Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 933: Tiệm quan tài
Cái cửa tiệm tên là tiệm quan tài Thập Nhất rất thú vị, trước cửa treo hai chiếc đèn lồng màu trắng, hai bên trái phải còn viết một cặp câu đối kỳ lạ. Vế trên là: Khách từ tám phương, chỉ chờ người có duyên! Vế dưới là: Năm sông bốn bể, chỉ làm người chết sống! Bức hoành lại đề: Ngày ngủ tối mở cửa.
Từ trước tới nay tôi chưa từng nhìn thấy cặp câu đối nào kỳ lạ tới vậy, có thể nói rằng chúng rất tùy tiện, thậm chí có cảm giác dở dở ương ương. Ý chính của vế trên và vế dưới tôi hiểu, tiệm quan tài làm buôn bán liên quan tới người chết, năm sông bốn bể đều là khách hàng.
Còn chuyện ban ngày đóng cửa đi ngủ, tối mở cửa bán hàng thì tôi không hiểu nổi, thế chẳng phải đang đuổi khách không mở cửa hay sao? Người chết không phân chia sáng tối, chẳng lẽ ban ngày người ta tới mua quan tài mà chưởng quầy cũng không bán?
Tôi thầm thấy tò mò, cũng càng hiếu kỳ với ông chưởng quầy của tiệm quan tài này hơn, trong đầu thầm nghĩ người này rốt cuộc là thần thánh nơi nào? Sao tính tình lại tùy ý như vậy.
Trình Thiên Sư lầm bầm trong miệng: “Kỳ quái! Mình chưa nghe nói tiệm quan tài Thập Nhất này mở cửa ban ngày bao giờ, nào, sư phụ, để tôi dẫn cậu vào xem thử!”
“Ừm.” Tôi gật đầu bước theo sau Trình Thiên Sư. Vừa bước vào cửa tiệm quan tài, tôi đã phát hiện đồ trang trí bên trong cửa tiệm này rất khác thường, có thể nói là không giống như tiệm bán quan tài. Trong gian không thấy một cái quan tài nào, trên vách tường có treo một chiếc ti vi lớn, bên phải thì đặt một cái bể cá rất lớn, bên trong nuôi khá nhiều cá chép và cá trắm cỏ.
Bên trái kê một quầy hàng kiểu cũ, trên mặt bàn còn trưng bày một bộ bàn tính cũ trông cực kì đơn sơ! Chính giữa là một cái bàn bát tiên*, bên trên bày ba bộ bát đũa, còn thoang thoảng ngửi thấy mùi cơm và thức ăn bay ra từ sau nhà.
(*) Bàn bát tiên: là loại bàn vuông to, mỗi bên ngồi được hai người.
Tôi đang quan sát đồ trang trí bên trong tiệm quan tài thì chỉ thấy một cậu thiếu niên xấp xỉ tuổi với tôi bước vào từ hậu viện, trên người đeo tạp dề làm bếp, tay bưng hai đĩa thức ăn cháy khét, một đĩa là trứng xào cà chua, một đĩa là khoai tây xào cà chua. Hình như thiếu niên này không giỏi nấu nướng cho lắm, hai đĩa thức ăn đen thùi lùi nhìn mà cụt cả hứng ăn uống.
Bề ngoài thiếu niên đó rất đẹp, đường nét rõ ràng, ngũ quan lập thể, ánh mắt sắc bén, thiếu niên ấy cắt tóc húi cua, mang lại cảm giác sáng sủa.
“Đến rồi! Đúng lúc lắm, ngồi xuống ăn cơm đi, hôm nay tài nấu nướng của ông đây không được ổn lắm, mọi người ăn tạm nhé!” Thiếu niên lên tiếng rồi toét miệng cười tươi, lộ ra hàm răng trắng tinh đều đặn.
Trình Thiên Sư giật mình, khó tin hỏi lại: “Chưởng quầy muốn mời chúng tôi ăn cơm à?”
“Không thì thế nào? Chẳng lẽ để cho chó ăn à?” Thiếu niên tức giận đáp lại.
