Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 934: Chuyện cũ ở Tương Tây
Dù mồm mép Trình Thiên Sư rất giỏi nhưng suy nghĩ cũng tỉ mỉ. Lúc liên lạc với người nhà họ Triệu, ông ta đã dặn dò họ, nói lần tới Tương Tây này nhất định không được để lộ tin tức.
Máu cương thi chính là bảo bối cực kì hiếm trong thiên địa, chẳng những có thể cứu người mà còn có thể giúp người tu đạo tăng tu vi. Nếu tin tức lộ ra ắt sẽ dẫn tới rất nhiều người của Ngoại Bát Môn chạy tới tranh cướp, lúc ấy không tránh được phải trải qua một trận gió tanh mưa máu.
Máu cương thi có thể cứu Triệu Hổ, dĩ nhiên người nhà họ Triệu không dám xem nhẹ, tất cả kế hoạch đều được hành động trong âm thầm. Khi đêm đến, người nhà họ Triệu lần lượt xuất hiện, ba chiếc xe thương mại cũng chở không ít người tới, có thể thấy lần tới núi quan tài này khá được họ coi trọng, sợ xảy ra chuyện gì bất ngờ.
Nhưng tôi lại không ngờ ngay cả Triệu Ngọc Nhi và Triệu Bằng cũng đều tới, bác Triệu là người dẫn đội lần này, ngoài ra còn có tám người đàn ông trưởng thành mặc quần áo thể thao. Tám người đàn ông này vừa nhìn đã biết không phải người bình thường, bước chân vững vàng, vóc người cao lớn, chắc xuất thân là người luyện võ.
Nhưng bọn họ đều đội mũ leo núi nên không thể thấy rõ mặt. Mà lúc này Triệu Ngọc Nhi lại đang mặc một bộ quần áo thể thao bó sát người, nó hoàn toàn thể hiện thân hình chữ S của cô ta, chỉ là ngực hơi phẳng một chút. Tóc buộc đuôi ngựa khiến vẻ ngoài của cô ta trông càng thuần khiết hơn, giống như một cô học sinh thanh thuần vừa bước vào trường vậy!
Triệu Ngọc Nhi vẫn luôn không ưa tôi, có thể nói rằng vừa hận vừa không biết làm sao, vừa thấy tôi là mặt cô ta nhăn lại giống như tôi nợ cô ta mấy chục triệu ấy.
Bác Triệu thấy tôi đang quan sát đội mà ông ấy dẫn tới thì lập tức mỉm cười giải thích: “Cậu Tiểu Ngư, đây là ý của ông hai. Quan tài máu có thể cứu được người nên ông ấy hy vọng không xảy ra bất kỳ chuyện sơ xuất nào!”
Tôi biết ý của họ, mỉm cười nói hiểu, trái lại Triệu Thập Nhất lại nói với bác Triệu: “Các người dẫn theo lắm người như vậy là để họp chợ hay là đi chịu chết?”
Từ xưa tới nay Triệu Thập Nhất nói chuyện vẫn luôn không nhìn mặt hay nể nang ai, nói xong thì đi thẳng lên xe thương mại. Người nhà họ Triệu nghe thấy lời này của Triệu Thập Nhất thì cũng thấy khó chịu trong lòng, tuy mặt không vui nhưng lại không dám nói gì.
Sau khi chỉnh đốn xong, toàn bộ chúng tôi đều lên xe, một chiếc chở trang bị dụng cụ, hai chiếc chở người. Một đội mười bốn người suốt đêm lên đường tới Tương Tây.
Đường xá tới Tương Tây xa xôi, vừa lên xe chúng tôi đã bắt đầu ngủ. Trên đường đi thẳng không dừng, sau khi trời sáng thì chúng tôi mới tiến vào địa phận của Tương Tây. Dựa theo giải thích của Triệu Thập Nhất thì núi quan tài nằm sâu bên trong Thập Vạn Đại Sơn ở Tương Tây. Sau khi chúng tôi rời khỏi cao tốc là di chuyển theo đường mòn đi vào huyện làng.
