Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Isekai Tensei Soudouki - Chương 73: Chapter 73: Cuồng phong hắc ám, phần 7-8

Phần 7

“Thật sự là tệ lắm đấy, thưa đại ca.”

Tại căn cứ của Sanpaniradeon, bản báo cáo từ Mắt Diều Hâu, đội trinh sát khu vực phía Tây biển Marmara, đã được gửi về. Báo cáo này đến ngay ngày hôm sau khi Urraca cùng những người khác rời cảng Parma.

Trong một thế giới vẫn chưa có radar, năng lực trinh sát chính là báu vật vô giá. Có thể nói phe Sanpaniradeon đã giành được thế chủ động.

Kailas cảm tạ người thuộc hạ đã không chớp mắt nghỉ ngơi dù chỉ trong một giây phút để mang tin tức trở về. Khi chỉ còn lại một mình, ông ngả lưng xuống sàn, dang tay dang chân, thở dài mệt mỏi.

“Bọn họ thật sự đánh giá chúng ta cao quá rồi… chết tiệt.”

Hạm đội liên hợp của Vương quốc Sanjuan và Vương quốc Majorca đang tiến thẳng tới Akaba.

Lực lượng được điều động lần này thật sự vượt xa mức cần thiết, khi đối phương chỉ là một băng hải tặc. Nó giống như của một trận chiến phô diễn sức mạnh giữa các quốc gia hơn là một chiến dịch dẹp hải tặc bình thường.

Không còn nghi ngờ gì nữa, bọn họ đã nhìn nhận Sanpaniradeon như một mối đe dọa vượt xa cả hạm đội của Công quốc Trystovy.

Hơn thế nữa, những đô đốc chỉ huy chiến dịch lại chính là Urraca và Jose, hai đại thần hải quân kiệt xuất của hai vương quốc.

Sức mạnh của họ là thật sự khủng khiếp. Ngay cả Kailas cũng phải thừa nhận trong thâm tâm rằng, họ là những kẻ thù hết sức đáng gờm.

Dù có tính đến lợi thế sân nhà, thì sự thật vẫn không thay đổi, ông phải đối mặt với kẻ thù vượt trội hơn hẳn lực lượng của mình.

“Nếu chỉ có con nhóc Urraca thì còn đỡ. Nhưng cái gã Jose cũng nhập cuộc nữa thì… trời ạ. Cho dù mình đã cẩn trọng dùng bí thuật tránh sét đi chăng nữa…”

Thứ mà Kailas gọi là bí thuật tránh sét dĩ nhiên chính là cột thu lôi.

Ông biết đến nó hoàn toàn do tình cờ, đó là một bí thuật mà người dân bản địa ở Akaba lưu truyền qua các thế hệ.

Sau khi hủy diệt thương hội Damos, Sanpaniradeon cần một căn cứ mới. Và Akaba là ứng cử viên hoàn hảo, đáp ứng mọi điều kiện, ngoại trừ thứ sấm sét dữ dội đó.

Mà sét lại là kẻ thù tự nhiên của bất cứ con tàu nào do họ lúc nào cũng giương cột buồm cao. Thật không may, Kailas đã nghĩ rằng mình buộc phải từ bỏ Akaba. Thế nhưng, trong một lần thám hiểm, một gã thủy thủ đem lòng si mê một cô gái bản địa, nhờ vậy mà bí thuật tránh sét được hé lộ.

Khi nhận ra cột thu lôi có thể áp dụng được lên cả tàu thuyền, vùng biển Akaba lập tức trở thành nơi trú ẩn an toàn cho Sanpaniradeon.

Từ đó, họ ngạo nghễ vượt qua sấm chớp, tung hoành khắp biển Marmara, biến Trystovy, Sanjuan và Majorca đồng loạt trở thành kẻ thù.

Nhưng nay cục diện hiện nay đã đổi thay.

Đáng tiếc thay, Sanpaniradeon suy cho cùng vẫn chỉ là một băng hải tặc. Một khi cuộc chiến biến thành chiến tranh tiêu hao, họ không đời nào có thể đọ nổi với hải quân quốc gia.

Ngay với quốc gia thịnh vượng nhất, chi phí duy trì một hạm đội luôn là gánh nặng khổng lồ. Huống chi, còn phải tính thêm việc đóng mới tàu thay thế cho những chiếc đã mục nát hoặc hư hỏng đến mức không thể sửa chữa. Đó là thứ chỉ có ngân khố quốc gia mới gánh nổi.

Tên thực tế, phần lớn tàu của Sanpaniradeon đều là những con thuyền cũ kỹ, đóng từ trước thời nội chiến. Dù có giành chiến thắng trong trận này, bọn họ cũng không thể tránh khỏi tương lai tăm tối đang chờ phía trước.

