Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Kết Thúc Isekai - Chương 23: Chapter 20: Beta

"Chào buổi sáng!"

Thấy cô dụi mắt, hắn biết cô đã có một giấc ngủ ngon sau những ngày miệt mài sáng tạo Ma pháp cùng mình. Vẻ mặt còn ngái ngủ của cô bé khiến hắn dang rộng vòng tay, để cô tự mình bước đến ôm lấy.

"Chào buổi sáng, Shiro."

"Tiếp theo ta nên làm gì đây, Raphel? Ma pháp dùng sóng và hạt để tạo ra ánh sáng tối thượng đã hoàn tất rồi."

Ánh sáng là năng lư��ng, tồn tại dưới dạng Proton với các bức sóng khác nhau. Mỗi lần tổng hợp năng lượng đều có sự thất thoát. Năng lượng thất thoát đều bị Neutrino c·ướp đoạt đi hai phần trăm (quy ra khối lượng), bởi Neutrino là một phần cấu tạo nên nguyên tử. Hắn hiểu rõ nguyên lý đó nên lấy nó làm gốc để điều chỉnh Ma pháp Ánh Sáng Thánh cấp tối thượng của Cây Thế Giới, biến nó thành của riêng mình.

Cảm thấy không ổn, cô bèn phá bỏ định luật của Eldor – vốn được ông tìm ra nhằm lý giải các hiện tượng bất thường, những giới hạn mà Cây Thế Giới có thể kiểm soát. Ông sống từ kỷ nguyên Tái Sinh, bắt đầu từ sáu trăm năm mươi hai nghìn năm trước cho đến hôm nay, nên được Luật Thế Giới xem như một nghịch lý về sự bất lão.

Trên tay cô cầm vài quả mẫn đỏ trông như máu, hay đúng hơn là huyết dịch của thực vật. Đó là một loại quả rất nguy hiểm đối với mọi loài sinh vật sống, vì khi chịu tác động từ yếu tố bên ngoài, phần vỏ sẽ bị làm mềm khiến phần nhân bên trong nổi mụn nước, dù mùi rất thơm và khi ăn vào lại rất mát.

Những loại quả như vậy thường mọc trên các dãy núi cao. Để có thể sinh tồn, chúng đã tiến hóa ra c·hất đ·ộc ức chế dây thần kinh cực mạnh, dễ dàng làm một sinh vật sống mạnh mẽ như cấp Keter không may ăn phải vẫn sẽ bị t·ê l·iệt đến c·hết não chỉ sau vài giây tiếp xúc. Thế nhưng cô hiện giờ đang cắn nó hay thậm chí là bóp nát mà trông vẫn rất đỗi bình thường, không hề gây tổn thương đến não bộ.

"Hừm..."

Hắn chăm chú nhìn gương mặt không biểu cảm của Raphel mà âm thầm thán phục.

[Cơ thể Vampire kháng độc tố... À?]

"Ngon không, Raphel?"

"Ừm, nó ngon lắm."

"Hừm..."

Hắn nhìn đoàn kiến to gần bằng đầu ngón chân mình đang diễu hành trên một đường thẳng tắp. Con nào con nấy đều to lớn, cứng cáp và trông cực kỳ nguy hiểm, khi trên lưng chúng là xác một con trăn to bự ước tính dài đến mười tám, hai mươi mét.

[Vậy mà một sinh vật mạnh mẽ như con quái vật trăn Dagon lại c·hết do loại quả này, đúng là sự đáng sợ của mẹ thiên nhiên.]

Hắn vừa thấy nó lại gần và cắn chùm quả dại, nhưng ngay giây sau cơ thể nó đổ gục xuống, mất đi ý thức. Mọi chuyện kéo dài đến ba mươi phút chờ lũ kiến, lũ quái vật ăn xác xơi tái. Nếu chúng có ngôn ngữ riêng, chắc chắn lúc này bọn chúng sẽ cùng hét lên: "Ú! Buffettt!!!"

Akira hơi rợn người khi nhìn lũ kiến có dáng vẻ to lớn, cơ thể mọc chi như người, lập tức nghĩ đến vẻ ngoài của con người nơi đây.

[Không biết cơ thể bọn họ sẽ như thế nào? Đơn giản là những người đàn bà béo mang vẻ mặt của gã đàn ông hay là một cô tiểu thư cực kỳ xinh đẹp với dáng vóc cuốn hút phái mạnh? Haizzz, tiêu chuẩn cái đẹp thời xưa là thế, còn ở đây thì mình không rõ.]

"Shiro."

"Sao thế?"

"Chặng đường tiếp theo có lẽ sẽ cực kỳ nguy hiểm. Bề nổi chỉ là những sinh vật biến dị thông thường, nhưng thực chất lại là những hiểm họa đã từng giáng xuống Thế Giới. Cho nên hãy thật cẩn trọng."

Địa hình đã rất nguy hiểm với vô số cái bẫy tự nhiên. Thỉnh thoảng, hắn sẽ gặp những cái hồ c·hết đủ mặn để gây độc cho hầu hết mọi loài sinh vật. Bên trên được ngụy tạo bởi một lớp muối trông giống đất, nhưng nếu hắn dẫm lên, lớp muối sẽ sập xuống và dìm c·hết Akira trong chớp mắt. Hắn thầm nuốt một ngụm nước bọt khi nghĩ đến mối nguy hiểm còn gấp mấy lần địa hình hiện tại, khiến hắn phải trầm tư suy xét đến ngày khởi hành.

"Ta không đi vòng được sao, Raphel? Cùng lắm là lại chiết tách thôi mà."

"Không được. Đây đã là điểm cuối của vũ trụ rồi, Shiro. Nếu còn chiết tách, chúng ta sẽ tiến vào vực thẳm, Vực Thẳm Apollyon chưa được khám phá mất."

Cô thở dài, khẽ cười mỉm tỏ ý thấu hiểu tâm lý của hắn. Nụ cười ấy phần nhiều để an ủi hắn.

[Vực thẳm... ?]

Hắn từng nghe cô kể sơ qua về vực thẳm. Nó là một Điểm Kỳ Dị nhưng với cấu trúc vững chắc, không dễ dàng tự sụp đổ. Nên đối với quan niệm của cô, vực thẳm nên được phân cấp bậc là Apollyon trong biến đổi không thời gian, thay vì Điểm Kỳ Dị.

"Em có biết bên dưới vực thẳm có cái gì không?"

[Nếu đã được sắp xếp cho nhiều quỹ đạo với quy mô đa vũ trụ, thì chắc hẳn phải tìm hiểu kỹ lưỡng rồi chứ, Raphel?]

