(Đã dịch) Hạt Giống Vũ Trụ - Chương 39: Thoát khốn
Mặt trời đã ửng đỏ. Trong căn phòng bị giam giữ, Tiên Anh Minh vừa tỉnh giấc, đang đối thoại cùng siêu phàm giả Dung Vũ.
Tiên Anh Minh cúi đầu, ánh mắt ủ rũ, nở nụ cười nhạt, giọng nói chậm rãi: “Các người sẽ làm gì tôi? Giết hay nghiên cứu?”
Dung Vũ ngồi trên chiếc ghế đối diện Tiên Anh Minh, tựa lưng vào ghế, hai chân vắt chéo, quan sát đứa trẻ với tinh thần đang suy sụp. Hắn nói bằng giọng điệu bình tĩnh, đầy trấn an: “Yên tâm, chúng tôi sẽ không gây nguy hiểm đến tính mạng của nhóc đâu. Cấp trên đã có chỉ thị, mời nhóc gia nhập tổ chức, chỉ cần nhóc khai ra tất cả những gì mình biết và giao nộp viên đá trên trán.”
Tiên Anh Minh ngửa mặt lên, đôi mắt vô hồn, nhìn thẳng vào mắt Dung Vũ rồi phá lên cười: “Hahahaha!”
Tiên Anh Minh dứt tiếng cười, ánh mắt khinh bỉ liếc nhìn Dung Vũ, bằng giọng điệu giễu cợt: “Ngươi có thấy lời mình nói thật ngu ngốc không? Viên đá một khi tách khỏi trán ta, thì cái chết là không thể tránh khỏi. Giờ các người nói muốn ta giao viên đá ra, lại tuyên bố không hại đến tính mạng ta. Các người nghĩ ta là thằng ngu sao?”
Dung Vũ khẽ cau mày, rồi lại giãn ra, không hề tức giận, bình tĩnh đáp: “Tổ chức chúng tôi có công nghệ đủ tiên tiến để tách viên đá khỏi trán nhóc mà không gây hại đến tính mạng.”
Tiên Anh Minh nghiêng đầu sang trái, ngả ra phía sau, ngớ người ra mất vài giây, rồi vừa cười vừa nói: “Ta thà tin lũ kia còn hơn tin các người.”
Dung Vũ nghe vậy, nhíu mày hỏi: “Lũ kia?”
Tiên Anh Minh, ánh mắt sắc bén ánh lên vẻ hài lòng trước biểu hiện của Dung Vũ, gật đầu, nghiêng đầu thẳng lại, hơi cúi xuống, bằng ngữ khí bình thản đáp lời: “Ta không biết bọn chúng là ai, nhưng chúng ta đã nói chuyện với nhau khi ở đó sáu ngày trước. Mà ngươi sẽ không tin được đâu, chúng ta giao tiếp với nhau thông qua chú chó. Bọn chúng còn dặn ta phải cẩn thận với những kẻ được chọn lạ mặt khác, cố gắng tránh né chúng.”
“Giao tiếp qua chó...” Dung Vũ cúi đầu trầm tư, dường như đang cố lục lọi ký ức, rồi bỗng giật mình, mở to mắt thốt lên: “Ý nhóc là tổ chức Cúng Sinh.”
Ồ, vị siêu phàm giả trung niên mình gặp đầu tiên, quả nhiên không thuộc tổ chức này, thật trùng hợp... Tiên Anh Minh giữ vẻ mặt bình tĩnh, tò mò hỏi: “Ngươi biết về tổ chức đó sao?”
Dung Vũ gật đầu, với nét mặt nghiêm túc, lộ rõ vẻ kiêng kỵ, cẩn thận giải thích: “Tổ chức Cúng Sinh là một tổ chức cực kỳ độc ác, các thành viên trong đó đã hoàn toàn mất hết nhân tính, vì bọn chúng tôn thờ quỷ Satan...”
“Quỷ Satan!” Tiên Anh Minh sửng sốt thốt lên. Hắn biết con quỷ này, chẳng phải là con quỷ độc ác được ghi chép trong Kinh Thánh sao? Thật sự có người tôn thờ nó sao?
Dung Vũ gật đầu, bình tĩnh nói tiếp: “Không ai biết tổ chức đó có bao nhiêu thành viên, trụ sở ở đâu hay kẻ lãnh đạo là ai. Chỉ biết bọn chúng có một nhiệm vụ chính là thu thập sinh mạng con người, không kể già trẻ lớn bé, để hiến tế cho quỷ Satan.”