Nếu một nửa hạm đội bị đánh chìm, thì cho dù thắng trận, họ cũng chẳng bù đắp nổi tổn thất đó.

(Sự tự do này là thứ mà chúng ta đã giành được sau bao gian khổ… nhưng có lẽ nó đang dần chạm tới giới hạn rồi…)

Dù thế nào đi nữa, lựa chọn đầu hàng là điều không tồn tại.

Trước hết, họ phải chiến thắng. Chỉ có như vậy mới có thể nắm thế chủ động trên bàn đàm phán sau đó, bằng không, con đường phía trước sẽ khép lại hoàn toàn.

“Đừng tưởng rằng có thể chà đạp lên Thấu Thị Kailas dễ dàng như thế.”

Trước hết, ông phải hiểu rõ kẻ địch mà mình sẽ đối đầu.

Bản chất con người sẽ lộ ra trên chiến trường. Ngay cả khi muốn đem sức mạnh của Sanpaniradeon để thương lượng, trước hết ông phải nắm rõ thực lực và đẳng cấp của đối phương.

“Oi! Hiện giờ chúng ta có bao nhiêu tàu nát không thể chiến đấu được?”

Kailas gầm lên giận dữ. Trợ thủ thân cận đang chờ ở phòng kế bên vội vàng lao vào.

“Vâng, khoảng hai mươi chiếc.”

“…Không đủ… dù có là tàu tàn tạ hay gì đi nữa cũng được, chỉ cần có thể nổi được, chuẩn bị cho ta bốn mươi chiếc. Càng nhiều càng tốt.”

“Hiểu rồi. Tôi sẽ liên hệ mấy nhà buôn ngay.”

“Nhanh lên. Chúng ta không có dư thời gian để thong thả chờ địch đâu.”

Phần 8

Hạm đội liên hợp của Majorca và Sanjuan đang neo trước vùng biển nội địa của Akaba.

“Có vẻ chúng ta đã bị phát hiện rồi.”

Hạm đội của Sanpaniradeon hoàn toàn không hề tỏ ra hoảng loạn, thậm chí có vẻ còn đang chờ họ nữa. Urraca mỉm cười một cách nhẹ nhàng trước cảnh tượng đó.

Hạm đội liên hợp không hề hay biết gì về việc bị theo dõi, vậy đối phương chắc chắn có gián điệp cực kỳ giỏi.

Urraca ngẩng cao đầu, đứng trên boong chính của tàu chỉ huy La Mancha và cười vang dữ dội.

Kẻ thù lâu năm của cô phải mạnh như thế chứ. Ông ta chắc chắn không phải một kẻ hèn nhát, để lộ sơ hở dễ dàng được.

“…Số lượng của họ nhiều hơn dự tính. Có lẽ họ đã gom tất cả tàu thuyền mà họ có.”

Khi chiến đấu trên một vùng biển nội địa như Akaba, ngay cả những tàu galley chậm chạp hay tàu nhỏ cũng được tính vào lực lượng tác chiến. Nhưng suy cho cùng, chúng chỉ là có còn hơn không. Jose không khỏi cảm thấy quá rủi ro cho Sanpaniradeon, vốn họ có quá ít quân dự bị.

“Fufu… tuyệt thật, một trận quyết chiến đúng nghĩa. Được dốc hết mọi thứ cho tới khi một bên ngừng thở cũng không tệ.”

Có vẻ Urraca hiểu rằng Kailas cũng đang huy động toàn lực cho cuộc đối đầu ngày hôm này.

“Đối phương có thể là cảm tử quân. Hãy cẩn thận.”

Nếu kẻ địch tấn công với ý định chết chung với đối phương ngay từ đầu, ngay cả hạm đội liên hợp cũng sẽ bị cuốn vào một trận khổ chiến.

Dù vậy, điều đó chỉ xảy ra nếu Sanpaniradeon thực sự có tinh thần chiến đấu đến thế. Jose hiểu rằng đôi khi những cảm tử quân có thể bộc lộ sức mạnh phi thường.

“Ta không ngại đâu. Một trận quyết chiến tất nhiên sẽ bao gồm cả điều đó.”

Urraca từng thất bại khi vẫn còn chưa có kinh nghiệm, sống trong nhục nhã hàng năm trời. Giờ đây, cô đã đứng ở vị trí đại thần hải quân của một quốc gia.

Các thủy thủ cũng tôn trọng cô như cấp trên của mình, họ đều đánh giá cao sức mạnh của cô.

Cô thậm chí còn có biệt danh cho riêng mình, Tormenta Negra, và tên tuổi của cô đã khá len lỏi khắp nhiều quốc gia.

Nhưng cuối cùng, tất cả chỉ là vẻ bề ngoài hào nhoáng.

Kể từ ngày để thuộc hạ hy sinh và thề rằng sẽ lấy lại danh dự, Urraca de Parma vẫn chưa thể bước ra khỏi bóng ma đó.

