(Đã dịch) Kẻ Cuồng Nộ - Chương 23: Món Hàng Bị Mất
Một khoảng lặng trôi qua, không có bất cứ âm thanh nào ngoài tiếng gió xào xạc. Mad đã rút lại bàn chân thò ra khỏi gốc cây của mình ngay lúc hòn đá bay đến, gã tự hỏi liệu Sigurd có nhìn thấy nó không.
"Chắc chỉ là một con cú hay gì đó thôi." Sigurd nói lớn, như cố tình cho Mad nghe thấy. Rõ ràng hắn không hề coi Mad là một con cú nhỏ vô hại.
Người phụ nữ kia không nói một lời, cô ta lẳng lặng nấp sau lưng Sigurd, cặp mắt sáng quắc nhìn quanh đầy cảnh giác. Mad nghe bên tai tiếng hai người họ rầm rì vài câu ngắn ngủi, sau đó cả hai đi mất.
Thật đáng ngờ. Quá đáng ngờ là đằng khác.
Mad tiếp tục nép sau gốc cây trong vài giây, cố gắng lẩn tránh hoàn toàn ánh nhìn thăm dò từ xa của Sigurd. Gã biết hắn vẫn chưa từ bỏ việc nghi ngờ 'con cú' này đâu. Quả là một kẻ đa nghi khó dò.
Nhắc lại lần nữa, Mad vốn không thích xen vào chuyện người khác. Gã chỉ đang tự hỏi… Thôi bỏ đi, gã tự lừa dối mình thì được ai chứ. Có lẽ bản tính tò mò của Kei đã lan qua gã rồi.
Và Mad bám theo họ.
Rời khỏi cánh rừng, trở về ngôi làng đã bị bóng đêm nuốt chửng. Mad theo gót Sigurd, thầm tặc lưỡi bực bội vì đã đánh mất dấu vết của người phụ nữ. Gã thậm chí còn không hay biết họ đã tách nhau từ lúc nào.
Lính canh ở khắp mọi nơi, hầu như khắp các nẻo đường đều có một vài người mặc giáp cầm đuốc đi qua lại. Mad lần theo cái bóng xiêu vẹo của Sigurd, lẻn vào từng con hẻm mà Sigurd vừa khuất bóng.
Sau một đoạn đường không ngắn cũng chẳng dài, Mad mất dấu cả Sigurd.
"Cái quái gì vậy chứ." Gã tức tối đến nỗi bật ra tiếng chửi thề, ló đầu ra khỏi con hẻm hẹp nằm giữa hai ngôi nhà đá cũ.
Hoàn toàn không thấy bóng dáng của Sigurd đâu, giống như hắn đã bốc hơi rồi vậy. Mới đây Mad còn đang thấy hắn ở đầu bên kia mà.
Chỉ còn những đốm lửa lập lòe xa xa phản chiếu trong đáy mắt Mad khi ánh trăng bị mây mờ che khuất. Gã thở hắt ra, ôm nỗi thất vọng rụt vào con hẻm. Cùng lúc đó có hai tên lính đi tới, tay cầm đuốc lướt qua đầu hẻm bên kia, chỉ cách Mad vài bước chân và một khúc cua.
Ánh sáng mờ nhạt của ngọn đuốc xa rọi lên một phần cơ thể Mad, biến gã thành một cái bóng méo mó bám chặt lấy vách tường. Gã ép mình xa khỏi hai tên lính nhất có thể, im lặng hóng hớt trước khi quyết định rời đi. Chắc là bọn chúng sẽ trao đổi với nhau vài chuyện.
Hai tên lính đó không rời đi ngay, chúng nép mình ở đầu hẻm, lén lút châm vội vài điếu thuốc. Chúng rầm rì phàn nàn về chất lượng thuốc, bình luận về hương vị của những điếu thuốc ngấm nước mưa. Mad chẳng có hứng thú nghe mấy lời phê bình vô bổ đó, nếu không phải vì cuộc trao đổi sắp tới thì gã đã biến khỏi đây rồi.
"Mày nói xem tại sao chúng ta phải thức đêm thức hôm để đi tuần ở ngôi làng khỉ ho cò gáy này?" Một trong hai tên, tạm gọi là lính thứ nhất, chuyển chủ đề, giọng điệu thể hiện rõ sự chán nản, còn hơn cả khi chúng nói về điếu thuốc ướt nhẹp.
"Vì cấp trên nói thế chứ sao." Tên kia, lính hai, trả lời. Cũng như không.
"Phiền chết được. Làm thì nhiều mà lương thưởng thì vẫn có bấy nhiêu đồng, còn không đủ cho một ván bài của tao nữa."
"Bớt càm ràm đi, mày tưởng tao thích cái trò tuần tra này lắm hả? Hi vọng là mau mau tìm được cái thứ kia sớm, tao không muốn tốn thời gian cho ba cái việc không đâu này."
"Mà cái thứ cần phải tìm là gì vậy? Quan trọng lắm à? Tao còn không được phổ biến xem nó là gì nữa."
