Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 985: Bi thương khôn cùng
Khoảnh khắc đẩy cửa phòng ra, tôi đúng lúc nhìn thấy sư phụ và Miêu Tam Cô ngồi trên chiếc ghế bành trong nhà chính, mặt hai người biến thành màu đen sạm, ở phần cổ có một vết thương bắt mắt!
Vết thương đó đúng là do rắn độc cắn để lại, phần thịt xung quanh miệng vết thương đã thành màu đen, máu màu xanh thẫm còn đang chảy ra theo miệng vết thương, vẫn chưa đông lại. Mà trên cổ bọn họ còn mọc đầy những vết nhọt Quy Xà còn chưa sưng mủ!
Sư phụ và Miêu Tam Cô hai người tay trong tay, chết rất an tường, khóe miệng còn mang nụ cười bình thản. Ghế thái sư còn đang “kẽo kẹt kẽo kẹt” vang lên, cộng thêm chuyện máu tươi còn chưa đông lại, chứng tỏ bọn họ vừa mới chết không lâu.
Khi tôi nhìn thấy một màn này, tôi mất một hồi lâu mới phản ứng lại, chỉ cảm thấy trái tim đập nhanh một trận, tiếp đó là từng trận đau đớn quặn thắt, thân thể không hiểu sao lại run rẩy, tất cả những món quà mà tôi mang theo đều rơi xuống đất.
Lần này tôi trở về thăm bọn họ, trong lòng có biết bao là vui sướng chờ mong. Nhưng tất cả niềm vui và chờ mong ấy lúc này lại hóa thành nỗi bi thống khôn kể. Tôi không thể tin được tất cả những chuyện xảy ra trước mắt này là thật, toàn thân run rẩy đi từ từ về phía họ.
Mỗi một bước đều giống như nặng ngàn cân, đi cực kỳ gian nan. Tôi thậm chí còn không thể cảm nhận được hô hấp của bản thân, nỗi bi thương khổng lồ tràn ngập trái tim tôi, như thể cả người tôi sẽ lập tức sụp đổ vậy!
Khi tôi đi đến trước mặt bọn họ, tôi lại thấy một cảnh khiến tôi càng thêm đau khổ. Chỉ thấy Miêu Tam Cô mặc một bộ quần áo rộng thùng thình, mà phía dưới là một cái bụng to tròn.
Tính ra tôi đã rời khỏi làng Cửu Long được vài tháng rồi, nói cách khác, đứa bé trong bụng sư nương cũng sắp chào đời.
“Ông trời, tại sao ông lại tàn nhẫn như vậy? Mắt ông bị mù sao? Tại sao vẫn không chịu buông tha cho bọn họ chứ!” Tôi đau khổ lẩm bẩm, nhịn không được hít sâu một hơi. Tôi chỉ cảm thấy tức giận đến đau tim, phun ra một ngụm máu tươi, hai mắt tôi tối sầm, dưới chân tức khắc không còn sức lực! Rầm một tiếng quỳ rạp xuống đất, nước mắt tôi không ngừng rơi xuống, người hoàn toàn dại ra!
“Aaaaa!” Qua vài giây, thân thể của tôi mới có lại tri giác, tôi há miệng điên cuồng gào thét, nắm đấm nặng nề nện xuống mắt đất. Tôi không nói nên lời, chỉ có thể khóc to, nắm đấm đấm ra máu tươi, nhưng mà tôi lại không cảm nhận được một chút đau đớn nào.
“Sư phụ! Sư nương!” Vất vả lắm mới có thể thốt nên lời, tôi vội vàng ôm lấy hai chân bọn họ, trên mặt đều là nước mắt, trên miệng dính đầy tơ nước bọt. Tôi tựa đầu vào đùi bọn họ, sau đó không ngừng tát vào mặt mình: “Đây là mơ, nhất định là mình đang nằm mơ, sao sư phụ và sư nương có thể xảy ra chuyện được? Họ đang sống hạnh phúc ở làng Cửu Long, bình phàm và vui sướng! Aaa.”