Nhưng Triệu Thập Nhất lại không nhớ rõ chính xác đường đi, anh ta nói năm ấy còn nhỏ nên chỉ có thể nhớ hướng đại khái. Hay nói cách khác, sau khi chúng tôi tiến vào Thập Vạn Đại Sơn xong thì mới chậm rãi tìm vị trí của núi quan tài.
Đường dài đằng đẵng, xóc nảy cả một đường, tôi ngồi đến độ xương sống thắt lưng và mông toàn thân đều ê ẩm, thấy chán quá, tôi bèn chủ động hỏi dò Triệu Thập Nhất chuyện về núi quan tài.
“Triệu Thập Nhất, sao núi quan tài này lại bất thường như thế? Còn có cả cương thi nghìn năm trong truyền thuyết?”
Hình như Triệu Thập Nhất cũng đang thấy chán, bèn bật chế độ người kể chuyện, nói: “Từ xưa vùng Tương Tây đã được lưu truyền không ít những tin đồn thần bí đáng sợ, cũng là khởi nguồn của vu cổ thuật, có thể nói hơn nửa tà thuật ở Hoa Hạ đều xuất từ vùng Tương Tây và Miêu Cương. Khu vực này có nhiều dân tộc thiểu số, nhất là Miêu tộc, tín ngưỡng của họ khác nhau nên dĩ nhiên tà thuật mà họ tu luyện cũng khác nhau. Vùng Tương Tây đất thiêng người giỏi, dựng dục ra không ít kỳ nhân dị sĩ. Ngoài Miêu tộc to nhất ra còn có nhất mạch Tẩu Âm Nhân, Cản Thi Nhân, Bối Thi Nhân. Còn Tương Tây thì nổi tiếng vì đã vu na* hóa, sau này trải qua các giai đoạn phân chia hợp lại, cuối cùng sản sinh ra vô số vu thuật tà môn!”
(*) Vu: vu thuật; na: đuổi tà, rước thần
“Từ thời Tây Hán xa xưa đã có vu cổ thuật xuất hiện, mối họa vu cổ chính là minh chứng tốt nhất. Mà Tương Tây thời xưa do có nhiều dân tộc thiểu số nên cũng có nhiều tranh chấp. Giữa bộ lạc và các trại, giữa người và yêu thú đều chưa từng dừng các cuộc đấu tranh, người chết rất nhiều. Nhưng vu thuật quá mạnh, ngay cả người chết cũng không tha. Cho dù chết rồi, vu sư cũng sẽ triệu hoán thi thể của họ để tiếp tục chiến đấu. Sau này, vì ngăn cản vu sư tà ác, tổ sư gia của Tẩu Âm nhất mạch hình thành nguyên mẫu của Cản Thi Tượng và Bối Thi Tượng. Họ chở thi thể tới một nơi bí mật rồi giấu đi, để người chết vào quan tài an giấc. Một thời gian sau thi thể ngày càng nhiều lên, quan tài chất đầy núi, cái tên núi quan tài cũng từ đó mà ra.”
Khi nhắc tới bối cảnh của núi quan tài thì Triệu Thập Nhất nghiêm túc rất ít thấy, ngược lại khiến tôi phải lau mắt mà nhìn. Nhưng từ đầu tới cuối tôi chưa từng coi thường anh ta. Người này bình thường lúc nào cũng hi hi ha ha không nghiêm túc nhưng tuyệt đối phải không hạng bình thường. Càng là người có tính cách như anh ta thì càng dễ khiến mọi người buông lỏng cảnh giác.
Mọi người nghe kể vừa tò mò vừa mê mẩn, Trình Thiên Sư lại nói: “Lúc trẻ lão phu từng dạo chơi khắp nơi, vô tình làm quen với một lão đạo sĩ ở Tương Tây. Chúng tôi trò chuyện rất vui vẻ, trong lúc đó lão đạo sĩ cũng vô tình nhắc tới chuyện về núi quan tài. Nói núi quan tài chôn hàng nghìn hàng chục nghìn người chết, oán khí ngất trời hấp dẫn vô số yêu thú chạy tới. Bọn chúng hấp thu oán khí để tu luyện, yêu thú có đạo hạnh cao thậm chí còn có thể biến ảo ra hình người, nghe nói còn ra đời cả yêu vương.