Nếu hôm nay không thắng được Kailas và giải quyết cuộc chiến định mệnh giữa hai người, cô sẽ không thể tự gọi mình là Urraca de Parma.

Vượt qua kẻ địch mang tên Kailas chính là điều sẽ giúp Urraca đủ tư cách kế thừa gia tộc Parma, dòng họ đã gắn với biển cả suốt hàng thế hệ.

“Thuyền trưởng! Dòng hải lưu đang đổi hướng!”

“Hiểu rồi.”

Urraca đang căn thời điểm thủy triều tràn vào vùng biển nội địa. Cô nhe răng cười tựa như loài sói.

“Vậy thì, ngài Jose chúng ta sẽ tiến hành theo kế hoạch.”

“Hiểu rồi.”

Có lẽ cô cảm thấy không cần nói thêm gì nữa.

Jose nhanh chóng lên thuyền nhỏ và rời La Mancha.

Rồi Urraca hít căng lồng ngực đến cực hạn, hét vang với tinh thần chiến đấu tràn ngập trong giọng nói:

“CÁC CHÀNG TRAI! MỞ TOÀN BỘ BUỒM! TIẾN LÊN!!!”

“Oi, chúng tới rồi. Con nhóc kia đó thật sự đang máu lắm đấy.”

Hạm đội Vương quốc Majorca lao lên dưới tầng mây sấm cùng với kỹ thuật lái tàu uyển chuyển. Hạm đội Sanjuan theo sau, ở lại làm lực lượng dự bị.

Nếu các thuyền trưởng không phối hợp chặt chẽ, hạm đội sau chẳng những không trợ giúp được mà còn làm vướng chân hạm đội trước. Không có ai phù hợp hơn cho nhiệm vụ đó ngoài Jose.

“Kazru, dắt hạm đội Sanjuan đi một chút. Đừng đối đầu trực diện. Nhiệm vụ của ngươi là kéo dài thời gian cho chúng ta.”

Gã đàn ông có dáng người nhỏ, khuôn mặt rám nắng vì gió biển, gật đầu phấn khởi, nở nụ cười một cách khinh bạc.

“Để tôi lo chuyện đó.”

Kazru, thủ lĩnh thứ ba của Sanpaniradeon, nổi tiếng là người có kỹ năng lái tàu thuyền tài tình chỉ sau Kailas.

Nếu mục tiêu không phải đối đầu trực diện mà là dắt đối phương đi, thì không ai thích hợp hơn hắn.

“Này, mấy thằng kia! Chúng ta sẽ lôi cái bọn Sanjuan nhát gan ấy đi một lát!”

“Vâng, thưa thuyền trưởng!”

Kazru và thuộc hạ hiểu rất rõ sức mạnh đáng gờm của hạm đội Sanjuan.

Họ cũng biết rằng Kailas bảo chỉ cần kéo dài thời gian thực ra chỉ là một lời an ủi.

Dẫu vậy, họ vẫn tự hào vì được chọn để thực hiện nhiệm vụ khó khăn này.

Chính lòng tự trọng ấy đã nâng tầm Sanpaniradeon, vốn chỉ là một băng hải tặc nhỏ, trở thành hạm đội hải tặc hùng mạnh, đủ sức thách thức cả hải quân quốc gia.

“Bẻ mạn phải!”

“Mạn trái!”

Tình cờ làm sao, cả Kailas lẫn Urraca đều quay bánh lái để đón cùng một luồng gió.

“Bẻ lái ngược gió! Cánh buồm sau lệch mười lăm độ, kéo buồm ra!”

“Bẻ lái ngược gió! Chậc, tụt lại rồi!”

Dù vậy, đúng như dự đoán, Kailas vẫn chiếm ưu thế về hướng gió trước Urraca, vì ông quen thuộc hơn với luồng gió ở khu vực này, vốn là địa bàn của ông ta.

Với tàu buồm, gió chính là thứ khiến cho nó có thể di chuyển. Hạm đội ở phía đầu gió sẽ có sự cơ động tốt hơn hạm đội đón gió đuôi.

Có thể nói, Kailas đã giành được thế chủ động trong trận chiến này ngay từ đầu.

“Xem ra ta đã bị hố trước rồi… nhưng giờ, ngươi định làm gì đây, Kailas!”

Hạm đội Majorca dưới sự dẫn dắt của Urraca đang triển khai đội hình một hàng ngang duy nhất. Từng con tàu di chuyển trật tự, không hề rối loạn.

Với số lượng lẫn kích thước tàu đều thua kém, Sanpaniradeon khó lòng đối đầu trực diện với họ.

Nhưng…

“Ta phải nể sự gan dạ của con bé ấy… nhưng đừng tưởng rằng không có ai mạnh hơn cô.”

