Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Kỵ sĩ cực nam - Chương 4: Chapter 4: Ngọn lửa dưới lưỡi gươm

Thành varendell

B ầu trời buổi sớm ở Varendell phủ một màu xám bạc nhạt, những dải mây mỏng kéo dài từ chân trời đến tận ngọn tháp canh phía đông, nơi lá cờ của nhà Valenhardt tung bay phấp phới trong gió. Dưới chân thành, sông Varenn chảy chậm rãi sau một mùa khô hạn dài, mặt nước phản chiếu ánh sáng yếu ớt của bình minh. Thành Varendell, ngã tư huyết mạch giữa cực nam và phương nam, vẫn chưa hẳn tỉnh giấc, nhưng trong khu doanh trại kỵ sĩ nằm sát tường thành phía tây, tiếng chuông sắt báo hiệu giờ đổi ca đã vang lên từ lâu.

Trong một căn phòng nhỏ bằng đá, hẹp nhưng gọn gàng, Dalla từ từ mở mắt. Chàng cảm nhận được cái lạnh len vào qua khe cửa sổ hẹp, hơi thở phả ra từng làn khói mờ. Đã một năm nay khí trời cực nam trở nên thất thường, buổi sáng thì lạnh buốt còn buổi trưa nóng hầm hập, nhưng Dalla đã quen với nhịp điệu ấy. Chàng xoay người, đôi vai căng cứng vì giấc ngủ ngắn và nhiều mộng mị. Trên tường, thanh kiếm của chàng – thứ tài sản quý giá nhất, cũng là biểu tượng duy nhất của danh dự – treo ngay ngắn.

Dalla không phải dòng dõi quý tộc, càng không phải hậu duệ của những kỵ sĩ danh tiếng. Chàng xuất thân từ một gia đình thợ rèn ở vùng đồng hoang phía nam sông Velka, nơi đất đai khô cằn và dân chúng sống dựa vào những đoàn buôn qua lại. Vậy mà giờ đây, chàng được khoác áo choàng trắng viền đỏ của kỵ sĩ cung đình, phục vụ trực tiếp dưới quyền công chúa Valesca – người đang nắm quyền quản lý toàn bộ cực nam thay cho vương triều và giáo hội. Đó là một vinh dự lớn, nhưng cũng là áp lực đè nặng lên đôi vai non trẻ của Dalla, mới vừa bước sang tuổi hai mươi sau mùa tro năm ngoái.

Chàng ngồi dậy, đưa tay chà mạnh vào mặt để xua đi cơn buồn ngủ. Ngoài kia, tiếng bước chân dồn dập trên hành lang đá, tiếng giáp sắt khua lách cách, và tiếng ai đó cất giọng khàn đặc gọi những kỵ sĩ trẻ dậy tập luyện buổi sáng. Dalla khoác lên người áo giáp nhẹ đã được đánh bóng, rồi quàng chiếc áo choàng vải dày để tránh gió. Trước khi bước ra khỏi phòng, chàng khẽ liếc thanh kiếm treo trên tường. Trong khoảnh khắc, ánh thép lạnh lóe lên, gợi lại cho Dalla ký ức về những thất bại trên thao trường – ký ức mà chàng thề sẽ xóa bỏ bằng chính đôi tay mình.

Con đường lát đá dẫn từ khu phòng ngủ đến sân tập còn phủ sương. Khi Dalla bước ra, bầu trời chuyển dần sang màu hồng nhạt, mặt trời nhú lên sau những mái ngói đỏ san sát trong thành Varendell. Sân tập rộng lớn trải đầy cát, có hàng chục kỵ sĩ trẻ đã bắt đầu những động tác khởi động đầu tiên: múa kiếm, giương khiên, đấu sức. Tiếng hô “Một! Hai! Ba!” vang vọng khắp nơi, hòa lẫn tiếng thép chạm vào nhau dồn dập.