"Vâng, vực thẳm mà chúng ta sẽ đến ví như một ngăn tủ với vô hạn các tầng không gian được xếp chồng lên nhau. Một lượng nước luôn đổ xuống một cái hố không có điểm kết thúc, nhưng thể tích nước vẫn không có sự thay đổi. Điều này chứng tỏ không phải do ảnh hưởng từ không gian mà có. Điều đáng sợ nhất chính là làm thế nào mà một hiện tượng phá vỡ mọi cấu trúc không gian như thế lại xuất hiện mà không làm tốc độ Entropy gia tăng."

[Một lượng nước vô hạn cứ đổ xuống mà thể tích lại không giảm à? Hệ Entropy cũng không tăng à? Đây đúng là một Điểm Kỳ Dị rồi. Chúng ta có cách thoát nếu lỡ xảy ra trục trặc nào đó dẫn đến sụp đổ không, Raphel? Em biết đấy, vì cả hai đều có thể ảnh hưởng đến cấu trúc của không thời gian nên tôi sợ viễn cảnh xấu nhất chính là Điểm Kỳ Dị đó bị sụp đổ do một tác động nhỏ của tôi...]

Hắn biết mình không thể kiểm soát quyền năng theo ý muốn nên hắn phải chuẩn bị nhiều thứ nhất có thể khi tiến vào vực thẳm.

"Không thể sụp đổ bởi khả năng hiện tại của Shiro đâu."

"À... À ừ..."

[Xin lỗi vì đã tự đánh giá mình hơi quá.]

"Còn một điều nữa, một khi xuống dưới là chúng ta sẽ không thể đi lên, Shiro."

"Hừm... Vậy sao em lại biết những biến dị phía dưới trong khi em nói là không có khả năng đi lên?"

"Xin lỗi nhé, Raphel chưa giải thích đầy đủ."

"Chỉ có những thực thể mang khả năng điều khiển không gian mới làm được cách thoát ra ngoài và truyền thông tin đi khắp mọi nơi. Thông tin ấy vô cùng chính xác bởi nó được kiểm chứng thông qua Lời Nói Của Thế Giới."

Lời Nói Của Thế Giới chính là một bộ phận trong Cây Thế Giới. Nó phụ trách việc truyền thông tin ra toàn thế giới, kiểm chứng những thông tin liên quan đến không thời gian và cũng chính là nơi trao danh hiệu cho các cá thể sống.

[Hừm...]

"Cách thoát nói khó thì không khó mà nói dễ cũng chẳng phải. Mỗi vực thẳm đều có một điều kiện thoát đặc biệt... Vực thẳm chúng ta sắp đi xuống là một kết cấu dạng kim tự tháp ngược. Cấu trúc càng đi xuống, không gian sẽ càng thu hẹp, nhưng thực chất bề mặt lại giãn nở ra mọi hướng. Và ta phải thỏa mãn điều kiện bằng kỹ thuật chiết tách, phá vỡ các hạt Higgs Boson và làm giảm sự tương tác của các hạt bằng cách kiểm soát lực điện từ nhằm ngăn quá trình gia tăng khối lượng lên các hạt xung quanh. Biến một vùng không gian của vực thẳm trở thành một liên kết yếu, dễ dàng bị đánh vỡ."

"Khó là nằm ở vị trí trung tâm của vực thẳm. Rất khó để tìm ra trung tâm, nên khó là ở điểm đó. Muốn phá thì phải phá ở nơi yếu nhất, vì vậy ta phải tìm ra yếu điểm của vực thẳm rồi từ đó mới dễ dàng thoát khỏi nó."

Hắn ngồi xuống rửa đi các vết cắn do côn trùng gây ra trên người trong lúc ngủ, vì c·hất đ·ộc vẫn còn và chỉ được Akira dùng Mana kiểm soát để ngăn quá trình ấy lại. Mana của hắn sẽ mất dần theo thời gian nhưng như vậy cũng đủ để c·hất đ·ộc tự đào thải ra cơ thể. Bây giờ hắn bắt đầu cởi hết quần áo để ngâm mình vào dòng nước trong vắt. Akira nhắm mắt để mặc thông tin cứ tự động chảy vào đầu mình mà không cần phải nhìn cô bằng ký tự tượng hình.

"Địa điểm ta sẽ đặt chân khi tiến vào Vực Thẳm là tầng thoáng nhất nhưng cũng là nhỏ nhất, bởi nó không giãn nở về mọi mặt. Vì vậy mà mực nước chỉ ngang với đầu gối. Nước ở đó không độc, có màu của rong biển nhưng lại mờ đục. Đa phần bên trong đều chứa rất nhiều vi khuẩn ăn thịt lẫn vi khuẩn Py với kích thước chỉ vài trăm nanomet."

[Vi khuẩn ăn thịt à?]

"Vâng."

Vi khuẩn Py là một dạng tiến hóa của vi khuẩn ăn thịt, nó có khả năng ngụy trang cực kỳ tinh vi để đánh lừa hệ miễn dịch bỏ qua nó. Khi đã an toàn, nó bắt đầu tiến vào đại não rồi kiểm soát từng hành vi lẫn cảm xúc của vật chủ mà nó nhắm đến.

"Mà ý của em là màu của tầng đầu tiên dơ bẩn như nước bể cá sau vài tháng không rửa ấy hả? Kiểu mờ đục như vậy..."

"Vâng, nhưng đó chỉ là tầng một."

[Trong ký ức đã mất của mình cũng từng xuất hiện cảnh tượng như trên... Chỉ có điều là mình đang chèo trên con thuyền đi xuống dưới ngọn núi lơ lửng trên không trung. Để tránh áp lực từ cái thác nước to lớn liên tục đổ dồn cùng một lực khủng bố nghiền ép bất kỳ sinh vật nào lảng vảng xung quanh, thì mình đã chèo xuống dưới chân núi. Điểm khiến mình nhớ rõ nhất chính là có vô số sinh vật sở hữu hình dạng quái đản, ghê tởm thường nhảy lên mặt nước như cá heo. Có vài con vi khuẩn to hàng chục mét lao từ dưới hồ nước, văng ra các sợi râu của nó muốn tóm lấy mình. Về sau thì mình chẳng còn nhớ gì cả, có vẻ như sau đợt đó thì mình vẫn sống.]

"Bên dưới sẽ có vô hạn các tầng mà một tồn tại không thể khám phá."

Cô sắp xếp đống lá để mô tả cấu trúc mở của hình Hilbert. Cô tiếp tục dựng đứng từng thanh gỗ và cho chúng tách ra thành hàng nghìn miếng gỗ nhỏ để tạo thành mô hình một bể bơi, trên đó là một bể nước và trên đó nữa lại là một bể nước nhỏ hơn. Dù nhìn từ xa trông có vẻ nhỏ dần, nhưng thực chất diện tích của mỗi tầng lại không ngừng mở rộng theo mọi hướng.

