Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 964: Bối cảnh của Long Tổ
Tôi bật dậy vì ác mộng, tỉnh lại phát hiện mình vẫn còn ở trong miếu Địa Tạng Vương Bồ Tát! Tôi vô thức nhìn xung quanh, không phát hiện ai, chỉ thấy ông lão kia và Cao Gia Huy hình như đang trò chuyện gì đó với nhau.
Còn Trình Thiên Sư thì đang nằm bên cạnh tôi, vẫn còn hôn mê. Lúc này trời đã tối hẳn, xung quanh yên tĩnh tới đáng sợ.
Tôi nằm nhoài dưới đất, thử hoạt động cơ thể một cái. Nhưng động nhẹ một cái đã làm căng vết thương ở sau lưng, tôi đau tới mức thốt lên một tiếng. Nghe thấy tiếng kêu đau của tôi, hai người bọn họ mới phát hiện tôi đã tỉnh, bèn vội vàng tới hỏi tình hình: “Nhóc con, sao rồi?”
Tôi biết người cứu tôi là ông ấy, nên vội cảm ơn: “Ông ơi, cảm ơn ân cứu mạng của ông!”
“Không sao là tốt, không cần khách sáo như vậy!” Ông lão hiền hòa mỉm cười: “Tôi cho cậu uống Hoàn Hồn Đan đỉnh cấp, không những có thể khôi phục chân khí trong người cậu mà còn có thể chữa thương của cậu! Hiện giờ cậu không còn gì đáng ngại, chỉ bị chút vết thương ngoài da mà thôi, nghỉ ngơi thật kỹ là có thể khỏi hẳn!”
“Hoàn Hồn Đan đỉnh cấp? Đây không phải bảo bối bình thường, ông lão này thật là rất chịu chi.” Tôi thầm khiếp sợ trong lòng, lại nhớ sư phụ từng nói với tôi rằng đối với người tu đạo, vật trợ giúp lớn nhất không gì qua nổi đan dược.
Tác dụng phụ trợ của đan dược rất mạnh, nhưng chỉ có Bách Hoa Môn mới am hiểu thuật luyện đan. Nhất là đan dược đỉnh cấp, có thể nói là có giá trị không nhỏ, dù có tiền cũng chưa chắc có được.
Tôi thử vận chuyển một ít chân khí, quả nhiên phát hiện chân khí ở đan điền đã khôi phục được ít nhất là sáu thành.
Tôi vui mừng vô cùng, lại cảm kích nói: “Không biết tôn tính đại danh của ông là gì, ân cứu mạng này Tiểu Ngư Nhi cháu nhất định sẽ ghi nhớ trong lòng mãi mãi!”
Ông lão phất tay, sau đó nhìn sang Cao Gia Huy: “Cậu Cao, cậu có thể tránh đi một lát được không, tôi có vài câu muốn nói với Tiểu Ngư Nhi.”
“Được ạ.” Cao Gia Huy gật đầu rồi bước ra khỏi miếu Địa Tạng Vương Bồ Tát.
Chờ tới khi anh ta đi, ông lão lại điều đi hai vị bảo tiêu kia, lúc này mới cuời hì hì hỏi tôi: “Tiểu Ngư Nhi, có biết tại sao tôi lại cứu cậu không?”
“Dạ?” Tôi ngây người vì câu hỏi của ông ấy, lắc đầu nói: “Tiểu Ngư Nhi thực sự không nghĩ ra được, vẫn mong ông chỉ rõ.”
Ông lão gật đầu cười, nói: “Thật ra tôi luôn đứng trong tối quan sát cậu, nếu tôi đoán không sai thì sư phụ cậu chính là Lý Trường Sinh, đúng không?”
Nghe thấy tên của sư phụ, tôi thấy hồi hộp trong lòng, thầm nghĩ: “Ông lão này là thần thánh nơi nào? Sao lại có thể nói ra được tên của sư phụ mình? Không lẽ ông ấy biết sư phụ mình, hay là giữa họ có ngọn nguồn nào khác?”
“Tiểu Ngư Nhi, cậu cứ yên tâm, tôi không phải người xấu!” Ông lão thấy tôi cảnh giác trong lòng thì cười nói: “Cũng không giấu gì cậu, những năm qua tôi vẫn luôn đi tìm Lý Trường Sinh. Nếu không phải thấy hai tên đầu đà béo gầy kia cầm lệnh bài của cậu ấy xuất hiện thì có lẽ tới bây giờ tôi vẫn chưa biết tung tích của cậu ấy.”
