(Đã dịch) Konoha Kankaze - Chương 826 : Ta có 1 cái lớn mật ý tưởng!
Vù vù ~ Vù vù ~ Vù vù ~
Hè về, thời tiết bên Làng Lá dần trở nên nóng bức, dù có quạt điện cũng chẳng thể xua đi cái oi ả trong không khí.
À mà nói mới nhớ.
Quạt điện xuất hiện trong nhà ta từ lúc nào nhỉ?
Ai là người đã tạo ra quạt điện?
Ngươi có thể làm ra quạt điện, vậy tại sao không làm điều hòa luôn đi?
Kankaze miên man suy nghĩ, giờ phút này hắn hai tay gối đầu nằm trên chiếu tatami, chân trái co lên, chân phải gác lên đầu gối chân trái, khẽ rung rung, còn chiếc quạt điện đối diện cứ thổi vào hạ thân hắn, nhưng chẳng thể xua đi vẻ phóng túng nhàn nhã.
Haizzz ~
Cuộc sống của một Jonin cứ giản dị, tự tại mà buồn tẻ như vậy đấy.
“Kankaze!” Bỗng nhiên một giọng nói lạnh lùng từ bên ngoài vọng vào.
Kankaze giật mình, vội vàng đứng dậy, từ trong lòng móc ra một quyển 《Tộc trưởng tự mình tu dưỡng》, giả vờ đang giữa trăm công nghìn việc nhưng vẫn cố rút ra một chút thời gian rỗi để nhìn ra hành lang dài bên ngoài, cất tiếng: “Là Kemuri tỷ tới ư?”
Đúng vậy, người vừa đến chính là Phó tộc trưởng gia tộc Gekkō, Gekkō Kemuri.
Cứ mỗi tháng một lần, Gekkō Kemuri lại đến đây tìm Kankaze để báo cáo tình hình của gia tộc, ví dụ như lợi nhuận của tửu quán Gekkō và việc phân chia lợi ích, hay tình hình hỗ trợ cô nhi viện, v.v.
“Ngươi trông có vẻ rất bận rộn.” Gekkō Kemuri bước vào phòng, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua Kankaze.
“Chẳng phải vậy sao! Kemuri tỷ à, tỷ không biết đâu, bên Anbu thì không làm nhiệm vụ cũng huấn luyện, khó khăn lắm mới rảnh rỗi được chút lại còn phải học cách quản lý một gia tộc lớn như vậy, haizzz.” Kankaze vừa nói vừa lắc đầu thở dài, “Ta thật sự quá vất vả.”
“Thật ra ta đã đứng ngoài cửa một hồi lâu rồi.” Gekkō Kemuri mỉm cười nói.
Ngươi thế này thì không trung thực chút nào rồi… Kankaze lộ ra một nụ cười xấu hổ nhưng không kém phần lễ phép, vội vàng đánh trống lảng: “Kemuri tỷ tìm ta có chuyện gì?”
Gekkō Kemuri đưa lên một bản danh sách, nói: “Đây là danh sách tộc nhân muốn tham gia kỳ thi tuyển Chunin năm nay.”
Kankaze đón lấy xem vài lượt, trịnh trọng gật đầu: “Ta đã biết!”
Nói xong, hắn lại đưa danh sách trả lại.
“Ngươi nghĩ ta đặc biệt đến đây chỉ để ngươi xem một chút thôi sao?” Gekkō Kemuri giận giọng.
“Ý của Kemuri tỷ là sao?” Kankaze như suy tư nhìn danh sách, nói, “Là muốn ta… ký tên?”
Gekkō Kemuri trừng mắt nhìn hắn một cái, nói: “Ta nói thẳng vậy, mấy năm nay độ khó của kỳ thi tuyển Chunin liên tục tăng cao, phía gia tộc ta có không ít tộc nhân liên tục mấy năm đều không vượt qua được, thân là tộc trưởng gia tộc, ta hy vọng ngươi…”
“Ngươi muốn ta đi cửa sau?”
