúp nó. Chút thủ đoạn này của tôi là mấy cái vặt vãnh mà tôi học được từ ông nội thằng bé. Nếu ông nội nó vẫn còn sống có lẽ sẽ có cách. Mọi người muốn cứu Tiểu Ngư Nhi thì mau chóng lên trấn trên mời thầy về giúp. Nếu đi ngay thì không chừng vẫn có cơ hội, còn chậm trễ thì Tiểu Ngư Nhi sẽ mất mạng!”
Mẹ tôi không dám trì hoãn nữa, đánh thức bố tôi rồi thu dọn vài món đồ đơn giản, sau đó hai người bèn vội vã rời khỏi thôn Cửu Long. Sau khi họ đi, ông Lưu lại cho tôi uống bát nước phù khi nãy cắm chiếc đũa, lại bảo thầy lang Lý dắt chó mực ra buộc trước cổng.
Tôi vẫn đang trong trạng thái lúc tỉnh lúc mê, dù có tỉnh thì đầu óc cũng mê man, cả người mất sức, đến sức để nói chuyện cũng không có. Trong lúc đó, ông Lưu và thầy lang Lý chưa từng rời đi, canh chừng tôi một tấc không rời.
Họ thấy tình hình của tôi dần dần ổn định nên ngồi nói chuyện. Thầy lang Lý mở miệng trước: “Ông Lưu, sao Tiểu Ngư Nhi lại trúng tà? Thôn chúng ta chưa bao giờ xảy ra chuyện tà quái như vậy!”
Ông Lưu lắc đầu, phân tích: “Từ tướng mặt của Tiểu Ngư Nhi, tôi thấy thằng bé không phải tướng âm mạnh dương yếu, theo lẽ thường thì sẽ không dễ trúng tà. Tôi đang nghĩ, liệu có phải ai đó giở trò sau lưng?”
Ông Lưu vừa phân tích vừa đi tới chỗ cửa sổ, dường như vô tình nhìn thấy thứ gì nên đột ngột kêu lên một cách kinh ngạc: “Thầy lang Lý, cậu mau đến đây, cậu xem bên ngoài cửa sổ có một hàng dấu chân, trên cửa sổ cũng có. Hơn nữa, bùn đất trên dấu chân hình như là đất vàng, trong thôn chúng ta chỉ có vịnh Cửu Long mới có loại đất ấy.”
Thầy lang Lý nhanh chóng đi tới cửa sổ, nhìn thấy dấu chân dính bùn đất vàng cũng rất ngạc nhiên, sau đó lại nghĩ đến việc đào đập chứa, nói nhỏ: “Ông Lưu, cháu nghe mấy người tối qua đào đập chứa nước nói khi họ đang đào đất thì hình như đã đào trúng một cục đá tảng. Có người tò mò dùng cuốc đập vỡ cục đá tảng ấy, sau đó trời bắt đầu có sấm sét và đổ mưa. Nhưng lạ là, nghe nói mộ của nhà họ Lạc đều bị ngập hết. Ông nói có người giở trò sau lưng, liệu có phải là vì bố của Tiểu Ngư Nhi đã ngăn cản bọn họ không?”
“Rất có thể! Khi ông nội của Tiểu Ngư Nhi còn sống thì thân với tôi nhất, ông ấy nói với tôi rằng vịnh Cửu Long là nơi đất lành chim đậu do chín con rồng hội tụ tạo thành, được xem như mạch máu của thôn Cửu Long. Tính cách cậu cả Lạc rất cố chấp, chắc chắn sẽ đi ngăn cản bọn họ tiếp. Giờ xem ra, chỉ sợ việc này không đơn giản như chúng ta nghĩ.”
Ông Lưu nói đến đây thì không nói nữa, thầy lang Lý cũng không hỏi thêm. Hai người đều là người thông minh, trong lòng biết rõ chuyện này chỉ có thể nói lúc riêng tư, quyết không thể truyền tới tai người ngoài để tránh những rắc rối không cần thiết.
Im lặng đôi chút, ông Lưu đứng dậy thở dài, nói: “Haiz! Chỉ mong Tiểu Ngư Nhi không sao, dù sao thằng bé cũng đâu có tội tình gì. Nhưng mà kì lạ, sao ta lại cảm thấy mùi hôi thối trong phòng ngày càng nồng.”