Bằng những thao tác điều khiển tàu điêu luyện, Kailas vẫn giữ khoảng cách cố định với hạm đội Majorca .

Chỉ một giây sau, hàng loạt tia sét bắn ra khắp bầu trời Akaba, như một mạng nhện khổng lồ.

Hàng chục tia sét lóe lên, chúng cắt nagng trời, tổng cộng trên dưới năm mươi tia.

Một vài tia sét liên tiếp rơi xuống hạm đội Majorca, nơi những con tàu lớn với cột buồm cao đang tiến.

“Bẻ mạn phải nhẹ.”

“Vâng!”

Cột thu lôi của Baldr hướng các tia sét xuống biển mà không gặp trở ngại nào.

Urraca cưỡi theo cơn gió truy đuổi hạm đội Kailas, nét mặt không hề biến sắc.

Tuy nhiên, những thuyền trưởng khác, chưa từng trải qua cảnh sét đánh trúng tàu không thể bình tĩnh như Urraca.

Theo phản xạ, họ nhắm mắt lại vì sợ bị sét đánh, khiến việc quay bánh lái trở nên chậm một nhịp. Các thủy thủ điều khiển buồm cũng lỡ một nhịp tay cần thiết để duy trì tốc độ.

Một khe hở lớn xuất hiện giữa đội hình vốn hoàn hảo không tỳ vết của hạm đội Majorca.

“Bẻ mạn trái gấp!”

Ngay khoảnh khắc đó, như thể đã chờ sẵn cơ hội này, hạm đội Sanpaniradeon đồng loạt đổi hướng một trăm tám mươi độ.

“Chậc! Lộn xộn quá!”

Urraca không kìm được lắc đầu thở dài khi thấy sai lầm bất ngờ của thuộc hạ.

Kailas nhanh chóng chuyển đội hình hạm đội thành hai cột, lao tới chèn vào khe hở trong đội hình Majorca trước khi họ kịp điều chỉnh.

“Thả thuyền! Chạy nhanh! Bắn tên!!!”

Mũi tên lửa được bắn vào con tàu đi ở hàng đầu tiên.

Con tàu hẳn đã được tẩm dầu trước đó. Trong nháy mắt, nó biến thành mồi lửa khổng lồ đỏ rực. Hạm đội Majorca trở nên rối loạn hơn nữa khi cố gắng né tránh con tàu đang cháy đó.

Với một con tàu làm bằng gỗ, bị thiêu cháy chẳng khác gì án tử.

“Bẻ mạn trái gấp!”

Đội hình hạm đội Majorca tách ra hai bên, với con tàu cháy nằm ở trung tâm.

Ngay lập tức, hạm đội Sanpaniradeon như biến thành hai mũi giáo, tiến hành tấn công, kẹp lấy La Mancha vốn đbị tách khỏi đội hình.

“Hmph, chúng định hợp lực với nhau để hạ ta sao?”

Chiến thuật của Kailas quá rõ ràng.

Ông muốn bắt sống Urraca de Parmam, đại thần hải quân Majorca, hoặc Jose Liberiano, đại thần hải quân Sanjuan nhằm giữ thiệt hại ở mức tối thiểu.

Sau đó dùng họ làm con tin, ông sẽ đàm phán ngừng chiến với điều kiện có lợi dành cho Sanpaniradeon.

Thắng nhưng để mất quá nhiều tàu, chuyện này chỉ khiến cho Trystovy càng thêm vui. Sanpaniradeon không có khả năng thay thế những con tàu bị đánh chìm.

Để bảo vệ băng nhóm của mình trong khi phải đối đầu với hạm đội của hai quốc gia, Kailas tuyệt đối phải làm được điều tưởng chừng như là điên rồ ấy.

“Mở buồm! Tăng tốc!”

Nhìn thấy sắp bị bao vậy, La Mancha tăng tốc nhằm thoát kẻ đuổi. Kailas cười khẩy khi nhìn thấy cảnh đó.

“Không đời nào ta để ngươi chạy thoát dễ dàng thế đâu!”

“Buồm chính ngược gió! Buồm sau kéo vào!”

“Ngươi định làm gì… chết tiệt!”

Khi Kailas nhận ra thì đã quá muộn.

Ông đã quá chủ quan, chỉ tập trung vào việc bắt Urraca, và chỉ một chút lơ là như thế thôi, ông đã để lộ một sơ hở nguy hiểm.

“Bẻ mạn phải!”

La Mancha đổi hướng, đồng thời một luồng gió đột ngột thổi từ Đông sang Bắc.

La Mancha đã bắt được hướng gió nhanh hơn một nhịp, trong khi hạm đội Sanpaniradeon chậm hơn một nhịp.

Tàu chỉ huy của Kailas vẫn xoay sở bám theo phía sau được, nhưng La Mancha đã quay bánh lái ngược chiều với Kailas.

“Lái tàu lại gần! Dù có đâm trúng cũng mặc kệ!”