Lẩm bẩm nói xong lời cuối cùng, tôi thật sự không còn cách nào có thể lừa dối bản thân được nữa. Vừa sờ đến thi thể mất đi nhiệt độ của bọn họ là tôi lập tức không nhịn được, nỗi bi thương từ trong lòng cứ đánh sâu từng đợt trong đầu tôi, tôi lại phun ra một ngụm máu tươi.
Những giọt nước mắt làm mờ mắt tôi, hai mắt của tôi nhòa đi, tôi gần như không thể nhìn thấy rõ khuôn mặt của bọn họ nữa. Tôi vội vàng dùng ống tay áo lau nước mắt, quỳ gối trước mặt hai người, không ngừng lay bọn họ: “Sư phụ, sư nương, hai người mau tỉnh lại đi. Tiểu Ngư Nhi về thăm mọi người đây.”
Tôi gào thét như phát điên, thân thể không ngừng run rẩy bởi vì quá kích động. Nhưng ngay lúc tôi đang khóc đến đất trời tối tăm thì tôi bỗng nhiên thấy bụng của Miêu Tam Cô khẽ nhúc nhích.
Tôi nghĩ rằng mình hoa mắt nhìn nhầm rồi, sau khi lau khô nước mắt nhìn kỹ thì tôi nhìn thấy đúng là bụng có động một chút. Trong lòng tôi lập tức kinh hãi, vội vàng đặt tay lên bụng Miêu Tam Cô.
Tay của tôi vừa mới đặt lên bụng thím ấy thì quả nhiên cảm nhận được động tĩnh trong bụng.
“Bé con còn sống, nó còn sống!” Tôi kích động la lên một mình, vội vàng rút chủy thủ ra, rưng rưng nói: “Sư nương, thật xin lỗi!”
Lòng tôi hiểu rõ, nếu như không lấy thai nhi ra thì nhất định nó sẽ nghẹt thở mà chết. Tôi dập đầu với sư nương một cái, xốc quần áo trên bụng thím ấy lên, cắn răng dùng chủy thủ rạch bụng.
Sau khi rạch bụng ra, quả nhiên tôi nhìn thấy đứa bé bên trong đang di chuyển. Tôi cắn răng, lại tiếp tục dùng chủy thủ rạch hết từng lớp ngăn cách. Khi cắt đến lớp cuối cùng, tôi liếc mắt một cái đã thấy được em bé bên trong.
Đứa bé đã hoàn toàn thành hình, lại còn là một bé trai. Đây chính là dòng máu duy nhất của bọn họ, tôi nhất định phải cho nó sống sót. Tôi lấy đứa bé ra, ngay cả dây rốn cũng không cắt, trực tiếp ôm đứa bé vào lòng.
Nước mắt tôi lại lặng lẽ chảy xuống, trái tim tôi đau giống như bị kim đâm vào, đau đến nỗi không thể thở, toàn thân run rẩy. Tôi áp sát mặt vào người đứa nhỏ, không cảm nhận được bất kỳ độ ấm nào, nó đã chết!
Khi tôi sử dụng chủy thủ rạch lớp cuối cùng, tôi phát hiện rằng đứa bé đã chết rồi. Đứa bé không chết vì thiếu oxy, nhưng lại chết vì nhiễm độc, toàn bộ cơ thể nó biến thành màu đen, miệng và mũi đều chảy máu.
Tôi chỉ cảm thấy đại não ầm ầm một tiếng rồi trống rỗng, cả người giống như mất hồn, cứ thế ôm đứa bé ngồi liệt trên mặt đất, tôi khóc không thành tiếng, cũng không thốt nên lời, chỉ có nước mắt là vẫn chảy không ngừng.
Có thể là quá mức bi thương, nên tôi cảm thấy toàn thân như vô lực, tôi tựa vào trên đùi của sư phụ và sư nương hệt như một kẻ ngốc, cứ ngơ ngác rơi nước mắt. Lúc này trông tôi rất chật vật, cả người đầy máu, trên mặt, trên quần áo, tất cả đều là máu của đứa bé và Miêu Tam Cô.