Sau đó, cô bắt đầu dùng lá quấn quanh hàng nghìn miếng gỗ nhỏ như que tăm và để chúng tự di chuyển rồi biến đổi thành hình dạng cô mong muốn.

"Đây chỉ là phần trang trí của vực thẳm. Nó là một bể nước làm bằng thủy tinh mỏng, phần đáy là phiến đá sẫm màu của hang động thông thường. Mực nước dâng đến đầu gối người trưởng thành và không có vách ngăn, tuy nhiên lượng nước vẫn duy trì ở đó mà không rơi xuống hố sâu bên dưới. Điểm kỳ lạ đó là không hề chứa bất kỳ lớp thực tại nào, cũng không có sự tác động từ bên ngoài. Ngay cả khi họ dùng mỏ neo hiện thực cũng không thể khiến nó trở về logic thông thường, cứ như nó đã vốn như thế chứ không phải bị thực tại ảnh hưởng đến. Bằng chứng chính là mật độ vật chất, năng lượng đều không có gì bất thường."

"Phía rìa mép có một dòng chảy mỏng xuống tầng bên dưới, cũng là đường đi xuống. Tuy liên tục chảy nhưng vẫn không làm mực nước giảm đi. Điểm nghịch lý ấy không khiến hệ Entropy tăng nhanh mà nó vẫn giữ ở mức ổn định. Màn chắn nước khi rơi xuống tầng bên dưới chỉ dày bằng một mảnh giấy nhưng đã có thể che mờ những thứ bên trong nó."

"Một lưu ý nhỏ chính là từng tầng sẽ có một trung tâm khác nhau. Do đó khi chúng ta đi xuống, sẽ phải tìm ra yếu điểm của từng tầng một."

Hắn nhắm mắt tận hưởng ánh sáng từ mặt trời đang sưởi ấm làn da, từng năng lượng mà Akira cảm nhận được đều nhào nặn nên lõi của hắn, dần trở nên hoàn chỉnh.

[Màu sắc này... Là màu trắng à... ?]

"Raphel, có lẽ em cũng cảm nhận được đúng không?"

"Vâng, chúc mừng Shiro."

Lõi của hắn đã được hoàn chỉnh, lõi này là của riêng hắn, là độc nhất.

"Bây giờ tốc độ sản sinh Mana đã đủ để dùng các kỹ thuật kết hợp và tăng lực chiến rồi."

Hắn âm thầm gật đầu tỏ vẻ đồng ý. Bây giờ Akira đã có thể sử dụng kỹ thuật tinh luyện Mana để tạo ra một thanh kiếm năng lượng, có thể cắt xuyên mọi vật thể, tùy thuộc vào khả năng kiểm soát, mật độ và độ tinh luyện của Mana.

Cách tinh luyện khá khó đối với hắn, vì ngoài việc khiến Mana của bản thân cạn kiệt thì hắn còn phải tập các bài tập với cường độ cao để liên tục đột phá giới hạn bản thân. Ngoài ra, hắn còn phải hiểu rõ Mana của bản thân, từ đó có thể tinh chỉnh mật độ và gia tăng khả năng kiểm soát.

Còn những điều kiện bất lợi hơn nữa là bản thân Akira còn đang tiến đến đường tiệm cận Điểm Kỳ Dị. Hắn không muốn mình sẽ bị "làm gỏi" bởi lũ quái cấp Keter hay Metron bất chợt xuất hiện lúc hắn đang suy yếu vì cạn kiệt Mana. Như thế hắn chẳng còn cách nào khác ngoài giơ cờ trắng đầu hàng cùng với lời cầu nguyện trong lòng.

[Tiếp theo là gì, Raphel? Tầng hai rồi tầng ba?]

"Khi bước đến tầng thứ hai, chỉ cách phía trên bốn mét và chiều rộng khoảng bảy mươi mét, mọi thứ sẽ rất khác biệt. Nó là nỗi ác mộng đối với tất cả các loài sinh vật. Bên dưới là hàng nghìn hay hàng trăm nghìn thực thể đang bơi lổm ngổm."

"Shiro sẽ cần một chiếc thuyền có cấu tạo từ những phù văn cổ đại để đảm bảo không bị những thủy quái phía dưới phá hủy hay phát hiện ra Shiro trên mặt nước."

"Đa phần thực thể bên dưới đều là những vi khuẩn to hơn người trưởng thành, có vài loài virus cổ đại cũng được nhìn thấy lớn hơn một bàn tay người thường. Nếu tiếp tục lặn sâu hơn thì Shiro vẫn có thể nhìn thấy dù không có ánh mặt trời chiếu sáng. Giới hạn của Mạo hiểm giả cấp Nepolis chỉ có thể lặn sâu hơn chín nghìn mét, nhưng họ vẫn không thấy đáy. Mọi ước tính bằng ma pháp cảm nhận đều thất bại khi nhiều người đưa ra những sai số lớn."

"Năm triệu kilomet, hàng tỷ kilomet và nghìn tỷ kilomet, mặc dù khả năng thăm dò độ sâu của các chuyên gia, các mạo hiểm giả chỉ dao động tối đa là ba trăm nghìn mét."

"Điều kỳ lạ nhất được phát hiện chính là nó cách tầng thứ ba bốn mét. Không phải hiện tượng sáp nhập thực tại, hệ Entropy không gia tăng liên tục, mỏ neo cũng vô dụng vì đối với Vực Thẳm thì mọi thứ đều là bình thường. Càng đi xuống, tri thức của loài người càng tuyệt vọng vì nhận ra tất cả đã vượt xa hiểu biết hiện tại."

Sáp nhập thực tại là một hiện tượng khi thực tại can thiệp vào hiện thực, gây nên biến đổi cấu trúc của vùng không gian đó, và đây cũng là một nguyên nhân quan trọng để Vùng Tuyệt Đối được hình thành.

"Hừm... Lũ nghiên cứu mà vào được thì chắc hẳn sẽ cắm dùi đến cuối đời ở đó mất. Trao đi cả mạng sống chỉ để nghiên cứu các hiện tượng không thể lý giải bằng những hiểu biết thông thường... Đó cũng là một đánh đổi xứng đáng đấy chứ. Nếu là tôi thì tôi cũng đồng ý."

"À mà tất nhiên là phải có vài người bạn đồng hành chứ, một hay hai người thì cô đơn lắm."

Cô nhắm mắt che miệng khẽ cười. Đây là cảm giác gần gũi mà Akira của một n��m sau đã mang lại cho cô đầy đủ. Tuy không lấy lại ký ức, nhưng tiếp xúc qua linh cảm vẫn giúp cô có được nhiều cảm xúc từ các công việc vặt thường ngày.