“K-không được! Chúng ta không kịp đâu!”

La Mancha tận dụng sức gió mạnh để tăng tốc, như thể nó đang chế nhạo hạm đội Sanpaniradeon đang cố bao vây lấy nó. Nó thong thả lướt qua những khe hở nhỏ giữa các tàu.

“Chết tiệt! Sai lầm thật… con nhỏ đó đánh lừa ta rồi.”

“Hah! Muốn bắt được phụ nữ thì phải có chút tài chứ!”

Đúng như đã dự đoán từ trước, việc bắt Tormenta Negra vẫn là nhiệm vụ gần như bất khả thi.

Gương mặt điềm tĩnh của Kailas vẫn còn đó, nhưng bên trong ông lại không được như vậy.

Ông phải giải quyết trận chiến trước khi hạm đội của Kazru, đang kìm hạm đội Sanjuan, bị đánh chìm.

“Đừng quá tự mãn! Ta thề sẽ bắt được ngươi, và đó chính là điều ta sẽ làm!”

Trong khi đó, trận chiến của Kazru với Jose gần như vô vọng.

“…Có vẻ như cái tên Suối nguồn trí thức của Sanjuan không phải để chơi.”

Kazru điêu luyện hơn một chút trong việc điều khiển tàu.

Tuy nhiên, nhờ vào lợi thế về mặt số lượng và khả năng điều khiển hạm đội một cách logic, Jose từ đầu đến cuối không hề để mất ưu thế trước Kazru.

“Cách ngươi điều khiển đội hình thật tuyệt vời… nhưng đừng nghĩ rằng chỉ với vậy mà đã quyết định được thắng thua của trận chiến.”

Kazru liên tục tiến tới rồi lại rút lui, hạm đội của hắn lúc nào cũng trong nguy cơ bị bao vây và tiêu diệt. Nhờ vậy, hắn vừa đủ sức kìm hạm đội Sanjuan lại.

Dĩ nhiên, hạm đội của hắn bị tổn thất nghiêm trọng, hơn ba mươi phần trăm tàu đã trở thành đống gỗ trôi trên biển.

“Chưa xong đâu! Mấy thằng kia, hãy cho bọn chúng thấy niềm tự hào của Sanpaniradeon!”

“Oou! Chỉ bấy nhiêu thôi mà, còn chưa đủ gãi ngứa!”

Jose gãi đầu, nét mặt đầy lo lắng khi nhìn thấy tinh thần chiến đấu kiên cường của kẻ thù vẫn yên nguyên như lúc ban đầu.

“Chết tiệt, xem ra ta nên chuẩn bị tinh thần bị cô Urraca mắng rồi…”

Cả Jose và Urraca đều muốn trả món nợ với Kailas.

Dù vậy, Jose vẫn chậm rãi siết chặt Kazru bằng chiến thuật tinh tế với rủi ro thấp. Ông hoàn toàn xứng danh với cái tên Ác quỷ của Lepanto.

“Thật lãng phí… khi phải giết một người tài giỏi như hắn.”

Kailas chắc chắn sẽ chọn đầu hàng nếu nhận ra không còn cơ hội chiến thắng, dù phải chịu nhục đi chăng nữa, còn sống là còn cơ hội.

Dù vậy, ông ta cũng là người không bao giờ bỏ cuộc khi vẫn còn cơ hội chiến thắng, dù mỏng manh ra sao.

Nhưng Jose không nghĩ rằng Kazru và thuộc hạ có thể tiếp tục né tránh các đòn tấn công của ông đến khi cơ hội ấy đến.

“Chỉ cần đầu hàng thôi mà… mà mình có nói thì bọn chúng cũng chẳng nghe đâu.”

Nên ông chỉ còn cách dùng hết tất cả khả năng. Đây cũng là cách ông thể hiện sự tôn trọng với đối thủ.

“Đôi ba, đội bốn! Đâm thẳng vào chúng từ hướng tám giờ!”

“Vâng!”

Vai trò công thủ liên tục đổi chiều trong trận chiến ác liệt giữa Kailas và Urraca.

Kailas đã dồn La Mancha, con thuyền có Urraca trên tàu, vào bước đường cùng và chỉ còn một chút nữa là đã bắt được cô, nhưng La Mancha đã kịp thời thoát ra. Ông ta suýt bị hạm đội Majorca tập hợp lại bắt giữ. Kailas tiếp tục rút lui, tận dụng tốc độ vượt trội của mình.

“Sao thế? Chỉ biết chạy à, chán quá đi!”

Kailas bình thản đáp lại lời chế nhạo của Urraca.

“Ngươi là người phụ nữ duy nhất trông đẹp hơn khi rượt theo mông của một người đàn ông đó!”

“Ngươi hơi to miệng ấy, cái tên vừa định hội đồng một người phụ nữ kia!”

