Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 984: Ngọc Nhi trúng cổ
Trình Thiên Sư vội giải thích với chúng tôi: “Sư phụ, lão phu vốn định đi xem Triệu Thập Nhất quay lại chưa, nhưng không ngờ lại gặp phải nhị chưởng môn.”
“Tiểu Ngư Nhi, tôi trách nhầm cậu rồi!” Trình Thiên Sư còn chưa nói xong, Triệu Chính Hùng đã cắt lời ông ta, nói: “Đều tại tôi già rồi nên hoa mắt, vậy mà lại đổ oan cho người tốt, suýt chút nữa hại cậu mất mạng. Mấy ngày nay tôi luôn nấp ở Thiên Kiều muốn tìm đến mọi người, cũng may mà gặp được Trình Thiên Sư sau khi hóa trang, bấy giờ mới bảo ông ta dẫn tôi tới tìm cậu.”
Tôi bị Triệu Chính Hùng làm cho mông lung, không nhịn được mà hỏi: “Chú hai Triệu, lời này của chú rốt cuộc có ý gì?”
“Haiz!” Triệu Chính Hùng thở dài một hơi, nói: “Từ sau khi anh cả của tôi mất, thằng súc sinh Triệu Bằng kia đã nhốt Ngọc Nhi lại, khống chế nhà họ Triệu. Điều khiến tôi tức giận hơn là thằng súc sinh này lại đáp ứng nhà họ Lâm, đồng ý cho bọn họ thu mua tập đoàn Diệu Thủ. Tôi và thằng nhóc đó cãi nhau một trận, thế mà nó lại muốn cầm tù cả tôi. Sau đó bác Triệu đã lén lút thả tôi ra nên lúc này tôi mới nghĩ tới chuyện tìm cậu! Giờ ngay cả tôi, tên súc sinh kia cũng không nhận, tôi đúng là đã sinh ra một đứa bất hiếu mà!”
Khi nói xong, Triệu Chính Hùng đã rơm rớm nước mắt, bị con trai mình phản bội, tôi có thể hiểu được nỗi đau của ông ấy. Như vậy xem ra tôi và Triệu Hổ đã nghi ngờ nhầm người rồi.
Nội gián thực sự của nhà họ Triệu không phải Triệu Chính Hùng mà là Triệu Bằng ẩn náu kĩ nhất! Tôi thực sự đã coi thường tên này, không ngờ tâm cơ của anh ta lại đáng sợ đến vậy.
Thấy mọi người không lên tiếng, Triệu Chính Hùng lại nói tiếp: “Tiểu Ngư Nhi, nhà họ Triệu chúng tôi thực sự có lỗi với cậu! Nhưng hôm nay tôi vẫn muốn nhờ cậu một việc, cầu xin cậu hãy cứu Ngọc Nhi!”
“Hả?” Tôi nghe thấy lời ông ấy nói thì hơi sửng sốt, sau đó cười khổ nói: “Chú hai Triệu, giờ cháu lo thân mình còn chẳng xong thì làm sao cứu nổi Ngọc Nhi?”
“Tiểu Ngư Nhi, cậu hiểu lầm rồi!” Triệu Chính Hùng vội thanh minh: “Tuy Ngọc Nhi bị Triệu Bằng giam giữ nhưng dù sao chúng cũng là anh em, chắc chắn Triệu Bằng sẽ không làm hại con bé. Tôi nhờ cậu cứu Ngọc Nhi là vì hình như con bé bị trúng tà!”
“Cái gì? Trúng tà?” Tôi nghe vậy thì cả kinh, vội vàng hỏi ông ấy là có chuyện gì?
Triệu Chính Hùng nói: “Ngày thứ hai sau khi anh cả tôi chết, tính tình của Ngọc Nhi đột nhiên thay đổi hẳn. Không buồn ăn uống, tinh thần hốt hoảng, cả ngày đều nhắc tới tên Lưu Dương. Dường như con bé đã bị si mê, dán ảnh Lưu Dương khắp cả phòng, đến cả vở của nó cũng viết đầy tên Lưu Dương. Càng kì lạ hơn là, khi anh cả tôi hạ huyệt, Ngọc Nhi lại mặc một bộ đồ tân nương đỏ thẫm, không những không đau lòng mà còn thề trước bia mộ của anh tôi, nói rằng nó nhất định phải gả cho Lưu Dương! Khi ấy tôi tưởng cái chết của anh tôi khiến con bé bị kích thích nên đã nhanh chóng đưa nó tới bệnh viện. Nhưng lại xảy ra chuyện còn tà môn hơn.”