Tôi cứ ngây dại như thế mãi một lúc, nước mắt đã khóc cạn, hai mắt sưng đỏ, cuối cùng đã không thể chảy ra được nửa giọt nước mắt nào.
Mà đúng lúc này, ngoài cửa bỗng nhiên có vài người đi vào, người cầm đầu chính là Du Nhân Phượng. Trải qua nhiều năm như vậy rồi mà hình như hắn ta không có chút gì gọi là già đi cả, trái lại thoạt nhìn còn trẻ hơn lúc trước.
Hắn ta vẫn mặc một thân đồ đen, bởi vì nguyên nhân tu luyện tà thuật mà thân thể nom rất gầy gò, sắc mặt lại càng tái nhợt đến hãi hùng. Nhưng so với trạng thái bệnh tật lúc trước thì khác hoàn toàn một trời một vực. Trên mặt hắn ta toát ra một luồng tà khí khiến cho người ta nhìn mà sinh lòng sợ hãi.
Mà đứng ở bên cạnh hắn ta còn có đầu đà gầy, ngoại trừ đầu đà gầy ra thì còn có mấy người đàn ông con trai mặc trang phục giống nhau. Mặt bọn chúng tái nhợt, thân thể gầy gò, mắt giăng đầy tơ máu giống như sinh bệnh vậy.
Người ngoài không nhìn ra, nhưng trong lòng tôi lại hiểu rõ, những người này đều là bởi vì dính lấy tà thuật nên như thế. Sự cắn trả của tà thuật vô cùng đáng sợ, tà thuật càng lợi hại tàn nhẫn thì cắn trả lại càng thêm khủng khiếp.
Trên ngực áo của bọn họ còn thêu ba chữ Vu Cổ Môn bằng chỉ đỏ!
Có thể là chúng cảm thấy cảnh tượng mình nhìn thấy trước mắt quá tàn nhẫn, vậy mà không có ai mở miệng nói chuyện. Tôi ôm đứa bé đã chết trong lòng, đột nhiên nở nụ cười như người điên: “Thằng bé không còn nữa rồi, nó không còn nữa rồi, tại sao đến cả một đứa bé mà các người cũng không buông tha? Các người thật sự không còn một chút lương tâm nào sao? Sao có thể ra tay thâm độc đến thế hả? A!”
Nói xong lời cuối cùng, Tôi không thể kiểm soát được cảm xúc phẫn nộ sinh ra từ sự bi thống, lại bắt đầu gào thét: “A a!”
“Năm đó tôi đã nói rồi, tôi sẽ không để cho bất kỳ một ai còn sống rời khỏi làng! Tôi để chúng sống nhiều năm như vậy cũng đã coi như không có lỗi với chúng rồi! Toàn bộ người trong làng Cửu Long giờ chỉ còn lại mình cậu sống mà thôi!” Du Nhân Phượng mở miệng, cười gian nhìn tôi.
Tôi thở ra một hơi dài, bấy giờ mới cảm thấy trái tim mình dễ chịu đi không ít.
Du Nhân Phượng lại nói: “Tiểu Ngư Nhi, ba người các cậu vốn dĩ có thể sống sót thật tốt. Chỉ có thể trách cậu tự tìm đường chết, một hai muốn đi ra ngoài xuất đầu lộ diện. Lại nói tiếp, cái chết của bọn họ chỉ có thể là do cậu mà ra!”
“Ha ha.” Tôi bật cười thất thanh như một kẻ điên, không ai có thể biết được nỗi đau tôi phải chịu đựng trong lòng lúc này.
Tôi không nói gì mà, chậm rãi đứng lên, ôm lấy đứa bé đã chết đặt vào trong ngực Miêu Tam Cô: “Sư phụ, sư nương, đây là con của hai người. Người xem thằng bé này trông đẹp trai biết bao, cũng may là nó giống sư nương, nếu như giống sư phụ thì chắc chắn ngay cả vợ cũng không lấy được đâu.”
