Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 974: Lấy thân dụ quỷ

Võ mồm của Trình Thiên Sư rất lợi hại, tôi lén đưa mắt với ông ấy một cái, muốn để ông ấy làm công tác tư tưởng với Vô Tâm. Hai người chúng tôi cùng trải qua nhiều chuyện như vậy, độ ăn ý phối hợp đương nhiên là khỏi phải bàn.

Trình Thiên Sư hiểu ý tôi rất nhanh, cười khà khà nhìn Vô Tâm, nói: “Tiểu sư phụ Vô Tâm, lão phu nghe nói chuyện Hà Tình chết thảm, trong lòng vừa buồn vừa giận, loại người phát rồ như thế đúng là đáng chết! Chỉ tiếc rằng lão phu có lực mà chẳng đủ sức, nếu không nhất định sẽ đi truy bắt tên ác nhân này.”

“Ừm!” Vô Tâm gật đầu mạnh một cái bày tỏ mình đồng ý, tiếp tục cúi đầu ăn cơm, dường như chẳng quan tâm chúng tôi đang nói tới chuyện gì.

Trình Thiên Sư ngừng một lúc, lại nói: “Lão phu nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cũng nghĩ ra một cách. Nếu tên ác nhân này đã thích thiếu nữ xinh đẹp như vậy, thế thì chúng ta có thể xuống tay ở điểm này. Nếu không phải lão phu tuổi già sắc suy, với sự tuấn tú của mình khi còn trẻ, lão phu chắc chắn có thể trang điểm thành một cô gái như hoa rồi. Bất chấp nguy hiểm, không sợ hy sinh cũng phải lôi tên ác nhân kia ra cho bằng được, bắt nó ra công lý!”

Lúc tôi nhìn Trình Thiên Sư lặp lại lời này thì chỉ thấy dở khóc dở cười. Mặc dù bình thường Trình Thiên Sư ăn mặc cũng có mấy phần tiên phong đạo cốt nhưng tướng mạo cũng chỉ có thể nói là bình thường, bên dưới khóe miệng còn có một nốt ruồi đen có râu, thực sự chẳng thể nào tưởng tượng lúc còn trẻ ông ấy có thể đẹp trai đến đâu được?

Mà Vô Tâm nghe tới đây thì chợt ngẩng đầu lên, nói: “Trình Thiên Sư, những lời lúc nãy ông và Tiểu Ngư Nhi nói, lòng tiểu tăng đều hiểu. Chỉ cần có thể cứu người, tiểu tăng bằng lòng giả làm nữ sinh để dẫn dụ tên ác nhân kia. Phật tổ từng nói, ta không vào địa ngục, ai vào địa ngục?”

Trước đó tôi cứ nghĩ Vô Tâm vẫn luôn cắm đầu ăn uống, không chú ý tới lời nói của tôi và Trình Thiên Sư. Ai ngờ được tiểu hòa thượng này sớm đã nhìn thấu mọi việc, tôi và Trình Thiên Sư thấy cậu ấy đồng ý, vội vàng nâng chén, kính rượu cậu ấy: “Vô Tâm, chén rượu này chúng tôi kính cậu!”

Vô Tâm bưng chén trà lên cười thẹn thùng một tiếng, ba người uống một hơi cạn sạch!

Sau khi Vô Tâm đồng ý, Trình Thiên Sư bắt đầu ra ngoài mua đồ dùng nữ sinh sử dụng. Mà tôi thì ở lại coi tiệm, mới sáng sớm gần như chẳng có ai ghé thăm. Tôi đang chuẩn bị nghỉ ngơi thì ba chiếc xe hơi sang trọng chợt dừng ngay ở cửa tiệm.

Tôi đứng dậy thì thấy Triệu Hổ xuống xe. Không chỉ có mình ông ấy tới, còn có hai cha con Triệu Chính Hùng và cả bác Triệu. Tôi thấy bọn họ tới, vội vàng đi tới đón khách.

Triệu Hổ không vội vào cửa mà đứng ở ngoài đánh giá tiệm quan tài, sau đó mới nói: “Bác Triệu, nếu Tiểu Ngư Nhi đã thích ở chỗ này, vậy lúc về bác sắp xếp mua hết cả cái tiệm này đi, đều để tên của nó hết!”

