Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hạt Giống Vũ Trụ - Chương 1: Quyển 1: Sự thật về thế giới- Chương 1 : Viên đá quý

Mặt trời đỏ rực trên cao, phát ra những tia nắng nóng như thiêu đốt, chiếu rọi cả bầu trời. Không khí như bị hun nóng, phả ra từng đợt gió bức bối đặc trưng của mùa hè.

Dưới một dãy núi hình thành từ đá vôi, một thiếu niên đứng dưới tán cây, trên tay cầm một cây búa đầu sắt, thân gỗ, cố sức đập mạnh xuống tảng đá dưới chân.

Tập! Tập! Tập!

Ti��n Anh Minh cầm cây búa, chăm chú nhìn tảng đá thô kệch trước mặt, gồng sức đập mạnh vào đó.

Hắn mặc một chiếc áo phông màu trắng, chiếc áo mỏng dính, để lộ tấm lưng ướt đẫm mồ hôi. Nhưng hắn vẫn dứt khoát, điên cuồng như một thợ rèn lành nghề, giơ chiếc búa cao, dồn lực vào khuỷu tay, vung búa xuống tảng đá một cách dứt khoát, nhanh gọn.

Tảng đá dù cứng rắn, nhưng qua nhiều cú đập mạnh, từng chút một rạn nứt, vết nứt lan rộng từ tâm điểm va chạm ra toàn bộ tảng đá, nhiều mảnh vụn nhỏ bắn ra, tạo thành những khe hở dài, báo hiệu tảng đá sắp vỡ tung.

Vết nứt càng ngày càng to và rõ, Tiên Anh Minh đập càng nhanh. Chỉ thêm bảy cú đập nữa, tảng đá đã nứt vỡ thành nhiều mảnh to nhỏ khác nhau.

Tiên Anh Minh thở dốc, ngồi phịch xuống mặt đất, buông lỏng tay, để cây búa rơi xuống. Hắn dùng bàn tay lau đi mồ hôi trên trán, nhắm mắt, nhẹ nhàng hít một hơi thật sâu, từ từ thở ra để điều hòa thể lực, rồi mở mắt nhìn những cục đá, nhặt từng cục lên dò xét.

Vẫn không có.

Đã không biết bao nhiêu tảng đá rồi mà vẫn chưa thấy sự xuất hiện của nó. Hay do mấy tên đó thông đồng trêu đùa, lừa gạt mọi người?

Tiên Anh Minh đưa hai tay chống ra sau, hơi ngả người, ngửa mặt lên trời nhắm nghiền mắt lại để tránh nắng chói. Hắn thở dài một hơi, thấp giọng phàn nàn:

“Đúng là mất thời gian mà, mấy tên khốn kiếp này.”

Vài ngày trước hắn nghe đồn ở khu núi này xuất hiện đá hổ phách. Lúc đầu hắn không tin lắm, nhưng sau đó lại có tin đồn người ta đã tìm thấy đá hổ phách ở đây. Từ tin thứ hai, đã có rất nhiều người điên cuồng đổ xô đến tìm kiếm với hy vọng may mắn, hắn cũng không ngoại lệ.

Đã ba ngày trôi qua kể từ khi tin đồn lan ra, hơn một trăm người tìm kiếm, đập phá từng tảng đá một, mà không một ai tìm được gì. Cứ thế, nhiều người mất kiên nhẫn, từ bỏ hy vọng và rời đi. Số người bỏ cuộc đã giảm đi trông thấy.

Giờ đây chỉ còn hắn và vài ba người lác đác trên ngọn núi. Một số người do hoàn cảnh khó khăn, nên vẫn cố chấp ở lại tìm kiếm vận may; số khác vì rảnh rỗi không có việc gì làm, đến đây để giết thời gian, hy vọng may mắn đổi đời, và hắn chính là một điển hình.

Tiên Anh Minh tìm đá hổ phách về trang trí cho chiếc bể cá mới xây vài ngày trước, cộng thêm lúc này đang rảnh rỗi, làm chút việc cho bớt chán nản trong cái nóng oi ả của mùa hè.

Thể lực hồi phục được phần nào, Tiên Anh Minh cầm chiếc búa, chống tay xuống đất, lấy đà đứng dậy.

Đứng thẳng dậy, Tiên Anh Minh ưỡn ngực, xoay nhẹ vai sang phải rồi sang trái. Hắn vặn sống lưng, giúp cơ thể thoải mái. Vì cúi người đập đá lâu, sống lưng hắn mỏi nhừ, đôi khi nhức buốt.

Lần nữa hít một hơi thở sâu, Tiên Anh Minh cầm cây búa, sải bước đến tảng đá khác cách đó không xa.