Hắn nghe cô tóm tắt lại các tầng từ ba đến hai mươi sáu cùng với những thực thể đã được bắt gặp hay thậm chí là đã giải phẫu để tìm hiểu cấu trúc bên trong nó, nhưng kết quả thu về chỉ là những con số không đáng tin cậy.

"Các khoảng cách được những tồn tại đo đạc đã không thể đưa ra con số cụ thể. Vô số chủng loại thủy quái mới được phát hiện, hoàn toàn sở hữu nhiều hình dạng biến đổi y hệt các thực thể đi ra từ làn Sóng. Có nhiều người đã đưa ra hai giả thuyết cho phát hiện đó: một là lũ thực thể nguy hiểm bước ra từ làn Sóng chính là bắt nguồn từ nơi đây, vực thẳm. Giả thuyết thứ hai thì khả thi hơn, chính là lũ quái chui ra từ làn Sóng liền đổ ập vào vực thẳm."

"Nếu mọi chuyện xảy ra như giả thuyết hai thì không có gì đáng ngại, nhưng nếu là giả thuyết một thì những thực thể mang cấp độ tai ương (Keter) có số lượng áp đảo toàn bộ sự sống trong vũ trụ. Bởi con số được nhiều tồn tại dùng Ma pháp đo đạc, Ma pháp ước định, kết hợp cả khả năng kiểm soát không gian để cho ra một ước tính tương đối: hàng tỷ tỷ cá thể nằm bên dưới hai mươi tầng cộng lại."

"Hừm... Vãi thật..."

Bề ngoài hắn nhờ sự kiểm soát của tinh linh nên mới không biểu lộ sự ngạc nhiên mà chỉ vô thức thốt lên hai từ rồi sau đó rơi vào trầm tư.

[Ngẫm lại thì xuyên suốt chiều dài lịch sử, làn Sóng bắt đầu đổ bộ xuống thế giới cũng từ kỷ nguyên sơ khai vài trăm nghìn năm trước. Mỗi mười năm hoặc ba mươi năm lại xuất hiện một làn Sóng ở những khu vực nào đó ngẫu nhiên, mang theo hàng trăm nghìn, cả triệu con quái vật nguy hiểm. Một số còn giữ chức vụ chỉ huy được phân đến cấp Keter chiếm số lượng kha khá, chỉ tầm đâu đó tám trăm đến nghìn cá thể Keter nhỏ...]

[Nhưng đó chỉ là làn Sóng cấp Awaken. Còn những làn Sóng cấp Apollo hay Mega thì chỉ có những Keter và Metron chứ chẳng có cá thể nào yếu, và chúng lên tới hàng chục nghìn.]

[Nhìn vào số lượng mà tồn tại đã ước tính, nếu Keter đã lên tới hàng tỷ tỷ, thì không rõ số lượng của lũ quái tạp nham, các thực thể mạnh mẽ như Metron và Archon sẽ lên tới con số nào đây.]

"Ở đó có điều gì làm em ngạc nhiên nữa không, Raphel?"

Trước một bí mật về thế giới, cấp độ hiện tại của hắn sẽ chỉ miễn cưỡng được biết một phần. Nếu nói chi tiết, Akira sẽ gặp phải vấn đề rất lớn với những sự tồn tại ngoài kia đang tìm kiếm hắn bên dưới Vực Thẳm.

"..."

"Ưm... Có. Không gian bên dưới đủ rộng nên con người đã bắt đầu lập các khu định cư để sinh sống và khám phá. Vì Vực Thẳm cũng là nơi tăng khả năng những người có thể nắm giữ năng lực bẻ cong không gian, nên thường có rất nhiều giới quý tộc muốn đăng ký sinh sống ở đó để dựa vào vận may."

Ánh mắt hắn hơi trợn lên nhìn vào đôi môi mềm mịn của cô, biểu cảm khó tin với cái miệng mở chữ O, đang quay mặt ra hướng khác nhằm khống chế cảm xúc.

[Vực Thẳm còn có khả năng tác động đến quyền năng luôn sao! Ban phát năng lực cho một sinh vật sống, điều này đúng thật là ngạc nhiên. Khỉ thật, lạm phát rồi! Lạm phát rồi!]

"Chắc hẳn nơi ấy sẽ là một thế giới kiếm tiền hoàn hảo nhất, nhỉ?"

"Vâng, họ đã thành lập nhiều công ty với mức chi phí cao để thuê những mạo hiểm giả bẻ cong không gian canh gác trong chín tháng, và chi phí nuôi dưỡng để tạo ra một cậu bé sở hữu khả năng bẻ cong hoàn chỉnh là một món tiền khổng lồ."

[Họ ở lại không chỉ để khám phá mà còn khai thác tiềm năng của Vực Thẳm... Điều này rất thú vị. Nơi nào cũng vậy, mọi thứ đều đi đôi với lợi ích. Một mô hình kinh doanh lời lớn sẽ khiến mức chênh lệch giàu nghèo chuyển biến rất lớn... Mà ở đó thì càng giàu chứng tỏ sức mạnh của quý tộc đó. Nguồn sức mạnh ấy thật khó kiểm soát. Không biết nhà vua đã kiểm soát bọn họ như thế nào?]

Giới quý tộc có thể dùng sách để củng cố nền móng của những cấp bậc Ma pháp như Thánh cấp, Đế cấp và Thần cấp. Họ chỉ cần tiếp tục trau dồi kiến thức dựa trên những cuốn sách lẫn kinh nghiệm thực chiến thì có thể nắm giữ Ma pháp. Dù không hoàn chỉnh, nhưng như thế đã đủ để tạo ra một binh đoàn chỉ huy với chiến lực mạnh mẽ. Giới quý tộc còn sử dụng hình thức Succubus để đi vào giấc mơ. Trong mơ, một tuần ở đó chỉ tương đương một ngày 24 giờ thực tế, nên đa phần giới quý tộc đều vào trong mơ để học kiếm thuật, bởi nó không lưu lại v·ết t·hương mà vẫn cho người dùng một cảm giác chân thật, từ đó nâng cao việc rèn luyện.

Nếu lựa chọn các Succubus cao cấp, sống lâu năm, có nhiều kinh nghiệm, thì việc dạy kiếm hay phản xạ đều giúp quý tộc dễ dàng nắm bắt nhiều chuyển động và kinh nghiệm thực chiến.

