Kỵ sĩ cực nam - Chương 3: Chapter 3: kỵ sĩ va chạm
Khởi Chương: Cực Nam Sau mùa tro
Cực Nam – vùng đất khô cằn và hẻo lánh nhất của toàn cõi. Bốn bề là núi đá và thảo nguyên hoang hóa, chỉ có gió cát và đất nứt nẻ bầu bạn. Phía Bắc của nó giáp với vùng phương Nam phì nhiêu, nhưng chính sự đối lập đó lại càng làm cho cực Nam trở thành nơi của gian khổ, khắc nghiệt và bất khuất.
Trải qua bao thế hệ, cư dân ở cực Nam quen với việc sống cùng đói nghèo, lửa chiến tranh, và những mùa màng thất bát. Song họ cũng được rèn thành một khối sắt đá – từ lãnh chúa cho đến kỵ sĩ, từ tu sĩ cho đến dân thường – tất cả đều nuôi trong lòng một niềm kiêu hãnh: cực Nam là pháo đài của những kẻ không bao giờ khuất phục.
Thế nhưng, sự thật lịch sử đã để lại một vết sẹo nhức nhối. Trong **Thánh Chiến Mùa Tro**, cực Nam từng dốc toàn bộ sức mạnh để chống lại cuộc xâm lược của **Giáo hội** và **Vương quốc Trung thổ** do **nhà Valenhardt** đứng đầu. Họ đã chiến đấu như những con sói bị dồn đến đường cùng, nhưng cuối cùng, ngọn cờ cực Nam vẫn gãy gục dưới vó ngựa của giáo binh.
Sau thất bại ấy, **Hội đồng Lãnh chúa Cực Nam** được dựng lên, mang danh nghĩa “thành trì trung thành” với Valenhardt và Giáo hội. Nhưng trong thực chất, hội đồng là kẻ cai trị thực sự của vùng đất này: một tập hợp phức tạp của **tu sĩ, lãnh chúa danh dự, và kỵ sĩ trưởng tộc**, nắm quyền quyết định thuế má, lương thực, và quân đội. Họ được cho là “quyền lực tối cao” của cực Nam.
Dưới quyền Hội đồng là **Kỵ sĩ đoàn cực Nam** – lực lượng quân sự hùng mạnh nhất vùng. Kỵ sĩ đoàn không chỉ là lưỡi gươm, mà còn là xiềng xích: Họ kiểm soát quân sự tuyệt đối, đảm bảo mọi lãnh chúa, mọi tu sĩ, mọi tiếng nói đều quy phục dưới danh nghĩa trung thành với Valenhardt và Giáo hội.
Nhưng rồi, cái chết bất ngờ của **Valenhardt V** ở trung thổ đã thay đổi tất cả. Trung thổ rối loạn, triều đình Valenhardt bị cuốn vào vòng xoáy tranh đoạt ngai vàng, còn Giáo hội thì lâm vào những chia rẽ nội bộ. Khoảng trống quyền lực lan đến tận cực Nam. Hội đồng Lãnh chúa không còn bị kiểm soát từ trung ương, và thế là, lần đầu tiên sau hàng chục năm, cực Nam có cơ hội để thở tự do – hoặc để tự xé nát mình.
Khoảng trống ấy sinh ra hai thế lực.
* Một bên là **phe Hội đồng Cực Nam**: quan viên, tu sĩ, lãnh chúa danh dự, những kẻ nắm kho lương và thuế má. Họ tin rằng chỉ có tiếp tục duy trì trật tự cũ mới giữ được quyền lực và sự ổn định. Một nửa Kỵ sĩ đoàn vẫn đứng dưới cờ của họ, sắt đá trung thành với mệnh lệnh.
* Đối trọng lại, dần dần trỗi dậy **phe Varendor** – những kỵ sĩ và hiệp sĩ trẻ của các gia đình từng nếm mùi thất trận, từng chứng kiến dân chúng chết đói dưới sự cai trị lạnh lùng của Hội đồng. Họ theo Varendor không chỉ vì một cái tên, mà vì ông là kẻ hiếm hoi dám đứng lên nói rằng thanh kiếm của kỵ sĩ sinh ra để bảo vệ nhân dân, chứ không phải để giữ kho lương cho lãnh chúa.
Và thế là, cực Nam hôm nay như một thanh gươm bị đặt trên bàn mài. Cả hai thế lực đều cầm chung chuôi kiếm, nhưng không ai chịu buông tay.
Một bên là **Hội đồng Cực Nam**, quyền lực tối cao đắm chìm trong danh dự và quyền lực
Một bên là **Varendor và những kỵ sĩ của ông**, sức mạnh từ lòng dân.
Trong bóng tối, mưa đầu mùa đã bắt đầu rơi, báo hiệu những trận cuồng phong sẽ không còn xa nữa.