Khủng Bố Giáng Lâm - Viêm Hoàng Tận Thế - Chương 28: Hỗn Loạn Dục Vọng
Đem quyển sổ cất kỹ, nàng liền rời khỏi phòng, đi thẳng đến phòng ngủ của lão ca.
Cộc cộc !
" Lão ca, ngủ chưa đấy "
Nàng đứng ngoài cửa vừa gõ vừa hét lớn.
Cộc cộc !
" Còn chưa được tám giờ mà ngủ gì cơ chứ "
Cộc cộc cộc !!!
Tống Thanh nằm trên giường chơi điện thoại mà trán đã nổi gân xanh.
Cộc cộc !!!
" Gõ gì lắm thế, cửa không có khóa đâu mở vào luôn đi "
" Hừ hừ, không nói sớm. Làm ta gõ đến đỏ hết cả tay "
Thiếu nữ khó chịu hầm hừ kéo cửa ra, nhưng không hề đi vào.
Nàng ta đem đầu mình kẹp vào khe cửa, còn thân thể thì ở bên ngoài.
Tống Thanh thấy một chiếc đầu đáng yêu ló ra từ khe cửa thì khó hiểu hỏi.
" Làm trò gì vậy ? Sao không vào luôn đi "
" Không không không ~~"
" Phòng lão ca hôi lắm, ngươi ở dơ quá đi mất không chịu vệ sinh gì cả "
Thiếu nữ biểu cảm trông rất ghét bỏ, còn giả bộ bịt mũi nữa chứ, cứ như có gì đó hôi hám lắm ấy.
"..."
" Ngươi..."
Tống Thanh thần sắc tối đen, há miệng liền muốn mắng to.
Nhưng lại nhớ đến mình có việc cần cầu nàng giúp đỡ thế là lời còn chưa ra khỏi miệng đã bị đứt giữa chừng.
" Ta đúng là không dọn phòng thật, nhưng gia đình chúng ta có hầu nữ mà "
" Bình thường bọn họ đều dọn dẹp rất kỹ càng, ngươi ngửi kiểu quái gì mà lại thấy mùi hôi vậy "
Hắn giải thích rất hợp lí nhưng thiếu nữ lại khinh thường, nói một cách tràn đầy ẩn ý.
" Xì, chỉ cần ai đó nằm ở đây là căn phòng đã đủ để bốc mùi rồi "
"..."
Khuôn mặt Tống Thanh điên cuồng co giật, trong đầu đã não bổ đem tên muội muội đáng ghét này đánh cho một trận.
" Hì hì "
Thiếu nữ rất vui vẻ khi thấy hắn cứng họng, nhếch miệng cười chợt.
" Được rồi nha. Trưa mai ngươi chuẩn bị kỹ càng vào, nhớ làm sao cho đẹp trai một tí rồi hãy đến trường của ta nhé "
" Ngay giờ ăn trưa là tốt nhất, ta sẽ giới thiệu vài vị khuê mật của ta cho ngươi làm quen"
" Đừng có quên đấy "
" Ta đi trước đây, ngủ đi "
Ầm !
Thiếu nữ nói xong lập tức kéo sập cánh cửa, để lại Tống Thanh với khuôn mặt ngơ ngác.
" Gì vậy ? Không thể hiểu nổi "
Ngồi vài phút cũng đã tiêu hóa xong lời nói của nàng, Tống Thanh xoa xoa cầm khóe miệng nhếch lên.
" Trưa mai sao...tốt thôi "
...
Mặt trời đã triệt để biến mắt, màn đêm bao trùm thành thị.
Bầu trời chỉ còn lại một vầng trăng nho nhỏ treo trên đó, phát ra sáng yếu ớt.
Mười hai giờ đêm, tại Ngục Giam trọng phạm số sáu.
Nơi đây là phòng làm việc của sở trưởng Lý Mộ.
Trong phòng được trang trí tràn đầy khí phái, như mấy chục khẩu súng với đầy đủ kiểu dáng được treo trên tường.
Ngoài ra thì ở đây còn có đầy đủ tiện nghi...
Từ máy điều hòa, bình ấm lạnh, ti vi, máy vi tính, bàn làm việc, phòng nghỉ ngơi...nên có sẽ có, không nên có cũng có.
Cạch ! Cửa phòng được mở ra.
Hàn Thanh Tuyền từ bên ngoài chậm rãi đi vào, nàng cố gắng hết sức để không tạo ra một chút tiếng động nào, cứ như trong phòng có hồng thủy mãnh thú.
Vừa bước vào nàng liền thấy một tên thiếu niên nằm dài ra trên bàn làm việc.
Hai mắt trợn to không một chút thần thái, giống như một cái xác không hồn.
Hàn Thanh Tuyền chậm rãi bước đến cạnh bàn, ánh mắt nồng đậm hiếu kỳ không nhịn được mà đánh giá tới lui trên người thiếu niên.
" Ngươi rốt cuộc là ai ? Lại là dạng gì tồn tại ?"
Nàng lẩm bẩm rất nhỏ nhẹ, người thường khó mà nghe được.
Ánh mắt lại chuyển đến khuôn mặt thiếu niên.
" Cứ như một trời một vực vậy "
Nàng còn nhớ cách đây không lâu đã từng gặp qua thiếu niên một lần.
Lần đó hắn b·ị t·hương không nhẹ, gãy mất một cách tay.
Nghe đâu là bị tù nhân trong ngục ức h·iếp, tất nhiên là thiếu niên cũng không phải kẻ dễ trêu, kẻ ức h·iếp đó bị đưa đến bệnh viện với chiếc muỗng sắc cắm sâu trong hốc mắt.
