(Đã dịch) Hạt Giống Vũ Trụ - Chương 13: Trò chuyện với em gái.
Tiên Anh Minh vào bếp, bắt đầu chuẩn bị bữa trưa của mình. Đã hơn 13 giờ, bữa cơm thường ngày hẳn đã qua từ lâu, nhưng hắn nghĩ em gái hẳn vẫn để lại chút đồ ăn trong tủ lạnh. Hắn mở tủ lạnh, thấy bát canh khoai, liền lấy ra hâm nóng bằng lò vi sóng.
Trong lúc hâm nóng canh, hắn tiện thể pha cốc sữa bột. Đang khuấy sữa, đột nhiên một tiếng nói vang lên bên tai Tiên Anh Minh. Hắn quay người, nhìn cô em gái Linh Anh đang đi đến máy lọc nước.
“Mấy giờ rồi, mà giờ anh mới lò mò dậy?” Giọng điệu cằn nhằn của Linh Anh ám chỉ việc anh ngủ nướng quá trưa.
“Tối qua anh thức khuya ôn bài, nên dậy muộn là chuyện hiển nhiên.” Tiên Anh Minh tìm cớ ôn bài để đáp lại em gái.
“Thật sao?” Linh Anh vừa cầm cốc nước lọc, vừa quay sang nhìn anh trai, ánh mắt đầy vẻ không tin, nghi vấn hỏi lại.
Em gái à, đâu cần hỏi kỹ đến thế... Tiên Anh Minh phì cười.
“Trưa nay, em không ngủ à?” Hắn cười cười trêu tức, không trả lời mà hỏi ngược lại.
Cô em gái của hắn rất mê ngủ. Hầu như ngày nào cũng ngủ trưa, chưa bỏ lỡ bữa nào. Chắc chỉ khi có việc gì thật bận, cô bé mới chịu bỏ thôi. Mà cũng đúng, đó là thói quen, thậm chí đã thành nghiện rồi.
Linh Anh liếc Tiên Anh Minh bằng ánh mắt chán ghét, đang định mở miệng phản bác, thì chợt nhìn thấy tấm băng quấn trên đầu anh trai mình. Cô tò mò hỏi:
“Sao hôm nay anh lại đeo băng vậy?”
Tiên Anh Minh đặt cốc sữa xuống mặt bếp, đưa tay sờ tấm băng màu trắng đội trên đầu. Hắn chủ yếu đeo tấm băng là để che đi viên đá. Viên đá tuy gắn trên trán, nhưng không lồi ra quá nhiều, nên khi quấn băng, chẳng ai có thể nhận ra điều bất thường.
Để trả lời em gái, Tiên Anh Minh chỉnh đốn lại tư thế, đứng thẳng người, chắp hai tay ra sau lưng, ra vẻ thư sinh, với ngữ khí nhàn nhã đáp lời:
“Một suất cho thủ khoa.”
“Phụt!” Linh Anh suýt sặc nước khi nghe câu nói của anh trai. Cô vội lấy giấy khô lau đi, sau đó cười phá lên không kiêng nể. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi quay lại liếc Tiên Anh Minh, bật cười nói:
“Hôm nay chẳng lẽ có bão sao?”
“Em không tin anh sao?” Tiên Anh Minh mở to mắt chất vấn.
“Tất nhiên là không rồi...” Linh Anh dứt khoát đáp lại, giọng đầy khinh bỉ, lại pha chút trêu tức nói tiếp: “Anh nghĩ em không biết học lực của anh hay sao? Thủ khoa ư? Có mà nằm mơ!”
Tiên Anh Minh không hề tức giận trước lời nói của em gái, chỉ cười khẽ, rồi thản nhiên nói:
“Cứ chờ xem.”
“Em sẽ chờ.” Đáp lại anh trai, Linh Anh cất cốc, rồi chầm chậm bước ra khỏi bếp.
