Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hạt Giống Vũ Trụ - Chương 37: Bị bắt.

Tiên Anh Minh đạp xe trên con đường vắng về nhà. Hắn vừa mua sắm vài món đồ cá nhân vào lúc đêm khuya.

Từ tối hôm qua đến giờ, khu nhà hắn liên tục có công an tuần tra, khiến những kẻ siêu phàm phải ẩn mình, không còn dám lộ diện. Điều này khiến Tiên Anh Minh thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy tinh thần thư thái, cứ như thể mọi nguy hiểm đều đã tan biến.

Tiên Anh Minh rẽ vào con hẻm nhỏ, một lối tắt dẫn về nhà. Bất chợt, cảnh vật xung quanh hắn loé lên những vệt sáng đa sắc.

"Có kẻ siêu phàm trước mặt mình! Hắn ta ở đâu?" Tiên Anh Minh giật mình. Hắn khựng xe lại rồi đạp tiếp, đôi mắt sau lớp kính râm không ngừng dò xét xung quanh, lòng tràn đầy căng thẳng và cảnh giác.

Bánh xe chưa lăn được một mét, một tiếng "Khự" khẽ vang lên từ phía bên trái. Tiên Anh Minh vốn nhạy cảm với âm thanh, lập tức đảo mắt về hướng tiếng động.

"Đây..." Tiên Anh Minh trợn mắt kinh ngạc, không thể tin vào cảnh tượng trước mắt. Tuy không có bất kỳ hình bóng nào, nhưng hắn vẫn thấy một luồng tạp chất tím đen đang lơ lửng trong không gian trống rỗng.

"Người vô hình!" Tiên Anh Minh lập tức đưa ra suy đoán, sau đó rơi vào trạng thái rối loạn.

Lũ khốn kiếp này, đúng là bám dai như đỉa, vẫn không chịu buông tha cho hắn.

Hắn đã bị phát hiện rồi, giờ phải làm sao đây?

Chạy ư? Không thể, còn con bé ở nhà, bọn chúng nhất định sẽ nhắm vào nó. Chẳng lẽ hắn phải tự thú? Không được! Vậy thì làm thế nào đây?

Đầu óc Tiên Anh Minh rối bời. Chợt hắn nghĩ đến tên siêu phàm đang quỳ gối, ở trong một "sơ hở" đáng giá. Không nghĩ nhiều, hắn nhảy khỏi xe, vọt thẳng đến vị trí kẻ tàng hình đang đứng.

Từ tối qua đến sáng nay, hắn đã xem vô số phim võ thuật, ghi nhớ từng chiêu thức của các nhân vật, tự củng cố năng lực tự vệ cho mình khi rơi vào những tình huống nguy hiểm như lúc này.

Trong đầu Tiên Anh Minh loé lên hình ảnh siêu sao võ thuật Lý Tiểu Long. Như có một nguồn sức mạnh diễn xuất tác động, bóng dáng Lý Tiểu Long dường như nhập vào người hắn. Hắn lấy chân trái làm trụ, nghiêng người lấy đà, tung một cú đá ngang trời giáng vào đầu tên siêu phàm, miệng hô vang: "Hu cha!".

Cú sút chân phải của Tiên Anh Minh trúng vào một khối da thịt mềm, xuyên thấu tới tận xương sọ ẩn trong vô hình. Cú đá mạnh đến mức khiến đầu tên siêu phàm đập mạnh xuống đất, bật lên tiếng kêu đau đớn:

"Aaa!"

Không dừng lại, Tiên Anh Minh theo quán tính, tung xuống một cú đấm Triệt Quyền Đạo. "Bụp!" Tiếng kêu thảm thiết vang lên rõ mồn một trong khoảng trống.

Tiên Anh Minh lại tung một cú đấm trái nữa, rồi bật lùi về sau. Bước chân hắn thoăn thoắt, nhẹ như lông vũ, sau đó giơ chân phải lấy đà, miệng hô "Aaa, Hu cha!" và tung cú sút trời giáng thẳng vào người kẻ siêu phàm.

Hắn không dám sút vào đầu tên đó nữa, sợ rằng cú đá quá mạnh sẽ gây ra tử vong, không may lại biến hắn thành "kẻ giết người", điều hắn không hề muốn.

