Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hạt Giống Vũ Trụ - Chương 23: Lây nhiễm

Tiên Anh Minh khiếp sợ, không chút chần chừ, vội vàng dùng quyền năng điều khiển tấm thảm bay vút ra khỏi lâu đài, bay thẳng đến cung điện.

Vật nguyền rủa? Một vật bị nguyền rủa, nó cũng như người siêu phàm, bị dính lời nguyền sao?

Trong buổi họp hôm trước, quý ông “Tự Do” đâu có nhắc đến “vật nguyền rủa”? Chẳng lẽ hắn đã quên, hay vốn dĩ không biết?

Đúng thế, qua cuộc trò chuyện giữa quý ông “Tự Do” và cô gái “Công Lý” về danh sách nghi thức siêu phàm giả, hắn chỉ nắm giữ thông tin về hai cấp độ cao nhất, và hoàn toàn không biết gì về các cấp độ vượt xa bán thần, điều này cho thấy sự hiểu biết của quý ông “Tự Do” vẫn còn rất hạn chế.

Không gian này quá đỗi thần bí, ẩn chứa bí mật của những tồn tại ít nhất là cấp bậc ngoài bán thần, và những đồ vật trong đây cũng vậy.

Tiên Anh Minh hít thở sâu liên tục để ổn định lại bản thân. Dù đầu óc vẫn còn rối loạn, hắn vẫn đủ tỉnh táo để đào bới ký ức về buổi họp và phân tích chúng. Sau hơn hai mươi giây, một chi tiết trong cuộc trò chuyện mà quý ông “Tự Do” giải thích về siêu phàm giả bỗng nhiên hiện lên, khiến hắn vô thức thốt ra:

“Vật siêu phàm!”

Quý ông “Tự Do” từng nói rằng, khi trở thành siêu phàm giả, người ta sẽ tôi luyện một “vật siêu phàm” dành riêng cho mình.

Thế thì hẳn “vật siêu phàm” cũng bị nguyền rủa theo chủ nhân của nó, đúng như quý ông “Tự Do” đã nói: “vật siêu phàm mang theo năng lực của chủ nhân.”

Nếu nhớ không nhầm, và dù không quá chi tiết, đôi găng tay kia, thuộc về một người mang số hiệu 1 hoặc 10 nào đó, có năng lực liên quan đến cảm xúc. Ờm, năng lực của nó khá tương đồng với chức vị “nhà tâm lý học”.

Chức vị ấy cũng có năng lực liên quan đến cảm xúc, và mặt trái của nó cũng tương tự, đều dẫn đến việc mất kiểm soát cảm xúc.

Tức là đôi găng tay này, ban đầu hẳn là “vật siêu phàm” của một siêu phàm giả mang chức vị “nhà tâm lý học”.

Tiên Anh Minh suy đoán một hồi, cảm thấy những suy luận của mình rất chính xác và đáng tin cậy. Dù đã xác nhận lại một lượt, hắn vẫn không thể nghĩ ra khởi nguồn thật sự của “vật nguyền rủa”.

“Không biết tiếp xúc với vật nguyền rủa này có mang lại nguy hiểm gì cho mình không? Theo như mặt trái của đôi găng tay, thì không quá đáng ngại lắm, nhưng còn cây gậy thì sao? Mình không kịp đọc thông tin về nó, không biết lời nguyền của nó là gì, có khả năng dẫn mình đến tử vong không?” Tiên Anh Minh lo âu, nội tâm thấp thỏm không yên, hai tay siết chặt tấm thảm trong tay. Đột nhiên, như bừng tỉnh, hắn mở to mắt, vô thức th���t lên:

“Chết!”

Đúng rồi, quý ông “Tự Do” chưa nói về cái chết của siêu phàm giả, hắn chỉ đề cập đến việc sinh con sẽ truyền lại lời nguyền cho hậu nhân, vậy còn khi chết thì sao? Nếu kẻ siêu phàm đó không kịp trở thành “bán thần” khi chết đi, những lời nguyền còn sót lại sẽ đi về đâu?

Lúc đó hắn đã không để ý đến chi tiết này, giờ đây mới nhận ra lời giải thích của quý ông “Tự Do” về siêu phàm giả còn thiếu sót quá nhiều.

Nếu hắn đoán không nhầm, “vật nguyền rủa” chính là “vật siêu phàm” biến chất thành khi chủ nhân của nó chết đi.

