Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hạt Giống Vũ Trụ - Chương 24: Lời nguyền kinh khủng

Con "ác quỷ" gớm ghiếc không hiểu sao lại thoát ra được từ lâu đài phía Tây, ngang nhiên đi lại trong không gian, điều quan trọng là nó còn có thể đi vào cung điện.

Cung điện vốn dĩ không có cửa, chính hắn phải dùng quyền năng hóa ra một cánh cổng mới có thể ra vào, vậy mà con "ác quỷ" thì sao? Nó giống như hắn, cũng có quyền năng ở nơi đây ư?

Tiên Anh Minh nghĩ t��i khả năng này, cả người rùng mình. Hắn chợt nhận ra con "ác quỷ" dường như chẳng hề hấn gì với những phát bắn của mình.

"Khà khà khà..." Sinh vật thân trâu đầu ngựa vẫn nhe răng cười, mặc kệ cho Tiên Anh Minh bắn tới tấp. Trong mắt nó, Tiên Anh Minh chỉ là con mồi đang vùng vẫy vô vọng tìm đường sống.

"Ngươi..." Tiên Anh Minh kinh sợ, dừng bắn lại, quay người chạy thẳng ra ngoài cung điện.

Tên "ác quỷ" này là loại gì vậy?

Những viên đạn hắn bắn đều xuyên qua thân thể nó, cứ như thể tên "ác quỷ" trước mặt chỉ là một ảo ảnh, hoặc nó có năng lực khiến mình trở nên vô hình, không thứ gì có thể chạm vào được.

Tiên Anh Minh nghĩ đến trường hợp đó, cả người lạnh toát mồ hôi, điên cuồng dồn sức chạy ra khỏi cung điện, tính sau.

Tốc độ của hắn không nhanh, bởi khẩu AK-47 trên tay với cân nặng của nó đã làm giảm tốc độ chạy của hắn.

Hắn rất muốn vứt khẩu súng xuống, nhưng trong tình thế này, hắn lại vô cùng cần nó. Dù hắn có thể mô phỏng ra khẩu khác, nhưng sẽ tốn rất nhiều thời gian.

Một tấm thảm được hắn diễn hóa ra trước mắt. Tiên Anh Minh vội vàng bước lên, ngồi xuống, dùng quyền năng điều khiển tấm thảm bay thật nhanh ra ngoài.

"Hờ, hờ, hờ..." Tiên Anh Minh thở gấp, đặt khẩu súng lên đùi, tay phải áp ngực, cố gắng điều hòa hơi thở.

Vài giây ổn định, hắn quay đầu nhìn về sau, xem tên "ác quỷ" còn ở đó không.

Không thấy!

Tiên Anh Minh mở to mắt kinh ngạc, khi không thấy tên "ác quỷ" đâu, hắn thì thầm nói:

"Đâu rồi?"

Câu nói vừa dứt, một tiếng nói vang lên từ phía trước:

"Ngươi đang tìm ta sao?"

Tiên Anh Minh rùng mình, trái tim đập thình thịch. Hắn quay nhanh trở lại, thấy tên "ác quỷ" thình lình đứng trên tấm thảm ngay trước mặt mình, nhe ra bộ hàm hôi thối, đôi mắt cười, nhìn hắn như một con mồi.

Khuôn mặt Tiên Anh Minh tái xanh vì kinh sợ, theo bản năng ngả người về sau, mất thăng bằng trên tấm thảm và lăn xuống sàn cung điện.

Hắn lăn tròn ba vòng mới dừng lại, ôm ngực nhăn mặt đau đớn, khó nhọc đứng dậy. Khẩu súng cũng rơi theo, trong lúc lăn, báng súng và nòng súng đã đâm vào người hắn vài phát, khiến cơn đau càng thêm dữ dội.

Giờ thì hắn lại bị hạ đường huyết nữa.

Đời mình sao mà xui xẻo đến thế không biết.

Tiên Anh Minh, với khuôn mặt tái nhợt và đôi môi khô ráp, đôi mắt hiện lên vẻ ủ rũ, cố gắng đứng dậy. Nhưng thân thể hắn dần kiệt quệ, sức lực tuôn ra khỏi người, đôi chân mềm nhũn. Hắn chống tay, chầm chậm nh��c người lên một cách nặng nề.