Ông lão nói vậy, tôi mới chợt nhớ tới câu chuyện xưa ở làng Cửu Long. Năm đó chú hai Đỗ cầm lệnh bài của sư phụ ra ngoài nhờ giúp đỡ, kết quả lại bị đầu đà béo gầy nửa đường chặn người, còn cướp mất lệnh bài.
Lệnh bài của sư phụ tôi đại biểu cho thân phận Long Tổ, không lẽ ông lão trước mắt này cũng là người Long Tổ?
Dường như ông ấy cũng nhìn thấu tâm tư trong tôi, cười nói: “Tiểu Ngư Nhi, tôi cũng không dối gạt gì cậu, tôi là tổ trưởng của Long Tổ. Lý Trường Sinh là người tôi thưởng thức nhất, có tinh thần bất khuất! Đáng tiếc tính cách quá cứng nhắc và nghiêm túc nên đã đắc tội nhiều người. Cậu có thể nói cho tôi biết cậu ấy đã xảy ra chuyện gì không? Có còn sống không?”
Ông lão sợ tôi không tin, lúc nói chuyện còn lấy lệnh bài Long Tổ của mình ra. Tôi vừa nhìn đã thấy chữ viết trên lệnh bài, tổ trưởng Long Tổ – Cừu Phi Hổ.
Long Tổ là một tổ chức vô cùng thần bí, bình thường sẽ không có ai giả mạo bọn họ. Hơn nữa ông Cừu có thể dựa vào chiêu số của tôi nhìn ra được sư phụ tôi là Lý Trường Sinh chứng tỏ ông ấy rất quen thuộc với sư phụ tôi.
Nhưng vì nghĩ tới an toàn của sư phụ và Miêu Tam Cô, tôi vẫn che giấu tin tức sư phụ còn tại thế.
“Ông cụ Cừu, sư phụ cháu đúng là Lý Trường Sinh! Năm đó thôn chúng cháu bị kẻ ác ám hại, sư phụ đã trượng nghĩa giúp đỡ, cuối cùng bị kẻ ác làm hại! Lần này cháu ra ngoài là để đòi lại công lý cho sư phụ và người trong thôn!”
Ông cụ Cừu nghe thấy tin chết thảm của sư phụ tôi thì người bất giác run lên, hốc mắt hoen đỏ, cắn răng cố nén đau buồn, trông cực kì khó chịu. Nhưng có lẽ sợ tôi thấy ông đang buồn, ông cụ Cừu vội vàng dùng ống tay áo xoa xoa khóe mắt, cười nói: “Trường Sinh không biết hành động dựa theo tình hình, làm người quá chính trực nên không phù hợp ra giang hồ! Tôi lo cậu ấy sớm muộn cũng có ngày này, nhưng không ngờ lại tới đột ngột như vậy!”
Tôi nhìn ra vẻ đau buồn của ông cụ Cừu không phải giả vờ! Nghe lời của ông ấy thì hình như rất thưởng thức cách làm người của sư phụ tôi.
Tôi thấy mà lòng mềm nhũn, suýt nữa đã kể chuyện năm xưa Long Tổ thấy chết mà không cứu ra ngoài. Nhưng tôi vẫn nhịn được, A Man nói với tôi rằng không thể tùy tiện tin tưởng bất kỳ ai.
Có rất nhiều thứ phải cần thời gian nghiệm chứng!
Tôi thấy cảm xúc của ông cụ Cừu hơi thấp, vội chuyển đề tài nói chuyện: “Ông Cừu, Long Tổ của mọi người làm về cái gì? Sao lại thần bí như vậy?”
Ông cụ Cừu bật cười rồi giải thích cho tôi về tổ chức thần bí Long Tổ.
“Tổ chức này của chúng ta đúng là rất thần bí, cũng có thể coi là truyền thừa của tổ chức thần bí 093. Chúng ta thuộc tổ chức chính phủ, nhưng phía chính phủ lại không có ghi chép về chúng ta. Năm đó sau khi Lý Sơ Cửu thống nhất Đạo Môn, Đạo Môn của Hoa Hạ bước vào thời kỳ thái bình thịnh thế. Nhưng từ xưa tới nay, hợp rồi lại phân, có hợp tất sẽ có phân.