Tiên Anh Minh bật lùi một bước, rồi lại sút thêm một cú nữa trước khi giữ khoảng cách ngắn với tên siêu phàm, chờ đợi hắn hiện hình.

Cũng may con hẻm này vắng người, tiếng kêu đau đớn của kẻ siêu phàm không gây ra bất kỳ sự chú ý nào.

Năm giây sau khi Tiên Anh Minh dừng tay, tại vị trí phát ra tiếng kêu, một thân ảnh dần hiện rõ mờ. Đó là một người đàn ông mặc bộ vest, đôi mắt nhíu chặt, miệng chảy máu tươi đầm đìa, nhuộm đỏ cả đôi môi, hai tay ôm đầu kêu gào.

"Không biết tên này có năng lực gì mà lại có thể tàng hình được..." Tiên Anh Minh tò mò nhìn kẻ siêu phàm, nhưng tinh thần vẫn hết sức cảnh giác, đề phòng điều bất trắc xảy ra.

Hình bóng kẻ siêu phàm đã hiện rõ. Đó chính là Dung Vũ, người đàn ông được siêu phàm giả Kiên Trung phái đến theo dõi Tiên Anh Minh.

Hơn một ngày qua, hắn chỉ theo dõi Tiên Anh Minh từ xa, vì vậy không gây ảnh hưởng đến "viên đá". Nhưng tối nay, khi theo chân Tiên Anh Minh về đến con hẻm nhỏ, hắn buộc phải tiến sát. Nào ngờ, thằng nhóc này lại toát ra một thứ lực lượng mạnh đến mức khiến hắn phải quỳ gối.

Trong tâm trí Dung Vũ, vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ khi xác nhận suy đoán của Kiên Trung là đúng: thằng bé đã nói dối. Hắn vốn định đợi luồng lực lượng kia biến mất rồi sẽ bắt thằng bé về.

Nhưng có một điều hắn không thể tin nổi, đó là việc mình đang ở trạng thái tàng hình mà lại bị phát hiện, còn bị thằng nhóc đánh cho tơi tả.

Hắn bị luồng lực lượng kia tác động, khiến thân thể trở nên yếu ớt hơn bình thường. Vốn đã suy yếu, lại còn mất cảnh giác phòng bị, giờ đây liên tiếp bị đá và đấm vào đầu, khiến đầu óc hắn choáng váng.

Dung Vũ úp nghiêng mặt xuống đất, đôi mắt yếu ớt nhìn Tiên Anh Minh. Hắn nở nụ cười gằn, ngữ điệu bình tĩnh cất lời:

"Không ngờ nhóc cũng là 'Kẻ được chọn'. Là do vật kia ban tặng sao?"

"Kẻ được chọn? Đây là cách bọn siêu phàm trên Trái Đất tự xưng sao?" Tiên Anh Minh ngạc nhiên trước lời Dung Vũ. Hắn đứng im tại chỗ, ánh mắt lạnh lùng nhìn Dung Vũ đang nằm dưới đất, không đáp lời, chỉ cất giọng lạnh nhạt:

"Tổ chức ngươi có bao nhiêu người là siêu... à, 'Kẻ được chọn'? Các ngươi theo dõi ta để làm gì? Nếu ngươi không nói..."

Tiên Anh Minh nhếch môi, nở một nụ cười băng lãnh, đầy vẻ nham hiểm, nói thêm: "Thì hôm nay đừng hòng rời khỏi đây sống sót."

Hắn muốn dọa tên siêu phàm này, để moi thông tin cần thiết và chuẩn bị đường lui cho sau này.

Còn với kẻ siêu phàm này, hắn vẫn chưa biết phải xử lý ra sao. Thả thì không được, mà giết thì càng không thể.

Dung Vũ vẫn nằm im dưới đất, cười khà khà, giọng điệu đầy vẻ khiêu khích cất lên:

"Tổ chức của ta ư? Nhóc không thể tưởng tượng được đâu. Cho dù nhóc là 'Kẻ được chọn' thì đã sao? Cũng như trứng chọi đá vậy thôi. Tốt nhất hãy theo ta về tổ chức, khai hết những gì mình biết và giao nộp cả 'vật đó' nữa. Nếu không, đừng mong những người thân bên cạnh nhóc được an toàn, khà khà..."