Trên đường đi, hắn tiện thể đảo mắt nhìn quanh, xem có phát hiện gì mới lạ không.

Đến gần tảng đá, quan sát thấy tảng đá này có vẻ to hơn tảng đá vừa rồi. Để đập vỡ nó sẽ tốn rất nhiều sức. Tiên Anh Minh nghĩ ngay ra một cách giúp tiết kiệm tối đa thể lực còn lại.

Hắn giơ chiếc búa cao, lợi dụng sức nặng của đầu búa, hơi thả lỏng cánh tay để đầu búa rơi tự do, giáng xuống tảng đá. Điều bất ngờ đã xảy ra, tảng đá kêu "Tách" một tiếng rồi vỡ toang, khiến Tiên Anh Minh trố mắt ngạc nhiên.

Một tảng đá to và nhìn qua đã biết cực kỳ cứng rắn, một người trưởng thành phải mất ít nhất năm phút, chứ đừng nói một thiếu niên mới mười tám tuổi như hắn lại có thể đập vỡ chỉ với một nhát.

“Tảng đá này là đá vôi sao? Sao mới một nhát đã vỡ rồi?” Tiên Anh Minh nhíu mày, ngừng đập, đứng thẳng người, nhìn tảng đá suy đoán, rồi đưa ra một kết luận.

Khi đã có kết luận, hắn không chần chừ, giơ cao búa, dồn lực vào cánh tay, đập thật mạnh và nhanh xuống mảnh đá vừa vỡ ra.

Tập!

Tiếng va chạm mạnh mẽ, chính Tiên Anh Minh cũng bị điếng tay sau cú đập, nhưng mảnh đá vẫn y nguyên, chỉ có chỗ đầu búa tiếp xúc xuất hiện vài vụn đá li ti, hoàn toàn không có một vết nứt nào, chứ đừng nói là vỡ ra.

Không vỡ!

Vừa nãy chỉ một nhát nhẹ đã vỡ rồi, sao lần này...

Tiên Anh Minh kinh ngạc pha lẫn nghi hoặc, chăm chú nhìn mảnh đá, khác với suy đoán của hắn, bắt đầu suy tư.

Vài giây trôi qua, hắn nghĩ đây chỉ là một mẹo vật lý, do tác động may mắn mà tảng đá kia mới vỡ chỉ với một nhát đập. Chỉ có như vậy mới giải thích được chuyện vừa rồi.

Tiên Anh Minh ném cây búa sang một bên, ngồi xuống và lại nhặt từng viên đá lên dò xét như cũ.

Hắn cầm lên một cục đá vỡ từ giữa tâm, ánh mắt nhạy bén của hắn bắt được một tia sáng lóe lên từ cục đá. Hắn xoay cục đá, tìm kiếm nơi tia sáng phát ra.

Tiên Anh Minh tìm được chỗ tia sáng, thấy trên cục đá, có gắn một viên đá màu xanh lam.

Viên đá to bằng ngón tay cái, hình dáng hơi thô, nhưng lại rất đẹp, tựa như một cô gái xinh đẹp nổi bật và sáng chói giữa đám đông người bình thường.

Tiên Anh Minh tò mò, cố gắng cậy ra nhưng không được, bởi một phần viên đá đã găm sâu vào bên trong cục đá. Đành phải dùng búa đập xung quanh cho vỡ ra, mới tách được viên đá khỏi đó.

Tiên Anh Minh cầm búa ở phần cán gần đầu, đập lên bề mặt cục đá. Cú đập giáng xuống, một vết nứt dài bất ngờ xuất hiện từ bề mặt, lan khắp cục đá, khiến hắn kinh ngạc.

Y hệt lần đầu đập tảng đá. Một nhát ăn ngay.

Hắn không bận tâm lắm, đập nhẹ thêm một lần nữa. Lần này, thay vì chỉ nứt vỡ, cục đá lại hoàn toàn vỡ vụn.

Tiên Anh Minh mở to mắt sửng sốt, theo bản năng kinh ngạc thốt lên:

“What, cái gì thế này!”

Cục đá này là đá vôi sao?

Không phải, sờ qua những vụn đá, hắn biết đây là đá thường chứ không phải vôi.

Tiên Anh Minh nắm lên một vụn đá vừa rơi xuống, nắm bóp, suy đoán.

Cho dù là vôi đi chăng nữa, nó cũng không thể xốp đến mức này được.

Hay do phần mảnh đá này nằm ở trung tâm nên nó dễ vỡ?

Không đủ thông tin để trả lời câu hỏi, Tiên Anh Minh đành gạt sang một bên, chuyển sự chú ý sang viên đá xanh.