Chỉ có đáp án như vậy mới có thể trả lời được câu hỏi “vật nguyền rủa khởi nguồn từ đâu” một cách hợp lý.

Trong lúc Tiên Anh Minh còn đang bận tâm suy nghĩ về “vật nguyền rủa” thì rất nhanh, tấm thảm đã bay ra khỏi khu vực tuyết, đứng sững trước mặt tấm kính lớn của cung điện.

Tiên Anh Minh ngẩng mặt lên, nhận ra mình đã bay đến cung điện. Cánh cửa tự động mở ra, hắn bay thẳng vào trong, hướng tới bộ bàn ghế lớn.

Hắn bước xuống khỏi tấm thảm, tiến đến chiếc ghế trước mặt, ngồi xuống. Hai tay chống khuỷu lên mặt bàn, đan vào nhau, chống lên trán, hắn nhắm đôi mắt lại, dùng quyền năng đưa ý thức mình hòa vào đám tinh vân.

Hắn đã tiến vào cung điện, giờ đây có thể quan sát bên trong lâu đài phía Nam bằng tầm nhìn của đám tinh vân. Hắn không còn dám tiến vào lâu đài đó bằng thân xác nữa, đành phải dùng tầm nhìn từ tinh vân để đọc nốt thông tin về “vật nguyền rủa” mang hình dáng cây gậy.

Hắn chỉ biết cầu mong, mặt trái của nó đừng quá nguy hiểm đến mức khiến hắn phải chết, ít nhất thì cũng như đôi găng tay kia là được.

Ý thức Tiên Anh Minh đã hòa vào đám tinh vân, chậm rãi dịch chuyển tầm nhìn tới gần lâu đài phía Nam. Giờ đây không còn vật cản, hắn dễ dàng “tiến vào” bên trong.

Hắn không bận tâm đến những đồ vật nguyền rủa khác, tâm trí hắn lúc này chỉ có hình bóng cây gậy bị nguyền rủa.

Chưa đầy năm giây, thị kính của hắn đã di chuyển đến cây gậy. Không vội nhìn lên bảng chữ cái, hắn từ từ đưa tầm nhìn lên mặt bảng, từng chữ hiện rõ trong mắt hắn, xếp thành một nội dung hoàn chỉnh.

“Vật nguyền rủa – CS09: Cây gậy này khi va chạm với mục tiêu sẽ khiến mục tiêu sinh ra ảo giác, đồng thời người cầm gậy cũng sẽ bị ảnh hưởng tương tự. Phạm vi lây nhiễm là 3m. Lưu ý: Cầm cây gậy càng lâu, ảo giác sẽ càng mạnh mẽ.”

Ảo... ảo giác!

Lời nguyền này... quá kinh khủng!

Kết hợp với lời nguyền cảm xúc mất kiểm soát của đôi găng tay, đúng là một combo kinh hoàng, chẳng khác gì biến người ta thành một kẻ nghiện đang phê thuốc!

Tiên Anh Minh trong lòng cười khổ, cắt đứt liên hệ với đám tinh vân, ý thức quay trở lại thân xác.

...

Khi ý thức quay trở lại thân xác, đang ngồi trong cung điện, Tiên Anh Minh dần dần mở mắt ra, ngửa đầu, ngả lưng vào thành ghế, đôi mắt u sầu, ngắm nhìn trần cung điện.

Sau hơn một phút ngắm nhìn trần cung điện, hắn trợn mắt, chỉ tay thẳng lên trần nhà, ngữ khí cao vút, tính khí không còn kiềm chế, hắn gào lên:

“Khốn kiếp! Tại sao các ngươi lại chọn ta làm chủ nhân nơi này!” “Mẹ kiếp các ngươi! Lũ khốn nạn!”

Tiên Anh Minh đứng dậy khỏi ghế, điều khiển hai mươi tám đồ vật từ lâu đài phía Bắc lơ lửng giữa cung điện, ngay trước mặt hắn.

Tiên Anh Minh đôi mắt nâu đen đầy thống hận, hàm răng nghiến chặt ken két, căm tức nhìn hai mươi tám đồ vật đó. Hơi thở nặng nề, hai tay siết chặt thành nắm đấm, hắn gào lớn:

“Ta có tài đức gì mà xứng đáng để các ngươi chọn làm chủ nhân!? Đồ lũ lợn nhựa!” “Tại sao lại là ta!” Tiên Anh Minh gào thét.

