(Đã dịch) Kẻ Cuồng Nộ - Chương 19: Vật Thánh
"Vật Thánh? Là gì vậy?" Kei lẩm bẩm cái tên món đồ lạ lẫm ấy, con bé chưa từng nghe qua bao giờ nhưng thầm đoán nó hẳn phải rất nổi tiếng và quan trọng, dựa vào phản ứng khác thường của Mad.
Từ khi nghe Drake nhắc đến món đồ đặc biệt đó, Mad bỗng trầm mặc hẳn. Gã nhấc lưng khỏi ghế, ánh mắt dò xét xen lẫn hoài nghi hướng về phía Drake. Vậy là gã biết về Vật Thánh, mà có lẽ trong căn phòng này, chỉ mỗi Kei là không biết về nó.
Mad đặt tay lên môi, ra hiệu cho Kei giữ im lặng. Đến lúc này, con bé mới để ý thấy nhiều ánh mắt lạ đang đổ dồn về bàn của họ từ mọi phía. Vẫn đâu đó tiếng người say xỉn, cãi vã, nhưng không gian quán đã trầm xuống ít nhiều. Dường như tất cả đang dò xét.
Đợi đến khi những tên nghe lỏm kia quay đi chỗ khác thì Mad mới hạ giọng giải thích cho Kei.
"Nhóc nghĩ điều gì tạo nên sự khác biệt giữa các tộc người?" Gã hỏi, tựa lưng vào thành ghế.
"Đặc điểm ngoại hình, khả năng và môi trường sống?" Dù không hiểu Mad hỏi vậy có ý gì, Kei vẫn thật thà đáp lại. Con bé nhận được cái gật đầu hào hứng của Mad, cùng lời giải thích cặn kẽ từ gã.
"Mỗi chủng tộc đều có những đặc trưng riêng, và Vật Thánh chính là biểu tượng cho những đặc trưng ấy. Mỗi tộc người sở hữu một Vật Thánh. Nói nôm na, Vật Thánh là báu vật riêng của mỗi tộc."
"Vậy là có tổng cộng bảy Vật Thánh? Cụ thể thì những thứ đó là gì?" Kei rất đỗi tò mò, trước đây cô bé chưa từng nghe nói đến điều này.
"Không ai biết được. Hiện nay, chỉ có Vật Thánh của loài người, mang hình dạng một chiếc cúp, là được biết đến rộng rãi thôi." Mad tuy đang trả lời Kei nhưng mắt vẫn không rời khỏi biểu cảm gượng gạo trên gương mặt Drake. Trông cậu ta như thể muốn đứng dậy chuồn đi bất cứ lúc nào.
"Làm sao loài Rồng các ngươi lại có Vật Thánh của người cá?" Mad chặn đường lui của Drake. Gã gác chân lên ghế cậu ta, kéo nó về phía mình.
"Từ thuở xa xưa, xa ơi là xa ấy, loài người mới là chủ nhân của nó, và họ đã nhờ tộc ta trông giữ hộ. Rồi sau khi bị tiền vàng và kho báu làm mờ mắt, con Rồng được nhờ vả khi đó đã cuỗm hết núi báu vật, thậm chí còn mang luôn viên ngọc về hang Rồng. Bọn ta chỉ lấy lại từ tay bọn trộm cướp thôi." Drake như thể đang kể một câu chuyện đáng tự hào, khuôn mặt hếch lên và giọng điệu đầy hào hứng.
Vật Thánh của người cá là một viên ngọc màu đỏ, sáng chói và lấp lánh hơn bất cứ thứ gì trên đời. Tuy số lần Drake được nhìn thấy nó chỉ đếm trên đầu ngón tay, nhưng cậu ta vẫn nhớ như in vẻ đẹp mỹ miều ấy. Quả là một báu vật vô giá.
"Đó là thứ lấp lánh nhất mà ta từng được thấy. Alvaco rất thích nó, ông ta sẽ thiêu rụi ta nếu ta không tìm lại được nó." Đang vui vẻ bỗng nhiên Drake nặng nề ôm đầu. Cậu ta rùng mình khi nhắc đến lão Rồng già kia. Nếu cậu ta thật sự không tìm thấy viên ngọc đó, cái chết tồi tệ có lẽ sẽ không còn xa xôi nữa.
Mad chẳng hề tỏ ra quan tâm đến tương lai tăm tối của Drake. Gã cũng chẳng hơi đâu ngồi nghe vở độc diễn than thân trách phận của cậu ta. Câu chuyện về Vật Thánh vẫn lẩn quẩn trong đầu gã, khiến gã phải trầm tư suy nghĩ một hồi. Theo lời tên Drake này, Vật Thánh của người cá đã bị con người lấy cắp từ rất lâu về trước, vậy thì tại sao bọn họ lại chẳng có động thái gì suốt chừng ấy năm? Câu hỏi này lại càng khiến gã thêm một mối hoài nghi: liệu thứ Drake nói tới có thật sự là Vật Thánh không?
Mad lắc đầu, nghe tiếng rắc rắc của các khớp xương cổ bên tai. Gã phóng tầm mắt ra ngoài và chợt nhận ra trời đã sáng.