Tiên Anh Minh vô thức khẽ run rẩy, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh hãi. Hắn không ngờ lại có một tổ chức kinh tởm, độc ác đến thế. Với ngữ khí nhanh, xen lẫn chút sợ hãi, hắn nói: “Vậy ta, à không, cháu phải làm sao bây giờ? Cháu đã tiếp xúc và giao dịch với tổ chức đó rồi.”
Tiên Anh Minh thay đổi cách xưng hô, trở nên lễ phép hơn.
Dung Vũ nhìn vẻ sợ hãi của Tiên Anh Minh, trong lòng thấy hài lòng, mỉm cười, bình tĩnh trấn an cậu bé: “Không phải lo, chỉ cần nhóc gia nhập tổ chức chúng tôi, thì bọn chúng sẽ không thể làm gì được nhóc đâu, kể cả gia đình nhóc nữa.”
Tiên Anh Minh vẫn còn vẻ hoảng hốt, khẽ cúi đầu, lắc vài cái rồi ngẩng mặt nhìn Dung Vũ, giọng điệu đầy lo lắng nói: “Không, không, các người không biết đâu, ba ngày trước, khi cháu trở thành kẻ được chọn, bọn chúng đã cho cháu uống một liều thuốc gì đó. Chúng nói liều thuốc đó sẽ bảo vệ cháu khỏi những kẻ được chọn khác, trong trường hợp cháu bị bại lộ.”
“Thuốc gì?” Dung Vũ sững sờ, vội vã hỏi.
Tiên Anh Minh với vẻ mặt sợ sệt, ánh mắt hoảng loạn, lắc đầu, nói bằng giọng run rẩy: “Cháu không biết, nhưng khi uống liều thuốc đó, nó có vị giống như... như... máu vậy.”
Dung Vũ không còn giữ được vẻ bình thản, vội dặn dò Tiên Anh Minh vài câu, rồi đứng dậy bước nhanh ra khỏi phòng: “Không cần lo lắng, ta sẽ thông báo việc này ngay cho cấp trên. Họ sẽ tìm ra cách giải quyết chuyện này.”
Tiên Anh Minh vẫn giữ dáng vẻ sợ sệt, cúi đầu, ngữ khí yếu ớt đáp lại: “Vâng.”
Cạch! Tiếng cửa phòng đóng lại. Biểu hiện sợ hãi bên ngoài của Tiên Anh Minh đã giảm đi nhiều, dù vẫn còn chút run rẩy. Trái ngược hoàn toàn với bên trong, tâm trí hắn lại cực kỳ bình tĩnh, thậm chí còn vui vẻ và tập trung suy tính kế hoạch trốn thoát tiếp theo.
Thật không ngờ, lại còn một tin tức tốt đẹp đến với mình. Khặc khặc, vai diễn này của hắn sẽ rất đặc sắc đây.
Hắn lướt mắt qua chiếc đồng hồ trên tay tên kia, kim ngắn đã chỉ 10 giờ sáng. Thời gian đi vào không gian đã đến lần nữa rồi, nên bắt đầu hành động thôi.
Lũ siêu phàm này, cũng khá cẩn thận đấy, e rằng hắn sẽ chạy trốn hay có hành động lạ, mà lại lắp cả một camera trong này. Thật sự điều này sẽ gây chút khó khăn cho hắn trong việc thoát thân đây.
Cũng may, chỉ có một chiếc camera, được lắp đặt ở bên trái.
Trong kế hoạch đầu tiên, Tiên Anh Minh phải thoát khỏi dây trói trước đã. Tất nhiên, với sợi dây thừng dứa mà lũ siêu phàm chủ quan dùng để trói tay hắn, việc thoát thân đối với hắn rất dễ dàng.
CẠCH!
Tiếng cửa mở ra.
Tiên Anh Minh tạm gác những suy nghĩ đó sang một bên, lại nhập vai như lúc đầu. Ngẩng đầu lên, thấy Dung Vũ bước vào, hắn vội vã tỏ vẻ lo âu hỏi: “Thế nào rồi?”
Dung Vũ đứng ở cửa phòng, gật đầu, mỉm cười, với ngữ khí trầm bổng nói: “Theo chỉ thị của cấp trên, ít nhất là chiều nay, muộn nhất là tối nay, họ sẽ cử người đến đón nhóc. Lúc đó nhóc sẽ được những kẻ được chọn cấp cao bảo vệ, thì tổ chức Cúng Sinh chẳng thể gây hại gì được nhóc đâu.”
