Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hạt Giống Vũ Trụ - Chương 2: Tia sáng khủng khiếp.

Lên đến phòng, Tiên Anh Minh tra chìa mở cánh cửa, bước vào, khép cửa lại rồi vươn tay bật công tắc đèn.

Đi đến bàn học, hắn cởi chiếc áo phông, vắt lên ghế gần đó, rồi tiến đến giường, nhảy phóc lên, úp mặt vào chiếc chăn bông đỏ thêu họa tiết, thả lỏng toàn thân.

Khi cơ thể đã thoải mái, hắn dùng tay trái đẩy mạnh, vai và tay phải làm trụ, lật ngửa người lại, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Chẳng còn chút nắng tà nào, hắn há miệng ngáp một tiếng rõ to rồi nói:

“Trời đã tối.”

Tiên Anh Minh đút tay vào túi, lấy ra viên đá quý. Hắn kẹp viên đá giữa ngón trỏ và ngón cái, giơ lên trước mặt, cách tầm ba mươi phân. Sau đó, hắn đưa viên đá thẳng hướng bóng đèn. Một luồng sáng xanh biếc, lung linh như những làn sóng cuồn cuộn, phản chiếu rực rỡ khắp căn phòng.

Tiên Anh Minh chưa từng cầm một viên đá quý nào, chứ đừng nói đến một viên lớn như thế này, nên hắn không khỏi ngạc nhiên khi thấy ánh sáng phản chiếu từ nó lại rực rỡ đến vậy.

Đợi kỳ thi tốt nghiệp kết thúc, mình sẽ sang Mỹ bán viên đá này. Mà bán ở Việt Nam thì không được rồi, vì chỉ cần là tài nguyên quý hiếm như vàng, kim cương, đá quý... trên đất Việt Nam đều thuộc về nhà nước. Mình chỉ có thể giao nộp cho chính quyền mà thôi. Tiên Anh Minh tính toán cách bán viên đá này, vì chỉ cần bán được nó, cuộc đời hắn sẽ thăng hoa, bước vào cuộc sống của giới thượng lưu.

Viên đá rất to, hắn cầm lên ước chừng nặng hơn 100 gram. Bán cho giới buôn đá quý chắc chắn sẽ thu về một khoản tiền khổng lồ.

Tiên Anh Minh với đôi mắt mải mê nhìn chăm chú vẻ đẹp của viên đá. Càng nhìn sâu, hắn càng thấy những luồng sáng xanh biếc nhẹ nhàng luân chuyển khắp căn phòng. Hắn càng nhìn viên đá, nụ cười trên môi càng tươi tắn.

Tiên Anh Minh đặt viên đá vào lòng bàn tay, nắm chặt, rồi chống người đứng dậy. Hắn đi đến bàn học, dùng tay trái kéo ngăn bàn ra, đặt tạm viên đá vào trong, đóng lại. Sau đó, hắn lấy chiếc chìa khóa trên kệ sách và khóa ngăn bàn cẩn thận.

Hắn tạm thời cất giấu viên đá ở đây, hiện tại chưa muốn nói cho gia đình biết. Hắn muốn mang đến bất ngờ và niềm vui cho họ, rồi sẽ tuyên bố rằng hắn có thể đưa cả gia đình vào cuộc sống giàu sang.

Thế là, theo cách này, sẽ không ai có thể phát hiện ra.

Tiên Anh Minh nhìn ngăn bàn, gật đầu hài lòng, rồi đi đến tủ quần áo, lấy ra một bộ đồ. Hắn rời khỏi phòng, đóng cửa lại và bắt đầu đi tắm.

Rửa sạch mồ hôi và vết bẩn, Tiên Anh Minh sảng khoái rời khỏi phòng tắm. Đầu tóc vẫn còn ẩm ướt, hắn đi xuống phòng khách, ngồi lên chiếc ghế sofa, liếc nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường, lẩm bẩm nói:

“Đã hơn bảy rưỡi rồi sao.”

