Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hạt Giống Vũ Trụ - Chương 12: Không phải là mơ

Bên trong cung điện hoa lệ, chiếc ngai vàng trống không, bỗng một hình bóng dần xuất hiện, từ mờ ảo đến rõ ràng. Cô gái “Công Lý” mở mắt lướt nhìn xung quanh, rồi hạ mắt xuống, thấy hai lính gác đang trấn thủ ở đó.

Mình đã trở về rồi sao?

Thật là một sự kiện đầy huyền bí.

Không ngờ mình có thể giao tiếp với những người đến từ vùng đất bên ngoài, tiếp xúc với một vị thần bí cường đại, khó lường.

Mình nghĩ cơ duyên này sẽ giúp mình thay đổi tình cảnh hiện tại. Thật mong chờ.

Cô gái “Công Lý” đưa mắt nhìn hai tên lính gác, ánh mắt băng lãnh, giọng nói uy nghiêm chất vấn:

“Các ngươi làm gì ở đây?”

Hai tên lính mặc bộ giáp vàng bóng loáng, trên tay cầm một thanh thương với mũi kiếm dài. Nghe thấy tiếng nói, cả hai giật nảy mình. Với kinh nghiệm của lính canh, họ lập tức chuyển sang thế phòng thủ, cảnh giác. Cả hai đưa mũi thương chéo lên phía trước, hai tay nắm chặt cán thương, giữ khoảng cách, rồi quay người về phía ngai vàng, bước chân phải lên một bước, cong đầu gối, tạo thành tư thế phòng ngự, đồng thanh hỏi lớn:

“Ai!?”

Cô gái “Công Lý” không để ý tới hành động của hai người. Ánh mắt cô quét qua một lượt lạnh lẽo, giọng lạnh lùng cất lên:

“Các ngươi định tạo phản sao?”

“Hả?” Hai người lính ngước mặt lên, nhìn thấy một hình bóng đang ngồi trên ngai vàng, trong lòng hoảng sợ. Họ vội quỳ một gối xuống, buông thương, tay phải đặt chéo lên ngực trái, giọng điệu tôn kính nói:

“Chúng thần không dám, thưa Nữ Hoàng.”

“Vậy các ngươi ở đây làm gì?” Cô gái “Công Lý” không truy vấn thêm về vấn đề này. Cô biết đó là phản xạ tự nhiên của một người lính, nên không truy cứu sâu. Cô cũng biết được đáp án câu hỏi. Mình biến mất, hẳn sẽ gây ra bạo loạn, hai người này chắc hẳn được cử đến canh gác chỗ này, chờ mình trở về.

“Chúng thần nghe theo lệnh tướng quân Edison Iavan, canh gác nơi đây.” Tên lính bên phải đứng thẳng người, hướng mắt lên chiếc ngai vàng trên cao, giải thích.

“Được rồi, các ngươi lui ra đi, nói với họ ta đã trở về rồi.” Nét mặt cô giãn ra một chút, bình thản ra lệnh.

“Vâng thưa Nữ Hoàng.” Hai người cầm thương, đứng lên, để thương thẳng đứng, cúi người hành lễ, rồi đồng loạt xoay người, bước đi đều đặn ra ngoài.

Hai tên lính vừa ra ngoài không lâu, cánh cửa cung điện lại mở ra. Một người đàn ông trung niên mặc bộ đồ đỏ lộng lẫy bước vào, đến gần bậc thang ngai vàng, quỳ gối, cong mình hành lễ, giọng trầm trầm, thiếu ��i vẻ tôn kính khi mở lời:

“Thưa Nữ Hoàng, lúc nãy người đã đi đâu?”

“Cả vương quốc đã náo loạn, khi biết tin người đột ngột biến mất.”

“Mong Nữ Hoàng cho thần xin câu trả lời, để truyền lệnh trấn an dân chúng.”

Cô gái “Công Lý” nhìn vị tướng quân này, trong lòng cười nhạt một tiếng, gương mặt trở lại vẻ băng giá, giọng nói uy nghiêm lên tiếng:

“Ngươi thông báo cho người dân rằng ta vẫn ổn.”

“Chuyện ta mất tích, cứ nói với họ rằng do ta quá chán, tự ý rời đi rong chơi một hồi là được.”