Dalla nhập vào hàng. Cơ bắp chàng căng lên theo từng nhịp di chuyển. Trong lòng, một cảm giác vừa tự hào vừa căng thẳng bủa vây. Bởi lẽ không giống những kỵ sĩ con nhà quý tộc khác, mỗi bước tiến của Dalla đều bị soi xét, mỗi cú chém hay mỗi động tác chậm chạp đều có thể trở thành cái cớ để những kẻ coi thường xuất thân của chàng chế giễu.

Sau buổi tập ngắn, chuông nhà thờ trong thành đổ vang, báo hiệu buổi sáng đã bắt đầu. Những kỵ sĩ giải tán thành từng nhóm, có người đi tuần, có người quay về doanh trại chuẩn bị ca trực. Dalla được phân công hôm nay làm nhiệm vụ hộ vệ trong cung điện Varendell – nơi ở và cũng là nơi làm việc của công chúa Valesca.

Cung điện Varendell hiện ra sừng sững phía bắc thành: những bức tường đá trắng cao vút, mái vòm chạm khắc hình hoa hồng – biểu tượng của nhà Valenhardt, và những cửa sổ kính màu phản chiếu ánh sáng rực rỡ. Dalla cùng ba kỵ sĩ khác tiến qua cổng chính, bước vào khoảng sân lát đá hoa cương sáng bóng. Mỗi bước chân ở đây như nhắc nhở chàng rằng mình đang đứng giữa trung tâm quyền lực của cực nam. Và rồi, khi bình minh lên cao, nàng xuất hiện.

Valesca Valenhardt, công chúa nhà Valenhardt, bước ra từ cánh cửa lớn phía đông cùng đoàn thị nữ. Nàng mặc một chiếc váy dài màu lam nhạt, thắt eo bằng dải lụa bạc. Mái tóc vàng óng buông xuống vai, phản chiếu ánh nắng đầu ngày như suối chảy. Dalla đứng nghiêm, bàn tay đặt lên chuôi kiếm, mắt nhìn thẳng nhưng trái tim đập dồn dập trong lồng ngực. Mỗi lần được chiêm ngưỡng dung nhan của Valesca vào buổi sớm, chàng lại thấy như thế giới xung quanh tĩnh lặng, chỉ còn lại nhịp thở của chính mình và bước chân nhẹ nhàng của nàng trên nền đá.

Valesca dừng lại giữa sân, ngẩng đầu hít một hơi dài, đôi mắt xanh sâu thẳm ánh lên vẻ kiên nghị nhưng cũng thoáng chút mệt mỏi. Từ ngày anh trai nàng, Valenhardt V mất , nàng phải gánh lấy trách nhiệm nặng nề: vừa là biểu tượng của dòng máu Valenhardt, vừa là điểm tựa duy nhất cho cực nam trong thời loạn. Nhìn nàng, Dalla không chỉ thấy một mỹ nhân kiêu sa, mà còn thấy một ngọn lửa bền bỉ chống chọi trước bão tố chính trị.

Chàng biết, bản thân mình chỉ là một kỵ sĩ nhỏ bé, chẳng thể nào lọt vào mắt nàng giữa hàng trăm, hàng ngàn kỵ sĩ khác. Nhưng chỉ riêng cái khoảnh khắc mỗi sáng được nhìn nàng bước đi, với nụ cười khẽ chớm trên môi khi chào những thị nữ, cũng đủ để Dalla cảm thấy cuộc đời mình có ý nghĩa.

Trong lòng chàng, một giọng nói vang lên: “Ta phải mạnh mẽ hơn, phải trở thành một kỵ sĩ đủ sức đứng vững trước mọi ánh mắt. Để một ngày nào đó, khi nàng quay lại nhìn, sẽ không chỉ thấy một cái tên tầm thường… mà là một thanh kiếm xứng đáng để nàng gửi gắm niềm tin.”

Âm thanh dần dần nhộn nhịp của cung điện Varendell bắt đầu dâng lên theo ánh nắng ban mai.