Sắc mặt Kankaze lập tức biến đổi, chính khí lẫm liệt nói: “Kemuri tỷ, thân là tộc trưởng gia tộc Gekkō, hi sinh vì tộc nhân là nghĩa vụ phải có, nhưng Gekkō Kankaze ta cả đời ghét nhất hai việc, việc thứ nhất chính là…”
“Ta muốn ngươi tiến hành huấn luyện đặc biệt tăng cường cho bọn họ!” Gekkō Kemuri lạnh lùng ngắt lời hắn.
“Gekkō Kankaze ta cả đời thích nhất làm hai việc, việc thứ nhất chính là giúp đỡ tộc nhân, việc này tỷ không cần lo, cứ giao cho ta!” Kankaze nói năng hùng hồn.
Gekkō Kemuri không nói một lời, cứ thế nhìn chằm chằm Kankaze.
Trời nóng như đổ lửa, Kankaze đổ mồ hôi lạnh ròng ròng vì bị nàng nhìn chằm chằm.
Hắn cố giữ vẻ trấn tĩnh, hỏi: “Kemuri tỷ còn chuyện gì nữa không?”
Lời này là ý đuổi khách, tin rằng với vị trí Phó tộc trưởng đã đảm nhiệm nhiều năm, Kemuri tỷ hẳn phải nghe ra được.
“Có.” Gekkō Kemuri nói.
“Có?” Kankaze kinh ngạc: Ý đuổi khách rõ ràng như vậy mà tỷ cũng không hiểu sao? Kemuri tỷ rốt cuộc có từng lăn lộn ngoài xã hội chưa vậy?
“Ngươi tính khi nào thì bắt đầu huấn luyện?” Gekkō Kemuri hỏi.
“Cái này…” Kankaze do dự.
Trời nóng như thế này, nên nằm dài trên chiếu tatami cho quạt điện thổi vào hạ thân, dưới cái nắng gay gắt mà đi giúp người khác huấn luyện thì khổ quá, ngay cả Ảnh Phân Thân cũng không vui đâu.
“Chiều nay? Tốt, ta đi gọi người.” Gekkō Kemuri quay đầu bước đi ngay lập tức.
“Ta…”
Kankaze ngẩn ngơ, ta đâu có nói buổi chiều đâu!
Tỷ ơi, đừng đi vội!
Kankaze đuổi theo ra cửa, nhưng Gekkō Kemuri đã đi mất dạng.
Kankaze cảm thấy rất ủy khuất, hắn cảm giác mình không phải tộc trưởng, Gekkō Kemuri mới đúng là.
Cứ thế này, tộc nhân Gekkō chỉ biết Gekkō Kemuri, chứ chẳng biết Gekkō Kankaze ta!
Không được, ta cần phải lấy lại quyền uy!
Mà việc cấp bách bây giờ chính là… tìm người tập luyện hộ!
Ý nghĩ này vừa nảy ra, một bóng người xanh biếc quen thuộc đột nhiên hiện lên trong đầu hắn.
Kankaze lập tức kết ấn phân ra một Ảnh Phân Thân, bảo hắn đi nhà Gai hỏi thử.
…
Gần giữa trưa, Ảnh Phân Thân giải tán, truyền về thông tin chính xác, Kankaze nhẹ nhõm thở phào.
Có Gai giúp đỡ, hắn liền có thể yên tâm mà thổi quạt điện.
Còn mấy chuyện tranh quyền đoạt lợi, cứ đợi mùa hè nóng bức này qua đi đã.
Hai giờ chiều, hai mươi ba Genin xếp thành hàng chỉnh tề xuất hiện trước cửa biệt thự Gekkō, tuổi tác có lớn có bé, người lớn tuổi hơn Kankaze, người nhỏ tuổi hơn Kankaze…
Thế này nghe có vẻ hơi thừa thãi nhỉ…
Kankaze ho khan một tiếng, nói: “Đi theo ta.”
Nói đoạn, hắn quay người chạy thẳng ra khỏi làng.
Hai mươi ba tộc nhân theo sát phía sau, không ai nói một lời.
Rời khỏi làng, Kankaze một đường bay nhanh, đi đến một khu rừng cây cối tươi tốt.