Tiên Anh Minh hơi ngả người về sau, vươn tay cầm chiếc điều khiển, bật YouTube, mở một bài nhạc nhẹ và nhắm mắt dưỡng thần.

Không lâu sau đó, tiếng gọi của Tiên Tuyết Linh Anh truyền ra từ nhà bếp, khiến hắn choàng tỉnh khỏi cơn mơ màng.

“Anh Minh, vào chuẩn bị ăn cơm.”

Tiên Anh Minh cầm điều khiển tắt tivi, đứng dậy, vươn hai tay cao, ngáp một cái rõ to, rồi xoay người tiến đến nhà bếp.

Trong nhà bếp, Tiên Tuyết Linh Anh đang bày thức ăn lên bàn. Tiên Anh Minh đến gần bàn ăn, kéo ghế ra, ngồi xuống. Hắn chia đũa, một đôi cho mình, một đôi cho em gái, rồi sắp xếp lại thức ăn sao cho cả hai dễ gắp.

Chuẩn bị xong xuôi, cả hai anh em ngồi đối diện nhau, mỗi người cầm trên tay một bát cơm, chuẩn bị bắt đầu bữa tối.

“Em mời anh ăn cơm.” Tiên Tuyết Linh Anh lễ phép mời anh trai, rồi mới bắt đầu gắp thức ăn.

“Ừ, ăn đi.” Tiên Anh Minh nhẹ nhàng gật đầu, cùng em gái mình gắp thức ăn vào bát.

...

Ăn cơm xong, Tiên Anh Minh ngả lưng về sau, lấy khăn giấy khô lau miệng, đan hai tay đặt trên đùi, nhìn em gái mình vẫn đang ăn, mỉm cười nói:

“Linh Anh, nếu có một ngày bỗng nhiên nhà chúng ta có rất nhiều tiền. Em có một khoản tiền lớn, thì em sẽ làm gì với số tiền đó?”

Tiên Tuyết Linh Anh đang nhai miếng cơm trong miệng, nghe anh trai nói, vội nuốt miếng cơm, ngước mặt nhìn anh trai đầy nghi hoặc, ngữ điệu nghi vấn hỏi lại:

“Sao anh lại hỏi vậy?”

Tiên Anh Minh cười bí ẩn, không trả lời, chỉ bình tĩnh nói:

“Cứ nói xem, em sẽ làm gì với số tiền đó.”

Tiên Tuyết Linh Anh nhìn kỹ anh trai, có vẻ khó hiểu nhưng cũng không quá bận tâm. Cô bé đảo mắt lên, trầm ngâm vài giây, rồi nở một nụ cười xinh xắn, hí hửng kể ra những điều mình mong muốn:

“Em sẽ chia thành nhiều phần này. Một phần em dành dụm cho sau này lớn lên, một phần em mua quần áo...”

Với ánh mắt dịu dàng, Tiên Anh Minh xem em gái kể từng thứ mình cần, trong lòng dâng lên một tia ấm áp. Hắn khẽ cười, rồi lại ngẩn người rơi vào suy nghĩ miên man.

“Có vẻ mình nên nhanh chóng tìm chỗ kiểm tra viên đá, rồi bán đi mới được. Ít nhất cũng phải đợi qua kỳ thi đã.”

Bữa cơm kết thúc, Tiên Anh Minh dọn bát đũa, rửa sạch chúng. Nhà hắn có luật lệ “một người nấu, một người rửa”. Vì hắn nấu ăn rất tệ, nên phần nấu ăn phải nhường lại cho em gái, còn mình thì đảm nhận việc rửa bát.

...

Trong căn phòng của Tiên Anh Minh, ở chỗ bàn học, trong chiếc ngăn bàn, viên đá quý hắn vừa cất giấu bỗng dưng bay lên, lơ lửng giữa không trung, từ từ phát ra ánh sáng xanh lam. Nó bắt đầu xoay đều theo chiều kim đồng hồ, tốc độ nhanh dần.

Viên đá xoay càng nhanh, ánh sáng phát ra càng chói lóa, tạo ra vài tia như dòng điện giật xung quanh, đồng thời sản sinh một dòng từ trường, khiến mọi vật trong ngăn bàn cũng lơ lửng và xoay quanh viên đá.

