Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 932: Nguồn gốc đạo môn
Mặc dù nhọt Quy Xà trên người Triệu Hổ đã tiêu hết nhưng màng da rắn che mắt vẫn chưa được giải quyết. Căn bệnh này vốn là do chú nguyền tà ác gây ra, các loại thuốc vốn chẳng có tác dụng gì. Về lâu về dài, màng da rắn sẽ bọc lấy cả cơ thể của ông ấy, mãi cho tới khi biến thành một quái vật hình người da rắn.
Bà lão do con bạch xà hóa thành kia đã chẳng biết đã đi đâu, ắt hẳn là trốn vào trong núi sâu rừng già. Muốn tìm được bà ta có thể nói là khó như lên trời, trừ phi đợi bà ta tự hiện thân. Nhưng tôi từng nghe Miêu Tam Cô nói, máu của cương thi vừa hay có thể thay thế mật rắn của bạch xà, trị được màng da rắn này.
Dẫu vậy, máu của cương thi quá khó tìm, là thứ sinh ra từ khí chí âm chí tà, là một món cực kì kiếm thấy! Không ngờ rằng Trình Thiên Sư lại biết trên núi quan tài có máu cương thi.
Điều quan trọng nhất là, tin tức Triệu Bằng đưa tới cũng nói cho chúng tôi biết đầu đà gầy và đầu đà béo hình như cũng đang nghe ngóng về vị trí của núi quan tài, lẽ nào bọn chúng cũng nhắm vào máu cương thi? Dù gì nơi không có kho báu thì hai người này cũng chẳng thèm tới.
Triệu Chính Hùng không hiểu, hỏi Trình Thiên Sư: “Trình Thiên Sư, máu của cương thi thực sự có thể trị dứt điểm màng da rắn trên người anh tôi sao?”
“Lúc nãy sư phụ của tôi đã nói rồi, máu của cương thi có thể trị được màng da rắn che mắt của Triệu chưởng môn. Với sự tài giỏi của cậu ấy, chắc không phải giả!” Trình Thiên Sư đột nhiên gọi tôi bằng sư phụ, còn không ngừng đề cao thân phận của tôi.
Điều này lại làm tôi thấy không quen lắm, trước kia tôi vốn là muốn áp cái sự kiêu căng quá khích của ông ta xuống thôi, hoàn toàn không hề coi chuyện ấy là thật. Trình Thiên Sư này thực đúng là con cáo già, vậy mà có thể bỏ qua sĩ diện để mở miệng gọi tôi một tiếng sư phụ. Nhưng ông ta thay đổi quá nhanh, điều này khiến tôi âm thầm sinh nghi trong lòng.
Mà Trình Thiên Sư nói như vậy, những người khác cũng nhìn hết về phía tôi, dường như đang đợi một đáp án chắc chắn từ tôi.
Tôi khẽ gật đầu, nói: “Bây giờ chúng ta không có cách nào tìm được bà già kia, chỉ có thể dùng máu của cương thi trị màng da rắn bọc mắt của chú Triệu”
“Vậy thì rất tốt!” Triệu Chính Hùng nghe được đáp án của tôi, kích động nói: “Chú sẽ tức phái người đi tìm máu cương thi, không cần biết phải tốn cái giá lớn tới mức nào, chú cũng phải cứu anh của chú!”
“Nhị chưởng môn đừng vội!” Trình Thiên Sư lắc đầu nói: “Núi quan tài nằm sâu bên trong Thập Vạn Đại Sơn ở Tương Tây, nhiều trùng độc chướng khí, nếu có thể tìm được dễ dàng như vậy, cũng chẳng tới mức để mãi tới bây giờ cũng chưa ai phát hiện ra! Nếu không có ai dẫn đường, không nghi ngờ gì là đồng nghĩa với việc mò kim đáy bể!”
“Lẽ nào lực lượng của nhà họ Triệu ta cũng không làm được chuyện ấy ư?” Triệu Chính Hùng không tin.
Trình Thiên Sư cười thần bí, vuốt chòm râu dê nói: “Nhị chưởng môn, có những thứ không phải có tiền thì sẽ lấy được. Một là cần người dẫn đường, hai là cần mời kỳ nhân dị sĩ tới hỗ trợ, thiếu một cái cũng không được!”
