Lạc thế chi nhân - Chương 868: Dấu Vết Cổ Thần: Bí Mật Nơi Linh Khí Tàn Lụi
Ánh sáng xanh lục huyền ảo từ Cổ Ngọc Phù vẫn nhảy múa trong căn phòng tối, phản chiếu trên đôi mắt trầm tư của Lâm Dịch. Nó không chỉ đơn thuần là một tín hiệu, mà còn là một lời khẳng định lạnh lùng cho những gì anh vừa đọc, những điều kinh hoàng mà anh vừa lĩnh hội. Linh khí mỏng manh không phải là một hiện tượng tự nhiên đơn thuần của trời đất, mà là hậu quả của một sự kiện có chủ đích, một cuộc “thu hoạch” tàn nhẫn và kéo dài hàng thế kỷ, hoặc thậm chí là thiên niên kỷ. Những kẻ tu hành không phải là những kẻ ẩn mình khỏi thế tục, mà là những kẻ săn mồi khôn ngoan, chờ đợi cơ hội để bòn rút sinh lực từ chính sự đau khổ của nhân gian.
"Cuộc chơi đã thay đổi, và ta phải học cách chơi theo luật mới, hoặc tạo ra luật chơi của riêng mình," Lâm Dịch thì thầm, giọng nói khản đặc như được vọng ra từ một cõi mộng. Anh gấp cuộn trúc lại, đặt nó lên bàn một cách dứt khoát, cảm giác lạnh lẽo từ lớp tre già thấm vào đầu ngón tay. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai, nặng hơn cả trách nhiệm của một vị quân chủ, nặng hơn cả sinh mạng của hàng vạn binh sĩ. Đó là gánh nặng của sự thật, của một bí mật có thể thay đổi toàn bộ nhận thức của anh về thế giới này. Cổ Ngọc Phù trên cổ anh như một ngọn hải đăng trong đêm tối, không ngừng dẫn lối, không ngừng thúc giục.
Sáng hôm sau, mặt trời còn chưa lên khỏi rặng núi, nhưng Lâm Dịch đã triệu tập Bạch Vân Nhi, Trần Nhị Cẩu và Binh trưởng Triệu. Không một lời giải thích dài dòng, anh chỉ đưa ra mệnh lệnh: "Chuẩn bị ngựa, vũ khí, và lương khô. Chúng ta sẽ đến khu vực biên giới phía Tây, nơi mà các báo cáo về 'hiện tượng lạ' đã được gửi về." Giọng anh trầm ổn, nhưng ánh mắt lại sắc như dao, ẩn chứa một sự quyết đoán lạ thường khiến những người đối diện không khỏi rùng mình.
Họ lên đường khi sương đêm còn chưa tan hết. Đoàn tùy tùng không đông, chỉ có khoảng hai mươi binh sĩ tinh nhuệ dưới sự chỉ huy của Binh trưởng Triệu, cùng với Lâm Dịch, Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu. Con đường dẫn ra biên giới phía Tây là một vết sẹo dài và xấu xí trên mặt đất, minh chứng cho những trận chiến ác liệt đã càn quét nơi đây. Những ngôi làng cháy dở, những cánh đồng hoang tàn, những xác người chưa kịp chôn cất nằm rải rác. Mùi khói và cái chết vẫn còn vương vấn trong không khí lạnh lẽo, dù chiến sự đã tạm lắng.
Khi họ đến gần khu vực được báo cáo, cảnh tượng càng trở nên thê lương. Những ngọn đồi trọc trụi, cây cối cháy đen như những bộ xương khô vươn lên trời. Gió thổi qua, tạo thành những tiếng rít thảm thiết, như tiếng khóc than của hàng vạn linh hồn. Bầu trời xám xịt, không một tia nắng, càng làm tăng thêm vẻ u ám, tiêu điều của vùng đất này.
Trần Nhị Cẩu ghì chặt dây cương, gương mặt hiện rõ vẻ bối rối và lo lắng. "Đại ca, nơi này thật quỷ dị," hắn lắp bắp, đôi mắt đảo liên tục, cố gắng nắm bắt những điều bất thường trong cảnh vật. "Bọn lính tuần tra báo cáo có ánh sáng lạ phát ra ban đêm, còn có cảm giác rợn người nữa. Có lúc, ta nghe họ nói còn có tiếng thì thầm, không biết từ đâu vọng lại." Hắn run rẩy, dù không khí không quá lạnh. "Cứ như... có ma quỷ quanh đây vậy."
Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và có vết sẹo ngang má, cũng không giấu được sự thận trọng. "Chúng tôi đã cố gắng phong tỏa khu vực này, Đại nhân. Nhưng nơi đây không giống bất kỳ nơi nào chúng tôi từng thấy. Đất đai khô cằn, cây cối chết đứng, và những hiện tượng kỳ lạ xảy ra thường xuyên. Có lẽ là một loại tà pháp cổ xưa, hoặc một cái gì đó... không sạch sẽ. Bọn lính của tôi, dù là những người gan dạ nhất, cũng không dám canh gác ở đây quá lâu." Giọng ông trầm thấp, mang theo chút hoài nghi và bất an không thể che giấu. Ông đã trải qua hàng trăm trận chiến, đối mặt với đủ loại kẻ thù, nhưng sự bí ẩn của nơi này lại khiến ông cảm thấy bất lực.
Lâm Dịch không nói gì, ánh mắt quét qua cảnh vật hoang tàn. Nội tâm anh gợn sóng. *Quỷ dị? Tà pháp? Hay là một phần của bí mật l��n hơn... Lời Lão Tăng Viên Giác lại vang vọng bên tai: "Thế giới này đang thay đổi, và sự thay đổi đó không phải lúc nào cũng tốt đẹp."* Giờ đây, anh hiểu rằng lời nói của vị lão tăng không chỉ là lời tiên tri về sự sụp đổ của vương triều, mà còn là lời cảnh báo về một sự biến đổi sâu sắc hơn của bản chất thế giới. Anh cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải vì cái lạnh của gió, mà vì sự ớn lạnh của một sự thật đang dần được phơi bày.
Ánh mắt anh dừng lại ở một điểm xa xa, nơi những cấu trúc đá khổng lồ, kỳ lạ nhô lên giữa sự hoang tàn. Chúng không giống bất kỳ công trình kiến trúc nào anh từng thấy, không phải của Đại Hạ, cũng không phải của bất kỳ vương triều cổ đại nào anh biết qua sách vở. Chúng được tạo thành từ những khối đá sẫm màu, bề mặt trơn nhẵn nhưng lại có những đường vân lạ lùng, như thể được chạm khắc bởi một bàn tay không phải của con người. Những mảnh vỡ của chúng lơ lửng một cách khó hiểu trên không trung, bất chấp trọng lực, như thể bị giữ l��i bởi một phép thuật vô hình nào đó.
Khi họ càng tiến gần, Cổ Ngọc Phù trên cổ Lâm Dịch bắt đầu ấm lên rõ rệt. Một luồng hơi ấm dễ chịu lan tỏa qua da thịt anh, không còn là sự ấm áp mơ hồ như trước, mà là một sự bùng nổ năng lượng rõ ràng, mạnh mẽ. Nó không chỉ ấm lên, mà còn phát ra một ánh sáng xanh lục mờ nhạt, dịu dàng nhưng đầy sức mạnh, như một ngọn đèn lồng dẫn đường trong màn đêm. Ánh sáng đó dường như có sinh mệnh riêng, nó nhấp nháy, rung động, như đang cố gắng giao tiếp, thúc giục anh tiến lên.
"Đại nhân, ngài thấy đó... chính là những gì chúng tôi đã báo cáo," Binh trưởng Triệu chỉ tay về phía những cấu trúc đá kỳ lạ. "Ban đêm, những mảnh đá đó thỉnh thoảng lại phát sáng, và có những tiếng vo ve yếu ớt vọng ra từ bên trong. Bọn lính của tôi đã cố gắng điều tra, nhưng không thể tiến vào sâu hơn. Cảm giác như có một bức tường vô hình ngăn cản họ vậy."
"Vô hình?" Lâm Dịch nhíu mày, ánh mắt sắc bén quét qua những cấu trúc đá. "Có ai bị thương khi cố gắng tiếp cận không?"
"Không có ai bị thương nặng, thưa Đại nhân," Binh trưởng Triệu đáp, "nhưng có vài người lính bị choáng váng, nôn mửa khi đến quá gần. Họ nói rằng họ cảm thấy như có thứ gì đó đang 'rút cạn' sinh lực của họ."