Hắn nhặt lên viên đá xanh, đưa lên cao ngang tầm mắt để quan sát.

Quan sát một hồi, hắn mới thấy viên đá đẹp hơn mình tưởng, nó trong suốt và lấp lánh hệt như một viên kim cương.

Kim cương?

Hai từ này chợt lóe lên trong tâm trí Tiên Anh Minh, ánh mắt hắn sáng bừng, hơi thở dường như ngừng lại vài giây, trái tim bắt đầu đập nhanh hơn.

Là kim cương hay không, hắn chỉ cần thử một chút là biết. Hắn cầm một mảnh đá cứng bên ngoài, đặt viên đá xanh lên trên, rồi từ từ đứng dậy, cầm cây búa, giơ cao hết cỡ, dùng toàn bộ sức lực đập mạnh xuống viên đá.

Đây là cách thử nghiệm không quá chính xác, nhưng ít ra cũng có thể cho thấy viên đá này là loại thường hay hiếm.

Keng!

Đầu búa như một con d�� thú lao nhanh về phía viên đá, nhưng viên đá cũng không hề kém cạnh, nó giống như một khối thép cứng rắn, kiên cố nằm yên trên mảnh đá. Viên đá và chiếc búa va chạm vào nhau, tạo ra một âm thanh chói tai.

“A!”

Tiên Anh Minh kêu rên một tiếng, thả búa tuột khỏi tay, rơi xuống đất, lảo đảo lùi lại hai bước.

Hắn giơ hai lòng bàn tay lên trước ngực, áp vào nhau xoa xoa, cố xoa dịu cơn đau điếng dữ dội đang lan khắp đôi tay.

Tiên Anh Minh kinh hãi nhìn đôi bàn tay đỏ chót, nhíu mày, thấp giọng nói ra:

“Đau thế không biết.”

Vừa nãy viên đá có phát ra một tia sáng đúng không?

Tiên Anh Minh nhớ lại hình ảnh khi đập viên đá, hắn thấy một dòng tia sáng khá nhỏ, tựa như dòng điện phát ra từ viên đá truyền lên cây búa.

Cơn đau dần tan biến, Tiên Anh Minh khẽ thổi lần cuối lên lòng bàn tay, rồi buông thõng tay xuống, ngẩng mặt nhìn viên đá vẫn nằm y nguyên trên mảnh đá.

Hắn cất bước tiến gần, cúi người nhặt viên đá lên, thấy viên đá không hề sứt mẻ sau cú đập mạnh như vậy, khiến hắn đi đến kết luận rằng đây chính là một viên đá quý.

Một viên đá thường, không đời nào không bị xi nhê hay sứt mẻ gì sau cú đập mạnh của hắn. Cứng đến mấy, thì ít nhất cũng phải mẻ ra một mảnh li ti. Còn viên đá này thì không, không một chút sứt mẻ nào.

Tiên Anh Minh nội tâm kích động, hoan hỉ, nở một nụ cười tươi, ánh mắt hiện lên vẻ vui sướng, nói với giọng vui vẻ:

“Viên đá không biết có phải kim cương không? Nhưng với độ cứng và khả năng phát sáng khi va chạm, ta có thể suy đoán viên đá này cũng thuộc dạng đá hiếm.”

Tiên Anh Minh tươi cười nhìn viên đá, đột nhiên chợt nhận ra mình đang ở đâu. Theo phản xạ, hắn nắm chặt viên đá, vội vàng nhét vào túi quần.

Thận trọng quay người đưa mắt nhìn kỹ càng xung quanh, xem có ai gần đây không. Nếu có người phát hiện ra viên đá này, thì sẽ rất rắc rối.

Nhìn quanh một lượt, trong bán kính chục mét không có bóng dáng một ai, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.

Tiên Anh Minh trong lòng vẫn còn chút không tin đây là một viên đá quý cho lắm. Hắn cầm viên đá từ túi ra, cầm lên trước mắt, cầm nó bằng hai ngón trỏ và cái, giơ lên trước mắt phải, nhắm mắt trái lại, để đối diện với mặt trời.

Viên đá hấp thụ tia sáng mặt trời, phản chiếu ra một ánh sáng xanh lam rực rỡ, êm dịu và thanh mát tựa như đang đắm chìm xuống biển sâu.

Tiên Anh Minh mê mẩn nhìn viên đá đến quên cả hít thở, vô thức thốt lên: “Thật đẹp!” Ngắm nhìn một lúc, hắn lại nắm chặt viên đá, cất vào túi.

Hắn không ngờ, chuyến đi ngày hôm nay lại mang lại cho hắn niềm kinh ngạc lớn đến vậy, quả thật là điều người ta ao ước.