Viên đá xoay một hồi lâu, dần dần chậm lại rồi đứng yên. Ánh sáng tắt hẳn, trở lại trạng thái ban đầu, rơi xuống chỗ cũ. Ngăn bàn lúc này trở nên bừa bộn.

...

Đâu đó bên ngoài vũ trụ bao la, màn đêm tĩnh lặng bao phủ cả không gian rộng lớn. Chỉ có vô số tia sáng nhỏ nhoi truyền đến từ hàng nghìn, triệu năm ánh sáng, từ các hành tinh, thiên hà xa xôi.

Một tia sáng màu xanh lam rực rỡ bay vụt qua trong đêm tối thăm thẳm của vũ trụ.

Tia sáng tạo một đường vệt dài, tựa như một mũi tên vô định, cô độc, bay nhanh trong màn đêm lạnh lẽo, không biết điểm dừng của mình ở đâu.

Tia sáng bay nhanh đến nỗi, không gian xung quanh bị bóp méo, vặn vẹo. Chúng chỉ khôi phục lại trạng thái ban đầu khi tia sáng đã đi xa.

Tia sáng bay lướt qua một tinh thạch khổng lồ, lớn hơn nó vô số lần. Như thể tia sáng tỏa ra một lực lượng mạnh mẽ, khiến cho tinh thạch kia không chịu nổi, rạn nứt rồi nổ tung thành nhiều mảnh lớn nhỏ khác nhau.

Bỗng nhiên, tia sáng đổi hướng bay sang bên phải, tốc độ tăng dần lên. Không gian vặn vẹo lan rộng, nứt toác ra, tạo thành một lỗ hổng bí ẩn, tỏa ra lực hấp dẫn cực mạnh, hút mọi bụi và tảng đá gần đó vào bên trong.

Tia sáng lao vào lỗ hổng, biến mất. Không gian bắt đầu phục hồi, lỗ hổng dần khép lại, tái tạo như ban đầu, trả lại màn đêm yên tĩnh.

...

Tiên Anh Minh ngồi trên ghế sofa xem tivi cùng em gái. Liếc nhìn đồng hồ đã gần mười giờ đêm, hắn hơi xoay đầu nhìn em gái rồi nói:

“Đến giờ đi ngủ rồi.”

Tiên Tuyết Linh Anh đang tập trung xem phim, nghe lời anh trai nói, tỏ ra phiền muộn, có chút cằn nhằn:

“Cho em xem tí nữa.”

"Tí nữa cái gì?"

Bộ này giờ mới chiếu gần nửa phần phim, xem xong mất gần tiếng đồng hồ chứ.

Tiên Anh Minh cũng phiền muộn, nhưng không mở miệng ra lệnh cho em gái nữa. Bây giờ đang là kỳ nghỉ hè, hắn cũng không quá làm khó em gái, muốn thả lỏng một chút để nó vui chơi trong thời gian còn lại của kỳ nghỉ.

Bố mẹ đi vắng, nhà chỉ có hai anh em, mà hắn được bố mẹ dặn dò bảo em ngủ sớm đúng giờ, trông nhà cẩn thận.

Thôi đành làm trái bố mẹ một chút vậy.

“Xem xong nhớ tắt điện đấy.” Tiên Anh Minh thở dài, đứng dậy dặn dò em gái vài câu, rồi xoay người hướng lên tầng hai, trở về phòng.

“Em biết rồi.” Tiên Tuyết Linh Anh cười vui vẻ đáp lại.

“Lên ngắm nhìn viên đá một chút rồi đi ngủ nào.” Tiên Anh Minh bước lên cầu thang, khóe miệng nở nụ cười, phấn khích nghĩ tới viên đá quý.

Lên đến phòng, Tiên Anh Minh đóng cửa lại, tiến tới bàn học, lấy chìa khóa cất dưới quyển sách, rồi mở ngăn bàn ra.