Lâm Dịch gật đầu, lời nói của Binh trưởng Triệu càng củng cố thêm suy đoán của anh. "Rút cạn sinh lực"... đó chính là thứ mà các tu sĩ đang làm với "linh khí mỏng manh". Có lẽ, đây không chỉ là một di tích cổ xưa, mà là một trong những "điểm thu hoạch" linh khí từ quá khứ, hoặc là nơi khởi nguồn của toàn bộ quá trình suy yếu này.
Anh ra hiệu cho Binh trưởng Triệu bố trí phòng thủ vòng ngoài, đảm bảo an toàn cho đoàn tùy tùng và ngăn không cho bất kỳ ai khác tiến vào. "Chỉ có ta, Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu sẽ tiến vào sâu hơn. Các ngươi hãy chờ ở đây, và cảnh giác với mọi động tĩnh." Giọng anh dứt khoát, không cho phép bất kỳ sự phản đối nào.
Binh trưởng Triệu tuy lo lắng nhưng vẫn răm rắp tuân lệnh. "Rõ, thưa Đại nhân! Xin ngài hãy cẩn trọng." Trần Nhị Cẩu, dù vẫn có chút rụt rè, nhưng ánh mắt trung thành và quyết tâm vẫn không hề thay đổi. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn vỗ ngực, cố gắng trấn an bản thân.
Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu bước xuống ngựa, bắt đầu tiến vào khu vực Di Tích Thần Tộc. Càng đến gần, không khí càng trở nên đặc quánh, nặng nề. Một mùi hương lạ lùng xộc vào mũi họ: mùi ozon nồng nặc xen lẫn mùi bụi đất cổ xưa, mùi kim loại han gỉ và một thứ mùi ngọt nhẹ, thoang thoảng như hoa cỏ khô, nhưng lại pha lẫn chút vị đắng, mục nát, như thể sự sống đã từng tồn tại ở đây, nhưng giờ chỉ còn là tàn dư. Tiếng vo ve yếu ớt, đều đặn, như tiếng ong vỡ tổ nhưng lại mang vẻ kỳ dị hơn, bắt đầu vọng đến tai họ từ sâu bên trong những cấu trúc đá.
Cổ Ngọc Phù trên cổ Lâm Dịch giờ đây không còn chỉ là ấm nữa, mà như đang rung động, giật giật, ánh sáng xanh lục huyền ảo của nó càng lúc càng rực rỡ, chiếu sáng rõ ràng con đường phía trước. Nó không chỉ là một vật phẩm, mà dường như là một cầu nối, một chìa khóa để mở ra những bí mật chôn vùi. Lâm Dịch cảm thấy như có một lực hút vô hình đang kéo anh vào sâu bên trong di tích, một lực hút mà anh không thể cưỡng lại, cũng không muốn cưỡng lại. Anh biết, đây chính là nơi anh cần đến.
Họ bước qua một vệt nứt lớn trên mặt đất, có lẽ là do một trận chiến dữ dội gần đây đã làm lộ ra. Bên trong vết nứt là một không gian tối tăm, ẩm ướt, dẫn vào lòng đất. Gió lạnh lùa vào từ những khe hở, tạo thành những tiếng rít ma quái. Trần Nhị Cẩu run rẩy, rút thanh kiếm bên hông ra, ánh mắt cảnh giác quét quanh. Bạch Vân Nhi thì cẩn trọng hơn, nàng rút một thanh đoản kiếm nhỏ giấu trong ống tay áo, ánh mắt thông minh, sắc sảo của nàng không ngừng quan sát từng chi tiết nhỏ.
Ánh sáng từ Cổ Ngọc Phù của Lâm Dịch dẫn họ đi xuyên qua một hành lang hẹp, tối tăm. Những bức tường xung quanh không phải là đá tự nhiên, mà là những khối vật liệu lạ, màu xám đen, với những đường vân phát sáng mờ ảo chạy dọc theo bề mặt. Cảm giác dưới chân họ không phải là đất đá thông thường, mà là một loại vật chất cứng rắn, lạnh lẽo và dường như có khả năng hấp thụ âm thanh, khiến tiếng bước chân của họ trở nên nhỏ bé và yếu ớt.