Chi phí cho mỗi buổi tối là một phần mười linh hồn của một kẻ nào đó mạnh mẽ. Còn nếu muốn dùng chi phí thấp, ví dụ như dùng tiền để thay thế, thì giới quý tộc có thể chuyển sang Succubus cấp thấp hơn, đồng nghĩa với việc chất lượng sẽ kém hơn và khả năng kiểm soát giấc mơ của Succubus cũng không cao, khiến gia chủ có khả năng gặp c·hấn t·hương về nhận thức khi luyện tập.

Thông qua mô hình Succubus, giới quý tộc còn nghiện trải nghiệm của c·ái c·hết. Vì bọn họ đều giàu có nên rất sợ bệnh tật lẫn c·ái c·hết. Chính vì vậy, bọn họ thường mua các dịch vụ cao cấp nhằm đảm bảo nhận thức không bị ảnh hưởng khi đang trải nghiệm hình thức đó. Cảm giác sau khi c·hết là như thế nào, cảm giác bị chém đầu, bị cắt đôi người, bị á·m s·át là như thế nào. Để rồi từ đó, giới quý tộc sẽ dần đánh mất nỗi sợ c·ái c·hết, bản năng sợ đau, tránh một số trường hợp vì dính phải phục kích mà làm tổn thương tinh thần của bản thân, từ đó gây ra nhận thức hoảng loạn không cần thiết.

"Vậy nếu độ sâu là vô hạn, thì chắc tài nguyên bên dưới Vực Thẳm hẳn phong phú lắm chứ?"

"Vâng, vì thế giới đã cạn kiệt tài nguyên nên những vật phẩm bên dưới Vực Thẳm luôn là món hàng đắt đỏ bởi chất lượng của chúng."

[Nếu thế thì các vương quốc hay các thế lực lớn đã độc chiếm rồi... Sao giới quý tộc thường như quý tộc hạng hai hay Nam Tước đều vẫn có thể buôn bán được cơ chứ?]

"Vì Vực Thẳm vốn là nơi giao nhau của nhiều vũ trụ trong cụm, nên không chỉ có các Giáo hoàng hay các Chúa tể kiểm soát. Mà quy mô đã trải dài đến cụm vũ trụ, nên sẽ có sự can thiệp từ các thực thể, các tồn tại cấp cao. Dưới sự bảo hộ bằng hình thức trao đổi, ngành khai thác bên trong ngày càng được mở rộng. Họ cho thuê các mạo hiểm giả bẻ cong không gian làm người bảo vệ với giá cực cao, giúp họ mở cửa hoặc trốn thoát trong tích tắc."

"Hiện giờ không ai còn có khả năng xuống tầng ba mươi mốt vì đó đã là giới hạn chịu đựng của nhận thức. Nó quá lớn so với mức nhận thức cho phép khám phá."

[Nó làm tôi liên tưởng đến các mê cung rồi đến các hầm ngục dạng như Anime. Liệu thế giới này có đang lấy cảm hứng từ đó?]

"Hầm ngục..."

"Đúng, hầm ngục. Thế giới này có hầm ngục không, Raphel?"

Raphel nhìn vào ánh mắt hắn chợt ngẫm nghĩ một lát.

Hắn được cô dẫn sang một hướng khác khi đầu óc còn đang mơ màng. Trong chiều không gian đã xuất hiện thêm một con đường được lát bằng xi măng. Hai bên đường là những cánh rừng cao vài mét, mang dáng dấp công viên nhưng lại rất hoang dã. Từng tia nắng chiếu xuống tạo nên một khung cảnh y��n bình, ấm áp, và phía trước là hàng bụi rậm dày đặc tạo thành ngã ba bên trong khu rừng.

Hắn tỏ ra ngạc nhiên với sự chuyển đổi thực tại cấp cao đột ngột như thế này. Hắn hướng mắt nhìn lên từng cành cây được ánh nắng len lỏi xuống bên dưới, còn cánh tay vô thức đung đưa theo sự tĩnh lặng của không gian. Loại nhận thức không tự chủ này làm đầu óc hắn hơi mơ hồ, mang theo cảm giác mất mát.

[Cái bầu không khí này thật hiếm có.]

Đoạn đường phía trước dài hàng trăm mét, đây là con đường chính nên cô không phải chiết tách. Điều kỳ lạ khi hắn đến chiều không gian này chính là áp lực đang đè lên nhận thức của hắn cũng biến mất. Mỗi bước đi, Akira đều cảm thấy bình yên, nhẹ nhõm. Hắn hít một hơi thật sâu và nhìn từng tia nắng ấm áp, không hề có nhiều màu sắc mà chỉ có tia nắng vàng nhạt của ban trưa đang hiện hữu xung quanh.

Từng bước chân khi bước qua bóng râm, ánh mắt hắn lại nhìn thấy sự yên bình của không gian khiến tâm thế Akira được thả lỏng, và hắn cứ thế, nhìn từng bóng râm bị mình dẫm lên.

"Có, nhưng đã bị khai thác cạn kiệt. Nhiều hầm ngục trên thế giới bị khai thác từ rất sớm, cụ thể là từ kỷ nguyên thứ hai."

"Các cổ vật, di tích, các phát minh trong hầm ngục đều đã được sử dụng triệt để. Chính vì một số phát minh của hầm ngục mà nó đã từng dẫn đến Ngày Thanh Trừng đối với thế giới này."

"..."

[Vậy các Mạo hiểm giả thời nay "ăn bám" sống qua ngày à, Raphel... ]

"Không, họ vẫn đi tiêu diệt các quái vật."

"Tuy hầm ngục đã bị khai phá hết, nhưng từ khi các chủng loài bị đột biến lang thang khắp nơi, vai trò của Mạo hiểm giả ngày càng được coi trọng..."

Chưa kịp nói hết câu, cô đứng bất động, ngước mắt đến ngã ba phía trước. Ở đó không có dấu hiệu nguy hiểm, nhưng cô vẫn cảnh giác nhìn chằm chằm về phía ánh nắng ấm áp đó. Cùng lúc, ánh mắt hắn cũng mở to ngạc nhiên trước sự xuất hiện của một cô gái tóc bạch kim pha chút sắc sapphire. Cô đeo một chiếc mặt nạ vỡ vụn, để lộ ánh mắt tuyệt đẹp. Có thể thấy cô vừa trải qua nhiều cuộc chiến hỗn loạn với khắp người đầy vết thương.

Cô từng bước nhẹ nhàng rẽ trái, bước về phía hắn, thầm lặng mà nhẹ nhàng. Các mảnh vụn rơi lả tả khiến cô lộ ra làn da trắng nõn, mềm mịn của một thiếu nữ.

Trông thấy người đối diện mình là một vệt nhiễu sóng, nhưng nhìn cơ thể đang mặc bộ áo Goblin khiến chân tay cô bủn rủn, hơi thở trở nên ngột ngạt, dường như không thốt nên lời.

