Khủng Bố Giáng Lâm - Viêm Hoàng Tận Thế - Chương 29: Trường Trung Học Đại Giang
Cộc cộc !!!
" Tiểu thư, mau dậy đi cẩn thận trễ học đấy "
" Biết rồi ~ năm phút nữa thôi "
" Ngươi xuống dưới trước đi "
Xào xoạt !
Một vị thiếu nữ đáng yêu đang nằm trên giường lăn qua lăn lại.bCũng vì vậy mà làm cho chiếc áo ngủ mỏng dính trên người sứt nút trượt xuống, lộ ra một mảnh da thịt trắng như tuyết .
Oa !
Thật muốn ngủ tiếp...
Cơn buồn ngủ dồn dập đánh vào ý chí của nàng, và kết quả cuối cùng là nó đã chiến thắng.
Ò ò
"..."
" E ? Vừa ngủ nữa rồi à "
" Mà mấy giờ rồi nhỉ ?"
Nàng lầu bầu trong miệng, đem đầu chui ra khỏi chăn.
Giương hai con mắt ướt đẫm mơ hồ nhìn về phía đồng hồ treo cạnh giường.
Bảy giờ bốn mươi phút à ?
Còn sớm chán.
Ngủ tiếp vậy.
"..."
Bảy giờ ?
" !!! "
" Trễ mất rồi "
Nàng giật bắn người, hất tung chiếc chăn đang bao phủ cơ thể.
Nàng ta không quan tâm đến trên người hiện tại không mặc áo mà chạy thẳng vào nhà vệ sinh.
Bịch bịch bịch !
Cộc cộc !
Ào ào !
Không ai biết ở trong đó đang xảy ra chuyện gì mà phát ra vô số tiếng động.
Đợi đến lúc nhà vệ sinh được mở ra thì bề ngoài của thiếu nữ đã thay đổi hoàn toàn.
Trên người là một bộ đồng phục cao trung xinh xắn, tóc cũng được sửa sang thành kiểu đuôi ngựa.
Tinh thần phấn chấn hơn rất nhiều, không còn dáng vẻ ủ rũ mệt mỏi như lúc nãy.
Ánh mắt nàng lại một lần nữa nhìn về phía đồng hồ, khi nhìn rõ rồi thì đột nhiên lại rất vui mừng, khóe miệng không nhịn được mà nở nụ cười tươi như hoa.
" Bảy giờ năm mươi phút "
" Chuẩn bị xong trong vòng mười phút ? Hì hì thành công phá kỷ lục "
Ặc, mà khoan đã.
Vinh quang gì đâu nhỉ ?
Ngủ như heo, không biết kiểm soát mới phải liều mạng như vậy thì mừng rỡ cái gì ?
Cảm giác thật ngu ngốc !
"..."
Nghĩ đến đây nụ cười ngay tức khắc tan biến, miệng xẹp xuống.
Tâm tình đột nhiên lại tiu nghỉu, nàng xụ mặt bắt lấy chiếc ba lô to bực sau đó nhanh chóng bước xuống lầu.
Không vui thì không vui nhưng vẫn phải đi nhanh một tí, trễ học sẽ xảy ra chuyện đấy.
Lúc đầu nàng định trực tiếp đến trường luôn cơ, chỉ là...
" Hơi khát " Nàng đột ngột thấy cổ họng khô nóng, thế là chuyển hướng đi thẳng vào bếp.
" A ? Lão muội à "
" Ăn sáng luôn không ? "
Tống Thanh còn đang ngồi ăn sáng thì thấy nàng bước vào.
" Ăn gì nữa, ta sắp trễ mất rồi này "
" Ồ ra thế, chuyện thường ngày ấy mà " Tống Thanh không có một tí cảm xúc nào, biểu thị bản thân đã quá quen thuộc với trường hợp này.
Thiếu nữ mặc kệ hắn, đi thẳng đến tủ lạnh lấy ra một ly nước lọc.
Ực ực !!!
Trong lúc nàng còn đang uống thì mẫu thân nàng Lâm Hi từ trong bước ra.
" Không ăn sáng sao ?"
" Mẫu thân...nhoàm ực, mời ngài nhìn thời gian " Tống Thanh trong mồm đang có một đống đồ ăn mà vẫn cố há miệng nhắc nhở.
Lâm Hi nghe theo nhìn về phía đồng hồ thì ngày lập tức hiểu chuyện gì đã xảy ra, nàng cũng đã quá quen thuộc rồi.
Thiếu nữ uống nước xong, thấy Tống Thanh đang ngồi ăn sáng rất nhàn nhã thì vô cùng khó chịu.
" Lão ca sướng thật đấy, hôm nay không cần phải đi học luôn cơ " Nàng nói với giọng điệu tràn đầy nham hiểm.
" Có, có gì đâu mà sướng "
" Ngươi đừng có nói bậy, đột nhiên lại được thông báo nghỉ thì ta còn có thể làm sao "
Tống Thanh đã cố gắng giải thích nhưng vẫn thu hút đến sự chú ý của một người.
Lâm Hi cau mày, trong lòng cứ thấy có gì đó không đúng.
" Đúng rồi giờ ta mới nhớ, sao lại đột nhiên nghỉ vậy ?"
Câu hỏi của nàng làm cho Tống Thanh túa ra một đống mồ hôi hột, quả tim điên cuồng nhảy nhót.
" Ta làm sao biết..."
" Mà ngài xem cái này trước đã "
Tống Thanh đột nhiên giơ lên màn hình điện thoại.