Tiên Anh Minh khẽ mỉm cười.

Nên về nhà thôi.

Giờ mình phải tỏ ra thật tự nhiên, không thể để người khác phát hiện ra sơ hở, biết được mình đang có đồ quý... Tiên Anh Minh suy tính một hồi, hít một hơi thật sâu, chỉnh đốn lại trạng thái, rồi bình thản cầm chiếc búa, sải bước xuống núi, thẳng hướng về nhà.

...

Mặt trời chìm về phía tây, lấp lửng giữa biển mây, tỏa ra vầng sáng cam rực rỡ, gợi lên vẻ u buồn của buổi hoàng hôn chiều tà.

Tiên Anh Minh đã đi về tới nhà, với chiếc xe đạp bên cạnh. Hắn ủ rũ mở cánh cổng đi vào sân, rồi cất gọn chiếc xe đạp.

Đạp xe năm cây số từ dãy núi trở về nhà, đã khiến hắn trở nên mệt mỏi, cơ thể rã rời.

Khuôn mặt Tiên Anh Minh hiện lên vẻ mệt mỏi, bước chân rệu rã đi tới cửa chính, vươn tay mở cửa, rồi chậm rãi bước vào trong.

Đi tới kệ để giày dép, hắn ngồi bẹp xuống sàn, ngả người nằm lên sàn nghỉ ngơi, bắt đầu điều hòa hơi thở.

“Hôm nay anh có tìm được viên đá hổ phách nào không?”

Một thiếu nữ mặc trên người bộ đồ ngủ màu hồng, khuôn mặt xinh xắn, mái tóc đen dài buông xõa, cười khì khì đi đến gần Tiên Anh Minh.

Tiên Anh Minh nghe thấy tiếng nói, ngẩng mặt, đảo mắt nhìn thiếu nữ đang đi đến gần mình, nói với giọng nhàn nhã pha chút mệt mỏi:

“Có thể bật hộ anh cái bình nóng lạnh được không?”

Đây là cô em gái hắn, Tiên Tuyết Linh Anh mới tròn 12 tuổi, một học sinh lớp sáu. Em gái hắn là một thiếu nữ xinh xắn và đầy hoạt bát, nhưng lại có sở thích hay lôi thằng anh trai này ra trêu đùa.

Tiên Tuyết Linh Anh đến đứng bên cạnh chỗ Tiên Anh Minh nằm, ngồi xổm xuống, cầm lấy cây búa lăn trên sàn, nghiêng đầu nhìn anh trai, đôi môi nở một nụ cười xinh xắn, nói với giọng nhẹ nhàng:

“Lý do?”

Tiên Anh Minh thấy vậy, trong lòng cười khổ, cô em gái hắn rất ham tiền. Nếu muốn sai bảo gì, ít nhất cũng phải cho tiền. Đôi khi lúc khó khăn, nó nể tình thương anh em mà mới làm miễn phí vài lần.

Tiên Anh Minh đút tay vào chiếc túi rỗng không có viên đá quý, lấy ra một chiếc ví đưa cho Tiên Tuyết Linh Anh, mệt mỏi nói:

“Lấy 10 nghìn.”

Tiên Tuyết Linh Anh nhận lấy chiếc ví, mở ra lấy ra một tờ mười nghìn, vui vẻ, để lại chiếc ví lên người anh trai, giơ bàn tay phải ra tạo ký hiệu cùng câu nói:

“Ok anh.”

Nói xong, cô bé vui vẻ cầm theo cây búa, đứng dậy, quay người hướng lên tầng hai. Đi đến nửa đường, cô bé nhớ ra điều gì, quay người lại, chậm rãi nói:

“Bố mẹ lúc đi có nhờ em nhắn anh là tập trung ôn thi đi, đừng quan tâm đến mấy thứ vô bổ bên ngoài nữa.” Nói xong, Tiên Tuyết Linh Anh quay người tiếp bước lên cầu thang, hướng lên tầng hai.

“Anh biết rồi.” Tiên Anh Minh bình thản đáp lại.

Hắn là học sinh cuối cấp, hiện tại đang trong kỳ nghỉ ôn thi tốt nghiệp. Do không thi đại học và có kiến thức khá giỏi, hắn không sợ trượt tốt nghiệp, nên kỳ ôn thi này hắn rất rảnh rỗi, thay vì phải cắm đầu vào học.

Vài phút trôi qua, Tiên Anh Minh hít một hơi thật sâu, thở mạnh ra, ổn định lại trạng thái, rồi bật dậy, cởi bỏ đôi giày, đi lên phòng ở tầng hai.

Đoạn văn này là tài sản trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free