“Chú Triệu, không thể làm thế được, cháu xin nhận ý tốt của chú trong lòng. Có tiệm quan tài này làm chỗ dừng chân cháu đã rất hài lòng rồi, vẫn mong chú Triệu thu hồi lời nói lúc nãy!”

Triệu Hổ bất lực mỉm cười, nói: “Được rồi, chỉ cần cháu thích là được!”

Lúc này tôi cũng đang quan sát khuôn mặt của Triệu Hổ, ông ấy sau khi khỏi bệnh và ông ấy của trước kia hoàn toàn là hai người khác nhau. Ngũ quan của ông ấy góc cạnh, đặc biệt là phần mũi, dáng mũi hổ điển hình, vừa nhìn đã biết ông ấy là người làm chuyện lớn.

Nhưng lạ ở chỗ, tôi phát hiện giữa hai mày của ông ấy có một tia khí đen lúc ẩn lúc hiện. Khí đen này luẩn quẩn ở ngay huyệt ấn đường, chứng minh rằng ông ấy sắp gặp phải một kiếp nạn. Nếu không hóa giải được, có thể sẽ nguy hiểm tới tính mạng.

Lòng tôi cũng buồn bực không hiểu, theo lí thì lần này ông ấy gặp đại nạn không chết, lẽ ra sẽ có chuyện tốt xung hỉ. Trông sắc mặt ông ấy hồng hào, đúng thực là dấu hiệu có chuyện mừng, nhưng điềm vui này dường như cũng chính là kiếp nạn tương xung tương khắc với ông ấy.

Tôi chỉ có thể xem hiểu được một số tướng mạo phổ thông thôi, thứ cao thâm hơn tôi nhìn không hiểu, đương nhiên cũng chẳng thể tìm cách hóa giải được.

Sau khi tôi đưa ông ấy vào trong thì chậm rãi châm trà cho họ. Triệu Hổ uống một ngụm, mở lời nói: “Tiểu Ngư Nhi, lần này may là có cháu, nếu không, cái mạng này của chú có thể đã lên chầu diêm vương sớm rồi. Nhưng thằng nhóc cháu cái gì cũng không cần, đúng là làm khó chú Triệu rồi!”

Tôi cười hì hì, đùa nói: “Chú Triệu, tương lai còn dài, sau này cháu chắc chắn sẽ còn nhiều chuyện cần chú giúp đỡ. Tới lúc ấy, vẫn hy vọng chú Triệu đừng đóng cửa không tiếp cháu nha!”

Triệu Hổ mỉm cười trở về chuyện chính, nói: “Tiểu Ngư Nhi, lúc đầu chú vẫn luôn bận chuyện của nhà họ Triệu mấy ngày nay. Bây giờ nhà họ Triệu loạn trong giặc ngoài, đúng là khiến người khác lo lắng. Chỉ có điều, sau khi đã suýt chết một lần, chú đã coi nhẹ tất cả rồi. Tiền tài danh lợi cho tới cuối cùng không phải chỉ còn là một đống đất thôi sao. Không dám giấu gì, chú đã có dự định sẽ quy ẩn rồi, cũng không muốn đấu tiếp với nhà họ Lâm nữa. Chỉ cần bảo vệ tốt sản nghiệp nhà họ Triệu chúng ta là đã đủ cho con cháu không lo cơm ăn áo mặc rồi!”

Triệu Hổ nói tới đây lại ngừng một chút, uống một hớp trà, ánh mắt nhìn tôi chợt trở nên kỳ quái: “Tiểu Ngư Nhi, chú biết cháu không muốn dính dáng gì tới nhà họ Triệu bọn chú. Lần này tới tìm cháu, đúng thực chưa mời đã tới! Cháu cũng biết rồi đấy, Triệu Hổ chú chỉ có một đứa con gái là Ngọc Nhi thôi. Chú sợ nó chẳng thể giữ gìn sản nghiệp nhà họ Triệu được, còn về Lưu Dương kia thì chú chưa từng đặt vào mắt.