Không mấy ngạc nhiên, với khả năng chỉ huy điêu luyện của Kailas, Urraca hoàn toàn không thể bám kịp ông ta.

Nhưng nếu cứ chạy như thế này mãi, hạm đội Sanjuan sẽ sớm tham gia truy đuổi theo.

Tình hình hiện giờ của Kalias đang rất bất lợi, nếu bị hai hạm đội kẹp vào, Sanpaniradeon sẽ không còn cơ hội thắng nữa.

Kailas muốn kết thúc trận chiến trước khi điều đó xảy ra. Urraca cũng muốn chấm dứt mọi chuyện mà không cần nhờ tới hạm đội của Jose.

Đó chính là lý do, xuyên suốt những pha công thủ liên tục đổi chiều, cả hai liên tục thể hiện những kỹ thuật siêu phàm mà thủy thủ bình thường không thể tưởng tượng nổi.

Lần đầu tiên từ khi sinh ra, cả hai cảm nhận được mình đang chiến đấu bằng cả linh hồn của một thủy thủ. Bất giác, cả hai bật cười vang trong niềm vui tràn đầy.

“Ahahahahahaha! Thật tuyệt vời, Kailas!”

“Fuhahahahahaha! Đáng tiếc thật, Urraca, ngươi lại là đàn bà!”

Hai hạm đội dần tiến vào trung tâm của vùng biển nội địa Akaba.

Tất nhiên, Kailas, kẻ đang chiếm ưu thế về hướng gió, vẫn dẫn đầu cuộc rượt đuổi cho đến tận đây.

Gần bờ có một hòn đảo nhỏ mang tên Taitikuwa. Xung quanh hòn đảo ấy, vô số rạn san hô trải dài chìm dưới mặt nước. Ngay cả với thủy thủ của Sanpaniradeon, đây cũng là vùng biển khiến ai nấy đều bất an khi phải đi qua.

“Bẻ nhẹ sang phải! Chậc, sóng bắt đầu đánh dữ dội hơn rồi.”

Sấm sét vẫn điên cuồng giáng xuống bầu trời như thường lệ, nhưng lúc này, mưa đã đổ xuống, gió cũng mạnh dần lên.

Đối với một thuyền trưởng đẳng cấp như Kailas, đó không phải trở ngại gì lớn. Nhưng lúc này, ông ta mong rằng ông trời sẽ bớt thử thách mình đi một chút.

Kailas gạt giọt mưa lăn dài trên má, ngẩng lên nhìn trời.

Cơn mưa này là ân huệ của thiên đường, hay là cái bẫy của quỷ dữ?

Cùng thời điểm đó, Urraca nhận ra mình đang bị dẫn dụ vào khu vực mà Kailas đã chọn sẵn.

Nhưng nhìn từ một góc độ khác, đây hẳn là át chủ bài cuối cùng của ông ta.

Nếu Kailas quyết tâm chạy trốn, hạm đội Majorca sẽ chẳng bao giờ đuổi kịp ông ta, bởi thuyền họ kém xa về mặt tốc độ.

Thế nhưng, nếu Urraca hóa giải con át chủ bài ấy, Kailas sẽ chỉ còn một lựa chọn duy nhất, liều mạng tung toàn lực để bắt cô, một canh bạc một mất một còn.

Urraca chờ đợi khoảnh khắc cái bẫy này phát động, ánh mắt ánh lên một vẻ tự tin mạnh mẽ.

Trong khi đó, dù trời đang mưa, mồ hôi lạnh vẫn chảy dài trên trán Kailas, người đang chăm chú dán mắt xuống mặt biển dữ dội ngay lúc này…

Có lẽ đây là lần Kailas phải tập trung cao độ nhất trong sự nghiệp làm thủy thủ của ông.

Hạm đội Sanpaniradeon đã tiến đến tận rìa khu vực rạn san hô.

Thế nhưng, nếu xét đến tài năng của Urraca, không dấn sau đến thế thì ông sẽ không thể nào dụ cô vào cái bẫy này dễ dàng được.

“…Sao, chỉ có thế thôi à?”

Urraca gần như chắc chắn rằng Kailas đang muốn lôi mình vào vùng rạn san hô đó.

(Nếu hắn nghĩ ta chỉ đọc được hướng gió thôi thì nhầm to rồi.)

“Rẽ phải!”

Chỉ cần hạm đội cô lệch khỏi hải trình của Kailas một chút thôi, mũi thuyền sẽ bị nghiền nát bởi rạn san hô đó.

Nhưng Urraca lại có thừa tự tin để vượt qua chúng. Nếu đây là con bài tẩy mà Kailas chuẩn bị, thì quả thực, quá tầm thường, chẳng khác nào trò đùa trẻ con.

Khoan đã!?

“Bẻ gắt sang phải! Kéo buồm lớn lên! Ngừng đón gió ngay!”