Lời này của Trình Thiên Sư cũng không phải giả, Tương Tây từ xưa tới nay đều rất thần bí, luôn luôn có những truyền thuyết kỳ bí về nó. Mà Miêu Cương giáp ranh với Tương Tây, ngay cả Ngũ Độc Giáo cũng chẳng thể tìm được máu của cương thi, người bình thường sao có thể dễ dàng phát hiện ra được?
Triệu Chính Hùng vừa nghe là biết chuyện này chẳng dễ làm, mày chau lại, nói: “Lẽ nào không còn cách khác sao? Chỉ cần có thể cứu được mạng của anh tôi, tôi bằng lòng đổi bằng cổ phần của Tập đoàn Diệu Thủ. Tài sản của tôi đủ để cho người bình thường sống mấy đời không lo chuyện cơm áo!”
Có thể thấy được tình cảm của Triệu Chính Hùng và anh ông ấy rất sâu đậm. Vì cứu mạng của Triệu Hổ, ông ấy cũng hao hết tâm tư sức lực.
“Cũng không phải không còn cách khác!” Trình Thiên Sư cố ý làm ra vẻ bí ẩn: “Muốn biết vị trí của núi quan tài, chỉ có thể đi tìm chưởng quầy của tiệm quan tài Thiên Kiều. Chỉ có điều tính tình người này thất thường, lúc điên lúc bình thường, hoàn toàn làm việc theo cảm tính. May rằng tôi cũng qua lại đôi chút với ông ấy, nói không chừng ông ấy sẽ nói cho chúng ta biết chuyện của núi quan tài!”
Tôi cũng đang tính mẩm trong lòng, con người Triệu Hổ chẳng có gì để chê trách, vì tuân thủ lời hứa năm xưa, ông ấy hủy tiệc đính hôn ngay trước mặt Triệu Ngọc Nhi, còn một lòng muốn gả Triệu Ngọc Nhi cho mình, hoàn thành lời hứa năm xưa của ông ấy với Miêu Tam Cô.
Trước giờ tôi chưa từng nghĩ tới chuyện cưới Triệu Ngọc Nhi, tôi biết cô ta chẳng để tôi vào mắt. Tôi vốn không muốn lội trong vũng nước bùn này, nghĩ rằng với thực lực của nhà họ Triệu, mời một cao nhân về tìm máu cương thi cũng là chuyện dễ như trở bàn tay.
Nhưng bây giờ đầu đà gầy và đầu đà béo cũng đang nghe ngóng chuyện về núi quan tài, tôi không đi không được!
Tổng kết những yếu tố trên, tôi mới chủ động mở lời: “Chú hai Triệu, nếu chú yên tâm, cháu bằng lòng đi tìm máu cương thi cho chú Triệu. Có điều cháu phải nói trước mấy lời này. Nơi có máu cương thi nhất định sẽ nguy hiểm trùng trùng, cháu không nắm chắc mười phần rằng sẽ đem được máu cương thi về đây!
“Vậy là tốt nhất! Nhà họ Triệu ta cảm kích không thôi! Đợi cháu thành công quay về, Tiểu Ngư Nhi cháu muốn gì, Triệu Chính Hùng chú cũng có thể làm được cho cháu!” Triệu Chính Hùng nghiêm trang lập lời thề.
Nhưng nào ngờ lúc này Triệu Hổ lại nói chuyện: “Chuyện tìm máu cương thi tạm thời không vội, bây giờ chú cũng chưa chết ngay được! Trước khi mọi người xuất phát, chú muốn hoàn thành hôn sự của Tiểu Ngư Nhi và Ngọc Nhi trước!”
Triệu Hổ vừa nói xong, tất cả mọi người đều kinh ngạc không thôi, Triệu Chính Hùng yên lặng không nói gì, rất hiển nhiên là cảm thấy tôi chẳng xứng với Triệu Ngọc Nhi. Nhưng đương lúc mọi người còn đang bị bất ngờ, Triệu Ngọc Nhi chợt đẩy cửa xông vào: “Bố, con không muốn gả cho cậu ta, con không muốn bạn bè người thân của con cười nhạo con.
Bố nhìn dáng vẻ của cậu ta đi, vừa thô thiển vừa ẻo lả, lẽ nào bố nhẫn tâm gả con gái của mình cho một thằng nghèo nàn quê mùa sao?”
“Láo xược!” Triệu Hổ tức giận: “Ngọc Nhi, bình thường bố dạy con thế nào? Bố tốn bao nhiêu tiền để dạy dỗ con, không lẽ là dạy con coi thường người khác như nào sao?”