Tiên Anh Minh biết rõ lời nguyền của cây gậy kinh khủng đến mức nào. Ví dụ, trong lúc lái xe, bỗng dưng nảy sinh ảo giác thì kết cục ai cũng có thể nghĩ tới: nhẹ thì chấn thương, nặng thì chết.

Chưa kể, không chỉ những tình huống như ví dụ trên, mà ngay cả trong vài tình huống bình thường, việc nảy sinh ảo giác cũng đủ gây ra khó khăn trong cuộc sống của hắn rồi, chứ đừng nói đến lời nguyền của đôi găng tay kia.

Ban đầu, khi biết mình là chủ nhân của nơi này, cộng thêm những tin tức chấn động về những người đến từ các nền văn minh khác, hắn đã rất thích thú và hưng phấn.

Hắn còn biết đến phương pháp trở thành “bán thần”, và việc hắn còn sở hữu phương pháp của bốn chức vị khác nhau, đáng tiếc là mặt trái của chúng lại quá nguy hiểm.

Dù có chút tiếc nuối, nhưng hắn không để ý nhiều đến nó. Hắn nghĩ, chỉ cần bán số kim cương đi, sống một cuộc sống giàu sang đã là quá đủ cho hắn rồi. Cái gì mà siêu phàm giả, cái gì mà “bán thần” hắn đều không quan tâm, cũng chẳng có dục vọng hướng tới mấy cái thứ đó.

Nhưng giờ đây thì sao? Chính hắn chưa hề trở thành siêu phàm giả, lại bị nguyền rủa, mà là tận hai lời nguyền, một trong số đó có thể dễ dàng dẫn hắn đến cái chết.

Hắn cảm thấy hối hận, căm ghét nơi này. Được thôi, bán đá quý sống giàu sang thì hay đấy, nhưng liệu có còn sống sót để hưởng thụ không, hay sâu xa hơn là còn sống sót để mà bán số đá quý đó không?

Tuy tất cả việc này đều do hắn tự chuốc lấy, nhưng cuối cùng vẫn phải đổ lỗi cho hai mươi tám đồ vật thần bí kia. Nếu bọn chúng không lôi kéo hắn vào đây, hắn đã không ngu ngốc tìm hiểu nơi này để rồi bị lây nhiễm nguyền rủa.

“Các ngươi nói gì đi chứ! Đồ một đống sắt vụn! Ha ha ha... Tại sao lại là ta chứ? Tại sao... ha ha ha!”

Tiên Anh Minh ôm mặt, cười như điên dại, gào thét.

Hai mươi tám đồ vật thần bí cứ lơ lửng trên không trung, không hề rung động lấy một chút.

“Trông ngươi có vẻ rất đau khổ ha.” Một âm thanh khàn khàn vang lên, vọng đến tai Tiên Anh Minh.

“Hả?” Tiên Anh Minh bị lời nói lạ lùng làm bừng tỉnh, rùng mình, ngoảnh đầu nhìn về hướng âm thanh phát ra.

Tiên Anh Minh nhìn thấy một thân ảnh đứng trước mặt mình. Khuôn mặt biến sắc, đôi mắt mở to, con ngươi co rút lại đầy kinh hãi. Theo bản năng lùi về sau, nhưng đôi chân không thể kiểm soát, run rẩy không còn đứng vững, không giữ được thân thể, hắn ngã bệt xuống sàn cung điện, há to miệng, khiếp sợ thốt lên một tiếng kêu hãi hùng:

“Ác quỷ!!!”

Thân ảnh đứng trước mắt Tiên Anh Minh không phải là một con người, chẳng khác nào những con quỷ trong phim ảnh.

Thân ảnh đó sở hữu đôi chân dê màu xám trắng, dính đầy vết máu trên bộ lông, mặc một chiếc quần đùi rách rưới. Phần thân được ghép từ nhiều bộ phận của các sinh vật khác nhau: thân của trâu, làn da xám đen; đôi tay của chó sói, với nhiều nanh vuốt sắc nhọn; còn phần đầu là một đầu ngựa với đầy vết thương chằng chịt. Đôi mắt đỏ ngầu như máu, hé lộ bộ hàm răng dài, hắn nở nụ cười ghê rợn nhìn Tiên Anh Minh, cười khà khà nói:

“Đừng gọi ta như thế chứ, nội tâm ta sẽ bị tổn thương bởi lời nói của ngươi đó, khà khà...”

“Ngươi... ngươi là ai!?” Tiên Anh Minh sợ hãi, đầu óc hỗn loạn, giọng nói lắp bắp hỏi, trong khi cố gắng giữ bình tĩnh hỏi thân ảnh trước mặt.