Cho nên, trước mặt em trai chú và bác Triệu, chú muốn tuyên bố một chuyện!”

Tôi nghe tới đây thì lập tức đoán được ý của chú ấy, định mở miệng từ chối sao cho đỡ mất lòng.

Ai ngờ Triệu Hổ nắm chặt tay tôi, giành lời trước: “Tiểu Ngư Nhi, chú định về nhà cũ, thành thực sống nốt nửa đời còn lại. Ngọc Nhi chú sẽ giao cho cháu, sau này có cháu ở bên cạnh nó, chú tin chắc bọn cháu có thể phát triển tập đoàn Diệu Thủ lớn mạnh hơn nữa!

“Chú Triệu, cháu đã nói rồi mà, cháu…”

“Tiểu Ngư Nhi, không cần nói nữa, cứ quyết định như vậy đi!” Tôi còn chưa nói xong, Triệu Hổ đã cắt lời tôi, sau đó đứng dậy tạm biệt, nói: “Trước khi tới chú đã thông báo quyết định này tới bạn bè chú và hội đồng quản trị của công ty, cháu không thể làm khó chú được, không thì sau này chú còn mặt mũi nào đi gặp họ nữa chứ!”

Triệu Hổ nói xong cũng chẳng muốn nghe đáp án của tôi, dẫn người nhà họ Triệu xoay người rời đi. Đợi tôi đuổi ra tới nơi thì ông ấy đã lên xe rồi.

Triệu Chính Hùng ngăn tôi lại, nói: “Tiểu Ngư Nhi, chú cũng tin cháu có thể chăm sóc tốt cho Ngọc Nhi. Đúng rồi, chuyện cháu nhờ chú hỏi thăm, chú chỉ nghe ngóng được manh mối về Vu Cổ Môn mà thôi. Gần đây bọn họ hoạt động liên tiếp, chỉ có điều hành tung rất bí ẩn, không thể nào thăm dò nhiều hơn. Còn về Tác Mệnh Môn mà cháu nói, môn phái này cứ như không tồn tại vậy, vốn không có dấu vết để tìm! Nhưng cháu yên tâm, chỉ cần có chút tin tức nào, chú sẽ lập tức sai người thông báo cho cháu!”

“Cảm ơn chú hai Triệu đã giúp đỡ!” Tôi nói câu cảm ơn, trong lòng lại rối như tơ vò.

Tôi không ngờ rằng Triệu Hổ sẽ đột nhiên tới một chuyến, có thể nói là tôi leo lên lưng cọp khó xuống rồi. Nếu tôi từ chối thẳng, chắc chắn sẽ khiến chú ấy tức giận. Con người ông ấy ở mặt ngoài thì khá khách sáo với tôi, nhưng nếu thực sự vượt qua giới hạn của ông ấy, tôi sợ ông ấy sẽ giận tôi. Nhưng tôi chẳng có ý gì với Triệu Ngọc Nhi cả, càng không muốn tiếp nhận tập đoàn Diệu Thủ. Xem ra chỉ có thể mau chóng giải quyết chuyện của Hà Tình rồi chuồn mất thôi!

Trong lòng tính sẵn đường lui rồi, tôi bèn đứng ở cửa tiệm quan tài chờ Trình Thiên Sư về. Trình Thiên Sư làm việc dông dài thế nào tôi hiểu rất rõ, quả đúng như dự đoán, mãi cho tới chiều ông ấy mới quay về.

Nhưng mà, khiến tôi bất ngờ là ông ấy lại mua một bộ đồng phục học sinh váy ngắn cho Vô Tâm, còn có cả tất chân, tôi nhìn sao cũng thấy không đúng lắm, trong lòng thầm nghĩ ông già này không phải là biến thái đấy chứ?

Trình Thiên Sư rất thích bộ đồng phục học sinh này, vội gọi Vô Tâm xuống mặc thử. Sau khi Vô Tâm thay xong thì đội tóc giả lên. Ấy thế mà thực sự rất giống một nữ sinh vẫn còn đang đi học!

