Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 975: Xe buýt ma
Lúc này, tôi chỉ cách Vô Tâm chừng hơn trăm mét thôi, trong lúc ấy tôi cũng luôn quan sát tình huống xung quanh mình! Nhưng lại chẳng nghe được bất cứ tiếng còi nào, ngay cả tiếng rầm rầm của động cơ khởi động xe cũng chẳng nghe thấy.
Nhưng lạ là, chiếc xe buýt cũ ấy lại dừng bên cạnh Vô Tâm im lặng không một tiếng động nào! Kiểu dáng của nó cũng rất kỳ quái, bên ngoài dán một lớp giấy trắng nhợt mà ở phần kính của đuôi xe, còn dán một cái biển, bên trên viết bốn chữ xe buýt số 04 đỏ như máu!
Tôi vừa liếc cái đã nhận ra, đấy là một chiếc xe buýt ma bằng giấy!
Ông chủ tiệm cơm kia nói với tôi, mấy năm trước, chiếc xe buýt 04 đã bị một mồi lửa thiêu cháy rồi, còn thiêu chết mấy cô gái. Sau này mở lại một tuyến xe buýt 04 nữa, cuối cùng nó lại lật xe xảy ra sự cố, chết mấy học sinh nữ!
Lúc tôi nghe được chuyện đó, trong lòng đã nghĩ rằng đó có thể là một chiếc xe buýt có ma. Nhưng có đánh chết tôi cũng chẳng ngờ được, đó lại là chiếc xe buýt 04 bằng giấy!
Xe buýt giấy này không chở người sống mà là người chết!
Vô Tâm lại chẳng phát hiện ra sự khác lạ nào, vẫn cúi đầu đi lên xe như cũ. Nhưng còn chưa nghe được bất cứ âm thanh nào, chiếc xe buýt giấy ấy đã biến mất rồi!
“Không ổn rồi! Đuổi theo mau!” Tôi thấy vậy bèn hét lớn không hay, sải bước đuổi theo.
Đuổi được khoảng bảy, tám phút, cuối cùng cũng thấy được phần đuôi xe buýt giấy. Tôi vẫn tiếp tục chạy về đằng trước nhưng lúc này, phía trước lại đột nhiên xuất hiện một làn sương ma. Tôi lao đầu vào trong ấy thì lại chẳng nhìn thấy xe buýt ma đâu nữa, cứ như thể nó đã bốc hơi khỏi thế giới này vậy.
Trong lòng tôi chợt cảm thấy bất an, cắn răng tiếp tục đuổi về trước. Nhưng ai biết, trong làn khói ma chợt nổi một trận gió tà, cơn gió còn cuốn theo cả tiền giấy đốt cho người chết, thổi bay đầy trời.
Làn sương ma ngày càng nhiều, tầm nhìn rất ngắn, ngay cả ánh sáng đèn đường cũng chẳng chiếu lọt qua được. Tôi nhìn không rõ đường, chỉ có thể kiên trì đuổi theo chiếc xe buýt.
Nhưng vào lúc này, bên đường bỗng có một tiếng gọi âm u: “Chàng trai trẻ, chiếc xe buýt ấy không chở người sống đâu! Mau về đi, nơi này về đêm thường có ma đấy!”
Tiếng hô vang lên bất chợt này dọa tôi rét run cả người, da gà da vịt cũng bất giác nổi hết lên. Trình Thiên Sư thì bị hù cho một phát tóm lấy cánh tay tôi, chỉ thiếu điều chạy mất.
Tôi dừng bước lại, thuận theo tiếng nói để tìm kiếm, chỉ thấy bên đường có một ông già tóc bạc phơ không biết đã ngồi đó từ bao giờ. Trước mặt ông ấy còn bày mấy chồng tiền giấy cho người chết và hai con búp bê, mắt của con búp bê ấy rất lớn, con ngươi đen kịt.
Dưới ánh đèn đường, khuôn mặt của búp bê trông cực kì quỷ dị cứ như đang nhếch miệng cười quỷ quyệt vậy.