Khi ngăn bàn được kéo ra, Tiên Anh Minh nhìn thấy bên trong lộn xộn bừa bãi, khác hoàn toàn so với lúc hắn cất viên đá.

“Chuyện gì xảy ra thế này? Chẳng lẽ có ai lục lọi ngăn bàn của mình sao?” Tiên Anh Minh nhíu mày, trong đầu nảy ra nhiều câu hỏi. Hắn tự thấy có điều bất ổn, lo lắng vội kiểm tra xem có mất gì không, nhất là viên đá quý.

Tinh thần căng thẳng, nhịp tim đập dồn dập, hơi thở như ngừng lại vài giây. Hắn hoảng hốt tìm kiếm viên đá, cho đến khi thấy nó vẫn nằm ở chỗ cũ. Bấy giờ hắn mới nhẹ nhõm thở phào, cầm viên đá lên, soi xét xem nó có hề hấn hay khác lạ gì không.

Vẫn như cũ, không có khác biệt gì hết.

Thấy viên đá không thay đổi gì, hắn mới yên lòng lại, rơi vào trầm tư. Nhưng cuối cùng hắn vẫn không suy đoán ra được điều gì bất thường, trong lòng khó chịu, tự hỏi tại sao ngăn bàn lại trở nên bừa bộn.

“Hay là Linh Anh nó lên đây lục lọi tìm gì đó?” Tiên Anh Minh đưa ra giả thuyết khả dĩ nhất. Không kịp nghĩ nhiều, hắn quay người ra cửa, mở cửa bước ra khỏi phòng, đứng trước cầu thang, cao giọng gọi hỏi em gái:

“Linh Anh, em có lục lọi gì trong bàn anh không!?”

“Cái gì!?” Lúc đầu Linh Anh nghe không rõ câu nói của anh trai, dăm ba giây mới kịp nhớ ra. Cô bé hét to trả lời anh trai: “Không, hôm nay em có vào phòng anh đâu!”

Vậy không phải Linh Anh... Vậy thì chuyện gì đã khiến ngăn bàn bừa bộn như vậy? Động đất hay sao? Không thể nào... Tiên Anh Minh đau đầu tìm kiếm đáp án, nhưng vắt óc suy nghĩ mà vẫn không tìm ra được bất cứ khả năng nào.

Hắn thở hắt một cái, trở lại phòng, đóng kín cửa lại, kéo rèm cửa sổ. Hắn không còn cất viên đá vào ngăn bàn nữa, mà đặt nó sang một bên.

Lúc đầu hắn có nghĩ tới trộm, nhưng suy đoán đó bị bác bỏ ngay. Nếu có trộm thì làm gì còn viên đá nữa? Mấy tên trộm tinh ranh chắc chắn không ngu ngốc đến mức không nhận ra điểm khác thường trên viên đá.

Rồi hắn nhớ tới hình ảnh lúc nhặt được viên đá, trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ. Viên đá này có vẻ không bình thường, bởi lúc đầu ở ngọn núi, khi dùng búa đập vào, nó đã phản lại một lực rất mạnh khiến đôi bàn tay hắn đau điếng.

Nghĩ đến khả năng này, trong người hắn có chút sợ hãi, nhưng vẫn cố giấu đi nỗi sợ hãi đó. Cẩn thận vẫn hơn, mà kỳ lạ một chút cũng chẳng sao, miễn là bán được nó với giá cao.

Tiên Anh Minh nhét viên đá vào túi quần, tắt đèn, rồi lên giường đi ngủ. Trong quá trình nhắm mắt, thỉnh thoảng hắn lại hé mắt nhìn quanh phòng xem có gì bất thường không, rồi mới ngủ thiếp đi.

...

Bên ngoài hệ mặt trời, một điểm không gian bị bóp méo, vặn vẹo, tạo ra một lỗ hổng sâu thẳm, đen ngòm, tỏa ra khí tức u ám.

Chẳng bao lâu sau khi lỗ hổng xuất hiện, một tia sáng xanh lam bắn ra từ bên trong, hướng thẳng về hệ mặt trời.