“Và bây giờ ta muốn được yên tĩnh, ngươi lui ra ngoài, không cho phép ai bước vào đây.”

Tướng quân Edison Iavan nghe vậy, trong lòng không phục, định lên tiếng hỏi tiếp, nhưng rồi nhịn lại, chỉ hành lễ qua loa rồi đứng dậy, quay người đi ra khỏi cung điện.

Trên đường đi, ánh mắt vàng uy nghiêm ban nãy của ông đã biến mất, thay vào đó là đôi mắt đỏ ngầu, hung tợn như một con mãnh thú. Ông hừ lạnh một tiếng, rồi bước qua cánh cửa cung điện.

Cô gái “Công Lý” nhìn thấy tướng quân Edison Iavan đi ra khỏi cung điện, cô mới thở phào nhẹ nhõm. Nét mặt hiện lên vẻ mệt mỏi, cô suy nghĩ tới tình cảnh của mình.

Tuy hiện tại cô là “Nữ Hoàng” của một vương quốc, nhưng quyền lực còn yếu. Cô mới lên ngôi không lâu, quyền hành bị hạn chế, chúng thần thừa cơ nảy sinh dã tâm lật đổ.

Ngôi vương trước kia chính là của phụ vương cô. Người cũng là một siêu phàm giả, trở thành siêu phàm giả không lâu sau khi cô chào đời. Lợi dụng sức mạnh khủng khiếp từ cấp độ siêu phàm giả, người đã trấn áp được mọi phe phái, đưa vương quốc trở nên yên bình.

Do việc trở thành siêu phàm giả quá nguy hiểm, phụ vương đã không truyền lại phương thức cho cô, mà truyền lại cho kẻ thân tín nhất bên mình. Ai ngờ, chính đó lại là khởi nguồn của cuộc nổi loạn lật đổ ngai vàng. Kẻ thân tín ấy chính là tướng quân Edison Iavan. Khi được truyền phương pháp thành siêu phàm giả, hắn ngay lập tức thực hiện, vẫn lặng lẽ ở bên phụ vương cho tới khi người mắc phải căn bệnh nan y. Sau đó, khi người truyền lại ngôi vương cho cô, thì hắn mới lộ rõ bộ mặt thật. Dù chỉ hành động trong bóng tối, nhưng kẻ không ngu ngốc đều có thể nhận ra.

Giờ đây, một cơ hội ngàn vàng đã đến, giúp cô giữ vững ngai vàng, còn có thể triệt hạ những kẻ có dã tâm nổi loạn. Nhờ cơ duyên được kéo vào nơi thần bí, cô đã giao dịch được phương pháp trở thành siêu phàm giả từ quý ông “Tự Do”.

Tại sao cô lại chọn chức vị “chiến binh” thay vì hai chức vị có tận hai cấp độ cao hơn kia? Bởi vì theo như lời của quý ông “Tự Do”, việc thăng cấp rất tốn thời gian và khó thực hiện. Thế nên, với sức mạnh kinh khủng mà cấp độ một “chiến binh” ban cho, năng lực đó đủ để cô phản kháng cuộc nổi loạn này.

Nếu như phán đoán không sai, khi cô biến mất khỏi cung điện chính là lúc cuộc nổi loạn gần như chính thức bắt đầu. Một người bỗng nhiên biến mất mà không để lại dấu vết gì, rồi lại xuất hiện ở chỗ cũ, không hề có tiếng động, cho dù kẻ ngốc cũng không tin chuyện đó không liên quan đến siêu phàm.

Những kẻ nổi loạn hẳn đã phán đoán rằng cô được phụ vương ban cho một cơ duyên có thể xoay chuyển cục diện, bọn chúng sợ kế hoạch đổ bể nên đã đẩy nhanh tiến độ.

Vì thế, cô cần phải gấp rút trở thành siêu phàm giả.

Cô gái “Công Lý” dùng ngón trỏ gõ nhẹ vào viên ngọc nhỏ treo bên cạnh ngai, nhắm mắt, hơi dựa về sau, nhàn nhã nghỉ ngơi.

Ba phút sau, cánh cửa cung điện lần nữa mở ra. Một người phụ nữ bước vào, trong bộ trang phục đỏ cùng tông với mái tóc rực lửa của mình. Đi đến gần bậc thang, cô cúi người hành lễ, giọng nói nhẹ nhàng:

“Thưa Nữ Hoàng.”