Nơi đây là địa điểm Gai luyện tập thời trẻ, vô cùng hẻo lánh.
Tiến vào rừng sâu, không đi bao xa Kankaze liền nhìn thấy Gai trốn sau một bụi cây trắc bách diệp cao hai mét, đang lén lút rình xem gì đó.
“Gai tiền bối?” Kankaze phát hiện dị thường, từ xa khẽ gọi.
Gai quay đầu lại làm động tác ra hiệu im lặng.
Kankaze nhướng mày, vội ra hiệu cho các tộc nhân phía sau đứng yên tại chỗ đừng động, sau đó lén lút tiến lên nhìn thử, xuyên qua cành lá rậm rạp, hắn nhìn thấy phía trước cách đó hơn mười mét, đang có một cậu bé khoảng mười tuổi đang điên cuồng vung nắm đấm vào một cọc gỗ, hai tay ẩn hiện những vệt máu tươi!
“Gai tiền bối, đây là ai vậy?” Kankaze khẽ hỏi.
Gai nhíu mày nói: “Ta nhớ ta đã từng thấy cậu bé này ở Học viện Ninja, nhưng không nhớ tên.”
Kankaze cẩn thận đánh giá cậu bé này, phát hiện lông mày cậu ta vừa rậm vừa đen, lông mi vừa dài vừa dày, hai mắt vừa to vừa tròn… Sao lại quen mắt đến thế?
Kankaze nhìn cậu bé, rồi lại nhìn Gai bên cạnh, rồi lại nhìn cậu bé, rồi lại nhìn Gai, hắn phát hiện hai người này quả đúng như đúc ra từ một khuôn mẫu.
Chẳng lẽ…
Kankaze trong lòng giật thót, trong đầu thầm tưởng tượng dời bộ quần áo bó sát màu xanh lá trên người Gai sang cho cậu bé trước mặt, quả nhiên không hề có cảm giác không phù hợp!
“Ngươi đang nhìn gì đấy?” Gai mặt không cảm xúc nhìn Kankaze.
Kankaze thần bí nói: “Gai tiền bối, ta có một ý tưởng táo bạo!”
“Mau thu hồi cái ý tưởng táo bạo của ngươi lại!”
Gai như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng Kankaze, thẹn quá hóa giận, cả người hắn đều áp sát vào mặt Kankaze, giận giọng: “Ta tuyệt đối không có chút nào liên quan huyết thống với hắn!!”
“Ai ở đó?�� Giọng nói của Gai làm kinh động Rock Lee đang luyện tập.
Cậu bé siết chặt nắm đấm, vẻ mặt căng thẳng nhìn về phía bụi cây trắc bách diệp phía sau.
Kankaze nhún vai, dẫn đầu bước ra.
Gai bất đắc dĩ, cũng chỉ đành bước ra khỏi bụi cây.
“Nhóc con, ngươi là ai?” Kankaze biết rõ cố hỏi.
“Ta tên là Rock Lee, ngươi, các ngươi là ninja sao? Đến đây làm, làm gì vậy?” Rock Lee nhìn miếng bảo vệ trán của Kankaze và chiếc hộ ngạch ở bụng của Gai, biểu cảm có chút căng thẳng.
Lúc này Rock Lee vẫn chưa tốt nghiệp, không có chút thiên phú nào về Nhẫn thuật hay Ảo thuật, con đường ninja của cậu ta có thể nói là vô cùng xa vời, lúc này chợt nhìn thấy hai ninja lén lút, trong lòng cậu ta tự nhiên thấy căng thẳng.
“Rock Lee? Cứ gọi ngươi là Rock Lee đi.” Kankaze cười nói, “Mục đích chúng ta đến đây cũng giống ngươi thôi, chính là đặc huấn, thế nào, có muốn gia nhập cùng chúng ta không?”
“Ninja đặc huấn, ta ta có thể ư?” Ánh mắt Rock Lee sáng rực lên, nhưng rồi chợt vụt tắt, “Ta không có thiên phú Nhẫn thuật, cũng không có thiên phú Ảo thuật, thiên phú Thể thuật cũng rất bình thường, càng không có những năng lực đặc biệt bẩm sinh, thầy cô và bạn bè đều nói ta không thể trở thành ninja.”