“Còn bố mẹ và em gái cháu thì sao?” Ti��n Anh Minh hỏi ngay lập tức.
“Còn gia đình nhóc, chúng tôi đã được lệnh bảo vệ khi nhóc hoàn thành thủ tục gia nhập tổ chức, nên nhóc đừng lo lắng. Cứ dành thời gian mà nghỉ ngơi đi.” Dung Vũ nói xong vài câu, quay người bước ra khỏi phòng, đóng cửa lại.
Nghỉ ngơi cái quái gì chứ! Lũ khốn các người! Còn cấp cao nữa sao... Tiên Anh Minh trong lòng thầm rủa.
Hắn chưa hành động vội, bởi vì điểm mấu chốt của kế hoạch là tạo ra một cuộc bắt cóc giả. Kẻ bắt cóc hắn sẽ là người của tổ chức Cúng Sinh.
Ban đầu, hắn định ngụ ý rằng mình là thành viên của tổ chức đó và đã được tổ chức cho uống một loại thuốc, đồng thời gợi ý rằng đó là thuốc theo dõi. Như vậy, việc hắn bị bắt sẽ được truyền tin đến tổ chức kia và họ sẽ đến giải cứu hắn. Nếu hắn biến mất, thì những người này sẽ nghi ngờ tổ chức kia và nói với họ rằng hắn đã bị họ mang đi.
Nhưng khi người kia cung cấp thông tin về tổ chức của vị trung niên chủ nhân chú chó, hắn đã đổi sang kế hoạch khác, biến mình thành nạn nhân, bị cưỡng ép bắt đi. Tuy cùng một kết quả, nhưng quá trình lại khác hoàn toàn.
Để tránh bị nghi ngờ, hắn đành phải đợi ít nhất ba mươi phút nữa hoặc một tiếng, mới bắt đầu vai diễn.
Nếu hắn vừa nhắc đến tổ chức kia với người đàn ông siêu phàm mà ngay sau đó bị bắt, sẽ để lộ sơ hở. Vì vậy, hắn đành phải đợi thêm một lúc, tìm cơ hội hành động.
Mười phút trôi qua, Tiên Anh Minh dần giảm bớt biểu hiện bên ngoài của mình.
Mười bảy phút sau, Dung Vũ mang cho hắn một hộp sữa, để uống tạm lấy sức.
Tiên Anh Minh không có đồng hồ để xác định chính xác thời gian, chỉ có thể dựa vào chiếc đồng hồ đeo trên tay tên siêu phàm để ước chừng thời gian đã trôi qua bao lâu.
Thời gian trôi đi chưa được bao lâu, tiếng trò chuyện của hai tên siêu phàm bên ngoài lọt vào tai hắn.
“Ta đi ra ngoài mua ít đồ ăn đây, ngươi hãy trông chừng thằng nhóc cẩn thận, cảnh giác thật kỹ, không được lơ là....” “...”
Âm thanh khá nhỏ, nhưng với việc đã tấn thăng thành siêu phàm giả, mọi giác quan của Tiên Anh Minh đều được nâng lên một tầm cao mới, khiến hắn nhận ra đây là một tín hiệu vàng cho cuộc chạy trốn.
Một tên siêu phàm đã đi ra ngoài được hai phút, cũng nên bắt đầu thôi... Tiên Anh Minh hít một hơi sâu, kích hoạt năng lực “diễn viên” của mình.
Vai diễn mấu chốt sẽ là võ sĩ Conor McGregor. Hắn cần thể hiện mình là một người đủ khỏe để làm đứt dây trói, và võ sĩ Conor McGregor là hình mẫu mà hắn tin tưởng, cũng là người duy nhất hắn biết tới có đủ sức mạnh để làm điều đó.
Trước khi làm đứt dây trói, hắn cần phải đưa đôi tay vào góc khuất của camera. Tiên Anh Minh ngửa đầu lên, ánh mắt kinh ngạc xen lẫn sợ hãi nhìn về khoảng không vô định, như thể có người đang đứng trước mặt hắn, kêu lớn: “Là các người! Không! Ta không muốn gia nhập các người nữa!” “Các chú ơi, bọn chúng đến rồi, cứu cháu! Bọn chúng muốn bắt cháu, cứu!”