Tiên Anh Minh nghe lời đe dọa đến người thân, lập tức nổi nóng. Hắn lại một lần nữa nhập vai Lý Tiểu Long, bước tới tung một cú đá thẳng vào bụng Dung Vũ, trầm giọng nói:

"Ngươi dám đe dọa ta sao? Ngươi muốn chết ư!"

Dung Vũ ôm bụng kêu đau một tiếng, nhưng không hề tức giận. Hắn vẫn tiếp tục cười, mở to mắt nhìn Tiên Anh Minh, khuyên nhủ:

"Đó là sự thật. Ta được cử theo dõi nhóc, giờ ta mất tích, chắc chắn tổ chức sẽ biết được và nhóc cùng gia đình sẽ gặp nguy hiểm, cuối cùng sẽ bị bắt và thẩm vấn. Nhóc hãy theo ta về tổ chức để không gây nguy hiểm cho gia đình. Vật đó không phải thứ người như nhóc có thể sở hữu được đâu."

"Đúng vậy, mình đã không còn đường lui nữa, chẳng lẽ phải..." Tiên Anh Minh đang lo lắng suy nghĩ thì đột nhiên thân thể mất hết sức lực, ngã gục xuống đất.

"Chết tiệt! Sao lại đúng vào lúc này chứ..."

Tiên Anh Minh như bị liệt, nằm dưới đất không thể cử động.

"Khốn kiếp! Cái nguyền rủa chết tiệt! Sao mình lại đen đủi đến vậy chứ! Tại sao..."

Tiên Anh Minh gào thét trong lòng, tuyệt vọng cố gắng cựa quậy thân thể, nhưng dù làm cách nào cũng không được.

Dung Vũ đứng trước mặt Tiên Anh Minh, khẽ cười, nói một câu: "Đi thôi", rồi nhấc bổng Tiên Anh Minh lên và biến mất khỏi hiện trường.

...

Đã 12 giờ đêm, Linh Anh sốt ruột lo lắng. Cô cầm chiếc điện thoại trên tay, gọi vào số lưu tên "Mẹ yêu" với giọng nói đầy sợ hãi:

"Con phải làm thế nào đây mẹ."

Từ đầu dây bên kia, giọng nói trấn an tinh thần Linh Anh:

"Đừng lo lắng. Mẹ đã gọi bác Tương đi tìm anh con rồi, nếu quá 12 giờ mà vẫn chưa thấy về thì sẽ báo công an. Con cứ ở yên trong nhà, chờ anh về, và tuyệt đối không mở cửa cho bất cứ ai ngoại trừ bác Tương, nhớ chưa?"

"Dạ vâng." Linh Anh gật đầu đáp.

Giọng nói bên kia tiếp tục vang lên: "Thôi con nghỉ ngơi đi, để mẹ gọi điện nói chuyện với bác Tương."

"Dạ vâng, con chào mẹ." Linh Anh cúp máy, rồi bước ra ghế sofa ngồi xuống, nhắm mắt lại. Cô nắm chặt hai tay đặt lên ngực, khẽ thốt lên:

"Mong anh Minh không xảy ra chuyện gì..."

Cô đang rất hoảng loạn khi biết anh trai mình đi mua đồ mà vẫn chưa về. Tối đó, anh Minh có nói sẽ ra ngoài mua chút đồ rồi về ngay, còn cô thì lên phòng ngủ trước. Đến gần 12 giờ đêm, cô dậy đi uống nước, thấy điện dưới nhà vẫn sáng, cứ nghĩ là anh Minh vẫn còn ở đó.

Mãi đến khi xuống nhà, cô mới phát hiện không có ai ở đó. Cô nghĩ anh Minh đi ngủ quên tắt điện, có chút bực mình nên đi về phía phòng anh. Thấy cửa phòng anh Minh chưa đóng, cô tưởng anh vẫn chưa ngủ, định vội nhắc nhở vài câu về việc tắt điện.

Cô bước vào phòng anh Minh, nhưng không thấy ai. Một cảm giác bất an dấy lên. Cô vội gọi điện cho anh vài cuộc, nhưng không ai bắt máy, khiến cô sợ hãi, lo lắng tột độ, đành gọi cho bố mẹ.

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free