Trình Thiên Sư bị Triệu Chính Hùng gợi lên sự hiếu kì, bèn hỏi: “Nhị chưởng môn, rốt cuộc đã xảy ra chuyện tà môn gì?”
“Haiz! Tạo nghiệp, đúng là tạo nghiệp!” Triệu Chính Hùng cắn răng thở dài một tiếng, nói: “Sau khi tôi đưa Ngọc Nhi đến bệnh viện, bác sĩ tiến hành kiểm tra toàn thân cho con bé, các chỉ tiêu sức khỏe đều bình thường. Vậy nhưng cứ đến tối là tim Ngọc Nhi lại quặn đau, đau đến mức con bé phải lăn lộn trên sàn, miệng còn liên tục kêu tên Lưu Dương. Sau đó tôi thực sự không thể làm gì khác, đành để bác sĩ cho nó uống thuốc an thần. Nhưng bác sĩ cũng bó tay, tôi chỉ còn cách đón con bé về nhà. Sau khi Ngọc Nhi về nhà, triệu chứng đau tim cũng biến mất, thực sự vô cùng kì lạ! Giờ tôi không quan tâm gì nữa, chỉ muốn giữ lại huyết mạch duy nhất của anh cả.”
Trình Thiên Sư nghe xong thì lẩm bẩm: “Liệu có phải tên Lưu Dương kia hạ tà thuật gì với Triệu Ngọc Nhi không? Khiến Triệu Ngọc Nhi nhớ mãi không quên gã?”
“Không phải!” Tôi lắc đầu, nói ra bốn chữ: “Tình cổ sinh tử!”
Thực ra khi Triệu Chính Hùng nói đến triệu chứng của Triệu Ngọc Nhi thì tôi đã nghĩ tới rồi. Triệu Ngọc Nhi không phải trúng tà mà là bị Lưu Dương hạ tình cổ. Tôi cứ nghĩ rằng trận lửa dưới tầng hầm kia đã thiêu chết con Lại Ngật Bảo đó rồi, không ngờ Lưu Dương lại cứu nó, lấy được tình cổ sinh tử.
Chỉ cần gã hạ tử cổ vào người Triệu Ngọc Nhi, tử cổ sẽ dần dần ăn mất tâm trí của cô ta. Lại thêm lúc trước Triệu Ngọc Nhi vẫn luôn thích Lưu Dương nên sẽ dễ bị mất tâm trí hơn.
Bây giờ trong mắt trong tim của cô ta chỉ có Lưu Dương, nếu rời khỏi Lưu Dương thì cô ta sẽ bị đau tim. Tình cổ mẫu tử hợp thì sống, chia cách thì chết. Chỉ cần Lưu Dương rời khỏi Triệu Ngọc Nhi thì cô ta sẽ biến thành máu loãng. Tương tự, nếu Lưu Dương chết thì Triệu Ngọc Nhi cũng khó tránh khỏi cái chết!
Đây là điểm đáng sợ của tình cổ sinh tử, nhưng tôi nằm mơ cũng không nghĩ tới, tình cổ sinh tử mà Du Nhân Phượng luyện chế lại là vì giúp Lưu Dương.
Tôi nói sự nghiêm trọng của tình cổ sinh tử cho Triệu Chính Hùng nghe. Nghe xong, ông ấy lập tức ôm mặt khóc. Thấy ông ấy khóc, trong lòng tôi cũng không nỡ nhẫn tâm. Hơn nữa, sau khi trải qua biến cố của nhà họ Triệu, tôi phát hiện tóc ông ấy cũng bạc đi nhiều.
“Nhị chưởng môn, sống chết có số, mong ông đừng quá lo lắng!” Trình Thiên Sư an ủi nói.
Triệu Chính Hùng gật đầu, sau đó bỗng quỳ trước mặt tôi, khẩn cầu: “Tiểu Ngư Nhi, xin cậu hãy cứu Ngọc Nhi, đây là huyết mạch cuối cùng của anh tôi.