Oán khí trên núi quan tài không thể tiêu tan, trải qua thời gian lắng đọng hơn nghìn năm lại xuất hiện khí tức của ma vương! Ma vương giáng thế, yêu ma quỷ quái sẽ bảo vệ không rời cho tới khi ma vương hoàn toàn ra đời! Sau này khi Đạo Nôn biết chuyện thì lập tức cho một cao nhân cầm Diêm Vương Quỷ Tỳ để trấn áp núi quan tài. Vị cao nhân kia trải qua trăm cay ngàn đắng mới tìm được tới phía sau núi quan tài, rồi dùng Diêm Vương Quỷ Tỳ điều động âm binh ra trấn áp. Sau lại dùng đại trận kỳ môn độn giáp để phong ấn lại, bấy giờ mới đè ép lại khí tức của ma vương ở trên núi quan tài. Nhưng đó chỉ là tin đồn, thật giả thế nào phải chờ kiểm chứng!”
Lời của Trình Thiên Sư còn mơ hồ hơn cả lời kể của Triệu Thập Nhất, mọi người trên xe càng tò mò hơn. Nhưng tôi biết rõ, chỉ sợ núi quan tài này còn nguy hiểm hơn chúng tôi tưởng tượng gấp trăm lần. Nếu không nơi này đã bị Ngoại Bát Môn hoặc người của Đạo Môn phát hiện rồi, không tức mức bây giờ vẫn chưa ai biết được vị trí của núi.
Nói xong chuyện về núi quan tài, Trình Thiên Sư lại nói tới những kiến thức khác. Tôi biết tính cách của ông ta, chắc chắn ông ta sẽ tiếp tục bịa đặt khoác lác tiếp. Có người kể chuyện, đường đi không còn ngột ngạt như trước nữa.
Chúng tôi bất giác đã tới địa phận của Thập Vạn Đại Sơn ở Tương Tây. Khu vực này hoang sơ không người, cây cối tươi tốt, dõi mắt nhìn ra chỉ thấy quần sơn liên miên dài bất tận giống như không có điểm cuối.
Thập Vạn Đại Sơn này hoàn toàn là khu rừng nguyên thủy chưa được khai phá, nếu tùy tiện xông vào trong rất dễ bị lạc. Nếu không có dụng cụ trợ giúp thì rất khó ra khỏi Thập Vạn Đại Sơn.
Xe thương mại không thể đi sâu vào trong hơn, chúng tôi chỉ có thể đi bộ. Người mà bác Triệu dẫn tới phụ trách cõng trang bị, nhân lúc trời chưa tối, chúng tôi đi sâu vào trong Thập Vạn Đại Sơn.
Đại thụ trong rừng che khuất bầu trời khiến ánh sáng không thể len lỏi xuống dưới, bước đi trong rừng rậm bao la này khiến người khác cảm thấy rùng mình lạnh lẽo. Nơi mà chúng tôi đến gần như không có bước chân con người, trong rừng toàn là bụi cây gai ngang eo, chúng tôi chỉ đành vừa đi vừa chậm rãi tiến sâu vào trong.
Cứ vậy, tốc độ của mọi người rất chậm. Hai anh em Triệu Ngọc Nhi và Triệu Bằng chưa từng chịu khổ như vậy bao giờ, đi khoảng một tiếng thì thấy không đi nổi nữa, bọn họ bèn kêu mọi người dừng lại nghỉ ngơi.
“Không được!” Lúc này tôi từ chối họ: “Trời sắp tối rồi, chúng ta phải tìm một nơi an toàn để cắm trại. Khu rừng này quá nguy hiểm, tôi lo sẽ có dã thú và độc vật!”
Triệu Ngọc Nhi vốn ngứa mắt tôi, thấy tôi từ chối thì mặt đen lại, lên giọng châm chọc: “Lạc Tiểu Ngư, có phải anh muốn chúng tôi mệt chết không? Chúng tôi không phải thằng nhà quê sống trên núi, đường xa như vậy mọi người đã thấm mệt từ lâu! Nếu anh nhát gan thì cứ nói ra. Tôi có nhiều người bảo vệ như vậy, chẳng sợ dã thú hay độc vật gì cả!”