Cô gái “Công Lý” dần mở mắt ra, ánh mắt không còn vẻ băng lãnh như khi đối diện người ngoài, không còn che giấu sự mệt mỏi. Cô hạ mắt nhìn xuống người phụ nữ đang quỳ dưới bậc thang, nhàn nhạt mở miệng:

“Ngươi mang đến phòng ta, hai sign vàng.”

(Cân lượng từ vùng đất của cô với vùng đất Keelin khác nhau, bởi vì trong cung điện, Tiên Anh Minh đã dùng quyền năng phiên dịch, nên khi Keelin nói ba weigh vàng, cô thì nghe ra được hai sign vàng.)

“Đừng để cho ai biết, kể cả phụ vương ta.”

“Vâng, thưa Nữ Hoàng.” Người phụ nữ hành lễ, đứng dậy, xoay người ra khỏi cung điện.

Người phụ nữ này là Silas Scarlet. Tuy không biết cấp bậc của cô ấy là gì, nhưng cô ấy đã ở bên chăm sóc cô từ nhỏ đến giờ. Cô cảm thấy Scarlet vô cùng thân thuộc, gần như người thân vậy. Nhiều việc không tiện làm, cô đều giao cho Scarlet làm giúp.

Bây giờ cô chuẩn bị vàng trước, nhưng không giao dịch luôn. Bởi vì trước khi kết thúc buổi tụ họp, cô cảm nhận được sự vội vã từ hành động và lời nói của ngài “Vĩnh Hằng”, suy đoán ra hiện tại ngài không có nhiều thời gian rảnh rỗi để thực hiện giao dịch. Nên cô đành tạm thời rời đi.

Cô gái “Công Lý” ngẫm nghĩ một lát về vấn đề nào đó, rồi đứng lên, bước chậm xuống cầu thang, hướng ra bên ngoài cung điện.

Trong con đường hầm âm u và ẩm mốc, một hình bóng mờ ảo xuất hiện. Sau đó, một ngọn lửa cháy lên, xua tan bóng tối bao quanh nó và hình bóng.

Keelin trên tay cầm một cây đuốc làm bằng đá màu trắng ngà. Hắn nhìn một chút xung quanh rồi ngồi xuống đất, bắt đầu nhớ lại ký ức về nơi thần bí vừa trải qua.

“Thần” sao? Không nghĩ đến khi mình còn sống có thể gián tiếp tiếp xúc với tồn tại này.

Cũng phải cảm ơn tên khốn Jarwon Aurdy Orrin. Nếu hắn không khơi mào cuộc tàn sát, thì nếu việc mình có liên hệ với “thần” bị bại lộ, sẽ mang đến cho mình rất nhiều phiền phức lớn.

Nếu hắn không khơi mào cuộc tàn sát, khiến mình phải bỏ trốn, thì trường hợp mình bỗng nhiên biến mất trước mặt tất cả đoàn thám hiểm, sẽ dẫn đến kinh động. Họ có thể suy đoán từ quả cầu rằng việc mình biến mất có liên hệ, mối liên hệ chính là “thần”.

Cảm ơn thì không có đâu, tao sẽ không bỏ qua cho mày đâu, Jarwon Aurdy Orrin. Chờ tao đi ra khỏi đây, tao sẽ tìm mày… Trong mắt Keelin hiện lên sát ý, đôi tay hắn siết chặt, trong đầu hiện ra mờ ảo một hình bóng.

Vài giây sau, tinh thần ổn định lại, sát khí vụt tắt. Keelin hít một hơi thở sâu, ngửa mặt lên cao. Ánh mắt xanh biếc long lanh, ẩn chứa vẻ tang thương. Đôi mắt hoe đỏ, vài giọt nước mắt tràn ra, lăn xuống đôi má, giọng nói thê lương, không nhanh không chậm nói:

“Hãy chờ anh, Dilys, anh đã tìm thấy cơ hội để đưa em quay trở lại rồi.”

Trong đầu hắn hiện lên một hình bóng người phụ nữ dịu dàng, ôn hòa và mộc mạc, đang cố nấu những món ăn ngon, cho dù kỹ năng nấu nướng của cô ấy rất kém. Nước mắt Keelin vẫn cứ rơi, những giọt nước mắt lấp lánh trong ánh lửa hư ảo, rơi xuống thấm vào lòng đất lạnh lẽo, tan vào màn đêm.