Dù cậu muốn lấy mạng tôi thì tôi cũng không tiếc! Cầu xin cậu, cả đời này Triệu Chính Hùng tôi chưa cầu xin ai bao giờ, quỳ trời, quỳ đất, quỳ bố mẹ, cậu là người đầu tiên tôi quỳ xuống cầu tình, xin cậu hãy cứu con bé!”
“Chú hai Triệu, chú đứng dậy đi đã! Tình cổ sinh tử này quá lợi hại, rất khó giải trừ!”
Ai ngờ Triệu Chính Hùng lại không muốn đứng lên, nước mắt đầm đìa hỏi tôi: “Tiểu Ngư Nhi, chẳng lẽ thực sự không còn cách nào sao? Cậu là truyền nhân của Miêu Tam Cô, tôi chỉ có thể dựa vào cậu! Nếu cậu không đồng ý thì tôi sẽ quỳ suốt ở đây, đến khi nào quỳ chết thì thôi!”
Nói xong, Triệu Chính Hùng dập đầu mạnh xuống đất, liên tục dập đầu với tôi. Rất nhanh trán đã bị đập vỡ, máu chảy giàn giụa nhưng ông ấy vẫn không đứng lên, tiếp tục dập đầu. Rơi vào đường cùng, tôi đành đồng ý với ông ấy: “Cũng không phải không có cách, nhưng cách này cực kì khó khăn!”
Thấy tôi đổi ý, Triệu Chính Hùng mới chịu đứng dậy. Trình Thiên Sư lấy giấy vệ sinh cho ông ấy lau vết máu trên trán.
Lúc này Vô Tâm mới mở miệng: “Tiểu Ngư Nhi, tiểu tăng cũng mong anh có thể giúp nữ thí chủ Triệu Ngọc Nhi! Bất kể nguy hiểm ra sao thì tiểu tăng cũng nguyện ý đi cùng anh. Dù dùng mạng của tiểu tăng đổi lấy mạng nữ thí chủ Triệu Ngọc Nhi, tiểu tăng cũng không hề do dự!”
Tấm lòng bồ tát của Vô Tâm khiến tôi bất đắc dĩ, nhưng cậu ấy không hề biết cách giải trừ tình cổ sinh tử.
“Haiz!” Giờ đến lượt tôi thở dài, nói: “Muốn tháo chuông phải tìm người buộc chuông, tình cổ sinh tử chính là cấm thuật của Ngũ Độc Giáo. Nếu muốn giải trừ tình cổ sinh tử trong người Triệu Ngọc Nhi thì chỉ có thể tới Miêu Cương tìm Ngũ Độc Giáo. Nhưng Ngũ Độc Giáo ẩn cư ở Miêu Cương, lại có xích mích với người của chính đạo. Hơn nữa trước giờ cổ thuật không truyền cho người ngoài, nhất là cấm thuật của bọn họ. Nếu đến cửa xin thuốc sợ rằng sẽ chọc giận họ, có đi mà không có về!”
Khi tôi rời khỏi làng Cửu Long, Miêu Tam Cô đã nhắc nhở tôi, dặn tôi tránh xa người của Ngũ Độc Giáo. Hơn nữa, Miêu Tam Cô đã dạy tôi rất nhiều thuật bất truyền của Ngũ Độc Giáo, nếu họ phát hiện chắc chắn sẽ giết tôi.
Song sư phụ cũng nói với tôi, sứ mệnh của người tu đạo là quyết không thể nhìn tà thuật hại người. Cũng vì nhớ đến điều này nên tôi mới đồng ý với Triệu Chính Hùng.
Triệu Chính Hùng nghe xong cách tôi nói, lập tức tỏ thái độ: “Dù nguy hiểm như nào thì tôi cũng phải tự tới Miêu Cương một chuyến để xin thuốc!”
“Chú hai Triệu, chú bỏ đi thì hơn.” Tôi cười bất lực: “Chú không biết sự đáng sợ của Ngũ Độc Giáo, vả lại chú còn chẳng biết đại bản doanh của Ngũ Độc Giáo ở đâu, e là chưa tìm được họ thì chú đã bỏ mạng ở Miêu Cương rồi. Chú yên tâm, nếu cháu đã đồng ý với chú thì sẽ không mặc kệ sự sống chết của Triệu Ngọc Nhi, coi như đây là chuyện cuối cùng cháu làm vì Triệu Hổ đi!”