“Chưởng quầy quan tài mời ăn cơm khiến lão phu cảm thấy rất vinh dự! Sau này chuyện này mà truyền ra ngoài, lão phu xem xem còn ai dám xem thường Trình Thiên Sư này không?!” Mặt Trình Thiên Sư tràn đầy vẻ ngạc nhiên và mừng rỡ, cũng không quên nịnh nọt: “Chưởng quầy dạo này có nhã hứng thật đó, còn bắt đầu nuôi cá phong thủy nữa, mà còn không phải cá vàng thông thường, thế mới hợp với khí chất của cậu chứ!”
“Khí chất cái rắm ấy! Ông đây thấy hai ngày nay cá lên giá nên mới mua mấy con để nuôi, khi nào muốn ăn cũng tiện!” Chưởng quầy mắng Trình Thiên Sư một câu rồi bảo tôi ngồi xuống: “Cậu bạn đừng khách sáo, cứ xem như nhà mình đi!”
Tôi thấy Trình Thiên Sư vỗ mông ngựa lại vỗ nhầm vào chân ngựa* thì muốn bật cười. Trong lòng cũng thấy tò mò về cậu chưởng quầy quan tài này, tính cách của anh ta đúng là rất kỳ lạ.
(*) Vỗ mông ngựa: Nịnh nọt, khen một người một cách mù quáng hòng đạt được mục đích cá nhân. Vỗ nhầm chân ngựa ở đây có nghĩa là khen nhưng lại bị người ta bắt chẹt.
Vị chưởng quầy này cũng rất tùy ý, đầu tiên là kẹp một miếng bỏ vào miệng, như là thấy rất khó ăn, anh ta nhíu chặt mày kiếm muốn nhổ ra. Có lẽ thấy chúng tôi đang nhìn, chưởng quầy đành phải cố nuốt xuống, cười hì hì nói: “Ăn nhân lúc còn nóng đi thôi, lạnh rồi thì không còn vị gì đâu!”
Tôi thật sự không thể nào hạ miệng ăn được, nhưng không tiện từ chối, muốn hỏi anh ta xem có cơm hay không? Tôi tính ăn vài miếng cơm để tỏ vẻ một chút.
Có lẽ chưởng quầy cũng nhận ra, lúng túng sờ gáy, nói: “Xin lỗi nhé! Nghĩ hôm nay hai người sẽ tới nên kích động quá, lúc nấu cơm quên bật nút nồi cơm. Cái đó chưa chuẩn bị xong, gạo vẫn còn sống nguyên!”
Tôi bị cậu chưởng quầy quan tài này chọc cười, bất lực lắc đầu. Trình Thiên Sư rất biết tùy cơ ứng biến, nghiêm túc phối hợp: “Người xưa từng nói ăn nhiều thức ăn, ăn ít cơm đi, đây mới là cách ăn cơm chính xác. Nhìn phong cách độc nhất của hai món ăn này, chắc hẳn hương vị cũng rất ngon.”
Nói xong, Trình Thiên Sư cũng kẹp một đũa thức ăn bỏ vào trong miệng, sau đó lại thấy ông ta vừa cười vừa gật gù, khen ngon liên tục. Nhưng nét mặt lại bán đứng ông ta, mặc dù đang vỗ tay nịnh bợ nhưng nụ cười của ông ta rất khó coi, rõ ràng là rất dở.
Nhưng chưởng quầy lại cho là thật, đẩy hết hai đĩa tới trước mặt Trình Thiên Sư: “Trình Thiên Sư, thấy ông thích như vậy thì ăn hết luôn đi.”
“Sao lão phu có thể thưởng thức nó một mình được, một mình vui không bằng cả nhà đều vui!”
Tôi thấy hai người họ càng nói càng bay xa, bèn đi thẳng vào vấn đề: “Chưởng quầy, không dám giấu gì, lần này chúng tôi tới là muốn hỏi anh về chuyện của núi quan tài!”
Tôi vừa nói vậy, chưởng quầy đã bật cười: “Cũng chẳng dám giấu gì, tôi cũng đang chờ cậu đây Lạc Tiểu Ngư! Với lại đừng gọi tôi là chưởng quầy, gọi tôi là Triệu Thập Nhất!”
Lúc Triệu Thập Nhất nói lời này thì hai mắt đang nhìn về phía tôi. Hơn nữa anh ta còn biết tên của tôi. Tôi thầm thấy kinh ngạc, không kiềm nổi bèn hỏi: “Sao anh biết chúng tôi sẽ tới?”