Mất đến bảy giây chật vật mới đứng dậy được, Tiên Anh Minh đứng thẳng người nhưng đôi chân vẫn còn lảo đảo không vững. Hắn thở nặng nề, từ từ ngẩng đầu lên. Khuôn mặt tái nhợt càng lúc càng trắng bệch, thiếu sức sống, đôi mắt chậm rãi nhìn về phía trước.

Khung cảnh trong mắt hắn không còn rõ nét, rực rỡ nữa, giờ đây chỉ còn một màn sương mờ nhạt, dần dần trắng xóa.

Hắn biết thân thể mình vốn đã yếu ớt, lại thêm nhiều cú va chạm mạnh, dẫn đến hạ đường huyết, thậm chí có thể đột quỵ.

Dù tên "ác quỷ" có bỏ qua hắn thì cuối cùng hắn cũng phải chết vì không được điều trị kịp thời, chết do đột quỵ.

Tiên Anh Minh sợ hãi tột độ, đây là lần đầu tiên hắn đứng giữa ranh giới sống chết mong manh đến vậy.

"Thức ăn," Tiên Anh Minh yếu ớt thốt ra.

Hắn cần cung cấp thức ăn để giảm thiểu nguy cơ này. Nghĩ ngay đến những quả lạ trong khu vườn, không chút chần chừ, hắn dùng quyền năng đưa vài quả đến trước mặt mình.

Ba giây sau, trước mặt Tiên Anh Minh hiện lên hai quả có hình dáng đặc thù, lơ lửng giữa không trung. Không nghĩ nhiều, hắn chộp lấy một quả, há to miệng cắn một miếng lớn. Khuôn mặt nhăn nhó vì vị đắng chát của quả lạ, nhưng hắn không hề quan tâm, bỏ qua việc nhai kỹ mà vội vã nuốt vào bụng.

Tiên Anh Minh cứ như một con thú hoang bị bỏ đói nhiều ngày, đang cố gắng cắn xé con mồi.

Hai quả hắn mang đến đây là hai loại có thể ăn được, điều này hắn đã đọc trong cuốn sách ngay từ ngày đầu tiên đặt chân đến.

Trong lúc đọc sách, hắn đã ghi nhớ vài nội dung quan trọng. Bởi vì việc này không diễn ra quá lâu nên hắn vẫn còn nhớ khá chi tiết. Vừa hay đang cần thức ăn, hắn liền nghĩ ngay đến những quả mình đã đọc trong cuốn sách.

Chưa đầy mười giây, Tiên Anh Minh đã ăn hết quả cây kỳ lạ đầu tiên. Hắn cầm lấy quả thứ hai, không còn ăn vội vã như ban nãy. Khi quả đầu tiên được nuốt, màn trắng xóa trong mắt đã phai mờ, cảnh vật trở lại rõ nét như ban đầu, hắn biết cơn hạ đường huyết đã thuyên giảm.

Khi ăn hết quả thứ hai, Tiên Anh Minh cảm thấy tình trạng đã ổn định hẳn. Hắn thở phào một hơi, tinh thần trở nên bình tĩnh, đủ tỉnh táo để suy nghĩ về tình thế hiện tại.

Tiên Anh Minh ngẩng đầu nhìn về phía tấm thảm bay, ngạc nhiên khi không thấy tên "ác quỷ" đâu, chỉ còn tấm thảm bay đụng vào tấm kính và đứng im.

Nó đâu rồi?

Tiên Anh Minh lại một lần nữa xoay người, quan sát khắp cung điện. Hắn nhíu mày, thấp giọng nói:

"Chẳng lẽ nó bỏ đi, buông tha cho mình?"

Hay nó đang ẩn nấp đâu đó, quan sát mình...? Tiên Anh Minh ngửa mặt lên, hắng giọng, hét to:

"Ngươi đâu rồi, tên ác quỷ, ra đây cho ta!"

Âm thanh lớn của hắn vang dội khắp cung điện rồi vọng lại, dần nhỏ đi và tan biến, trả lại sự yên tĩnh cho nơi đây.

Tiên Anh Minh cau mày, diễn hóa ra một khẩu súng, hai tay ôm chặt, xoay người lại lần nữa hét:

"Tên khốn kiếp ra đây cho ta!"