Bên trong căn phòng gỗ, trên chiếc giường một thiếu nữ đang nằm ngủ. Selina đã được đưa về căn phòng của mình, nhưng cô vẫn trong tình trạng hôn mê, sau khi nhìn thấy hình ảnh đó.

Bình minh vừa rạng, phía đông ửng đỏ. Nắng nóng khiến cảnh vật như hư ảo, tạo nên những ảo ảnh phản chiếu trên mặt đường.

Trong căn phòng ngủ của Tiên Anh Minh, những tia nắng vàng chói lọt từ khe hở tấm rèm chiếu thẳng vào. Ánh sáng mờ ảo xua tan một chút bóng đêm, khiến căn phòng bớt đi vẻ u tối.

Tiên Anh Minh nằm ngửa trên giường. Thời gian ngủ đã phục hồi toàn bộ thể lực, điều hòa cơ thể, mang đến cho hắn tinh thần rất thoải mái. Hắn tỉnh dậy, đôi mắt chầm chậm mở ra, dù vẫn còn vương chút uể oải trong ánh mắt.

Hắn vươn thẳng tay lên, ưỡn cong ngực, ngáp một cái, rồi thả lỏng tay, để chúng tự rơi xuống, giọng nói vẫn còn mệt mỏi, phàn nàn:

“Mệt thế không biết.”

Một giấc mơ kỳ diệu. Mình không ngờ đêm qua lại mơ một giấc mơ huyền ảo đến thế.

Tại sao giấc mơ này mình lại cảm thấy rất chân thật, cứ như thể mình đã thực sự trải qua vậy.

Tiên Anh Minh nhớ lại sự kiện xảy ra trong khu vườn. Sau cơn hôn mê, hắn tỉnh dậy cứ nghĩ đó chỉ là giấc mơ. Đúng vậy, khó ai có thể tin được đó là sự thật.

Theo bản năng, hắn dùng tay phải xoa mặt. Trong lúc xoa, bàn tay lướt lên vầng trán, chạm phải vật gì đó dính trên đó. Lần nữa đưa tay lên trán kiểm tra, đúng như lúc nãy, bàn tay cảm thấy một vật gắn chặt trên trán mình.

Hắn rùng mình, bật dậy, đưa cả hai tay sờ lên trán. Ánh mắt khiếp sợ, nhớ tới sự kiện xảy ra trong giấc mơ, sửng sốt thốt lên một câu:

“Không lẽ, không phải là mơ sao?”

Xác nhận việc đó, hắn bật khỏi giường, bước nhanh tới bàn học. Đôi tay cuống quýt lục lọi tìm chiếc gương nhỏ. Vài giây tìm kiếm, cuối cùng hắn tìm được, đưa lên trước mặt. Trong lòng hắn thấp thỏm không yên.

Ánh sáng từ bên ngoài, đi qua khe hở, rơi vào chiếc gương, chiếu rõ khuôn mặt của Tiên Anh Minh.

Mái tóc lộn xộn, che bớt đi một phần trán, nhưng vẫn lộ rõ một viên đá màu xanh lam. Viên đá hấp thụ ánh sáng, tỏa ra rực rỡ trên trán Tiên Anh Minh, như thể là một phần cơ thể hắn vậy.

Sự kiện huyền bí kia, không phải là một giấc mơ, mà là thật!

Những chuyện mình trải qua trong đó, đều là thật.

Bảo sao mình cứ cảm thấy nó chân thật đến lạ.

Tiên Anh Minh mở to mắt khiếp sợ nhìn hình ảnh bên trong tấm gương. Trong đầu những ký ức về khu vườn đang dần hiện lên, khiến trái tim hắn đập nhanh, hơi thở có chút nặng nề, đầu óc mơ hồ.

Một hồi lâu, tất cả ký ức về khu vườn đã quay lại. Tiên Anh Minh thở dài một tiếng, đặt chiếc gương lên bàn học, quay lại giường ngủ, nằm ngửa, đôi mắt chăm chú nhìn trần nhà, thấp giọng mở miệng:

“Có vẻ mình đã vướng vào một chuyện siêu nhiên, mà không thể quay đầu lại được đây rồi.”

Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, xin vui lòng không sao chép hay chỉnh sửa dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free