Cô tiến gần về phía hắn, mang theo chiếc túi được bọc vô cùng kỹ lưỡng và trao cho hắn bằng cả hai tay. Akira ngơ ngác cầm lấy chiếc túi, nhìn khắp người cô bằng cặp mắt nghi ngờ. Hắn chỉ thấy một màu đỏ thấm đẫm mái tóc và chiếc áo choàng. Khắp cơ thể cô chằng chịt vết rách và sự mệt mỏi hiện rõ trong mắt cô.

Một cảm giác quen thuộc ùa về. Điều này khiến Akira ngay lập tức hỏi:

"Tôi... Đã từng quen cô sao?"

[Phải quen biết mới tự dưng cho mình chiếc túi này chứ, hoặc đây là người của tổ chức.]

Hắn ấn mạnh vào chiếc túi để xem bên trong chứa thứ gì, nhưng dường như nó có một hình dạng khá kỳ quái và sần sùi. Hắn thầm dự đoán chất lượng của món quà nhưng vẫn không tài nào đoán được bên trong chứa thứ gì.

Xung quanh vẫn là sự yên tĩnh thường thấy, chỉ có những giọt chất lỏng ướt đẫm mái tóc cô là còn chảy xuống cổ áo. Nhận thấy không có gì xảy ra, cô gái phía trước không kìm lòng được mà đột ngột rơi nước mắt trong tâm trạng xấu hổ. Từng giọt nước mắt vừa chảy xuống đã bị thực tại nghiền ép đến tan biến, chứng tỏ sự hiện diện của cô cũng đang bị thực tại nghiền ép một cách khủng khiếp.

Cô thấp thỏm lắp bắp một chữ "B" rồi nhìn lên hắn với ánh mắt như muốn cho hắn biết điều gì đó. Cô run rẩy đưa tay lên ngực như để giới thiệu bản thân.

"Em, là Beta."

Cô tháo chiếc mặt nạ cho nó rơi xuống. Ngay khi được tháo ra, chiếc mặt nạ liền sụp đổ rồi biến mất, tất cả chỉ còn lại là một gương mặt xinh đẹp đến hút hồn. Đôi lông mi dài, trắng tinh khẽ lay động trên đôi môi đỏ nhẹ mỉm cười. Gương mặt non nớt tuổi mười tám hiện ra cùng làn da trắng nõn dính đầy máu. Ánh mắt bồ câu lấp lánh, nhưng những vết cắt ở mí mắt, cùng với những vết sẹo hằn khắp ngư���i do sợi xích để lại, cho thấy cô đã từng trải qua cảm giác t·ra t·ấn.

"Cô có thể nói chuyện?"

"Ừm... Em... Ngài có thể gọi Beta là em... Được không...?"

Giọng nói của cô giống như đang cầu xin hắn, nó yếu ớt chứng tỏ cô vẫn bị ảnh hưởng bởi môi trường. Điều hắn thắc mắc lúc này chính là tại sao cô không bị sụp đổ. Vì càng muốn tiến gần thì buộc phải ký sinh lên hiện thực của hắn để tránh khỏi.

Vì tính đặc thù trong sự tồn tại của Akira nên hiện thực mà hắn nắm giữ có khả năng áp chế sức ép của Điểm Kỳ Dị, Vùng Tuyệt Đối. Do đó, để tiến đến đường tiệm cận Điểm Kỳ Dị thì chỉ có cách là tiến vào hiện thực của Akira. Nhưng qua ánh mắt dò xét, hắn thấy cô liên tục chịu đau đớn, chứng tỏ cô không hề xâm nhập vào hiện thực của hắn mà tự gắng sức tiến được đến nơi đây.

"Được. Nhưng tôi muốn hỏi em là làm thế nào mà em đến được đây?"

Cô vẫn giữ nụ cười trên môi mặc dù khuôn mặt cô đã thấm đẫm máu. Các vết rách cũng hiện rõ trên người Beta lúc này khiến cô trông tàn tạ, kiệt quệ.

"Vâng, là quỹ đạo ạ. Beta nằm trong quỹ đạo lần này... Thật sự xin lỗi ngài vì đã gặp ngài ở đây... Mọi quỹ đạo đã cực kỳ... rối loạn, vậy nên chúng em... đã thúc đẩy quá trình..."

[Mình có cảm giác cô bé rất tôn kính mình...]

Đôi mắt xanh tuyền, u tối khi hòa cùng những giọt nước mắt của cô lại rực rỡ hơn dưới ánh mắt hắn. Gương mặt ấy làm hắn cứ ngỡ như đây là một thiên thần sa ngã mang vẻ u tối lẫn ánh sáng mà hắn từng thấy trên Anime. Từng vệt thâm ở mắt khiến cô sở hữu một gương mặt tuyệt đẹp của thiên thần sa ngã.

"Em xin lỗi... Em không muốn ngài thấy tình trạng hiện giờ của mình... Em muốn để ngài thấy một đôi mắt làm ngài hài lòng nhất."

[Cô ấy... Gọi mình là ngài sao...?]

Cô dụi đi nước mắt, đưa hai tay lên phía trước và cúi đầu xuống để tránh chạm ánh mắt của hắn. Cô âm thầm hạnh phúc vì lâu lắm rồi cô chưa làm hành động này với hắn, đồng thời mong đợi lần này Akira sẽ ôm cô thay vì sự lạnh nhạt, thờ ơ.

[Khoan... Cô bé muốn ôm mình sao?]

[Cái tư thế đó nhìn quen lắm!]

"Tôi nói cô rất đẹp, không sao chứ?"

Hắn bỗng thốt lên không tự chủ được, khiến cô ngơ ngác đến ngây người. Tại thời khắc đó, nước mắt cô tiếp tục giàn dụa. Cô nín chặt môi để kìm nén cảm xúc đang trào dâng này lại.

Nhìn Beta có nét tương đồng với Raphel nhưng trưởng thành hơn làm hắn nhớ đến cô. Akira liền bất giác quay đầu tìm kiếm bóng dáng ấy nhưng cô đã kịp lẩn đi một góc nào đó.

"Raphel không thể gặp người này khi không được cho phép. Shiro không nên nhắc hay nghĩ đến Raphel trong khi cô ấy còn ở đây."

[Hừm...]

[Vậy à...]

[Cô bé có vẻ khá cảnh giác với Beta... Đây là sự thận trọng sao? Người cùng tổ chức mà cũng thận trọng lẫn nhau à? Không ổn, chiều hướng này khiến mình dễ liên tưởng đến nội bộ của tổ chức đang chia làm hai phe.]

"Với mọi sự từ chối, Raphel sẽ dẫn Shiro đi thật nhanh. Ngay khi Shiro có chiếc mặt nạ cô ấy vừa đưa, hãy đeo nó lên và sử dụng nó nhé, Shiro."