Tôi dùng giọng điệu vui đùa nói, nhưng người lại bi thương khôn cùng, nhịn không được mà run rẩy, nói xong rồi, tôi cũng không nhịn được nữa, cất tiếng khóc lớn. Khóc một hồi, tôi lại cười nói: “Sư phụ, sư nương, Tiểu Ngư Nhi sợ hai người cô độc trên đường, nên để cho thằng nhóc kia đến ở cùng hai người! Sau này một nhà ba người có thể đoàn tụ ở âm tào địa phủ rồi! Ân tình con nợ hai người, đời này không có cách nào trả được. Nếu Tiểu Ngư Nhi còn có cơ hội đầu thai chuyển thế, con nhất định sẽ không uống canh Mạnh Bà, cho dù kiếp sau có biến thành một con chim đi nữa thì con cũng phải tìm đến mọi người, vĩnh viễn bảo vệ mọi người! Sư phụ, sư nương, hai người yên nghỉ đi, bình an lên đường! Đừng lo lắng cho Tiểu Ngư Nhi, Tiểu Ngư Nhi sẽ sống thật tốt!”
Nói rồi tôi dập đầu thật mạnh với họ ba cái. Tiếp đó, tôi đứng dậy lau khô vết máu trên mặt, nhìn về phía đám người Du Nhân Phương, nói lớn: “Bác Triệu, bác đi ra đi, nợ nần giữa chúng ta cũng nên tính toàn kĩ rồi!”
Lúc Triệu Chính Hùng tìm được tôi thì đã nói cho tôi biết bác Triệu thả ông ấy ra. Mà lần này, hành tung tới làng Cửu Long của tôi cực kỳ bí ẩn, ngay cả Trình Thiên Sư cũng không biết. Nhưng Du Nhân Phượng lại giết một nhà ba người của sư phụ ngay trước mặt tôi, vậy thì hiển nhiên là có người theo dõi tôi rồi.
Lúc trước khi đi dự tiệc ở nhà họ Triệu, Lâm Thiên Ngữ đã âm thầm nhắc nhở tôi có bẫy, nói rõ rằng gián điệp nhà họ Triệu đã cấu kết với bọn họ, Mà tôi lại rất hiểu rõ cái tên Triệu Bằng này, anh ta chỉ là một cậu ấm nhà giàu bình thường, không phải là người tu đạo.
Quan trọng nhất là sư phụ và sư nương bị bà lão Bạch Xà giết chết, thế nên tôi mới khẳng định được răng gián điệp nhà họ Triệu chính là bác Triệu. Còn nhớ khi chúng tôi đến núi quan tài, chúng tôi có gặp được người gõ điểm canh trong miếu Địa Tạng Vương Bồ Tát.
Lúc ấy tình huống cực kỳ nguy hiểm, ngay cả tôi cũng không kịp phản ứng, ấy thế mà ông ta đã mang theo Triệu Ngọc Nhi và Triệu Bằng chạy ra khỏi miếu Địa Tạng Vương Bồ Tát, hơn nữa còn thành công thoát khỏi người gõ điểm canh.
Người bình thường không thể nào làm được chuyện này! Cho dù có là tôi đi nữa thì cũng không có cách mang theo hai người chạy ra khỏi miếu Địa Tạng Vương Bồ Tát.
Lúc ấy tôi đã nghi ngờ ông ta rồi, chẳng qua là ông ta che giấu quá kỹ mà thôi. Cho dù gặp phải bách quỷ vây thôn câu hồn, ông ta thế mà vẫn không ra tay, lúc này mới khiến cho tôi sinh ra dao động.
Chẳng qua cái tôi không nghĩ tới chính là, lúc mới bắt đầu chúng tôi đi đến làng Triệu Gia, ông ta thế mà lại lặng lẽ đi theo chúng tôi, lại còn nhân cơ hội thả bà lão Bạch Xà ra, thu nhận nó, khống chế nó giết Triệu Hổ và cả nhà sư phụ tôi.
“Ha ha!” Quả nhiên, ngoài cửa bỗng nhiên vang lên tiếng cười đắc ý của bác Triệu, theo đó thì thấy ông ta đi đến: “Tiểu Ngư Nhi, ngay cả tôi cũng phải bội phục cậu. Cậu chẳng những mạng lớn mà còn thông minh hơn tôi tưởng!”