(Đã dịch) Kẻ Cuồng Nộ - Chương 3: Phiền Phức
Bảy lãnh địa, bảy chủng tộc, bảy phận sự, không ai can dự vào ai. Đó là chuyện của ngày xưa lắm rồi. Giờ đây, bảy lãnh địa chỉ còn là cái danh, tuy rằng những đường biên giới vẫn còn đó trên bản đồ, nhưng hầu hết các lãnh địa đều đã hoặc đang dần trở thành nơi ở của con người. Loài người tham lam, đúng với bản chất tội lỗi cố hữu đã định hình nên họ. Nếu xưa kia tộc quỷ là chủng tộc bị ghét bỏ nhiều nhất thì nay ngôi vương đó đã thuộc về tộc người. Sẽ không ngoa khi nói lòng tham của con người là vô đáy.
Mad nhìn một đoàn người mặc giáp sắt, nét mặt bặm trợn đang theo hàng dài lấn chiếm cả lòng lề đường. Trên tay họ là những chiếc lồng sắt to bằng cả một thùng rượu, bên trong những chiếc lồng nửa kín nửa hở ấy, một hoặc một vài luồng sáng mờ ảo mạnh mẽ lọt ra từ những khe hở. Ánh sáng kia đặc trưng đến nỗi chỉ cần một cái liếc mắt, Mad cũng đoán ra đó là gì. Tinh linh.
Tinh linh hay còn được gọi là người tí hon, là một chủng tộc nhỏ bé và nhút nhát. Chúng sống trong những thung lũng yên bình, nổi tiếng nhất có thể kể đến thung lũng Eve, lãnh địa Sloth bất khả xâm phạm. Tinh linh có khả năng trị thương và là một dược phẩm thượng hạng. Một số thông tin còn cho rằng nếu ai uống máu của vua tinh linh thì kẻ đó sẽ có thể trường sinh bất tử. Trong số các chủng tộc, con người là loài không có năng lực siêu nhiên bẩm sinh và có tuổi thọ ngắn nhất. Để trốn tránh thực tại tàn khốc đó, họ thường xuyên 'vay mượn' chút phép màu từ những chủng tộc khác, ví dụ như tinh linh.
Thật đáng khinh. Mad không biết mình đang chỉ trích điều gì nữa. Sự tàn bạo của loài người hay vẻ nhu nhược của đám tinh linh yếu đuối? Tóm lại, gã thấy thương hại cho những kẻ không thể tự lực cánh sinh để sống.
Theo quán tính, Mad liếc mắt ra sau hàng người. Ở đằng xa là thung lũng tinh linh, có vẻ như bọn người kia vừa từ đó trở về sau một cuộc càn quét. Dường như đó là một vụ bội thu.
"Tránh ra, con nhãi."
Đôi con ngươi xanh sẫm màu của Mad rời khỏi tầm mắt xa xăm để chuyển đến nơi tiếng quát tháo vừa phát ra. Gã tặc lưỡi khi nhận thấy linh cảm của mình đã đúng. Con nhóc mà gã 'nhặt' được ngày hôm qua vừa gây ra chuyện.
Con bé tóc đỏ lướt êm như ru về phía xe ngựa chứa hàng, nó ngó vào một trong những cái lồng sắt, mắt mở to, nhìn đầy chăm chú, tự nhiên như thể đây là đồ nhà mình. Chính vẻ tự tiện của nó đã đánh động đến một tên lính và khiến hắn cáu kỉnh quát tháo.
Mad thở dài đầy mệt mỏi. Rốt cuộc thì tại sao gã lại vướng vào rắc rối này vậy chứ?
"Biến đi hoặc là tao sẽ đập gãy ch��n mày." Tên lính kia tiếp tục xua đuổi, hắn bực tức khi con bé chẳng mảy may nhúc nhích, dường như chẳng xem lời cảnh báo của hắn ra gì.
Thấy chừng chuyện đang dần rắc rối hơn, những tên lính khác cũng đã chú ý tới vị khách không mời này mà tụ t���p lại. Không thể để chuyện trở nên phức tạp hơn nữa, Mad buộc phải ra mặt.
"Nhóc có thôi chạy linh tinh không hả?" Mad đến bên mái đầu màu đỏ, giở giọng lè nhè như một ông cụ già.
Đợi đến khi tất cả các ánh nhìn xung quanh đều đã hướng về phía mình thì gã mới ngẩng mặt lên, bày ra vẻ mặt bất ngờ giả tạo.
"Con bé này làm phiền tới mấy người à?" Mad hỏi, bàn tay to lớn của gã đặt trên đỉnh đầu của cô nhóc bên cạnh.
Mad buông lỏng cơ mặt, biểu cảm thoải mái và hoàn toàn 'vô hại'. Tuy rằng Mad có vẻ ngoài gọn gàng đến bất thường, nhưng dáng vẻ phong trần, bụi bặm đã hằn sâu vào gã qua những ngày tháng rong ruổi; cộng thêm những đường nét sắc sảo, hung tợn cùng vẻ cau có cố hữu đã khiến gã trong mắt những tên lính chẳng khác gì một kẻ khó nhằn.