Tia sáng bay không quá nhanh như ban đầu, nhưng nó vẫn tạo ra một lực đủ để bóp méo không gian xung quanh nó.

Hướng bay của tia sáng là Trái Đất. Tia sáng tạo thành một đường vệt dài như một đường ngắm thẳng đến Trái Đất, xem Trái Đất như một tâm điểm để lao tới. Nó lao nhanh đến, phá hủy một vài thiên thạch và các vật thể nhỏ của các hành tinh khác khi bay ngang qua.

Tia sáng bay đến gần Trái Đất, đâm thẳng xuyên qua tầng khí quyển, ma sát với không khí tạo ra chùm lửa bao phủ xung quanh nó.

Khi nó đâm vào tầng khí quyển, nó bay qua vài vệ tinh lơ lửng gần đó, phá hủy tất cả những vệ tinh đó, tạo ra nhiều vụ nổ lớn nhỏ, khiến các nhà khoa học bên dưới Trái Đất chấn động.

...

Trạm vũ trụ mang tên “Thiên Cung” thuộc về cường quốc Trung Quốc, cách xa tia sáng nên không bị ảnh hưởng. Tuy nhiên, các phi hành gia bên trong vẫn nhìn thấy rõ cảnh các vệ tinh bị phá hủy khi tia sáng lướt qua.

Bên trong trạm vũ trụ, bốn người đang lơ lửng. Trong số đó có cả nam và nữ, với ba người là nam. Cả bốn người đều ở độ tuổi trung niên, mặc quần áo rộng, dễ dàng di chuyển.

“Mọi người vừa nãy có thấy gì không?” Người phụ nữ duy nhất trên trạm khiếp sợ khi chứng kiến cảnh tượng đó, giọng vẫn còn chút run sợ, nói tiếp: “Đường sáng đó dường như phá hủy tất cả vệ tinh gần đó thì phải.”

“Đúng vậy.” Một người đàn ông mặc chiếc áo phông màu xanh lá, đứng sát cửa sổ nhìn về hướng tia sáng vừa bay qua, gật đầu xác nhận.

Tại khu vực điều khiển và thiết bị liên lạc với mặt đất, một người trung niên khác hướng về màn hình chiếc laptop, kết nối với bộ chỉ huy, trình bày lại tất cả những gì mà cả bốn người vừa chứng kiến. Ai nấy đều hoảng loạn và khiếp sợ.

...

Trong căn phòng tối đen, Tiên Anh Minh đang nằm ngủ rất say, không hề hay biết viên đá quý đã bay ra khỏi túi quần hắn, lơ lửng trước người hắn, phát ra ánh sáng xanh lam và bắt đầu xoay tròn.

Ánh sáng màu xanh lam giờ đây chiếu sáng cả căn phòng, xóa tan đi bóng tối.

...

Trên bầu trời, ngọn lửa bao phủ tia sáng đã dập tắt. Tia sáng phai mờ đi rất nhiều, giờ đây có thể nhìn thấy bên trong nó chứa một vật thể nào đó.

Nhìn sâu vào tia sáng, đó là một viên đá màu xanh lam, giống y hệt viên đá của Tiên Anh Minh, chỉ có điều kích cỡ của nó to lớn hơn nhiều.

Tia sáng đang lao thẳng về phía nhà Tiên Anh Minh, như thể có một mối liên hệ nào đó đang kéo nó đến đây, khiến nó vô thức đi theo hướng chỉ dẫn.

Tia sáng càng tới gần bề mặt Trái Đất, càng chậm lại và mờ đi rất nhiều. Khi khoảng cách nó tới nhà Tiên Anh Minh còn vài trăm mét, ánh sáng bao phủ viên đá đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại viên đá quý, lao như thiên thạch, hướng thẳng vào ngôi nhà.

Khi khoảng cách rút ngắn còn chưa đầy mười mét, viên đá bỗng nhiên biến mất trong không trung, không để lại bất kỳ dấu vết gì.

Truyen.free giữ bản quyền độc quyền đối với tác phẩm này, đảm bảo chất lượng nội dung tốt nhất cho độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free