Quá sợ hãi và hoảng loạn, hắn không còn đủ tỉnh táo nghĩ cách thoát khỏi không gian này, chỉ biết ngồi bệt dưới sàn run sợ, nhìn chằm chằm vào thân ảnh quái dị trước mặt.

“Ngươi có thể gọi ta là...” Nói đến đây, thân ảnh ngửa chiếc mồm dài lên cao, phát ra một tiếng gầm gừ, rồi lại hạ xuống nhìn Tiên Anh Minh, khà khà nói: “Thần.”

Một từ đơn giản, lại khiến sâu bên trong lòng Tiên Anh Minh gợn sóng dữ dội.

Hắn không ngờ, tồn tại cao quý trong truyền thuyết lại xuất hiện trước mặt hắn, còn mang hình dáng ghê tởm như thế.

“Người là... à không...” Tiên Anh Minh nhận ra cách xưng hô của mình có phần thiếu lễ phép, sợ bị kẻ xưng là “thần” tức giận, hắn lắc nhẹ đầu, vội chỉnh đốn lại lời nói, nuốt “ực” một ngụm nước bọt. Ngữ khí tuy cố giữ bình tĩnh nhưng vẫn mang theo chút sợ hãi, hắn hỏi tiếp: “Ngài là thần sao?”

Thân ảnh trước mặt nhìn biểu cảm của Tiên Anh Minh, hiện lên vẻ thích thú, đôi mắt ánh lên ý cười, nhưng không hồi đáp hắn.

Tiên Anh Minh thấy kẻ trước mặt không trả lời, hắn cũng không hỏi thêm về vấn đề đó nữa. Tận dụng việc hít thở sâu để ổn định lại tinh thần, hắn lại hỏi tiếp:

“Ngài là chủ nhân nơi đây sao?”

Hắn biết chủ nhân nơi này hẳn là một vị “thần” hoặc ít nhất là một “bán thần”. Từ đầu đến cuối, hắn chưa từng gặp chủ nhân cũ của nơi này, chỉ biết rằng hai mươi tám đồ vật thần bí kia đã chọn hắn làm chủ nhân hiện tại của không gian thần bí.

Hôm nay, một kẻ xuất hiện, tự xưng mình là “thần” ngay tại bên trong không gian, thì hắn phỏng đoán khả năng hơn năm mươi phần trăm đây chính là chủ nhân cũ của không gian thần bí.

Lúc nãy hắn còn kêu gào, chửi rủa không gian thần bí, cũng có nghĩa là gián tiếp chửi luôn chủ nhân cũ nơi này.

Trong lòng mắng mình một câu, hắn phảng phất nghĩ đến câu tục ngữ “Cái miệng hại chết cái thân” và cảm thấy tình thế của mình y hệt như vậy.

Hắn sợ vị này có tính khí hẹp hòi, không kiêng nể thân phận mà tức giận giết chết hắn.

Nhưng nhìn qua thần sắc vị này, bề ngoài có hơi ghê rợn, và hiện tại vẫn chưa làm gì nguy hiểm cho hắn, nhưng cái ánh mắt đó thì sao?

Tiên Anh Minh lạnh buốt cả sống lưng nhìn kẻ thần bí này.

“Tất nhiên rồi.” Sinh vật thân trâu, mặt ngựa cười khà khà, thản nhiên hồi đáp.

“Vậy ngài là chủ nhân của hai mươi tám đồ vật kia sao?” Tiên Anh Minh vươn tay chỉ vào hai mươi tám đồ vật thần bí đang lơ lửng, ánh mắt vẫn tập trung vào kẻ thần bí.

Sinh vật thân trâu, mặt ngựa ngoảnh đầu theo hướng tay Tiên Anh Minh chỉ, nhìn hai mươi tám đồ vật vẫn đang bất động giữa không trung vài giây, rồi quay mặt lại nhìn Tiên Anh Minh, cười nói:

“Như ngươi nói, khà khà khà.”

Tiên Anh Minh nhận ra manh mối qua hành động của kẻ trước mặt. Tinh thần đã ổn định hơn, cơn sợ hãi vơi đi nhiều, hắn dùng ngữ khí bình tĩnh, trầm ổn nói:

“Vậy tại sao ngài lại chọn tôi làm chủ nhân tiếp theo nơi này.”