Tôi lén thở dài một hơi, cẩn thận đánh giá ông già này. Trên mặt đất có bóng của ông ấy, trên vai còn có lửa dương*, chứng minh rằng ông ấy không phải quỷ mà là người sống!
(*) Lửa dương: Cách nói mê tín rằng trên người sống có ba ngọn lửa dương, một ngọn trên đầu và hai ngọn còn lại trên hai vai. Chỉ cần ngọn lửa này còn cháy thì ma quỷ sẽ không dám tới gần.
Nhưng nửa đêm nửa hôm, sao ông ấy lại tới chỗ này đốt tiền giấy cơ chứ? Cũng may là tôi, nếu đổi lại là người khác, chắc chắn đã bị ông ấy dọa chết rồi!
Tôi ngừng một lúc, lớn tiếng nói: “Ông ơi, nửa đêm nửa hôm ông ở đây đốt tiền giấy gì thế?”
“Hu hu.” Ai ngờ được, tôi vừa hỏi như vậy, ông ấy lại chợt bụm mặt khóc. Chỉ có điều tiếng khóc của ông ấy lúc có lúc không, có khí mà chẳng có lực, cộng thêm cả cái ảo giác quỷ dị này, khiến tôi nghe mà da đầu tê rần rần.
Ông ấy khóc một lúc, nói: “Cháu gái của tôi bị thiêu chết trên chiếc xe buýt ấy, giờ này hằng năm tôi đều sẽ tới đốt tiền giấy cho con bé! Nó thích nhất là búp bê, lần nào tôi cũng sẽ đốt búp bê cho nó!”
Tôi nghe xong, chỉ cảm thấy sống lưng lạnh ngắt. Hóa ra năm ấy tuyến xe buýt số 04 và cả những cô gái trên xe đã bị thiêu hủy ở nơi này.
Mà tôi vừa nhớ lại chuyện lạ về chiếc xe 04 này thì lập tức đổ mồ hôi lạnh cả người, tim cũng đập mạnh không ngừng.
Sau khi ông ấy nói xong thì vẫn luôn cúi đầu đốt tiền giấy. Nhưng ông ấy dùng diêm quẹt, mỗi lần diêm cháy lên đều bị gió âm thổi tắt rất nhanh. Cho dù ông ấy có đốt bao nhiêu cũng chẳng cách nào đốt được tiền giấy trên đất.
Ông ấy cứ lặp lại hết lần này tới lần khác, nhỏ giọng lầm bầm mãi, nghe không ra ông ấy nói cái gì nhưng động tác của ông ấy càng nhìn càng đáng sợ!
Tôi nhìn mà hoảng trong lòng, mau chóng chạy tới trước mặt ông ấy rồi bắn một tấm phù vàng ra. Tấm phù vừa rơi lên đống tiền, bùm một tiếng, chồng tiền giấy cháy bùng lên.
Lúc này, ông già mới ngẩng đầu, nhìn tôi nói cảm ơn: “Chàng trai trẻ, cảm ơn cháu!”
“Không cần khách sáo!” Tôi đáp lại ông ấy, tiếp tục đuổi theo chiếc xe buýt. Trình Thiên Sư vẫn luôn kéo góc áo tôi, sợ tới mức không dám hó hé tiếng nào, sắc mặt trắng bệch.
Mà đúng lúc này, tôi chợt phát hiện ra một chi tiết, tôi tùy tay bắt lấy một tờ tiền đang bay lơ lửng! Chỉ thấy một chữ “Vạn” được ghi bằng bút đen, chữ “Vạn” này là ký hiệu của nhà Phật.
“Xem ra là ký hiệu Vô Tâm để lại cho chúng ta, chắc cậu ấy chưa gặp phải chuyện gì. Nhưng chúng ta chỉ có hai chân thì đuổi không kịp, Trình Thiên Sư, ông đi tìm một chiếc xe tới đây, tôi tiếp tục đuổi theo!” Tôi lo rằng ông ta sẽ sợ, cố ý kích thích ông ta: “Trình Thiên Sư, đừng sợ, nếu lần này tìm được hung thủ, nói không chừng Long Tổ sẽ cân nhắc ông đấy!”