“Tôi cũng không biết!” Triệu Thập Nhất lắc đầu, nói: “Sư phụ bảo tôi mở cửa tiệm quan tài ở đây là để chờ một người tên là Lạc Tiểu Ngư! Còn dặn dò tôi rằng cậu muốn biết cái gì thì phải nói cho cậu biết không sót một thứ! Đêm qua lúc tôi đọc Kim Bình Mai thì nghiêng người nhiều quá nên khó ngủ.
Bấm ngón tay tính thử thì phát hiện hóa ra cậu sắp tới! Duyên phận đúng mẹ nó là cứt khỉ, cuối cùng ông đây cũng chờ được cậu tới!”
Triệu Thập Nhất nói khiến tôi dở khóc dở cười, lại còn mẹ nó nữa chứ? So với Trình Thiên Sư thì năng lực nói nhăng nói cuội của người này đúng là sư phụ.
Tôi lúng túng bật cười, nói: “Anh này, tôi mới xuống núi, không quen bất cứ ai cả, cũng càng không quen sư phụ của anh, anh chờ tôi để làm gì?”
Sắc mặt Triệu Thập Nhất lập tức trở nên nghiêm túc, cố tỏ ra thần bí chỉ trả lời tôi bằng sáu chữ: “Thiên cơ không thể tiết lộ!”
“Không lẽ đầu của tên Triệu Thập Nhất này không được bình thường?” Đây là phản ứng đầu tiên trong đầu tôi, nhưng trước khi có được manh mối về núi quan tài, tôi không dám đùa với anh ta, cuối cùng vẫn chọn hỏi thẳng vấn đề chính: “Anh, anh thực sự biết bí mật của núi quan tài sao?”
“Biết chứ!” Triệu Thập Nhất gật đầu, nói: “Ông đây đã từ núi quan tài ra đó, trước kia sư phụ nói ông ấy nhặt tôi từ trong quan tài. Lúc mới nhìn thấy tôi còn bị dung nhan tuyệt vời làm cho kinh ngạc, nói tôi là thiên thần hạ phàm nên mới thu tôi làm đề đệ!”
“Ặc!” Tôi nghe vậy thì câm nín, không kiềm được xoa mồ hôi lạnh trên trán, đúng là cái gì cũng nói bậy nói bạ được!
Còn Trình Thiên Sư là kiểu gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ nên không cảm thấy có gì lạ, còn tỏ ra kính trọng nói: “Chưởng quầy Triệu, xin hỏi đại danh của tôn sư là gì?”
“Tôi cũng không biết sư phụ mình tên là gì!” Triệu Thập Nhất lắc đầu, nói: “Bình thường tôi hay gọi ông ấy là anh Thiết, người trong làng Tiểu Nghĩa đều gọi ông ấy là Tiểu Thiết!”
“Quả thật tôi chưa từng nghe qua đại danh của tôn sư! Nhưng có thể dạy ra học trò như chưởng quầy Triệu đây chắc chắn không phải hạng tôm tép!” Trình Thiên Sư tiếp tục nịnh bợ.
Triệu Thập Nhất nghe cũng vui, tiếp tục nói lung tung: “Tiếc rằng trò giỏi hơn thầy, khi ông đây mới biết yêu, ông đây đã vượt mặt sư phụ. Dù là giá trị nhan sắc hay là bản lĩnh thì tới hiện tại vẫn chưa thấy đối thủ nào trong cái làng này! Haiz, đúng là cô đơn mà, các người không thể hiểu được cảm giác cô đơn vì không có đối thủ này đâu!”
Tôi sợ để thêm lát nữa hai người này sẽ bốc phét lên tận trời, vì thế vội vàng cắt lời bọn họ, hỏi thẳng: “Chưởng quầy Triệu, nghe nói đầu đà béo và đầu đà gầy muốn hỏi thăm anh tin tức về núi quan tài phải không?”
“Tiểu Ngư Nhi, cậu đừng gọi tôi là chưởng quầy Triệu, gọi tôi là Thập Nhất ấy!” Triệu Thập Nhất trừng tôi mà vẻ rất đê tiện, tùy ý nói: “Tên mập kia hình như từng bị tà sát cắn, độc sát quấn thân, bị hành hạ không nhẹ nên muốn tìm máu cương thi để giải độc sát. Vừa hay trong tay họ có thứ tôi muốn nên tôi đã nói vị trí núi quan tài cho họ.”