Sau một lúc đi sâu vào lòng đất, họ đến một không gian rộng lớn, hình vòm, cũng được tạo thành từ loại vật liệu kỳ lạ đó. Ở trung tâm của căn phòng là một tấm bia đá khổng lồ, đã nghiêng đổ một phần, có lẽ do sự tàn phá của thời gian hoặc của cuộc chiến. Tấm bia cao hơn hai trượng, rộng ba trượng, được bao phủ bởi một lớp bụi thời gian dày đặc, nhưng những phù văn cổ xưa khắc trên bề mặt của nó vẫn hiện rõ mồn một dưới ánh sáng xanh lục của Cổ Ngọc Phù.
Những phù văn đó không giống bất kỳ loại văn tự nào mà Lâm Dịch từng thấy. Chúng không phải chữ Hán cổ, cũng không phải những ký hiệu tượng hình đơn giản. Chúng là những đường nét phức tạp, uốn lượn, giao thoa vào nhau một cách có trật tự, tạo thành những hình thù kỳ dị, như những mạch máu đang chảy, hoặc những chòm sao xa xăm. Chúng phát ra một thứ ánh sáng yếu ớt của riêng mình, đồng điệu với ánh sáng của Cổ Ngọc Phù, tạo thành một khung cảnh siêu thực, huyền ảo.
Bạch Vân Nhi tiến lại gần tấm bia đá, ánh mắt nàng lộ vẻ tò mò sâu sắc. "Những ký hiệu này... không giống bất kỳ văn tự cổ nào thiếp từng thấy. Thậm chí không phải là loại văn tự mà các thương nhân buôn bán với các bộ lạc biên viễn sử dụng," nàng thì thầm, giọng nói mang theo sự ngạc nhiên. "Nhưng cảm giác của nó... thật nặng nề, như một lời than vãn. Như thể nó đang kể một câu chuyện bi thương, một quá khứ đã bị lãng quên." Nàng đưa tay lên, nhưng rồi lại rụt về, như thể sợ hãi sức mạnh tiềm ẩn trong những phù văn đó.
Trần Nhị Cẩu thì đứng xa hơn một chút, hắn giơ ngọn đuốc lên, ánh sáng đỏ cam lập lòe chiếu rọi lên gương mặt căng thẳng của hắn. "Đại ca, những thứ này... liệu có phải là thứ mà bọn lính nói là 'tà pháp' không?" Hắn hỏi, giọng có chút run rẩy. "Nhìn nó cứ ghê ghê thế nào ấy ạ."
Lâm Dịch không đáp lời Trần Nhị Cẩu. Toàn bộ sự chú ý của anh đều dồn vào tấm bia đá. Nội tâm anh như một dòng sông cuộn chảy. *Đây là thứ gì? Một loại ngôn ngữ? Hay là một bản vẽ kỹ thuật? Một công trình... hay một vũ khí? Một thứ gì đó được tạo ra bởi một nền văn minh đã biến mất từ lâu?* Anh từng nghe Lão Tăng Viên Giác nhắc đến "Thần Tộc", những sinh vật cổ xưa sở hữu sức mạnh phi thường. Liệu đây có phải là dấu vết của họ? *Và nó có liên quan gì đến sự 'thu hoạch' linh khí mà ta đã nghe?* Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, thúc giục anh phải tìm ra câu trả lời.
Cổ Ngọc Phù trên cổ anh bỗng nhiên rung động mạnh hơn, ánh sáng xanh lục từ nó trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết, chiếu thẳng vào tấm bia đá, làm những phù văn trên đó như sống dậy, nhấp nháy liên hồi. Một tiếng vo ve từ tấm bia đá trở nên to hơn, rõ ràng hơn, như thể nó đang đáp lại Cổ Ngọc Phù, hoặc như thể nó đang được "thức tỉnh".
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm giác lạnh lẽo của kim loại và bụi bặm xộc vào phổi. Anh từ từ tiến lại gần tấm bia đá, đưa bàn tay phải ra, cẩn trọng chạm vào bề mặt thô ráp, lạnh lẽo của nó. Khoảnh khắc những ngón tay anh tiếp xúc với tấm bia, một luồng năng lượng khổng lồ bỗng nhiên bùng phát. Cổ Ngọc Phù trên cổ anh đột nhiên sáng rực lên một ánh sáng xanh biếc chói mắt, mạnh mẽ đến mức khiến Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu phải nheo mắt lại, thậm chí lùi lại vài bước. Nó không chỉ sáng rực, mà còn rung động dữ dội, như thể đang hấp thụ hoặc giải phóng một nguồn năng lượng khổng lồ.