Trình Thiên Sư vừa nghe tới Long Tổ thì lập tức biến thành người khác, nói với tôi: “Sư phụ, lão phu nào phải thứ ham sống sợ chết! Còn về ác ma này, lão phu hận không thể đích thân đi bắt nó.
Nếu không phải chân không được linh hoạt thì lão phu chắc chắn sẽ xông lên đầu tiên!”
“Được rồi, đừng lắm lời nữa, mau đi tìm xe đi!” Tôi thấy ông ta còn đang định chém gió tiếp thì bực mình quát ông ta một câu.
Trình Thiên Sư ừm một tiếng, vội vàng xoay người đi tìm xe. Tôi vẫn luôn đi theo làn sương ma nhưng tốc độ của xe buýt ma quá nhanh, rất mau tôi đã bị bỏ xa!
Nhưng may mắn là Vô Tâm vẫn luôn để lại ký hiệu cho chúng tôi! Chỉ cần cậu ấy không gặp chuyện gì thì chúng tôi vẫn có thể đuổi kịp chiếc xe ma ấy. Sau khi đuổi thêm một đoạn nữa, tôi thực sự không thể chạy nổi.
Đương lúc dừng lại nghỉ ngơi, phía sau bỗng truyền tới tiếng còi “bíp bíp”. Tôi vừa quay đầu đã thấy Trình Thiên Sư lái xe máy điện đi tới. Chiếc xe máy điện ấy khá nhỏ, vừa nhìn đã biết là con gái dùng.
Nhìn từ góc của tôi, tôi cảm thấy Trình Thiên Sư còn to hơn cả cái xe ấy, thực sự quá cay con mắt mà.
“Sư phụ, lên xe! Cậu ngồi cho vững nhé, tí nữa lão phu sẽ đưa cậu trải nghiệm cảm giác kích thích và tốc độ khi đua xe!”
Tôi thấy chiếc lỗ chìa khóa của chiếc xe điện bị ông ta cạy hỏng rồi, không cần nghĩ tôi cũng biết, chắc chắn là ông ta đi trộm chiếc xe điện này. Nhưng bây giờ chẳng nghĩ được nhiều như thế, bắt buộc phải mau chóng đuổi kịp chiếc xe buýt kia.
Nhưng cái dáng người gần 1m8 của tôi, ngồi xuống mà hai chân vẫn còn chạm đất, hơn nữa cái xe còn bị trọng lượng của hai người chúng tôi đè xuống nên không vặn tốc độ lên được, cứ có cảm giác chiếc xe máy điện này có thể bị tôi đè gãy bất cứ lúc nào.
Nhưng Trình Thiên Sư lúc này lại cực kỳ thong dong, còn vui mừng hát: “Lái trên con xe máy nhỏ ta mến yêu, nó không bao giờ bị kẹt xe”
“Ài!” Tôi bất lực thở dài, gấp như ngồi trên tổ kiến lửa. Nhưng thực sự không còn cách nào khác, chỉ có thể lo lắng suông trong lòng mà thôi.
Đi chừng hơn mười phút thì làn sương ma phía trước bỗng biến mất. Tôi nheo mắt nhìn, phía trước vậy mà lại xuất hiện một cái nhà kho bỏ hoang. Tôi lại nhìn xung quanh, lại là một hẻm nhỏ hoang phế…
Đèn đường gần như đã hỏng rồi, chỉ còn một ngọn đèn là sáng rõ nhưng có thể là do đường dây có vấn đề, chiếc đèn nọ lúc sáng lúc tối, còn phát ra tiếng xẹt xẹt của dòng điện càng thêm tô đậm sự âm u, kỳ dị của con ngõ này.
Cửa lớn của nhà kho đóng chặt nhưng loáng thoáng có thể thấy được ánh sáng từ bên trong hắt ra. Tôi nhảy khỏi xe điện, để Trình Thiên Sư giấu chiếc xe điện đi, sau đó hai người chúng tôi lén tới gần cửa nhà kho.