Nghe thấy Triệu Thập Nhất nói tới chuyện độc sát, lúc này tôi mới nhớ lại. Năm đó sét đánh tà sát, đầu đà béo muốn dùng Lôi Kích Thi Đan, không ngờ lại bị tà sát cắn ngược một cái! Độc sát rất khó tiêu trừ, khó trách ông ta lại muốn biết vị trí núi quan tài, hóa ra là để giải độc sát.
Nhưng ông ta làm vậy cũng chẳng liên quan gì đến chuyện nhà họ Triệu. Tôi thực sự không thể nghĩ ra được tại sao ông ta lại hại Triệu Hổ? Cả chuyện người áo đen thả bà lão bạch xà kia đi nữa, rốt cuộc giữa bọn họ có mối liên quan gì?
Tôi càng nghĩ càng thấy chuyện không đơn giản, trong lúc đang suy tư thì Triệu Thập Nhất đột ngột hỏi: “Tiểu Ngư Nhi, các cậu cũng muốn tới núi quan tài sao?”
“Ừm!” Tôi gật đầu, rồi lại hỏi: “Triệu Thập Nhất, lúc đầu đà béo đầu đà gầy tới tìm anh thì bên cạnh có dẫn theo một cô bé tuổi xấp xỉ với em không?”
“Gái độ thanh xuân ấy à! Không có!” Triệu Thập Nhất nói đùa rồi lắc đầu: “Bọn họ tới tìm tôi tổng cộng hai lần, chỉ có hai anh em bọn họ. Cái cô bé nào đó cậu nói thì tôi không thấy, nhưng lại có một bà cô ở cửa tiệm đối diện tới mua áo liệm, mặt mũi phải nói là rất quyến rũ xinh đẹp! Còn vóc người ấy à, chậc chậc, chỉ cần cậu nhìn lâu thêm chút là sẽ tin rằng trên đời này còn có tình yêu!”
Khi cái tên này nhắc về bà chưởng quầy đối diện, chỉ thiếu điều chảy nước dãi ròng ròng.
Tôi bất lực bật cười, nhưng lòng lại nặng trịch. Nếu A Man không ở chung với bọn họ, chắc có lẽ cổ vương không nhận A Man làm chủ, đã hại chết A Man rồi?
Tôi không dám suy nghĩ thêm điều gì, càng nghĩ lòng càng sợ, chủ động nhắc đến chủ đề chính để dời lực chú ý: “Triệu Thập Nhất, anh có thể nói cho tôi biết vị trí của núi quan tài được không? Còn về chuyện thù lao thì anh cứ yên tâm, tôi chắc chắn không thiếu anh một đồng.”
“Ha ha!” Ai ngờ Triệu Thập Nhất lại bật cười, nói: “Tiểu Ngư Nhi, ông đây chẳng cần một đồng của cậu, còn phải tự tay dắt cậu đi kìa. Không có ông đây dẫn đường, hai người sẽ không tìm được vị trí chính xác của núi quan tài đâu! Dù có tìm được thì cũng khó mà sống sót rời khỏi đó!”
Triệu Thập Nhất nói rất nghiêm túc, trông không giống đang đùa. Nhưng biểu hiện của anh ta quá khác thường, chủ động quá mức trái lại khiến người khác phải nghi ngờ.
Tôi nhìn Trình Thiên Sư một cái, Trình Thiên Sư gật đầu rồi nói: “Sư phụ, nếu như chưởng quầy Triệu đã bằng lòng dẫn đường thì chắc chắn sẽ mang tới hiệu quả gấp đôi. Chúng ta không biết gì về núi quan tài cả, biết người biết ta trăm trận trăm thắng, không thể nghi ngờ rằng chưởng quầy Triệu chính là người dẫn đường tốt nhất!”
Tôi cũng nghĩ như vậy, suy nghĩ của tôi với Trình Thiên Sư tình cờ trùng nhau, bèn nói với Triệu Thập Nhất một cách đầy biết ơn: “Vậy nhờ anh! Sau khi xong chuyện tôi sẽ mời anh đi uống rượu riêng!”
Sau khi bàn bạc xong, chúng tôi chuẩn bị tới Tương Tây tìm núi quan tài. Trình Thiên Sư liên lạc với người của người nhà họ Triệu, nói với bọn họ tụ họp ở Thiên Kiều vào ban đêm, còn chúng tôi đi suốt đêm tới Tương Tây.