" Đây là tin nhắn mà lão sư nhắn cho ta, ngài nhìn thử xem, không có vấn đề gì cả "
" Ừm, đúng là của giáo viên trường ngươi đang học "
Tống Thanh thở ra một hơi.
Dọa c·hết lão tử.
Đáng c·hết oắt con, may mà ta có chuấn bị từ trước. Không thì phen này c·hết chắc rồi.
May mà lão sư nể mặt làm giả bằng chứng.
Cảm tạ lão sư, sau này ta tuyệt sẽ không chặn đường đánh ngươi nữa.
" Hề hề "
Thiếu nữ cười tươi như hoa, thần sắc tinh quái nghịch ngợm, giống như đã hiểu được chiêu trò của hắn.
Tống Thanh điên cuồng nháy mắt ra hiệu, bảo nàng đừng có làm trò quỷ nữa.
" Lão ca, đừng nháy mắt nữa nha "
Thiếu nữ le lưỡi vô cùng đáng yêu, nhưng cũng không kiếm chuyện nữa, nàng cũng sợ lão ca bị bại lộ làm hỏng mất chuyện tốt.
" Mẫu thân, lão ca ta đi đây "
" Đúng rồi, phụ thân ngươi bảo gần đây không quá an toàn, thế nên ta đã cử ra hai người đi theo bao vệ ngươi "
Nàng còn chưa kịp đi đã bị Lâm Hi bắt lại, dặn dò vài chuyện.
" Ta hiểu rồi, nhưng hai người không được đi cùng ta vào trong trường, nếu theo vào thì phô trương quá rồi "
" Cũng được, trong trường cũng không có nguy hiểm gì "
" Vậy thì tốt rồi, nếu không còn gì nữa thì ta đi đây "
Nói dứt lời nàng liền chạy như bay ra ngoài.
Bên ngoài đã sớm có một chiếc xe đang đợi.
" Tiểu thư "
" Ừm đi thôi, chạy nhanh hết mức có thể đi, ta sắp trễ mất rồi "
" Đã hiểu "
Động cơ được khởi động, âm thanh như một con dã thú đang gầm gừ.
Vút !
Chiếc xe đột ngột gia tốc hóa thành một cơn gió chạy mất tăm.
" Ừm ?"
Vừa rời khỏi khu biệt thự không bao lâu đã xuất hiện một chiếc xe màu đen bám theo ở phía sau.
Thiếu nữ thông qua kính chiếu hậu cũng đã thấy chiếc xe đó.
Lái xe thấy ánh mắt của nàng thế là lên tiếng giải thích.
" Tiểu thư đừng lo lắng, đó là xe của A Cường cùng Lưu Hạo "
" Ta biết, mẫu thân để hai người bọn họ đi theo bảo vệ ta chứ gì "
" Ngươi lo lái xe đi thôi "
" Vâng "
...
Trường trung học Đại Giang, đây là trường cao trung có danh tiếng lớn nhất thành phố Đại Giang. Cho dù đặt ở toàn bộ khu số sáu cũng có thể xếp vào ba hạng đầu.
Đi chung với ngưỡng cửa cao đến đáng sợ, thì chính là khả năng giáo dục cùng với cơ sở vật chất thiết bị vô cùng cao cấp.
Trường học rất rộng lớn với hơn mười dãy tầng lầu. Ngoài ra còn có một số nơi như hồ cá, sân bóng, phòng thể thao...cùng với khuôn viên cực kỳ rộng lớn được trồng lượng lớn cây xanh hoa màu lá hẹ.
Nơi đây có gần năm ngàn người bao gồm cả học sinh cũng lão sư, ngoài ra còn có hơn một ngàn nhân viên trường học.
" Tiểu thư, đã đến rồi ạ "
" Hay lắm, vẫn còn thừa ra không ít thời gian "
Thiếu nữ tâm tình rất tốt xách theo ba lô đi xuống xe.
Trước khi bước vào trường thì nàng đã liếc thấy chiếc xe màu đen bám theo lúc nãy, thấy nó đã đậu ở cách trường học không xa.
"..."
Nàng nhìn chằm chằm vào chiếc xe mà rơi vào trầm tư, nhưng đột nhiên cảm giác đau đớn truyền tới từ bả vai.
" Ui ui ! "
Không biết từ khi nào mà bả vai nàng bị hai cánh tay nhỏ nhắn bắt lấy, bắt lấy thì thôi đi đã vậy còn bóp mạnh nữa làm thiếu nữ thấy vô cùng tê tái.
Thiếu nữ vùng vẫy muốn thoát khỏi hai bàn tay kia.
" Này Nhạc Nhạc, mau buông tay ra "
Dù không quay đầu lại nhưng nàng vẫn đoán được kẻ ở sau lưng mình là ai.
Trong trường này những người cùng nàng thân thiết đến mức có thể tùy ý đùa giỡn chỉ có hai người mà thôi.
Cả hai đều là khuê mật của nàng, Diệp Tuyết Nghi cùng Lâm Nhạc Nhạc.
Diệp Tuyết Nghi có tính cách lãnh đạm, trầm tính thì tất nhiên sẽ không đùa giỡn thế này.
Vậy thì khả năng cao nhất là Lâm Nhạc Nhạc, với tính tình hiếu động tràn đầy sức sống.
" Hì hì, không ngờ hôm nay ngươi lại đi trễ đến vậy " Một giọng nói mềm nhũn bập bẹ từ sau lưng nàng vang lên.