Tôi nhòm qua khe cửa, quả nhiên nhìn thấy chiếc xe buýt giấy 04 ở bên trong. Cửa xe đang mở, trong nhà kho cũng trống không, chẳng có chút động tĩnh nào!
Tôi nhớ Hà Tình từng nói răng cô ta bị đưa tới một tầng hầm kín. Xem ra bên dưới nhà kho này chắc chắn còn có một tầng hầm.
Tôi đang định đi vào thì Trình Thiên Sư chợt kéo tôi lại, nghiêm túc nói: “Sư phụ, cậu cứ việc yên tâm đi bắt người, lão phu sẽ canh ở bên ngoài, tuyệt đối không cho một con ruồi lọt vào! Lúc còn trẻ, lão phu còn có biệt danh là Thiên Kiều quan nhị gia, có thể làm một bức tường thành vững chắc ngăn vạn quân địch cho cậu!”
“Cái đồ lão hồ ly bị quỷ làm mờ cả mắt kia, đừng có tưởng rằng ông đây không biết ông đang tính toán gì nhé, con mẹ nó ông không phải là ham sống sợ chết bình thường!” Tôi mắng thầm một câu như vậy, cũng chẳng vạch trần ông ta, lặng lẽ đẩy cửa đi vào.
Vừa bước vào nhà kho, tôi chợt cảm nhận được âm khí dày đặc trong nhà kho xen lẫn với mùi ẩm mốc, xem ra nhà kho này đã hoang phế rất nhiều năm rồi! Tôi mau chóng lấy Phù Già Dương ra để che giấu dương khí trên người mình, sau đó mới chậm rãi lại gần chiếc xe buýt 04 đang dừng ở giữa nhà kho.
Tới gần mới thấy, đây đúng là một chiếc xe buýt bằng giấy. Người có đạo hạnh bậc này tuyệt đối không phải người bình thường. Mà bên trong chiếc xe giấy cũng đầy người ngồi, tất cả đều là nữ sinh.
Nhưng họ đều chẳng phải người sống, mà toàn là quỷ!
Tuổi của họ không lớn, mặt ai nấy đều lạnh tanh, ánh mắt trống rỗng, sắc mặt trắng dọa người. Bọn họ ngồi trong xe rất yên tĩnh, không nói tiếng nào. Xem ra là có người dùng chiếc xe buýt giấy này để phong ấn những oan hồn kia, khống chế bọn họ hại người!
Mà lúc tôi quan sát họ, một đôi mắt u oán chợt nhìn về phía tôi. Đó là một cô bé khoảng 12-13 tuổi, trong tay cô bé có ôm hai con búp bê, đúng là hai con búp bê mà ông già nọ đốt bên đường.
Đôi mắt to của con búp bê kia cũng đang nhìn tôi, giống hệt như cô bé nọ, nó cũng đang cười âm u với tôi.
Tôi bị dọa cho rét run, không dám nhìn xe buýt nữa, dời tầm mắt thăm dò tình hình xung quanh. Bên trong nhà kho toàn là một đống sắt vụn và rác rưởi, chỗ nào cũng nhìn thấy mạng nhện.
Lớp bụi dưới đất rất dày, tôi nhìn quanh phần đất, quả nhiên nhìn thấy mấy dấu chân. Có hai cặp dấu chân rất lớn, chắc là của Vô Tâm và tài xế lái xe buýt, còn có ba dấu thì khá nhỏ, chắc là chân của nữ sinh.
Dấu chân ấy cứ kéo dài tới tận vị trí trung tâm của nhà kho, tôi cẩn thận nhìn lại, đúng là nhìn thấy chỗ dấu chân biến mất có một tấm ván sắt lớn hình vuông. Đúng như tôi dự đoán, bên dưới nhà kho đúng là có một tầng hầm.
Trong lòng tôi đang vui mừng, ai biết đúng lúc này, trong hầm ngầm bên dưới chợt vang lên tiếng hét thảm thiết.