Nghe đến đây, tai Mad tự động vểnh về phía luồng âm thanh, như thể gã tin rằng cách đó giúp mình nghe được rõ hơn.
Một vài giây trôi qua mà chưa có câu trả lời, nếu không có ánh lửa bập bùng đầu hẻm thì Mad đã tưởng bọn họ đã quay về vị trí rồi. Khói thuốc trắng đục một lần nữa theo gió thổi khắp con hẻm. Có lẽ là sau khi rít một hơi thuốc thật dài thì tên lính hai mới lên tiếng trả lời:
"Có gì đâu. Tao nghe là con gái của Lãnh chúa Beli bỏ nhà đi bụi, đã vậy còn không đi đâu lại cứ nhằm ngay cái làng tội phạm này mà đến."
"Vậy là tao phải làm việc quần quật cả ngày lẫn đêm chỉ vì một con tiểu thư đỏng đảnh thôi hả? Cái lão Lãnh chúa Beli đó cũng quan tâm con cái ghê gớm thật."
"Ai bảo vậy? Ông ta con cái cả đống, có khi ổng còn không nhớ được tên đứa con gái mà ổng đang tìm nữa là. Vấn đề đau đầu ở đây là cô tiểu thư này đã được đính hôn với một tên Lãnh chúa vùng nào đó từ trước, chỉ vài ngày nữa là sẽ tổ chức lễ cưới."
Thấy đồng nghiệp của mình gật đầu vội vàng nhưng nét mặt lại nông cạn đến mức ngu ngốc, tên lính hai vừa nói một hơi dài lại phải giải thích thêm.
"Ở cái làng tội phạm này thì hở một chút là hãm hiếp với buôn người, quay đi quay lại là cô tiểu thư đó đã tan nát rồi. Món hàng đã bị người khác dùng qua thì còn giá trị gì nữa, là lính quèn như tao còn thấy khó chịu chứ huống chi đối tượng trao đổi lại là cái lão Lãnh chúa dâm dục khét tiếng kia."
Đến lúc này tên lính thứ nhất mới "à" một tiếng như vỡ lẽ, gật gù hưởng ứng, mím môi suy tư. Như vừa nhớ ra gì đó, hắn chồm đến lính hai như sợ bị cướp lời.
"Nếu là con của Lãnh chúa Beli thì tao có biết một người con gái, nghe đồn là rất đẹp. Cô ta tên gì nhỉ?" Trí nhớ chưa kịp chạy theo cơ thể hấp tấp nên hắn phải ậm ừ vài tiếng rồi mới đưa ra được cái tên chính xác: "Tao nhớ rồi, là Natasha."
Mad gần như đã hiểu ra mọi chuyện, quả thực là một chuyện vô cùng rắc rối. Một cô tiểu thư bỏ nhà ra đi vì không muốn bị ép kết hôn, binh lính ở khắp mọi nơi để lùng sục món hàng bị mất, mối quan hệ trao đổi lợi ích giữa hai vị Lãnh chúa, và Sigurd…
Sigurd… Hắn thì có liên quan gì? Phải không?
Mad nghi ngờ Sigurd không phải vì định kiến hay ấn tượng xấu, hắn thật sự có quá nhiều điểm đáng ngờ. Liệu người phụ nữ hắn vừa gặp lúc nãy cũng có liên quan gì không? Hay là…
Mad bị tiếng động bên kia đầu hẻm khiến gã giật mình tỉnh táo, gã nép người vào tường, như muốn hòa làm một với bức tường. Những tiếng rầm rầm mà Mad nghe được dường như là tiếng dậm chân, có vẻ như hai tên lính kia đang dập tàn thuốc trước khi bị bắt quả tang.
Đúng như Mad nghĩ, mùi thuốc nồng tắt ngúm cũng là lúc ánh đuốc khuất dần. Hai tên lính đang trở về vị trí. Đây là cơ hội để gã lẻn đi.
Mad không trở về phòng trọ ngay, gã sẽ không lãng phí một đêm đầy biến động như vậy. Gã bám theo hai tên lính, được một đoạn thì chuyển hướng. Ở khu nhà thổ có rất nhiều binh lính, bọn họ mặc thường phục nhưng Mad vẫn nhận ra cái vẻ ngạo mạn và chán ghét hiện rõ trên mặt họ, đó đích thị là binh lính. Có vẻ như vì nghi ngờ cô tiểu thư kia đang bị bắt nhốt tại nhà thổ nên binh lính mới phải cải trang thành khách để vào 'lựa hàng'. Cũng thông minh đấy, vì không muốn làm to chuyện mà chúng nghĩ ra đủ trò.
Mad ngó vào một trong những khu nhà, rồi lặng lẽ rời mắt đi khi một tên lính trẻ chán nản bước ra từ bên trong. Thi thoảng, có vài tên không cưỡng lại được cám dỗ thì có vào mà không có ra. Ngu ngốc thật.
Mad quay ngoắt lại phía sau, nơi vừa vọng đến tiếng sột soạt. Gã không chút sợ hãi tiến thẳng về phía đó, vạch đám cỏ đang che giấu một bí mật ra. Là Drake.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn được kiến tạo.