Urraca nhận ra luồng gió xung quanh đang xoáy mạnh, cuốn cả hạm đội của cô như muốn ném chúng thẳng vào rạn san hô.

(Thì ra đây mới là điều Kailas chờ đợi! Luồng gió đặc trưng của vùng Akaba, nó đang ép hạm đội mình vào chỗ chết. Nhưng, ngươi lầm rồi, nếu nghĩ rằng ta sẽ mắc bẫy bởi trò cỏn con này!)

Không một ai trong hạm đội Majorca có thể đoán được cơn gió này, ngoại trừ Urraca.

Đó chính là thiên phú mà trời ban mà cô có.

Nữ hoàng của biển cả, niềm kiêu hãnh của Majorca, Urraca de Parma, vẫn có thể thoát ra khỏi hiểm cảnh này.

Ít nhất, nhìn thì có vẻ là như thế.

*Gakun*

Một cơn chấn động dữ dội dội thẳng lên từ đáy thuyền.

Thân hình Urraca chao đảo, ngả chúi về phía trước.

Một âm thanh chói tai vang lê, đó là âm thanh của gỗ khi vỡ vụn, nó giòn giã, khó chịu như tiếng rên rỉ hấp hối của con tàu.

Cảnh tượng trước mắt Urraca thật sự khó tin.

Cô chắc chắn mình đã tránh được rạn san hô. Nhưng chấn động vừa rồi chắc chắn từ dưới đáy thuyền truyền lên, không thể nhầm lẫn được, đây chính là dấu hiệu tàu đã mắc cạn.

Phía sau La Mancha, thêm vài chiến hạm khác cũng lần lượt mắc cạn.

“Buồm lớn, đảo chiều! Buồm lái, bung hết ra! Nhanh! Nếu không, chúng ta sẽ đâm thẳng vào nhau!”

Các thuyền trưởng phía sau cuống cuồng xoay buồm, cố bắt gió ngược để hãm tốc, hòng tránh va chạm với tàu đồng minh.

Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, La Mancha trở nên bi6 cô lập, nằm bất động giữa biển cả cuồng nộ.

“Giờ thì, chiếu tướng rồi.”

Chiến hạm của Kailas xoay ngoặt, lướt thẳng tới. Lần này, ông ta đã thực sự chặn đứng La Mancha ngay trước mũi mình.

Urraca de Parma, nữ thuyền trưởng thiên tài, niềm kiêu hãnh của Majorca.

Chính vì khả năng hơn người ấy, cô tin rằng mình có thể thu hẹp khoảng cách chỉ bằng cách lướt sát mép rạn san hô.

Cô hoàn toàn có thể lựa chọn buông bỏ cuộc truy kích, rút lui để tìm một chiến trường thuận lợi hơn.

Nhưng niềm kiêu hãnh của cô không cho phép cô làm điều đó, cô phải lấy lại danh dự của mình, bằng bất cứ giá nào.

Urraca sẽ không bao giờ chạy trốn.

Với khả năng của mình, cô tin rằng ngay cả cơn gió đảo chiều bất ngờ ấy cũng không thể quật ngã mình.

Chính vì Kailas hiểu rõ điều đó, ông ta đã dàn dựng lên một bẫy chết người, ông ta cho đánh chìm số lượng lớn con tàu không thể chiến đấu được nữa, rồi đặt chúng song song với rạn san hô, biến chúng thành những rạn ngầm nhân tạo.

Số chiến hạm mà Kailas cho đánh chìm lên tới gần bốn mươi chiếc.

Dù đó đều là những con tàu mục nát, vốn dĩ sớm muộn gì cũng phải đem đi phá bỏ, nhưng với Sanpaniradeon, một nhóm hải tặc vốn không dư dả tàu gì để thay thế, thì cái giá ấy không hề nhỏ.

Thế nhưng, sự hi sinh ấy đã đem về một kết quả mỹ mãn.

Kailas đã thắng canh bạc của mình.

“Quăng lưới! Bám qua tàu bọn chúng!”

Giờ thì, con mụ phù thủy kia, ta sẽ tròng thừng vào cổ ngươi!

Urraca chết lặng vì tình huống bất ngờ chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy.

Cơn giận vì bị Kailas lừa gạt bùng lên, nhưng sự phấn khích của cô còn mạnh mẽ hơn, cô sẽ được chính tay so gươm cùng hắn một cách trực diện, không còn khoảng cách nào có thể ngăn trở cả hai nữa.

“Các chàng trai! Chỉ cần cầm cự cho tới khi viện binh đến, chiến thắng sẽ thuộc về ta! Đừng để mắc sai lầm!”

Ba chiến hạm của Sanpaniradeon, bao gồm cả chiến hạm của Kailas, cùng lao vào áp sát La Mancha.