" Lúc trước cũng là một kẻ hung ác, nhưng bây giờ lại đáng sợ hơn bao giờ hết "
Nàng cảm thụ được sức mạnh khó mà diễn tả ẩn chứa trong người, lại nhìn về phía thiếu niên mà cảm khái.
Ực !
Nàng đột nhiên nuốt vào một ngụm nước bọt sau đó giơ bàn tay lên, xem ra bệnh cũ lại tái phát rồi.
Hàn Thanh Tuyền vẫn luôn như vậy, lá gan cực kỳ lớn. Đối với những thứ vượt ngoài tầm hiểu biết thì cứ muốn thử chạm vào, thử tìm hiểu dù cho biết làm thế rất nguy hiểm.
Ngón tay trắng nõn đã chạm vào một bên má thiếu niên.
Mềm mềm, lạnh lạnh.
Cảm giác đồng đều, không có gì quá kỳ lạ.
Thấy đụng vào cũng không có chuyện gì xảy ra, thế là lá gan của nàng càng lớn hơn nữa.
Bàn tay mở rộng ra, tiến thêm một tí thế là bàn tay đã bao trùm vào một bên má thiếu niên.
Hàn Thanh Tuyền không khác gì biến thái, nàng lấy tay xoa nhẹ gò má đó. Cảm xúc của nàng dần dần đi mất bình tĩnh, trở nên vô cùng hưng phấn.
" !!! "
Đồng tử trong ánh mắt thiếu niên động đậy một cách đột ngột.
Đồng tử xoay chuyển vài vòng, cuối cùng ngừng lại trên người Hàn Thanh Tuyền.
Thình thịch, thình thịch.
Tim nàng đập vô cùng nhanh, cứ như muốn phá ngực chui ra ngoài.
Cảm xúc chuyển biến từ hưng phấn sang kinh sợ, cơ thể theo bản năng liền đem bàn tay rút về, giấu ở sau lưng.
" Thấy thế nào ? "
Thiếu niên mở miệng nói với giọng điệu không chút cảm xúc.
Hàn Thanh Tuyền vẫn chưa tỉnh lại từ trong kinh hãi, thế là buột miệng nói ra ý nghĩ trong đầu.
" Mềm mềm, lạnh lạnh "
"..."
"..."
Thiếu niên không nói một lời, cứ thế nhìn chằm chằm nàng.
Hô hô.
Hàn Thanh Tuyền hơi thở dồn dập, hai chân run rẩy nhè nhẹ.
Cảm xúc của nàng chập trùng bay bổng vô cùng hỗn loạn, còn về sợ hãi hay phấn khích ?
Ai mà biết được !
" Ngươi đúng là không bình thường, một kẻ kì lạ " Thiếu niên cuối cùng đưa ra một lời đánh giá.
" Vậy ngươi đến tìm ta có chuyện gì sao ?"
" Sẽ không chỉ vì sờ mặt ta chứ ? "
Hắn vươn vai, lưng dựa thẳng vào ghế, giọng nói bình thản.
"..."
Hàn Thanh Tuyền trầm mặc vài giây cho đến khi hơi thở trở lại như bình thường, tim dần dần đập chậm lại.
Thiếu niên không có thúc dục, ánh mắt hắn phiêu hốt đảo qua đảo lại.
" Bọn chúng đã dọn sạch t·hi t·hể trước ngục giam "
" Tất cả t·hi t·hể đ·ược sắp xếp thành một núi lớn bên trong nhà kho "
" Ta muốn hỏi xem nên xử lí đống t·hi t·hể đó ra sao, nếu cứ để đó thì khi t·hi t·hể phân hủy mùi vị sẽ rất khó chịu "
Hàn Thanh Tuyền giống như đã quên đi chuyện mình làm lúc nãy. Nàng nói rất nhẹ nhàng nhanh gọn, câu từ rõ ràng.
Nàng không có cảm xúc bối rối, chỉ là sự hiếu kỳ không được che giấu mà hiện rõ ra trên mặt.
" Ồ "
Thiếu niên nhẹ gật đầu, ánh mắt nhìn về trần nhà.
" Xem ra chỉ có thể làm vậy thôi "
" Tận hai nơi cơ mà...thật là phiền "
"..."
Hàn Thanh Tuyền đã cố gắng hết sức giương lỗ tai lên nghe, nhưng hắn lẩm bẩm quá nhỏ nên nàng chỉ nghe được mội vài từ mà thôi.
" Ta nên kêu gọi kẻ nào đây, những tín đồ thích hợp để truyền giáo sao..."
" Vật phẩm hơi ít, muốn kêu gọi kẻ mạnh thì không dễ dàng tí nào "
" Xem ra chỉ có thể..."
Thiếu niên ngồi đó lẩm bẩm rất nhiều thứ mà Hàn Thanh Tuyền nghe không hiểu gì hết.
" Đúng rồi ! Chính là nó, hỗn loạn cùng dục vọng...bọn chúng cũng không tồi "
Lần này hắn không tiếp tục lẩm bẩm trong miệng nữa mà nói thẳng ra ngoài.
" Hơi yếu một tí, nhưng cũng không quan trọng "
Khuôn mặt hiện lên một tí cảm xúc, hắn nhìn về phía Hàn Thanh Tuyền.
" Đi thôi, đến chỗ để những tế phẩm đó đi "
Nói xong hắn liền đứng dậy đi thẳng ra ngoài, để lại Hàn Thanh Tuyền với đầu óc mơ hồ đứng ở đó.
"..."
" ?!? "
Dù không hiểu gì cả nhưng khi thấy hắn đã rời khỏi phòng thì Hàn Thanh Tuyền ngay lập tức đuổi theo.