Thấy em gái đi ra khỏi bếp, Tiên Anh Minh không để tâm nữa. Hắn cầm chiếc cốc sữa lên, uống một hơi cạn sạch, rồi nói thầm:
“Chắc mình không cần ăn cơm đâu.”
Hắn tráng qua chiếc cốc, đặt lại lên khay, đi đến lò vi sóng, lấy bát canh khoai ra, nhưng rồi lại đặt trả về chỗ cũ trong tủ lạnh. Tiện thể cầm theo một quả táo, hắn cắn một miếng, rồi đi thẳng ra phòng khách.
Ra đến phòng khách, hắn ngồi xuống chiếc ghế sofa, cầm chiếc điều khiển tivi, bật YouTube, chọn một bài nhạc nhẹ nhàng. Hắn ngả người ra sau ghế sofa thư giãn, rồi bắt đầu suy nghĩ về những sự kiện siêu phàm.
Không biết mình nên khai thác gì từ không gian huyền bí này đây.
Chẳng lẽ, biến nó thành nơi nghỉ dưỡng hay biến nó thành một cái ATM khổng lồ?
Bán một ít cây cối hay kim cương từ bên trong đó, kiếm được khối tiền chứ chẳng chơi.
Haizz, biết làm sao bây giờ. Mang tiếng là chủ nhân của nơi huyền bí ấy, vậy mà chẳng thể làm được điều gì nên hồn, ngoài cái hội nhóm mới thành lập chẳng bao lâu.
Nếu không phải thế giới siêu phàm giả quá nguy hiểm, thì mình đã gan dạ thử thực hiện rồi.
Có vẻ, hai mươi tám món đồ kia chọn nhầm người rồi. Ai đời lại đi chọn một kẻ không thích dính dáng đến mấy chuyện nguy hiểm như mình cơ chứ.
Nhưng ít ra, từ nơi đó, mình cũng có thể tìm hiểu và tiếp thu được nhiều điều mới mẻ từ các nền văn minh khác.
Hơn nữa, nếu đem những điều này viết thành sách, chắc chắn sẽ rất ăn khách.
Tiên Anh Minh ngửa mặt ra sau, dựa cổ vào thành ghế, đưa tay sờ lên viên đá đang ẩn mình trong tấm băng. Hắn đang chìm vào trầm tư thì một tiếng nói vang lên bên tai, khiến hắn bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ.
“Ten tèn... Anh Minh.”
Linh Anh bước vào phòng khách, nét mặt vui vẻ, đôi môi nở nụ cười xinh xắn. Trên tay cô bé cầm một tấm bảng, hớn hở bước đến gần Tiên Anh Minh.
Tiên Anh Minh bừng tỉnh, ngẩng đầu nhìn cô em gái đang bước đến chỗ mình. Ánh mắt hắn đảo qua từ đầu đến chân em gái, rồi dừng lại trên tấm băng đỏ đội trên đầu cô bé, với dòng chữ trắng “CỐ LÊN” cùng tấm bảng có dòng chữ “HÃY LÀM HẾT SỨC, ĐỪNG ĐỂ TIẾC NUỐI”. Hắn nhíu mày, khó hiểu hỏi:
“Gì đây?”
Linh Anh cười khì khì, ngồi sát xuống bên cạnh Tiên Anh Minh, giơ tấm bảng lên trước ngực mình, giọng điệu vui vẻ hỏi lại:
“Anh thấy sao?”
Tiên Anh Minh liếc nhìn khuôn mặt rạng rỡ của em gái, rồi ánh mắt dừng lại trên tấm bảng, hắn bình tĩnh nói:
“Đừng nói là, em chuẩn bị cái này để cổ vũ anh vào ngày thi nha?”
“Ping Pong!...” Linh Anh hí hửng gật đầu xác nhận. Cô bé áp tấm bảng vào ngực, ôm chặt lấy, cười nói: “Em sẽ dùng tấm bảng này, đứng ở cổng trường thi, cổ vũ cho anh đó.”