Qua cuộc gặp gỡ với tên siêu phàm giả đã bắt hắn, hắn biết được có một tính năng tàng hình. Lợi dụng khả năng đó, hắn tạo ra một vai diễn giả.
Hắn không biết tên gọi cụ thể của tổ chức “Cúng Sinh” là gì, nhưng qua lời người kia nói, thì chính họ cũng không biết nhiều về tổ chức này. Điểm này vừa hay lại giúp kế hoạch của hắn trở nên hoàn hảo hơn.
Tiên Anh Minh tính toán rằng một kẻ siêu phàm bên ngoài sẽ mất ít nhất hơn mười giây để mở cửa đi vào. Nói cách khác, hắn chỉ có mười giây để hoàn thành vở kịch này.
1 giây, Tiên Anh Minh nhập vai một diễn viên, giả vờ như bị một đòn đánh mạnh vào bụng. Cùng lúc đó, hắn nhập vai Conor McGregor, dùng lực chân nhấc ghế ngã chéo về bên phải, đưa đôi tay vào góc khuất của camera.
2 giây, “Chuyện gì ở trong vậy!?” Một tên siêu phàm bên ngoài phòng lên tiếng hỏi.
3 giây, Tiên Anh Minh ngã xuống, kéo lưng ghế về phía bên phải, miệng kêu đau một tiếng. Cơn đau này là thật, vì cánh tay phải bị ghế đè lên nên hắn rất đau. Hai tay không chần chừ, gồng sức, siết chặt tay thành nắm đấm, căng giãn dây buộc ra.
4 giây, chiếc dây đứt ra, đôi tay đã thoát khỏi trói buộc. Trong lòng vui mừng khôn xiết, nhưng khuôn mặt lại hiện lên vẻ ngạc nhiên, sau đó hắn ngửa mặt hướng về phía cửa, kêu gào: “Cứu cháu!”
Bập! Bập! Bập! Tiếng bước chân từ bên ngoài đang đến gần.
Tiên Anh Minh đưa hai tay ra phía trước, với nét mặt sợ hãi, đẩy chiếc ghế ra, dùng hai tay và hai đầu gối điên cuồng chật vật bò về phía cửa, vừa bò vừa van nài: “Đừng bắt tôi, tôi không muốn đi với các người đâu!”
7 giây, Tiên Anh Minh bò được hai, ba bước, hắn dùng hai tay làm trụ, dùng chân nhanh chóng nhấc người dậy. Khi vừa nhấc người dậy được nửa chừng, hắn thả người về phía trước, đập mạnh xuống sàn đá hoa, cứ như bị ai đó đạp từ phía sau.
BỆT!
8 giây, Tiên Anh Minh vội vàng lật ngửa người dậy, tiếp tục diễn vai. Miệng há to, sặc nước bọt, thốt lên: “Cứu... Khực Khực...” Hắn ưỡn cong ngực, tròng mắt đảo ngược lên trên, khuôn mặt dần tái xanh, đôi chân run rẩy, giãy giụa, còn hai tay tựa như đang nắm chặt lấy một bàn tay vô hình đang bóp cổ mình.
11 giây, CẠCH! Tiếng khóa cửa mở ra, cánh cửa bắt đầu hé mở vào trong.
Tiên Anh Minh biết thời gian đã hết, kết thúc vai diễn. Đôi chân đã ngừng giãy giụa, lưng không còn cong, hắn nằm bệt xuống sàn. Hai tay giả vờ buông thõng, rơi xuống phần đầu, vài ngón chạm vào viên đá quý. Cùng lúc đó, trong đầu hắn thầm niệm ý định đi vào không gian.
Lần này, Tiên Anh Minh không còn xuất hiện quầng sáng bao quanh cơ thể như những lần trước khi vào không gian thần bí. Thay vào đó, hắn biến mất ngay tại chỗ.
12 giây, cánh cửa mở toang ra. Một người đàn ông cầm khẩu súng lục bước vào, đó là Long, một trong số các siêu phàm giả canh gác Tiên Anh Minh.
Hắn nhìn vào bên trong, chẳng thấy ai ngoài chiếc ghế đổ nghiêng giữa phòng, cau mày, trầm giọng nói: “Người đâu rồi?”
Mọi tình tiết trong câu chuyện này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, không được sao chép dưới bất kỳ hình thức nào.