“Bởi vì ta cảm thấy thích thú.” Sinh vật thân trâu, mặt ngựa trả lời gọn lỏn thay vì giải thích, thể hiện đúng thân phận của một kẻ tự xưng là thần.

Thích cái đầu ngươi! Con lợn nhựa này, à quên, con ngựa nhựa này... Tiên Anh Minh thầm mắng vài câu.

Tiên Anh Minh trong lòng thầm than vãn, ngoài mặt vẫn không thay đổi chút nào, hắn nhếch miệng gượng cười, ngữ khí nhẹ nhàng hơn, nói:

“Nếu ngài là chủ nhân nơi đây, ngài hẳn đã chứng kiến tình huống của tôi, biết tôi đã bị lây nhiễm nguyền rủa từ hai đồ vật bên trong lâu đài đứng sững ở khu vực tuyết. Không biết ngài có thể bỏ chút thời gian dùng quyền năng cao thượng của mình để tịnh hóa và loại bỏ lời nguyền trong tôi được không? Nếu có điều kiện, vậy ngài cứ nói, chỉ cần tôi làm được, tôi sẽ dốc hết sức lực để hoàn thành, không để ngài thất vọng.”

Sinh vật đầu ngựa thân trâu chuyên chú quan sát Tiên Anh Minh từ đầu đến chân vài giây, rồi mới mở miệng hồi đáp:

“Nếu ngươi dâng linh hồn của ngươi cho ta kiểm soát, ta sẽ tịnh hóa nguyền rủa trên người ngươi.”

Dâng hiến linh hồn... Tiên Anh Minh bật cười, ánh mắt lạnh lẽo, cười gằn nhìn kẻ trước mặt. Hắn triệu hồi ra một khẩu súng AK – 47, đã lắp sẵn đạn vào trong, rồi từ từ chống chân đứng dậy, chĩa mũi súng vào tên kia, cao giọng nói:

“Con lợn nhựa nhà ngươi, à không, con ngựa nhựa nhà ngươi, dám lừa gạt ta ư? Cái gì mà chủ nhân nơi này, nói dối không biết ngượng mồm. Hôm nay ta sẽ dùng quyền năng chính của không gian thần bí này, tịnh hóa linh hồn dơ bẩn của ngươi.”

Lời còn chưa dứt, Tiên Anh Minh bóp cò, bắn liên hồi vào sinh vật đầu ngựa thân trâu trước mặt. Lần này hắn đã rút kinh nghiệm, dồn lực giữ chặt khẩu súng, ghì cán súng sát vào ngực, hạn chế để lộ khoảng trống.

Bằng! Bằng! Bằng!...

Hắn gan dạ, mạnh bạo bắn súng vào một kẻ tự xưng là “thần” trước mặt không phải hắn muốn tìm chết, mà là đều có cơ sở để hắn hành động như vậy.

Trước hết, hình thái của tên này không hề đồng nhất với không gian này, chẳng giống một kẻ pha chế thuốc hay thích đọc sách chút nào, mà giống một tên thích giết chóc hơn, qua bộ lông dính đầy máu của hắn.

Khi hắn hỏi kẻ này có phải là chủ nhân của hai mươi tám đồ vật kia không, thì kẻ này lại theo hướng hắn chỉ mà nhìn chằm chằm vào những đồ vật đó. Chính hành động đó đã khiến hắn nảy sinh nghi ngờ.

Nếu là chủ nhân nơi này, cùng với hai mươi tám đồ vật thần bí, thì chính xác là kẻ này không nên ngoảnh nhìn hai mươi tám đồ vật đó, bởi vì việc hắn xuất hiện trong cung điện đã đủ để hắn nhìn thấy và biết được sự hiện diện của hai mươi tám đồ vật này rồi.

Qua câu hỏi của Tiên Anh Minh, hành động của hắn chỉ cần gật đầu hoặc nói lời xác nhận là đủ. Việc hắn quay đầu nhìn cho thấy chính hắn còn không biết hai mươi tám đồ vật mà Tiên Anh Minh chỉ vào là những đồ vật nào.

Từ những manh mối ban đầu đó, Tiên Anh Minh suy đoán sinh vật ghê tởm này không phải là chủ nhân cũ của nơi đây. Vậy kẻ này là ai? Hắn đã sớm có đáp án rồi: chính là con “ác quỷ” bị nhốt trong lâu đài phía Tây.

Đoạn văn này được biên tập lại bởi truyen.free, với sự trân trọng dành cho từng chi tiết.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free