“Mà còn cái này nữa...” Linh Anh vén mái tóc lên, để lộ dòng chữ “CỐ LÊN” trên trán, phấn khởi nói: “Anh nghĩ sao?”
Trong lòng hắn cười khổ, không ngờ em gái lại chuẩn bị kỹ càng, chu đáo cho kỳ thi tốt nghiệp của mình đến vậy.
Hắn cảm nhận được một làn hơi ấm lan tỏa khắp người, nhưng vẫn mang vẻ phiền muộn, khuyên nhủ nói:
“Không cần phải chuẩn bị như vậy đâu, chỉ là kỳ thi tốt nghiệp thôi mà.”
“Sao không cần...” Nụ cười trên môi Linh Anh tắt ngấm. Cô bé nghiêm mặt, ngữ khí chậm rãi nói: “Kỳ thi tốt nghiệp chính là kỳ thi quan trọng nhất trong đời học sinh đó, nên anh không thể chủ quan được đâu...”
“À, mà...” Linh Anh như chợt nhớ ra điều gì đó, nét mặt cô bé lại vui vẻ trở lại, nụ cười tươi tắn hiện lên, hăng hái nói: “Chẳng phải vừa nãy, anh nói muốn trở thành thủ khoa sao? Tấm bảng, khăn băng này sẽ là thứ khích lệ anh, giúp anh dễ dàng đạt được mong muốn đó.”
Không ngờ, câu nói dối vừa nãy lại trở thành lý do để phản bác lại mình... Tiên Anh Minh cười khổ.
Cô em gái hắn, tuy ham tiền, luôn từ chối những việc sai vặt hắn nhờ, nhưng sâu thẳm bên trong, cô bé lại rất quan tâm hắn và bố mẹ. Hắn nhớ những ngày cô bé luôn giục hắn ôn thi, hay nhắc nhở những điều quan trọng về kỳ thi.
Còn một việc cô em gái làm khiến hắn vô cùng ngại ngùng, xấu hổ và khó chịu, là khi cô em giới thiệu hắn cho một chị bạn học ở trường cấp ba khác gần đó, nói đủ điều tốt đẹp về hắn với cô ấy, còn quả quyết rằng hắn và cô ấy rất hợp đôi. Quan trọng hơn, nó còn tự sắp đặt một cuộc gặp gỡ cho cả hai. Nhớ lại lúc đó, hắn đã xấu hổ cực độ, vác khuôn mặt ngượng nghịu về nhà mắng và chỉnh đốn lại con bé.
Dù không thích, nhưng ít ra hắn cũng cảm nhận được sự quan tâm từ cô em gái, dù đôi khi hơi thái quá.
Hắn nhìn cô em gái đang thích thú ôm tấm bảng, hắn đành lòng bất đắc dĩ nói:
“Được rồi, em cứ làm thứ em thích là được.”
“Ok anh!” Linh Anh vui sướng, cầm theo tấm bảng đứng lên, rời khỏi phòng khách. Vừa bước lên bậc thang đầu tiên, cô bé bỗng quay người lại, hướng về phía Tiên Anh Minh, nhắc nhở vài điều:
“Đúng rồi, còn ba ngày nữa thi tốt nghiệp đấy. Thời gian này, anh nên nghỉ ngơi cho đầu óc thoải mái, tránh buồn phiền, như vậy mới có thể tập trung làm bài tốt được.”
“Mà, hôm nay là đến lượt anh lau nhà đó. Giờ anh rảnh rỗi thì làm luôn đi nhé!” Dặn dò xong, cô bé ung dung bước lên tầng hai.
Ba ngày nữa sao?
Chắc mình chuẩn bị đi xin visa, bay sang Mỹ bán ít kim cương thôi.
Mà không biết cách nào để vào lại nơi kia nhỉ?
Thôi, để lát nữa tính, giờ thì lau nhà đã.
Tiên Anh Minh tắt tivi, đứng dậy, há miệng thật to, đưa tay lên che, ngáp một cái dài, thở phào một tiếng, rồi bước ra sân lấy cây chổi lau nhà.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.