Như cũ, không một âm thanh đáp lại. Tiên Anh Minh không còn hét nữa, bắt đầu rơi vào trầm tư suy nghĩ.

Nó buông tha cho mình sao?

Nhìn lại dáng vẻ của nó, hắn mới để ý, hình như nó chỉ đang trêu đùa mình.

Điều này cũng lý giải đư��c rằng, tên đó vốn dĩ không thoát ra được lâu đài phía Tây, mà chỉ diễn hóa ra một ảo ảnh, đưa vào cung điện để dọa hắn.

Chính vì thế, nó mới có thể đi xuyên qua tấm kính hay bức tường để vào cung điện, và hắn cũng không thể bắn trúng nó.

Trong lòng Tiên Anh Minh cười giễu cợt. Ngay từ ban đầu, hắn vốn dĩ chỉ là một con rối để nó đùa giỡn.

Tiên Anh Minh thở dài, cơn hoảng loạn đã dập tắt, đầu óc trở lại minh mẫn. Hắn nghĩ, ban đầu chỉ cần đi ra khỏi không gian là được, việc gì phải chật vật chạy trốn tìm đường sống thế này chứ.

Hắn cười khổ.

Nên rời khỏi đây thôi.

Tiên Anh Minh chuẩn bị rời khỏi không gian thần bí, quay lại thực tại để nghỉ ngơi. Trải qua quá nhiều chuyện điên rồ, tinh thần hắn đã quá mệt mỏi.

Đang định dùng quyền năng đưa mình rời khỏi, đột nhiên hắn phát giác ra một điểm khác thường.

Sao mình lại ở vị trí gần tấm kính hướng về phía lâu đài phía Đông?

Hắn nhớ, lúc quay người chạy trốn là chạy thẳng về phía tấm kính của lâu đài phía Nam kia mà.

Chẳng lẽ là... Ti��n Anh Minh đã suy đoán ra được đáp án. Đôi mắt hắn kinh hãi, ngây người ra, không thể tin nổi, thốt lên:

"Lời nguyền rủa!"

Do con "ác quỷ" xuất hiện quá bất ngờ, hắn đã quên mất rằng mình đang bị dính lời nguyền từ hai món "vật nguyền rủa".

Ban đầu khi trở lại cung điện, vì sự lây nhiễm từ hai "vật nguyền rủa" đã khiến hắn không còn kiểm soát được cảm xúc, điên cuồng gào thét, chửi bới nơi đây.

Con "ác quỷ" xuất hiện đã khiến hắn bừng tỉnh khỏi cơn điên, tập trung chạy trốn khỏi nó.

Từ hai ý trên, nghĩ đi nghĩ lại thì thật giống với mặt trái của hai "vật nguyền rủa".

Đôi găng tay khiến kẻ bị lây nhiễm mất kiểm soát cảm xúc, dẫn đến điên loạn.

Còn cây gậy khiến kẻ bị lây nhiễm sinh ra ảo giác.

Tiên Anh Minh đưa hai lòng bàn tay úp lên vầng trán, hơi thở trở nên nặng nề. Ba giây sau hắn mới mở miệng, ngữ khí trầm khàn nói:

"Từ ban đầu đã không hề có con ác quỷ nào, vốn dĩ chỉ là ảo giác mà thôi."

"Khi mình đọc được nội dung của vật nguyền rủa là cây gậy, thì lời nguyền của đôi găng tay đã phát tác, khiến mình mất kiểm soát cảm xúc và trở nên điên cuồng."

"Rồi lời nguyền của cây gậy tái phát, đẩy lùi lời nguyền của đôi găng tay, mình bắt đầu sinh ra ảo giác."

"Tất cả từ đầu đều do hai lời nguyền kia gây ra."

"HAHA..."

"HAHAHAHAHA..."

Tiên Anh Minh ngửa mặt lên, đôi mắt mở to, nở nụ cười điên dại, bật cười không kiểm soát, rồi nói tiếp:

"Sau cùng mình vẫn là bị chơi đùa đấy thôi, không bị con ác quỷ chơi đùa, thì cũng bị lời nguyền rủa chơi đùa, hahaha..."

Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free