Những tia nắng đầu tiên của một ngày buông xuống, bao trùm mọi vật trong ánh vàng kim mỏng manh, cùng những hạt bụi lấp lánh xoáy tròn trong không khí. Trái ngược với bầu trời hửng nắng, đôi đồng tử của Kei tối sầm lại khi cặp mí mắt cô bé cứ díu vào nhau. Mad chợt nhớ ra cả Kei và gã đã trải qua một đêm không ngủ, đừng nói đến con bé, ngay cả gã cũng ��ã mệt nhoài.
"Đi về ngủ đi." Mad thở dài, lay nhẹ Kei đánh thức con bé.
"Chúng ta phải xuất phát đến làng khác mà." Con bé dụi mắt, cố tỏ ra tỉnh táo, dù cặp mí mắt vẫn vô thức díu vào nhau trong cơn mơ màng thiếu ngủ.
"Chuyện đó để mai cũng được."
Mad và Kei đứng dậy rời chỗ ngồi, bỏ lại sau lưng những huyên náo của quán rượu để tìm chỗ nghỉ ngơi. Một đêm không ngủ là quá đủ rồi.
"Ê từ từ đã. Còn ta thì sao?" Drake chạy theo sau, níu kéo chút quan tâm vụn vặt từ họ.
"Ngươi muốn đi đâu, làm gì thì tùy ngươi. Chúng ta đâu còn dính líu gì đến nhau." Mad phủi sạch mọi liên can với Drake, chẳng để lại cho cậu ta chút thương hại hay quan tâm nào.
"Ngươi định cứ thế mà bỏ ta lại hả? Phải chịu trách nhiệm với ta đi chứ."
"Trách nhiệm?"
"Vì ngươi mà ta bị đánh vào đầu, bây giờ còn sưng một cục luôn đây này! Đã vậy, ngươi còn ép ta nói ra mấy chuyện xấu hổ kia nữa chứ." Drake chỉ vào đỉnh đầu của mình, theo lời cậu ta, ở đâu đó trên ấy là tàn tích của vụ náo loạn vừa rồi. Còn cái chuyện xấu hổ gì gì đó, có lẽ là chuyện về Vật Thánh của người cá.
Thật ngu ngốc. Rốt cuộc cậu ta còn có thể ngu ngốc đến mức nào nữa chứ?
"Đó hoàn toàn là lỗi của ngươi, đừng có mà ăn vạ với ta. Biến đi trước khi ta ném ngươi ra khỏi cửa sổ." Mad buông lời cảnh báo, rồi gã quay lưng đi.
Dưới ánh sáng ban ngày, căn phòng cuối dãy hành lang trông đỡ u ám hơn, nhưng những tia nắng vẫn không thể soi rọi tới những góc phòng tối tăm, khiến tông màu trầm buồn, cũ kỹ vẫn thắng thế và in sâu vào tâm trí người nhìn. Những vết loang lổ trên vách tường gỗ mỏng và mùi ẩm mốc vẫn thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với hương nước hoa rẻ tiền của mấy ả điếm từng ở đây, tạo thành một hỗn hợp mùi không mấy dễ chịu.
Mad phớt lờ những thứ khiến mình khó chịu. Gã quay lưng về phía tường, đối mặt với khoảng không đen đặc dưới gầm giường thấp. Tuy đã mệt nhoài nhưng mí mắt gã vẫn trơ trơ, gã không mấy khi ngủ ngày. Trên kia, Kei đã ngủ sâu, những tiếng thở đều đều của con bé là thanh âm lặng lẽ và yên tĩnh nhất trong không gian xô bồ lúc bấy giờ.
Những tiếng ồn từ ngoài hành lang vọng vào căn phòng tĩnh lặng, thô bạo và cục súc, như thể những khúc gỗ lớn đang tức tốc tông mạnh vào cửa gỗ. Mad cảm thấy màng nhĩ bị dằn xé dữ dội, tưởng chừng như vành tai gã đang xoắn chặt vào nhau.
Giấc ngủ bù bị phá bĩnh khiến Mad cực kỳ khó chịu, gã chưa bao giờ thích những thứ ồn ào cả. Bên cạnh đó, cảm giác nôn nao trong bao tử kéo cơ thể gã ngồi dậy. Gã muốn ra ngoài xem thử có chuyện gì.
[Chắc là không sao đâu.] Mad tự trấn an mình, gã nhìn lại Kei lần nữa rồi khép cửa lại.
Thật kỳ lạ, hành lang vốn đông đúc nay lại chẳng có lấy một bóng người. Tiếng rầm rì bàn tán vẫn văng vẳng, nhưng người nói thì chẳng thấy đâu. Mãi đến khi đặt chân đến đoạn bậc thang, đáy mắt Mad mới thôi trống rỗng.
Dưới quầy rượu, rất đông người đang tụ tập, một số còn tràn cả ra ngoài cửa quán, hòa lẫn với nhóm người từ bên ngoài bu vào. Ở giữa quán rượu, một nhóm binh lính đang quắc mắt nhìn quanh.
Những câu chữ này được truyen.free chăm chút biên tập, mời bạn đón đ���c bản hoàn chỉnh trên trang của chúng tôi.