Đáng ngờ, nhưng khó nhằn.
"Không..." Tên lính lắp bắp, hơi lui về sau để ngước nhìn lên đỉnh đầu người kia. Phải công nhận là hình thể của gã thật sự rất chuẩn.
Sau khi nhớ ra rằng còn có cả một đoàn người yểm trợ phía sau, tên lính mới tự tin lấy lại dáng vẻ ngông cuồng ban đầu.
"Ngươi dẫn nó biến đi đi." Hắn phẩy tay, quay lưng về phía hai người kia.
Mad nhướng mày. Không thể phủ nhận rằng có một khuôn mặt khó ở cũng là một lợi thế.
Gã kéo con nhóc ra khỏi chỗ rắc rối kia, điệu bộ khó chịu thấy rõ.
"Nhóc con…" Mad nói, nhưng không có cơ hội nói hết câu.
"Kei. Tên tôi là Kei." Giọng con bé lí nhí, phải lắng tai thì Mad mới nghe được.
"Được rồi." Gã lầm bầm. Nói tiếp: "Kei. Nhóc nên nhớ là nhóc đang đi nhờ đường của ta. Ta rất ghét những kẻ phiền phức vậy nên nếu nhóc không muốn bị bỏ lại thì lo mà tránh xa những rắc rối không cần thiết ra."
"Rắc rối không đáng có? Vậy còn rắc rối không tránh khỏi thì sao?" Kei hỏi. Nếu như đôi mắt to tròn của con bé không trong veo và ngơ ngác như nai con mới đẻ như thế kia thì Mad đã nghĩ rằng con bé đang nói mỉa, hoặc tệ hơn là đang thách thức gã.
"Nhóc không có cơ hội vướng vào đống hổ lốn đó đâu. Đầu giờ chiều nay chúng ta sẽ đến ngôi làng gần nhất, đến lúc đó ta sẽ thoát khỏi nhóc rồi." Mad lạnh lùng như đang phủi sạch lớp bụi bẩn trên gấu áo, gã quay lưng đi.
Mad lầm bầm, thầm chửi rủa cái lòng tốt đáng nguyền rủa của mình. Không thể tin được là gã đã đồng ý một đề nghị phiền phức của một con nhỏ phiền phức. Đáng lý ra lúc đó gã phải từ chối mới đúng. Bỏ đi, giờ đây gã cũng đâu thể rút lui được, tốt nhất là làm cho xong.
"Ngài quái vật." Kei gọi.
Mad không trả lời nhưng con bé biết gã đang lắng nghe nên không ngập ngừng mà hỏi tiếp.
"Tại sao con người lại phải xâm lược? Họ không thấy chiến tranh là vô nghĩa sao?"
"Hỏi hay đấy nhóc nhưng ta cũng không biết đáp án đâu." Mad nhún vai, gã cũng từng thường tự hỏi mình câu đó nhưng rồi việc đó đã chấm dứt được một thời gian. Chỉ là gã không quan tâm nữa.
Mad nghe bên tai tiếng "ồ" của Kei, gã bất giác ngoảnh cổ nhìn lại phía sau.
"Nhóc trầm trồ cái gì?"
"Không có gì. Tôi cứ nghĩ ngài sẽ bảo ngài không quan tâm chứ." Kei thản nhiên, đôi mắt trống rỗng dán hờ hững trên tấm lưng rộng của người đi trước.
Mad khẽ nhướng mày thừa nhận, đầu gã hơi lắc lư qua lại.
"Ta cũng tính nói vậy đấy." Gã nói, rồi lại bổ sung thêm: "Nhưng thật ra, ta sẽ nói là ta không phải là bọn chúng nên sẽ không tài nào hiểu được lũ đầu óc lợn đó nghĩ gì."
Kei cười khúc khích. Con bé im bặt khi thoáng thấy ánh nhìn của người kia lướt tới mình.
"Sao cũng được." Mad lại nhún vai.
Cả hai đi thêm một đoạn dài nữa, những ngôi nhà đầu tiên ở rìa làng mới bắt đầu hiện ra trước mắt họ.
"Ta phải ghé vào đây chút đã." Mad hất mặt về phía một ngôi nhà, gã không đợi Kei đáp lại gì mà ngay lập tức bước vào trong.
Đó là một cửa tiệm trông dị hợm và lạc quẻ như thể nó bị dịch chuyển từ một chiều không gian kì cục nào đó đến đây. Vì Mad không cấm đoán Kei nên con bé cũng bước vào ngay sau đó. Đến tận khi vừa đặt một chân qua ngưỡng cửa của cửa tiệm thì nó mới nhìn thấy tấm biển bị bụi và mạng nhện giăng kín. Con bé nheo mắt lại, cố để đọc hàng chữ trên đó. Cuối cùng thì nó cũng đánh vần được cái từ kì lạ đó "Tiệm Quỷ Quyệt".
Bản dịch này được thực hiện độc quyền cho truyen.free, trân trọng mọi sự sao chép bất hợp pháp.