Từ những hành lang lát đá cẩm thạch chạy dài, tiếng giày gõ lộp cộp xen lẫn tiếng đối đáp nghiêm trang của thị quan và tiếng sột soạt váy áo của các thị nữ. Trên những bức tường treo đầy thảm thêu hình ảnh thánh chiến mùa tro, hình ảnh nhà Valenhardt giương cao kiếm đoàn quân và giáo hội vẫn còn sừng sững như lời nhắc nhở về một quá khứ chưa xa.

Dalla đứng gác ở cổng phụ dẫn vào vườn thượng uyển. Chàng giữ tư thế thẳng lưng, mắt nhìn về phía trước, như một pho tượng bằng thép sáng loáng. Nhưng bên trong bộ giáp, trái tim chàng không ngừng rung lên bởi ý nghĩ rằng chỉ cách vài dãy hành lang thôi, công chúa Valesca đang dùng bữa sáng muộn cùng các cố vấn thân cận. Chàng không có quyền bước vào đó, cũng chẳng bao giờ được nghe tiếng nói nhỏ nhẹ của nàng trong những bàn luận chính trị, nhưng cái cảm giác mình là một phần của thành lũy che chở cho nàng đã đủ khiến Dalla kiêu hãnh.

Đến giữa trưa, khi chuông đồng từ tháp lớn ngân vang, báo hiệu giờ cơm, Dalla được đổi ca trực. Chàng cùng các đồng đội rảo bước về doanh trại kỵ sĩ nằm trong khuôn viên thành. Doanh trại Varendell là một dãy nhà dài, xây bằng đá xám thô, không hoa lệ nhưng vững chãi. Bên trong, không khí nóng ấm từ bếp than hòa quyện mùi thịt nướng, mùi bánh mì đen mới ra lò, và mùi da thuộc từ những bộ giáp vắt trên tường.

Trong phòng ăn lớn, những dãy bàn gỗ thô xếp dài, mỗi bàn đủ chỗ cho hơn chục người. Các kỵ sĩ tụ tập lại, cởi bỏ mũ giáp, ngả người thoải mái, tiếng cười nói vang rộn. Ở đây, ranh giới giữa quý tộc và bình dân mờ nhạt hơn: họ đều là kỵ sĩ, đều mang lời thề trung thành với nhà Valenhardt và công chúa Valesca.

Dalla chọn một chỗ ở gần cuối bàn, nơi có mấy gương mặt quen thuộc: Albecht – kỵ sĩ lớn tuổi hơn chàng vài năm, vốn nổi tiếng là người luyện kiếm khắc nghiệt nhưng tính khí hào sảng; Lorven – tay giáo dài nhanh nhẹn, thường cười đùa nhiều hơn đánh; và Helder – một gã to lớn, có giọng cười như sấm nhưng lại sợ bóng tối.

Bữa trưa đơn giản: bánh mì thô, súp đậu, vài miếng thịt muối, và rượu nhạt. Nhưng trong không khí ồn ào, nó trở thành một bữa tiệc thực sự. Lorven vừa nhai vừa huơ tay kể về chuyện một kỵ sĩ bị thị nữ bắt gặp ngáy to trong thư viện. Helder nghe xong cười ngặt nghẽo, vỗ mạnh vào lưng Albecht khiến rượu trong cốc tràn ra bàn.

“Chà, nếu hội đồng cực nam mà nghe thấy thì chắc sẽ lập hẳn sắc lệnh: "cấm ngáy trong thư viện, tội ngang bằng xúc phạm thánh ca!” – Lorven giễu cợt, khiến cả bàn cười ầm lên.

Một kỵ sĩ trẻ ngồi gần đó chen vào:

“Nghe nói hội đồng còn định ban quy định về cách kỵ sĩ phải đi đứng, ăn uống. Chẳng lẽ mai mốt vào bữa, chúng ta cũng phải chào kiếm trước khi đưa bánh mì vào miệng?”