Ông Lưu không chịu được mùi đó nữa, nói xong là cầm tẩu thuốc dài lên châm lửa rồi rít một hơi. Mùi thuốc phiện sống ấy rất nồng, rất nhanh tôi đã tỉnh lại vì nghẹt thở.
Ông Lưu thấy tôi đã tỉnh, vội hỏi thăm tình hình của tôi. Mà tôi vừa nhìn thấy tẩu thuốc dài ông ấy đang cầm lập tức kêu gào, sau đó lại rơi vào hôn mê.
Hai người họ thấy tôi bị kinh hãi cũng hoảng hồn, ông Lưu vội bảo thầy lang Lý đi tìm bố mẹ tôi, kêu họ nhanh chóng quay về, còn ông ấy ở lại chăm sóc tôi.
Thầy lang Lý đi đến gần chập tối mới hớt hải trở lại, nhưng chỉ có một mình ông chứ không thấy bố mẹ tôi.
Khi ông Lưu hỏi đã xảy ra chuyện gì, thầy lang Lý bất lực cười khổ: “Ông Lưu, cháu vốn dĩ không ra khỏi thôn. Cháu vừa tới cửa thôn đã bị người trong thôn kéo về, nói rằng trong thôn có người bị bệnh, hơn nữa triệu chứng rất kì lạ.”
Ông Lưu nghe thế thì thấy hứng thú, vội hỏi ông ấy là có chuyện gì.
Thầy lang Lý ngồi xuống lau mồ hôi trên trán, chậm rãi kể lại.
“Trong thôn có nhiều người cùng mắc bệnh lạ, thân thể họ nhìn có vẻ rất suy yếu, sắc mặt trắng bệch như là bệnh nhân đang nguy kịch hết vậy. Cái lạ thường là họ vẫn luôn kêu khát, nhưng uống nước lại không có tác dụng, chỉ có uống máu tươi của gia súc mới có thể đỡ khát. Trong số đó, Đỗ Nhị Oa là nặng nhất, bụng phồng lên như phụ nữ có thai. Cháu phát hiện việc này không thích hợp, đi nghe ngóng mới tìm ra nguyên nhân.”
“Hóa ra buổi sáng khi họ đào hồ chứa thì đào được một hang thỏ hoang bên cạnh cục đá tảng kia, thấy bên trong có hai con thỏ lớn một đen một trắng. Nghe họ nói, họ chưa bao giờ thấy thỏ to gần bằng con dê con như vậy bao giờ. Sau đó Đỗ Nhị Oa dẫn đầu đánh chết hai con thỏ hoang ấy, cả đám nướng thỏ ăn trên núi, trở về là xảy ra chuyện ngay! Cháu không còn cách nào khác, chỉ đành khám cho họ trước nên mới chậm trễ.”
Ông Lưu nghe xong thì nhíu chặt mày, hồi lâu mới hỏi: “Vậy tình hình hiện tại của họ thế nào?”
Thầy lang Lý bất lực lắc đầu, chưa kịp mở miệng thì chó mực xích ngoài cửa bắt đầu sủa inh ỏi. Tiếng sủa ấy vừa dữ vừa gấp, nó sủa đến vỡ giọng, nghe vào như đang khóc.
Tôi vừa nghe thấy tiếng chó sủa thì lập tức bừng tỉnh bật dậy khỏi giường, mở mắt ra đã thấy ông lão lưng gù đứng ở ngoài cửa đang nhìn tôi một cách u ám, cơ thể ông ta liên tục run lẩy bẩy, miệng lúc đóng lúc mở như muốn nói với tôi rằng ông ta rất lạnh!
Tôi sợ xanh mặt, hít thở không thông, cả người liên tục co giật, miệng không nói lên lời, con ngươi dần mở to, rõ ràng là khả năng chịu đựng đã đạt tới giới hạn.
Mắt thấy sắp bị dọa chết, ai ngờ ngoài cửa bỗng vang lên một giọng nói đinh tai nhức óc: “Chính khí cuồn cuộn, chiếu sáng vạn vật; nếu tâm không hoảng, há sợ yêu tà! Tất cả đều là hão huyền…”