Vì để ngoại hình của Vô Tâm giống thật hơn, Trình Thiên Sư còn dẫn theo bà chủ tiệm vải liệm, để bà ấy trang điểm cho Vô Tâm.

Bà chủ nọ cười xấu xa nhìn Trình Thiên Sư, trêu ghẹo: “Không ngờ là đồ lừa đảo nhà ông khẩu vị cũng đặc biệt gớm nhỉ? Cũng may là tuổi lớn hơn bà đây. chứ không ngày nào cũng bị đồ già đểu như ông thương nhớ, nghĩ thôi bà đây cũng thấy kích thích rồi!”

Câu sau của bà chủ chợt quay xe vèo một cái xém chút làm gãy cả lưng của mọi người. Nhưng cô ta lại vừa nhìn Vô Tâm vừa nói, cái ánh mắt nhìn Vô Tâm như là ước muốn một ngụm nuốt cậu ấy vào bụng!

Người phụ nữ có tuổi này đúng là đáng sợ!

Trình Thiên Sư câm như hến, có khổ mà không thể nói, dứt khoát chẳng giải thích nữa, đỏ mặt nhờ bà chủ giúp đỡ. Đợi bà chủ trang điểm cho Vô Tâm xong thì trời cũng sắp tối rồi.

Bọn tôi ở lại tiệm ăn chút đồ ăn, đợi qua mười một giờ, bọn tôi mới gọi một chiếc xe đi thẳng tới con phố cũ ở Kiềm Thành. Tài xế nhìn hai người chúng tôi dẫn theo một học sinh nữ trẻ, cả đường cứ nhìn chúng tôi qua gương chiếu hậu.

Lúc chúng tôi xuống xe còn nói với tôi một câu: “Này cậu, có thể cho tôi cách liên lạc không, tôi cũng muốn hẹn em ấy ra ngoài ăn khuya!”

“Cút! Biến thái!” Tôi trừng ông ta một cái, dùng sức đóng cửa. Tài xế mắng một câu đồ điên, nhấn chân ga phóng vèo đi.

Chỗ chúng tôi đang đứng bây giờ vừa hay cách con phố cũ chỉ mười phút đi đường. Nơi này vì là khu phố cũ nên tới tối hầu như chẳng có ai cả. Lại cộng thêm cả những lời đồn lúc trước nên ngay cả một bóng ma cũng chẳng có.

Tôi nhìn sắp tới giờ rồi, bèn dặn dò Vô Tâm: “Vô Tâm, chút nữa anh cúi thấp đầu đi từ từ tới con phố cũ, tôi và Trình Thiên Sư sẽ trốn ở góc tối, nhìn xem có thể dụ được chiếc xe buýt cũ ấy ra không!”

“Ừm!” Vô Tâm ừm một tiếng, làm theo lời tôi dặn, cúi đầu đi chậm về trước.

Tôi và Trình Thiên Sư trốn ở góc tối, đi khoảng mười phút rồi mà vẫn chưa có bất kỳ động tĩnh nào. Mắt thấy đã quá giờ rồi, Trình Thiên Sư nhắc nhở tôi: “Sư phụ, cậu nói xem chiếc xe buýt kiểu cũ kia tối nay có xuất hiện không?”

“Tôi cũng không biết nữa!” Tôi lắc đầu: “Tiếp tục đợi đi!”

Lại qua khoảng mười phút nữa, vẫn cứ không có động tĩnh gì, Trình Thiên Sư buồn tiểu, để chúng tôi đợi ông ta, bảo ông ta sợ.

“Ông đúng là lừa lười hay tiêu tiểu!” Tôi mắng ông ta một câu, hết cách nên chỉ đành đợi ông ta.

Nhưng đương lúc tôi quan sát tình hình xung quanh, Trình Thiên Sư chợt xông ra khỏi bụi cỏ, chỉ về phía Vô Tâm: “Sư phụ, cậu mau nhìn, xe buýt xuất hiện rồi!”

Tôi vội nhìn về phía Vô Tâm, nhất thời bị dọa cho đổ mồ hôi lạnh cả người, chỉ thấy bên cạnh Vô Tâm không biết từ lúc nào đã xuất hiện một chiếc xe buýt giấy kiểu cũ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free