Miêu Tam Cô không nói cho tôi biết hang ổ của Ngũ Độc Giáo, vậy nên tôi chỉ có thể trở về làng Cửu Long một chuyến. Tôi rời đi nhiều ngày cũng nhớ họ, phải trở về thăm thím ấy và sư phụ rồi, tiện thể tế bái người nhà và những dân làng đã chết oan của làng Cửu Long.
Sau khi đã quyết định trong lòng, tôi dặn dò Triệu Chính Hùng: “Chú hai Triệu, chú về nhà họ Triệu trước đi, nhưng tuyệt đối không thể để lộ tin tức của chúng ta. Khi nãy cháu nghe chú nói, chỉ cần Triệu Ngọc Nhi ở yên trong nhà họ Triệu thì cổ mẫu sẽ không phát tác. Xem ra tên Lưu Dương kia đang trốn ở nhà họ Triệu các chú. Sau khi trở về, chú tuyệt đối không thể đánh rắn động cỏ, thầm giám sát Lưu Dương cho cháu! Còn một chuyện nữa, khi nào chú về phải giúp cháu điều tra một việc!”
“Tiểu Ngư Nhi, mời cậu nói, tôi nhất định sẽ làm theo.”
“Triệu Hổ chính là bị bà lão Bạch Xà hại, điều này chứng tỏ có người của nhà họ Triệu đã thu nhận bà lão Bạch Xà. Bà lão Bạch Xà là sơn tinh độc xà hóa thành, tuy giờ nó đã hóa thành hình người nhưng mỗi ngày đều phải ăn số lượng lớn động vật như cá tôm hoặc ếch. Chú có thể âm thầm điều tra nhưng tuyệt đối không thể kinh động đến nó. Đợi sau khi cháu trở về sẽ đi đối phó với bà lão Bạch Xà này. Nhớ là tuyệt đối không thể kinh động tới bà lão Bạch Xà, nếu không đến lúc đó, không ai có thể cứu chú!”
“Ừm ừm!” Triệu Chính Hùng gật đầu một cách mạnh mẽ: “Tôi nhất định sẽ làm theo lời dặn dò của cậu, tuyệt đối không xúc động. Vậy tôi ở nhà họ Triệu chờ cậu quay lại.”
“Được.”
Sau khi Trình Thiên Sư tiễn Triệu Chính Hùng đi, tôi sắp xếp Vô Tâm và Triệu Chính Hùng tiếp tục ở lại nhà cũ thăm dò tình hình, còn tôi thì cải trang rồi rời khỏi nhà cũ, bắt một chiếc xe đi thẳng tới trấn Cửu Long!
Khi đến trấn trên đã là rạng sáng. Thấy tất cả cửa tiệm đều đóng cửa, tôi bèn ngủ lại ở khách sạn một đêm, chuẩn bị mua chút đồ về thăm bọn họ.
Sáng sớm ngày hôm sau thì tôi đã tỉnh lại. Sau khi mua kha khá đồ cho họ, tôi mới quay về làng Cửu Long. Tôi đi từ sau núi, nhưng lúc vượt qua lại phát hiện sau núi đều là độc vật. Độc vật ở khắp mọi nơi, còn nhiều hơn cả khi tôi rời đi.
“Lẽ nào đây là Miêu Tam Cô cố ý dùng để bảo vệ làng?”
Trong lòng tôi nghi hoặc, chỉ muốn lập tức gặp được họ. Tôi dùng cách tránh khỏi độc vật mà Miêu Tam Cô dạy, nhanh chóng đi xuống núi! Sau khi vào làng, tôi phát hiện trong làng không có ai hết, trông giống như một cái làng quỷ vậy. Nhưng con đường nhỏ ở cửa làng được quét tước rất sạch sẽ, còn có đất trồng rau, chắc là bình thường sư phụ và Miêu Tam Cô thu dọn.
“Sư phụ, sư nương, con về rồi đây!” Còn chưa tới cửa tôi đã hô to.
Nhưng khi đẩy cửa ra và nhìn thấy cảnh tượng trong nhà, tôi lập tức sụp đổ.