Hắn tháo chiếc túi, lấy ra chiếc mặt nạ vô diện chằng chịt vết nhăn. Nó không có mặt mũi hay bất kỳ bộ phận n��o trên mặt. Akira liền nghe theo sự mách bảo của Raphel, đeo lên trước sự ngạc nhiên của cô gái trước mắt.

Mặt nạ dần biến thành một nụ cười rộng ngoác đến mang tai, cùng với hốc mắt mở kéo dài xuống miệng để kết nối hai bộ phận lại với nhau. Mỗi bên mắt lộ ra sáu đến bảy con ngươi liên tục đảo xung quanh. Ngay khi hắn đeo nó, bỗng Akira nhận thấy một nguồn áp lực nặng nề ập đến khiến hắn buồn nôn, nôn oẹ vào bên trong chiếc mặt nạ, đi kèm với sự sợ hãi trong sâu thẳm nội tâm.

Hắn quằn quại, cào cấu xuống nền đất. Hắn lập tức cố kéo chiếc mặt nạ xuống nhưng dường như nó có sự sống. Các dạng biến đổi thực tại làm Akira nắm lấy mặt nạ như thể đang nắm chính da mặt mình, hoàn toàn không có cách nào gỡ xuống.

"T-Tại sao...! Tại sao quyền năng lại từ chối ngài ấy?!"

Cô và Raphel đều tỏ vẻ ngạc nhiên, ngay lập tức tiến đến gần kéo mặt nạ khỏi hắn. Nhưng nó đã kịp chuyển nhận thức của Akira đi đến đâu đó, làm chiếc mặt nạ cũng trở thành một vệt nhiễu sóng hệt như hắn.

(Đây... Không thể nào!)

Ngay lúc này hắn đang cực kỳ sợ hãi, bất lực và tuyệt vọng. Mọi cảm xúc tệ hại khiến cơ thể hắn run rẩy và gào thét không ngừng. Từng tiếng khóc của Beta khiến hắn nghe được mà bình phục một chút. Hắn hít thở liên tục và nhìn xung quanh nhưng không nhận ra sự hiện diện của bất kỳ sinh vật sống nào.

Đây vẫn là môi trường cũ, nhưng hiện tại chỉ có Akira đang đứng một mình trên các tán lá được từng sợi dây leo đan vào nhau tạo thành nhiều lối đi, từ cây đại thụ này cho đến các cây đại thụ khác.

[Dường như việc mặt nạ không chấp nhận đã vô tình đưa mình đến một khu rừng nào đó hoặc một không gian nào đó... Trước khi bị dịch chuyển, mình đã kịp nghe Beta nói điều đó... Liệu có nên tin tưởng vào người mà Raphel cảnh giác? Thậm chí mình mới chỉ gặp cô bé có ba phút.]

*Mày đang bị bọn nhóc lợi dụng đấy, Akira.*

*Phải, mày vốn đang bị lợi dụng mà.*

"Hả? Ai đấy?"

*Tao chính là nội tâm của mày.*

*Tao chính là nghi vấn của mày.*

Lòng ngực hắn chợt đau nhói trước loạt cảm xúc kinh khủng truyền vào tâm trí hắn. Hắn biết đây chính là mã nhận thức từng được Raphel đề cập đến, nó luôn tạo ra nhiều suy nghĩ điên loạn cho chủ thể.

*Đây chính là cảm xúc và suy nghĩ thật của mày khi không bị tinh linh cấp cao kiểm soát cảm xúc. Đúng! Là Tinh linh Salamon đã kiểm soát cảm xúc của mày, và cô bé Raphel đã gia tăng mức độ ảnh hưởng lên mày đấy.*

"Phụt! Vậy ra đây là cảm giác khi đối diện với các nhân cách tha hóa sao. Chẳng hiểu cái trò lừa đảo này lại dễ dàng ảnh hưởng đến cảm xúc của mình được cơ chứ."

"Nếu là bản thân mình, thì mày chẳng qua chỉ là phỏng đoán rồi đưa ra quan điểm "cá nhân" mà thôi. Vì chính mình còn không biết thì huống chi mày."

*Vì mày đang ở đây nên mày không thể thấy những gì diễn ra bên ngoài. Vì mày đang bị kiểm soát nên chỉ nhìn được một phần chứ không thể thấy được góc nhìn toàn cảnh.*

"Gì cơ?"

*Phải, mày không thể đọc được suy nghĩ, không thể dùng được Ma pháp, không thể biết đối phương có thật sự yêu quý mày hay chỉ nhắm đến quyền năng mày đang sở hữu.*

Ngay lúc này, một khung cảnh nhìn từ trên cao xuống xuất hiện trên bầu trời. Ở đó có các dòng suy nghĩ như "c·hết đi" hay "đáng đời lắm" cứ lảng vảng xung quanh hắn.

"Hừm... Thì? Tao cũng có cảm giác gì đâu."

*Phải, vì mày đang ở đây.*

*Đúng, vì mày đang ở đây nên không bị ảnh hưởng. Nhưng nhìn mày ở ngoài kia xem, đang run rẩy và gào thét mà bọn chúng vẫn đứng im nhìn mày vùng vẫy đầy sợ hãi.*

Akira hơi híp mắt lại nhìn thật rõ, nhìn thấy hắn đang ngồi khuỵa gối ôm đầu la hét. Đứng xung quanh là hai người đang ngước mắt xuống nhìn dáng vẻ kinh tởm của hắn mà tỏ ra khinh bỉ.

[Đây chắc là không có thật, có khi đã bị chỉnh sửa, vì Raphel mà mình biết sẽ không làm cái... này...]

Hắn bắt đầu sinh nghi. Hắn càng nhìn, càng đọc những suy nghĩ liên tục hiện lên trên bầu trời. Suy nghĩ thật của Raphel, khi liên kết các sự kiện trước đó, khiến cô liên tục nguyền rủa hắn c·hết đi. Rồi khi đọc được suy nghĩ của Beta và liên kết các dữ kiện, hắn nghĩ cô là chị gái của Raphel được tổ chức phái đến để cho hắn một bài học.

"Cái này là giả... Đúng không? Hả? Này... Là giả, là giả đúng không?"

Hắn nheo mắt tỏ rõ sự nghi hoặc.