Mà biến số lớn nhất chính là sự quật khởi của những môn phái bàng môn tà đạo. Nếu coi Đạo Môn là phe chính nghĩa thì Ngoại Bát Môn kia chính là phe tà đạo đối lập! Chính tà tranh đấu sẽ chỉ khiến sự thống nhất của Đạo Môn sụp đổ. Cho nên mới có Long Tổ chúng ta xuất hiện, ngoài việc điều tra và giải quyết các hiện tượng thần quái, nhiệm vụ của chúng ta còn bao gồm cả việc bảo vệ long mạch của Hoa Hạ. Nhưng ước nguyện ban đầu quan trọng nhất chính là kiềm hãm mối quan hệ thăng bằng giữa hai phái chính tà.”
Ông Cừu nói tới đây thì hơi dừng lại một lúc, rồi mới nói tiếp.
“Mà thành viên của Long Tổ đều là kỳ nhân dị sĩ được tuyển chọn từ Đạo Môn và Ngoại Bát Môn. Năm xưa sư phụ cậu là do tôi dẫn vào Long Tổ, tuy tư chất cậu ấy bình thường nhưng lại có một trái tim đầy chính nghĩa, đây là điều mà tôi yêu thích nhất ở cậu ấy. Nhưng nơi có giang hồ thì chắc chắn có tranh chấp. Đạo Môn như thế, mà Ngoại Bát Môn bên ngoài và Long Tổ cũng thế. Hiện giờ Đạo Môn xuất hiện sự phân chia, mà Ngoại Bát Môn đột nhiên bắt đầu nội loạn, chỉ e là do bí mật mà Đạo Môn và Ngoại Bát Môn bảo vệ đã dẫn tới sự tranh chấp!”
Ông cụ Cừu nói chuyện rất cẩn thận, bí mật trong miệng ông ấy, ông ấy cũng không nói cho tôi biết. Nhưng qua mấy lời giới thiệu, cuối cùng tôi cũng biết bối cảnh thực sự của Long Tổ. Khó trách trước đó Trình Thiên Sư vẫn luôn cho rằng được gia nhập Long Tổ chính là vinh dự lớn nhất, xem ra đây chính là mục tiêu của không ít người tu đạo!
Thấy tôi không nói gì, ông cụ Cừu đột nhiên hỏi tôi: “Tiểu Ngư Nhi, giờ Long Tổ cũng đã xuất hiện tranh đấu nội bộ, nếu Long Tổ giải tán thì sẽ không còn ai có thể kiềm hãm được mối quan hệ cân bằng giữa Đạo Môn và Ngoại Bát Môn nữa. Cậu kế nghiệp Lý Trường Sinh của Long Tổ, có muốn tham gia vào Long Tổ hay không?”
Tôi không ngờ ông cụ Cửu lại cho tôi gia nhập vào Long Tổ, điều này khiến tôi rất bất ngờ. Nhưng tôi lại không có hảo cảm với Long Tổ này, nếu năm đó bọn họ xuất hiện thì làng Cửu Long của tôi sao có thể bước đến nước đường thành làng ma chứ? Sau này sư phụ cũng dặn dò tôi, bảo tôi về sau không bao giờ được giao thiệp với người của Long Tổ!
Với Long Tổ, có thể nói sư phụ tôi cực kỳ thất vọng.
Tôi cũng biết hiện giờ Du Nhân Phượng đã trở thành chưởng môn của Vu Cổ Môn, dựa vào sức mình tôi chắc chắn rất khó đối phó với hắn ta. Nhưng dù là vậy thì tôi vẫn không muốn gia nhập vào Long Tổ.
Không cần suy nghĩ nhiều, tôi đã lắc đầu từ chối: “Ông Cừu, cảm ơn ý tốt của ông. Nhưng cháu không có ước nguyện qua lớn cần theo đuổi gì, chỉ muốn đòi lại công bằng cho làng Cửu Long của cháu. Còn về chuyện khác thì cháu không dám cầu gì cao xa!”
Ông cụ Cừu vẫn chưa bỏ cuộc, tiếp tục thuyết phục tôi: “Tiểu Ngư Nhi, biểu hiện lúc trước của cậu khiến tôi rất hài lòng, không những tuân theo sự chính nghĩa của sư phụ cậu mà còn linh hoạt và thông minh hơn cậu ấy, Long Tổ chúng ta cần những nhân tài như cậu. Gia nhập Long Tổ là mục tiêu của vô số người tu đạo. Đây không chỉ là biểu tượng có thể đại diện cho thân phận của cậu mà còn giúp cậu có được một số quyền lợi đặc biệt. Hành tẩu giang hồ đôi lúc sẽ thân bất do kỷ, tin rằng Long Tổ sẽ mang tới cho cậu không ít chuyện tiện lợi!”