Những tàu còn lại tỏa ra, tạo thành bức tường vây chặt lấy La Mancha, chặn đứng hạm đội Majorca ở phía ngoài có thể tiến vào tiếp viện.

Dĩ nhiên, hạm đội Majorca hoàn toàn có thể nghiền nát đám hải tặc ấy khi chúng đang ngồi chờ chết như thế.

Nhưng để phá được phòng tuyến tử thủ ấy cần bao nhiêu thời gian, điều đó chẳng ai biết trước.

“Có vẻ cuối cùng thì mình cũng có cơ hội để thể hiện rồi…”

Với Baldr, trận hải chiến từ đầu đến giờ là một cuộc chiến khốc liệt giữa những bậc thầy, một sân khấu mà kẻ ngoại đạo như cậu chẳng thể nào chen vào.

Ngay cả trong thời của Sanai, hải quân cũng được xem như những kỳ quan của quân sự, vượt trội hơn hẳn so với lục quân. Người ta vẫn nói như thế này, để rèn luyện ra một thủy thủ tinh nhuệ, có khi phải mất tới hàng thập kỷ.

Người sống trên đất liền căn bản vốn chẳng thể nào thấu hiểu được nhưng người con của biển cả.

Sanai thấm nhuần triết lý đó.

Thế nhưng, mặc cho khác biệt ấy, sau khi chứng kiến một trận hải chiến điêu luyện đến mức này, làm sao dòng máu chiến binh trong ông có thể không rạo rực ngứa ngáy được?

Hải chiến thì chịu, nhưng đánh giáp lá cà thì ngay cả Baldr cũng có cơ hội lập công.

Phó thuyền trưởng Obar khẽ vỗ vai Baldr, người đang siết chặt thanh gươm trong tay.

“Trận này sẽ khó đấy… nhưng ta trông cậy vào cậu. Đối thủ hôm nay chẳng phải lũ tép riu như hôm trước đâu.”

Thực tế, đây còn hơn cả một trận khổ chiến.

Thủy thủ trên La Mancha đều là lực lượng tinh nhuệ bậc nhất, nhưng đội biệt kích đặc biệt do chính Kailas chỉ huy, với biệt danh Hắc Kình, thậm chí còn nổi danh hơn.

Urraca tin rằng chiến lực đôi bên là ngang nhau, nhưng thuộc hạ của cô trên chiến hạm La Mancha, niềm kiêu hãnh của hải quân Vương quốc Majorca, lại chưa từng chiến đấu trong thế bất lợi.

(Rốt cuộc, sự khác biệt ấy sẽ mang lại kết cục gì đây…)

"Giữ chặt lưới! Thả neo xuống! Các ngươi rõ chưa? Đừng để đồng đội phải xấu hổ vì các ngươi đấy!"

"Oooo!"

Thuộc hạ của Kailas đáp lời, tiếng hô vang át cả tiếng sấm.

Không ai hiểu rõ hơn họ, để có được cơ hội này, đồng đội bọn họ đã phải hi sinh biết bao nhiêu xương máu. Và nếu không bắt được Urraca tại đây, tất cả những hi sinh ấy sẽ hóa thành vô nghĩa.

"Bắn!"

Cùng lúc mệnh lệnh của Obar vang lên, mưa tên từ La Mancha lao xuống. Vài tên hải tặc trúng tên, chúng gào lên rồi té nhào xuống biển.

Trong cơn cuồng phong sấm sét này, kẻ nào mà rơi xuống nước hầu như không còn cơ may sống sót.

Thế nhưng Kailas cùng đội tinh nhuệ Hắc Kình của hắn vẫn chẳng thèm ngoái đến nhìn những đồng đội bị cuốn trôi. Họ cứ thế bám lưới, leo lên boong tàu La Mancha với không một chút do dự.

"Đừng nao núng! Tiến lên, tiến lên nữa!"

Những mũi tên lại rít gió lao xuống nhằm thẳng vào Kailas, kẻ đang gào thét cổ vũ. Nhưng ông lợi dụng sức bật của lưới, lắc người né tránh tất cả, tựa như đang chế giễu nỗ lực của họ.

Trái lại, ông ta còn cố tình khiêu khích, khiến cung thủ dồn hỏa lực về phía mình, để đồng đội được an toàn leo lên.

"Khốn kiếp! Con gián dai dẳng này……!"

"Đừng để hắn khích tướng! Nhắm vào đám khác!"

Khi Obar nhận ra ý đồ của Kailas thì quân tiên phong của đối phương đã đặt chân lên boong La Mancha.

"Giờ thì vui rồi đây…"

Urraca đứng chờ, ánh mắt tựa như chim ưng chuẩn bị vờn mồi, nhìn đám hải tặc Sanpaniradeon đang xông tới. Đôi môi cô cong lên, nở một nụ cười quyến rũ đầy ma mị.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free