*Đây chính là suy nghĩ thật sự của bọn chúng. Người mày vốn tin tưởng thật chất luôn nhắm đến cái quyền năng từ mày.*

*Bọn chúng tôn trọng mày vì quyền năng mày đang sở hữu. Bọn chúng sợ mày vì mày là sự tồn tại độc nhất.*

*Thử nghĩ xem, bọn chúng nhìn được quỹ đạo còn mày thì không. Bọn chúng biết trước tương lai để sắp xếp bản thân sẽ c·hết, nhưng kiểu gì cũng được mày hồi sinh nên chúng mới cố hết sức đánh lừa mày, chấp nhận cả việc hy sinh tính mạng. Nghĩ đi, nếu mày tiến về tổ chức đó thì mày sẽ có kết quả như thế nào?*

Akira chần chừ hơi lo ngại. Hắn hít một hơi rồi mở miệng.

"Là..."

"Là trở thành... một vị lãnh đạo?"

*HAHAHAHAHAHA!!!*

*HAHAHAHAHAHAHAHAHAAA!!!*

Ngay khi lời nói được cất lên, bầu trời như rung chuyển bởi tiếng cười khinh thường, như thể vừa nghe được điều ngu ngốc nhất thốt ra.

*Mày lại thế nữa rồi, Akira.*

*Mày không thấy đây chính là ý đồ thật sự của bọn chúng đó sao? Cho mày những suy nghĩ mơ mộng, đẩy mày lên tột đỉnh rồi khi mày hết giá trị thì chỉ có toi! Mày nên nhớ mọi thứ luôn đi đôi với lợi ích và mày chỉ nên tin tưởng vào bản thân mày, tin vào tao!*

*Mày nhìn bọn chúng có ngồi xuống an ủi mày không?! Tất nhiên là không có rồi HAHAHAHAHAAAA!!!*

"Tôi..."

"Tỉnh táo lại đi, Shiro."

"Hửh?"

"Đây chính là nhận thức của mặt nạ khi nó chưa nhận chủ. Nó sẽ phát tán những suy nghĩ tiêu cực và ảnh hưởng đến nhận thức của Shiro lúc này. Tỉnh táo lại đi!"

Hắn mở bừng con mắt. Chiếc mặt nạ cũng dễ dàng rơi xuống, phát ra tiếng lộp cộp dưới mặt đá.

Beta lúc này vẫn khóc như một đứa trẻ khi thấy hắn như thế. Mặc dù cô vẫn phải chịu ảnh hưởng từ thực tại, từ Điểm Kỳ Dị nghiền ép, nhưng cô vẫn khóc nức nở. Cô tiến lại gần, đưa bàn tay ra tháo chiếc mặt nạ khiến hắn hít thở liên tục, như thể có ai đó đã b·óp c·ổ hắn suốt từ nãy đến giờ.

Hắn lập tức run rẩy, ôm c·hặt đ·ầu bởi còn tàn dư ảnh hưởng của mặt nạ. Sau đó hắn nhìn lên Beta với ánh mắt dữ tợn, nghiến răng ken két khi thấy cô. Cô từ từ lùi lại, dường như biết trước mình sẽ bị như thế nhưng cô vẫn muốn thử một lần để xác nhận suy nghĩ của mình.

Cô vẫn không lấy lại chiếc mặt nạ và mỉm cười, một nụ cười xinh đẹp có phần đau xót khiến hắn nguôi đi cơn giận dữ và nỗi sợ hãi. Hắn cảm thấy có chút tội lỗi vì đã làm tổn thương cô gái đó, hắn dường như nảy sinh cảm giác ân hận khi đặt tay lên trái tim.

"Tôi xin lỗi, tàn dư của mã nhận thức quá mạnh mẽ."

Cô lập tức lắc đầu tỏ vẻ ăn năn.

"Em mới là người xin lỗi vì không nói cho ngài biết trước. Hãy cố gắng sống sót nhé, em sẽ luôn bên cạnh ngài."

Cô vẫn mỉm cười rời đi. Nghĩ đến việc Beta vẫn chưa có một cái ôm nào từ hắn làm tâm trạng Akira thấy tội lỗi.

"Cô ấy là ai, Raphel? Vừa rồi trông em có vẻ cảnh giác."

Chẳng còn giữ chút lễ phép nào, hắn dường như đã ra lệnh cho cô trả lời câu hỏi.

[Chỉ là?]

Không thấy cô trả lời, hắn liền thở dài, gục đầu xuống nhìn vệt máu. Đây là số máu Beta đã đổ. Nhìn như một mớ thịt bị băm nát cùng với xương v���n dính vào trong.

Có vẻ như trong lớp áo choàng vừa rồi của cô chính là một cơ thể bị bầm dập, cố lết đến để gặp hắn.

"Haizzz... Đúng như tôi nghĩ."

Tâm trạng hắn trầm xuống, nhìn từng mảnh máu thịt vừa mất đi liên kết với Beta khiến chúng biến mất ngay lập tức. Đây chính là áp lực nghiền ép từ thực tại xung quanh, một áp lực mạnh mẽ đến nỗi làm tan biến sự tồn tại của vật thể khỏi không thời gian.

Ánh mắt của cô cứ tiếp tục dõi theo hướng mà Beta vừa rời đi. Nhận thấy có điều gì đó trong mắt cô khiến Akira phải lên tiếng thắc mắc:

"Em có cảm xúc đặc biệt với cô gái ấy à?"

Cô không quay sang hắn mà chỉ nhìn về con đường Beta vừa lựa chọn.

"Chỉ là... Cô ấy là một quỹ đạo cực kỳ quan trọng cũng như là người luôn đặt niềm tin vào Shiro, bất kể mọi thứ có vượt ngoài mọi tiêu chuẩn của cô hay không."

Cô dường như cũng đang lúng túng khi thắc mắc liệu có nên nói cho hắn biết hay vẫn nên giữ im lặng. Nghe thấy thế, hắn có hơi nghĩ về con người mình trước kia, phải quản lý nhân viên tài giỏi đến mức nào mới có những thành viên tin tưởng như vậy. Hắn cũng tự đặt câu hỏi cho nguyên nhân vì sao chỉ có ký ức khi còn ở Trái Đất là được giữ nguyên sau mười lăm tuổi, còn việc Raphel tỏ rõ sự cảnh giác khiến hắn thắc mắc về biểu hiện kỳ quái của cô.

[Mình đã cảm thấy không ổn từ lúc được đưa đến thế giới này. Cảm giác áp lực vô hình luôn ghì chặt mình, cái cảm giác của sự nguy hiểm... Và cả bản năng sinh tồn thôi thúc phải sống, phải hoàn thành mục tiêu sống. Tất cả như được tạo nên để thử thách mình vậy... Thế giới này... Không đẹp như mình tưởng tượng. Mặc dù mình chỉ mới tìm hiểu sơ sài về vũ trụ isekai, nhưng chỉ chút ít đó đã khiến tâm lý mình lung lay rồi.]

Mọi bản quyền của tác phẩm này đều thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện kỳ diệu được lan tỏa.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free