Tôi hiểu dụng tâm lương khổ* của ông Cừu, nhưng lòng tôi đã quyết, tôi lắc đầu từ chối: “Ông Cừu ạ, cháu cảm ơn lòng tốt của ông. Không phải Tiểu Ngư Nhi phụ lòng tốt của ông, mà là do cháu thực sự có chuyện phải làm! Cháu nợ ông một mạng, chỉ cần có chuyện cần dùng tới cháu thì ông cứ mở miệng! Ngoài chuyện thương thiên hại lí thì Tiểu Ngư Nhi cháu nhất định sẽ không từ chối!”
(*) Dụng tâm lương khổ có nghĩa là muốn tốt cho người khác, suy đi tính lại kỹ càng cho người ta nhưng người ta không biết.
Thấy tôi từ chối, ông cụ Cừu cũng chẳng tức giận, vẫn nở nụ cười hiền từ: “Tiểu Ngư Nhi, tính cách của cậu rất giống sư phụ mình! Thôi được, tôi không muốn làm người khác khó chịu. Nếu cậu nghĩ thông thì bất kỳ lúc nào cũng có thể cầm lệnh bài của sư phụ cậu tới tìm tôi! Tôi cũng cảm thấy rất hứng thú với người bạn Triệu Thập Nhất của cậu, tôi sẽ chờ hai anh em cậu ở Long Tổ!”
Sau khi nói xong, ông cụ Cừu giao lại lệnh bài của sư phụ cho tôi rồi tạm biệt rời đi. Khi tôi vừa đưa ông ấy tới cửa miếu thì Trình Thiên Sư lại đột ngột ngồi dậy hô lên: “Ông Cừu, ông thấy tư chất của tôi thế nào? Mơ ước cả đời của lão phu lúc nào cũng là được tiến vào Long Tổ, mặc dù tuổi hơi lớn một tẹo nhưng vẫn dũng cảm đấu với tử mao cương thi, đơn độc chiến đấu với bách quỷ vây thôn! Hơn nữa lão phu nhìn xa trông rộng giàu kiến thức, chắc chắn sẽ phát huy tác dụng rất lớn trong Long Tổ!”
“Má nó! Không ngờ da mặt lão già này lại dày như vậy, vừa rồi nhất định vẫn luôn giả vờ hôn mê vì chờ cơ hội này!” Tôi bất đắc dĩ thầm đánh giá trong lòng.
Nhưng ông cụ Cừu lại chẳng thèm quay đầu lại nhìn, chỉ cười nói: “Ha ha, tôi biết ông đã tỉnh từ lâu, ông muốn vào Long Tổ cũng không phải không có cơ hội! Nếu miệng lưỡi ông lợi hại vậy, thế thì ông hãy thuyết phục Tiểu Ngư Nhi và Triệu Thập Nhất gia nhập Long Tổ đi, có lẽ tôi sẽ vượt định mức cho ông một chân!”
Ông cụ Cừu nói xong thì nghênh ngang rời đi, chẳng mấy chốc đã biến mất trong tầm mắt chúng tôi. Ông cụ Cừu đã cho Trình Thiên Sư một cơ hội, ông ta xúc động lẩm bẩm: “Thật sự là trời phù hộ lão phu mà, không ngờ lại có cơ hội gia nhập Long Tổ! Nếu tổ tiên mà biết thì chắc chắn sẽ vui tới mức mộ bốc khói xanh! À không phải, chờ chút…”
Trình Thiên Sư nói tới đây thì như chợt nghĩ ra điều gì, nhìn tôi rồi nói: “Sư phụ, người của Long Tổ đi rồi, vậy thì ai sẽ dẫn chúng ta ra khỏi bách quỷ vây thôn đây?”
Trình Thiên Sư vừa dứt lời thì đột nhiên có một tiểu hòa thượng trắng nõn tuấn tú từ cửa bước vào, chắp tay trước ngực lễ phép hỏi: “Xin hỏi vị thí chủ nào là Tiểu Ngư Nhi? Có một vị thí chủ tên là Triệu Thập Nhất nhờ tôi đưa tới một thứ, còn nhờ tiểu tăng dẫn chư vị thí chủ rời khỏi thôn!”