Tiếng cười lại bùng nổ. Albecht thì khoát tay, giọng trầm vang:

“Hội đồng thì cứ hội đồng, còn kỵ sĩ thì vẫn là kỵ sĩ. Chúng ta đâu phải bầy chó để bị dắt dây. Ai dám đứng trước ta bảo phải ăn thế nào, ta sẽ dí mũi kiếm vào cổ hắn!”

Câu nói dứt khoát, mạnh mẽ, khiến nhiều kẻ gật gù hưởng ứng. Nhưng cũng có kẻ liếc mắt quanh, vì biết rằng giữa phe hội đồng cực nam và phe của những người theo Varendo, ranh giới càng ngày càng căng thẳng.

Không khí càng trở nên náo nhiệt hơn khi một kỵ sĩ trẻ vừa mới được bổ nhiệm từ phương nam ngồi vào bàn. Gương mặt cậu còn non trẻ, nhưng ánh mắt rạng ngời. Người ta thì thào rằng chàng ta có chút liên hệ xa với dòng Drekken – nơi nổi danh vì sản sinh ra Dekken, kỵ sĩ danh dự mùa tro khiến bao người kinh hãi.

Ngay lập tức, cả bàn đổ dồn ánh mắt trêu chọc.

“Ô hô, ngươi đến từ dòng Dekken sao? Vậy chắc đã từng thấy lão Dekken luyện kiếm chứ?” – Lorven chống cằm hỏi, giọng nửa đùa nửa thật.

Cậu kỵ sĩ trẻ đỏ mặt: “Không… ta chỉ nghe kể thôi.”

Helder phá lên cười: “Nghe kể cũng đủ rồi! Ta từng đứng cách lão ta một trăm bước, mà vẫn thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Như thể thanh kiếm của lão có thể vươn qua không khí mà chém vào cổ ta bất cứ lúc nào!”

“Đúng, đúng!” – một người khác chen vào – “Ta nhớ năm ngoái, có kẻ thách đấu lão trong quán rượu. Chưa kịp rút kiếm thì hắn đã quỳ gối, mồ hôi đầm đìa. Chỉ vì Dekken *nhìn* hắn một cái thôi!”

Tiếng cười rộ lên, kèm theo những lời trêu chọc nhắm vào cậu lính trẻ. Cậu ta cười gượng, vừa xấu hổ vừa hãnh diện vì được gắn liền với cái tên ấy.

Dalla ngồi lặng lẽ hơn, chỉ mỉm cười khi nghe những câu chuyện. Trong lòng chàng, nỗi ngưỡng mộ với những kỵ sĩ danh tiếng như Dekken hòa lẫn sự tự ti. So với họ, mình chỉ là kẻ mới tập tễnh, tay kiếm còn vụng về, chưa chịu nổi nổi quá hai đòn của Albecht trong buổi tập. Nhưng cũng chính sự bất lực đó thôi thúc chàng phải cố gắng nhiều hơn, để một ngày nào đó được ngồi giữa bàn này mà không còn chỉ là “kẻ đến sau”.

Câu chuyện dần rẽ sang đủ thứ đề tài: từ những trận tỉ đấu sắp tới trong thành, đến việc ai lén lút đem rượu từ chợ vào doanh trại, thậm chí cả chuyện một kỵ sĩ già từng say rượu đến mức tưởng mình là vua rồi leo lên bàn hô “Thiên hạ thái bình!” trước khi ngã lăn ra bất tỉnh.

Tiếng cười, tiếng rượu va vào cốc, tiếng thì thầm mỉa mai hội đồng cực nam, tất cả hòa trộn thành một không khí vừa sôi nổi vừa tiềm ẩn bất an. Và giữa đó, Dalla cảm nhận rõ rệt sự ấm áp của tình đồng đội – thứ khiến chàng, một kẻ xa lạ từ miền nam nghèo khó, tìm thấy chỗ đứng giữa Varendell phồn hoa nhưng đầy hiểm họa.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free