Nói đoạn Rock Lee cúi gằm mặt xuống.
“Nhóc con, ngẩng đầu lên! Cái suy nghĩ này của ngươi là sai lầm, mặc dù không có năng lực đặc biệt, mặc dù chỉ có Thể thuật, ngươi…” Gai tiến lên một bước, bỗng nhiên bắt đầu bài diễn thuyết đầy nhiệt huyết.
Kankaze vừa thấy cái tư thế này của hắn liền biết chắc chắn phải hơn năm phút mới kết thúc, thế là lặng lẽ chạy ra phía sau gọi các tộc nhân của mình lại gần.
Năm phút sau, dưới bài diễn thuyết đầy nhiệt huyết của Gai, Rock Lee đã rưng rưng nước mắt, ý chí chiến đấu được thắp lại, hai tay run rẩy vì kích động siết chặt nắm đấm, nói: “Ninja đại nhân, xin hãy cho phép ta tham gia khóa huấn luyện đặc biệt của các ngài!”
Gai khoanh tay trước ngực, vui mừng gật đầu: “Nhóc con, ngươi đã suy nghĩ rõ ràng chưa, đây là khóa huấn luyện tàn khốc dành cho Chunin, chỉ cần một chút sơ sẩy là có thể mất mạng!”
Mất mạng?
Khóe môi các tộc nhân phía sau Kankaze giật giật, trong lòng thấp thỏm lo âu.
Gia tộc đã sớm đồn đại rằng Tộc trưởng Kankaze ngoài thực lực mạnh mẽ ra thì những cái khác đều không đáng tin cậy, khóa huấn luyện lần này, xem ra lành ít dữ nhiều rồi.
Rock Lee lại hớn hở không hề sợ hãi: “Ta không sợ! Chỉ cần có thể trở thành một ninja ưu tú! Dù huấn luyện gian khổ đến mấy ta cũng có thể chịu đựng được!!”
Ầm!
Kankaze như thể thấy một làn sóng lớn từ phía sau Lee cuồn cuộn ập tới, bắn tung tóe bọt nước khắp trời.
Kankaze bỗng quay phắt lại nhìn về phía Gai, mơ hồ thấy phía sau hắn một ngọn núi lửa đang ầm ầm phun trào, một cột dung nham nóng bỏng vọt thẳng lên trời.
Ối, bỗng dưng ta cảm thấy mình như người thứ ba vậy.
Kankaze giữ nguyên nụ cười, cố gắng gồng mình, ngắt lời bọn họ: “Gai tiền bối, vậy chúng ta bây giờ bắt đầu huấn luyện nhé?”
“Được, khóa huấn luyện đặc biệt cho kỳ thi tuyển Chunin bắt đầu ngay bây giờ, tất cả mọi người trước tiên hãy chạy 100 vòng quanh đỉnh núi này! Ai không làm được thì nhảy dây 10.000 lần!!” Gai nhiệt huyết gầm lên, dẫn đầu chạy ra ngoài.
100 vòng?
10.000 lần?
Thật vậy ư?
Các Genin của gia tộc Gekkō nhìn nhau, sau đó một tộc nhân thông minh bỗng ‘lạch cạch’ một tiếng, ngã lăn ra xỉu vì say nắng.
“Thứ làm mất mặt, mau đứng dậy cho ta.” Kankaze một cước đá hắn tỉnh dậy, sau đó chỉ vào bóng dáng Rock Lee đã chạy theo Gai, quát: “Chẳng lẽ các ngươi còn không bằng một đứa nhóc con hay sao? Nếu các ngươi chỉ có chút giác ngộ này, ta thấy cũng đừng huấn luyện nữa, các ngươi cứ an phận làm Genin cả đời đi là vừa!”
Dưới ánh mắt uy nghiêm tột độ của Kankaze, một đám tộc nhân lúc này mới cố gắng gượng dậy tinh thần, quay người đuổi theo Gai.
Phiên bản chuyển ngữ này được truyen.free độc quyền sở hữu, xin chớ sao chép.