“Triệu Ngọc Nhi, cô không muốn chết thì im miệng cho tôi!” Tôi nghiêm giọng mắng lại, tôi phát hiện bản thân càng nhẫn nhịn thì cô ta lại càng quá đáng hơn. Tôi lạnh lùng trừng cô ta, nói: “Nơi này không phải chỗ để một cô tiểu thư được nâng niu cưng chiều từ bé như các người tới. Nếu thực sự gặp phải dã thú hay độc vật thì đừng nói tới mấy người đi theo cô, cho dù có nhiều người hơn đi nữa cũng vô ích!”
Nhưng Triệu Ngọc Nhi cũng “muốn ngang” với tôi, sau khi bị tôi chọc tức thì nói chuyện càng quá đáng hơn: “Lạc Tiểu Ngư, anh đừng nghĩ sẽ hù dọa được tôi. Tôi biết anh chỉ đang sợ chết, hừ! Đồ nhát gan, còn muốn cưới tôi cơ à? Cũng không tự cầm gương lên soi xem mình thử, đúng là cóc ghẻ còn đòi ăn thịt thiên nga!”
Ở nhà họ Triệu, Triệu Ngọc Nhi chỉ sợ mỗi Triệu Hổ, bây giờ Triệu Hổ không ở đây, chắc chắn cô ta sẽ tìm cơ hội cười nhạo tôi. Điều này tôi đã nghĩ tới từ lúc đi đường, nhưng tôi lại không ngờ cô ta quá đáng tới vậy.
Nhất là đang ở trước mặt nhiều người như vậy, dù tôi có nhường tiếp thì cô ta vẫn sẽ không buông tha. Tôi đang định cảnh cáo, không ngờ Triệu Thập Nhất lại ra mặt, đầu tiên anh ta quan sát Triệu Ngọc Nhi từ đầu tới chân, sau đó chậc lưỡi bật cười: “Vẻ ngoài cô bé này không tệ, nhưng lời lẽ còn bốc mùi hơn cả bồn cầu trong nhà vệ sinh! Nhìn cái dáng người ốm o này xem, trước không lồi sau không vểnh, ngực vừa nhỏ vừa phẳng trông rõ buồn cười!”
Triệu Thập Nhất nói không giữ lời, lời vừa ra đã khiến mọi người bật cười ha hả, ngay cả tôi cũng không nhịn nổi bật cười. Triệu Ngọc Nhi đâu chịu nổi không chấp nhận nổi lời nhục mạ như vậy liền tức giận đỏ mặt giậm chân, tay chỉ vào Triệu Thập Nhất nói anh anh không ra lời.
“Triệu Thập Nhất, anh là đàn ông đấy, đừng có bắt nạt phụ nữ! Còn tiếp tục nói bậy với em gái tôi thì đừng trách tôi không nể nang!” Thấy Triệu Ngọc Nhi khó chịu, cuối cùng Triệu Bằng cũng nói.
“Ha ha!” Triệu Thập Nhất bật cười, hoàn toàn không coi ra gì mà còn mắng trả: “Triệu Bằng cậu cũng chẳng phải loại tốt lành gì, nhìn cái mặt kìa, trán hẹp, hàm che đất*, lúc nào cũng kêu nhà họ Triệu cẩn thận cẩn thận!”
(*) Hàm che đất nghĩa là quai hàm bạnh to ra, mắt liếc xuống cũng không thấy mặt đất.
Nói tới đây giọng Triệu Thập Nhất đột nhiên cao lên, nhìn chằm chằm hai anh em nhà họ Triệu rồi hô lớn: “Ông đây cũng cảnh cáo anh em nhà các người, nếu dám bắt nạt anh em của ông đây nữa thì ông đây nhất định sẽ cho các người biết sắt thép được nung thành thế nào!”
Lúc Triệu Thập Nhất nói chuyện ánh mắt rất đáng sợ, tôi còn thấy được sát ý lạnh lùng dâng trào bên trong! Người mà bác Triệu dẫn tới cũng bị ánh mắt của Triệu Thập Nhất làm cho kinh hãi, giật mình đơ mất mấy giây mới phản ứng kịp, vội vàng bước lên bảo vệ hai anh em Triệu Ngọc Nhi!
Bầu không khí lập tức trở nên căng thẳng, thiếu điều muốn ra tay đánh nhau.