Triệu Ngọc Nhi sợ bố của mình, thấy ông tức giận như vậy, tủi thân khóc mãi không ngừng, cắn răng uất hận nhìn tôi, dường như đang trách tôi rằng tất cả mọi thứ đều do tôi gây ra.
Lúc này có thể nói rằng tia thiện cảm cuối cùng của tôi về Triệu Ngọc Nhi cũng mất rồi, Lạc Tiểu Ngư tôi nghèo thì nghèo nhưng đâu có ăn không một miếng cơm nào của nhà họ Triệu nhà cô ta. Nhưng trước mặt bao nhiêu người như này, tôi cũng không tiện so đo với một cô gái.
Tôi thấy bầu không khí rất gượng gạo, chủ động mở lời hòa hoãn: “Chú Triệu, Triệu tiểu thư nói không sai, cháu chỉ là một đứa nghèo nàn mà thôi, sao có thể xứng với đại tiểu thư nhà họ Triệu miệng ngậm thìa vàng được? Mọi người yên tâm, lấy được máu cương thi, cháu và nhà họ Triệu các người sẽ chẳng còn liên quan gì nữa!”
Nói rồi tôi nhìn Trình Thiên Sư, lớn tiếng nói: “Trình Thiên Sư, đưa tôi tới tiệm quan tài Thiên Kiều!”
“Được thôi! Sư phụ!” Trình Thiên Sư là người thông minh, thẳng thừng đưa tôi rời khỏi nhà họ Triệu. Lúc đi tới cửa, Triệu Ngọc Nhi hét về phía tôi: “Lạc Tiểu Ngư, nếu anh có thể cứu được bố của tôi, tôi có thể gả cho anh! Nhưng, cả đời này tôi cũng sẽ không thích anh, bởi vì anh không xứng!”
Tôi biết Triệu Ngọc Nhi bị tôi kích động mới nói ra lời này, đồng thời cũng là muốn vỗ về bố cô ta Triệu Hổ. Tôi chẳng thèm để ý tới cô ta, đầu cũng chẳng ngoái lại rời khỏi biệt thự nhà họ Triệu.
Ra khỏi cửa, Trình Thiên Sư gọi một chiếc xe, chúng tôi đi thẳng tới Thiên Kiều. Qua lời giới thiệu của Trình Thiên Sư, tôi mới biết được tình trạng của Thiên Kiều. Đây là khu phố cũ của Kiềm Thành, coi như là một con đường cổ.
Ở giữa có một chiếc hồ Nhân Công, có một chiếc cầu vắt ngang, hai bên đều là cửa hàng có liên quan tới việc mai táng, phong thủy, bói toán. Cũng có không ít thuật sĩ giang hồ bói toán đoán chữ ở trên cầu nhưng những người này đều là gà mờ, cứ mười người thì có chín người giả dối!
Trình Thiên Sư thấy tôi khó chịu không nói gì trên xe, chợt nhắc nhở tôi: “Sư phụ, dù tính nết cậu không chịu thua thiệt lúc cãi nhau nhưng lòng dạ lại khá lương thiện. Lão phu có mấy lời muốn tặng cậu, biết người biết mặt chẳng biết lòng, lòng người còn cách một lớp da bụng. Người nhà họ Triệu không đơn giản như cậu nghĩ, người có thể phát triển đến tình trạng này, sau lưng sao có thể không có thế lực nào chống lưng được? Tôi biết cậu không muốn bị cuốn vào chuyện của nhà họ Triệu, nhưng bắt đầu từ lúc cậu ra tay, cậu cũng đã bị cuốn vào trong rồi! Giang hồ hiểm ác, nếu chúng ta cởi bộ quần áo này ra dấn thân vào xã hội, thứ chúng ta tiếp xúc sẽ là một xã hội bình thường. Nhưng một khi mặc nó lên, chúng ta sẽ rơi vào giang hồ hung hiểm khác không người biết tới!”
Lời này của Trình Thiên Sư cũng chẳng sai, tôi biết ông ấy muốn tốt cho tôi nhưng bây giờ tôi hoàn toàn chẳng tin tưởng ông ta. Nhưng lời ông ta nói lại nhắc nhở tôi một chuyện, lúc trước Miêu Tam Cô từng nhắc tôi, sau lưng Tập đoàn Diệu Thủ của nhà họ Triệu là Diệu Thủ Môn quản lý, hình như có liên quan với Ngoại Bát Môn.
Còn về chuyện của Ngoại Bát Môn thì hình như sư phụ chẳng kịp nói với tôi. Trong lòng tôi tò mò, bèn hỏi về chuyện liên quan tới Ngoại Bát Môn.
Trình Thiên Sư nói: “Ngoại Bát Môn cũng có thể gọi là Ngoại Bát Hành, ngoài 360 ngành truyền thống từ xưa, thuộc ngành khác có tám môn phái, lần lượt là Tặc Môn, Thiên Môn, Cổ Môn, Cơ Quan Môn, Lan Hoa Môn, Thần Điều Môn, Hồng Thủ Quyên và Tác Mệnh Môn! Tặc Môn chủ yếu đào vàng trộm mộ tìm báu vật, cũng chính là trộm mộ mà người ngoài hay gọi, trải rộng khắp Hoa Hạ, do Trường Sinh Giáo đứng đầu. Còn Cổ Môn chủ yếu dùng tà thuật và cổ thuật, phân bố chính ở Miêu Cương Tây Vực, do Ngũ Độc Giáo là chính và Tương Tây Tẩu Âm Phái là phụ. Lan Hoa Môn chủ yếu dùng độc và dùng thuốc, hoạt động sôi nổi ở phía Bắc, sau có nghe nói chưởng môn Lý Tiêu Vũ đã đổi thành Bách Hoa Môn. Còn Tập đoàn Diệu Thủ của nhà họ Triệu có thể đi được tới ngày hôm nay chính là vì dựa vào Bách Hoa Môn, gọi là Diệu Thủ Môn cũng chỉ để che mắt mà thôi!”
“Còn có Tác Mệnh Môn nữa, môn phái này khá bí ẩn, trước giờ không giao tiếp với người đồng đạo bao giờ. Dáng người họ hệt như quỷ, sống về đêm, lấy ám sát là chính. Thân pháp của họ khá kỳ dị, người ngoài đồn rằng họ chẳng phải người mà là âm hồn, cho nên bọn họ còn được gọi là U Linh Môn. Bốn môn phái còn lại bây giờ bặt vô âm tín, không nhắc tới cũng được. Nhưng thủ lĩnh của Ngoại Bát Môn lại là Long Tổ thần bí hơn cả. Không ai biết về nguồn gốc của nó, cũng chẳng ai thấy bóng dáng của họ. Ngoài những môn phái này ra, chỉ còn lại môn phái lớn nhất là Đạo Môn. Bây giờ Đạo Môn chia thành Nam Đạo Môn và Bắc Đạo Môn, Sau khi Đạo Môn truyền kỳ Lý Sơ Cửu thống nhất hai phái Nam Bắc, Đạo Môn xuất hiện cảnh thái bình thịnh thế. Chỉ là gần đầy nghe nói Đạo Môn lại xuất hiện tình huống chia rẽ. Cái nghề mà cậu với tôi học là thuộc về Đạo Môn, nghe nói Long Tổ chọn người cũng chọn từ trong Đạo Môn. Nếu đời này có thể được chọn vào Long Tổ, đó sẽ là vinh quang lớn chưa từng có!”
Lượng tin tức trong lời này của Trình Thiên Sư quá lớn, tôi phải mất một lúc lâu mới có thể coi như hiểu được cái khái niệm về một giang hồ khác này. Chuyện của Long Tổ, sư phụ chưa từng nói cho tôi hay, còn dặn dò tôi cố gắng đừng tiếp xúc với người của Long Tổ.
Ấn tượng của tôi về người Long Tổ không tốt, chỉ vì năm ngoái bọn họ bỏ mặc ngó lơ sư phụ vả cả làng Cửu Long, thấy chết không cứu!
Trong lúc chuyện trò, chúng tôi bất giác đã tới Thiên Kiều rồi, sau khi xuống xe, Trình Thiên Sư đưa tôi đi thẳng tới trước cửa của một gian cửa hàng quan tài. Chỉ thấy trên biển hiệu có năm chữ lớn viết theo lối chữ Khải, Tiệm quan tài Thập Nhất!
Trình Thiên Sư đứng trước mặt tôi, ông ta không vội vàng đi vào trong cửa hàng quan tài vội mà nhìn cánh cửa mở lớn của tiệm quan tài Thập Nhất lẩm bẩm nói: “Lạ quá lạ quá, người đồng đạo đều biết quy tắc của tiệm quan tài Thập Nhất, ban ngày chưa bao giờ mở cửa đón khách, lẽ nào chưởng quầy biết sư phụ muốn tới bái phỏng ông ta?”