Ngay lập tức, một luồng thông tin hỗn loạn, dữ dội tràn vào tâm trí Lâm Dịch. Nó không phải là ngôn ngữ, mà là những hình ảnh, âm thanh, cảm xúc chớp nhoáng, dồn dập, như một dòng thác lũ ào ạt đổ vào đầu anh. Anh thấy những hình ảnh của một nền văn minh cổ đại hùng vĩ, những kiến trúc bay lơ lửng trên mây, những sinh vật khổng lồ bay lượn trên bầu trời, những con người với sức mạnh siêu phàm, có thể điều khiển gió, lửa, đất đá. Họ không phải là tu sĩ theo cách anh biết, mà là những "thần linh", những "Thần Tộc" thực sự.
Rồi những hình ảnh đó chuyển sang một cuộc chiến tranh tàn khốc, không phải giữa con người với con người, mà là giữa những sinh vật thần thánh, giữa các Thần Tộc. Bầu trời nứt toác, đại địa rung chuyển, những phép thuật hủy diệt càn quét thế giới. Trong những hình ảnh chớp nhoáng đó, anh cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự mất mát và sự phẫn nộ. Cuộc chiến đó đã kéo dài hàng vạn năm, tàn phá mọi thứ, làm cạn kiệt nguồn năng lượng nuôi dưỡng thế giới.
Và rồi, anh thấy một quá trình "rút cạn", một quá trình "phân tán" linh khí. Không phải là tự nhiên, mà là một hành động cố ý, một nỗ lực tuyệt vọng của một phe Thần Tộc để giành chiến thắng, hoặc để tồn tại. Họ đã tạo ra những "công trình" khổng lồ như tấm bia đá này, không phải để thu hoạch linh khí một cách từ từ như các tu sĩ hiện tại, mà là để "rút cạn" linh khí một cách quy mô, nhanh chóng, như thể vắt kiệt một nguồn nước khổng lồ. Anh cảm nhận được sự suy tàn của một thứ gì đó vĩ đại, không phải là sự suy tàn tự nhiên của một vương triều, mà là sự suy tàn của chính nguồn năng lượng duy trì sự sống của cả thế giới, do một hành động cố ý, hoặc một sai lầm khủng khiếp của những kẻ quyền năng trong quá khứ.
Não bộ Lâm Dịch như bị xé toạc bởi dòng thông tin khổng lồ đó. Anh nghiến răng, cơ thể run lên bần bật. Cổ Ngọc Phù trên cổ anh vẫn tiếp tục phát sáng điên cuồng, như một máy truyền tải đang hoạt động hết công suất. Anh cảm thấy một cơn đau đầu dữ dội, như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào thái dương anh. Nhưng anh không thể rời tay khỏi tấm bia đá. Anh cần phải biết, cần phải hiểu rõ hơn về bí mật kinh hoàng này.
*Đây là nguồn gốc của linh khí mỏng manh! Không phải là sự suy yếu tự nhiên, mà là một vết sẹo khổng lồ do một cuộc chiến tranh cổ đại để lại!* Anh chợt hiểu ra. Mọi nỗ lực của anh để mang lại hòa bình, để xây dựng lại cuộc sống cho người dân, đều có thể đang vô tình tiếp tay cho một kịch bản đã được định sẵn từ hàng vạn năm trước. Sự hỗn loạn càng lớn, sự đau khổ càng nhiều, thì "mùa màng" của những kẻ tu sĩ hiện tại càng bội thu, bởi vì họ chỉ đang tiếp tục một quá trình đã được khởi xướng bởi những Thần Tộc cổ xưa.
*Một thế giới không nợ ai m��t sự công bằng.* Câu nói ấy lại vang vọng trong tâm trí anh, nhưng lần này, nó không chỉ là một lời nhắc nhở về sự tàn khốc của nhân gian, mà còn là một tiếng gầm thét về sự vô thường và tàn nhẫn của vũ trụ. Con người chỉ là những hạt cát nhỏ bé trong một cuộc chiến vũ trụ đã diễn ra từ thuở hồng hoang, và giờ đây, anh lại vô tình bị cuốn vào đó.
Cơn đau đầu dần dịu đi, những hình ảnh chớp nhoáng tan biến. Lâm Dịch từ từ rút tay ra khỏi tấm bia đá. Cổ Ngọc Phù cũng ngừng phát sáng chói mắt, chỉ còn lại ánh xanh lục huyền ảo yếu ớt, như một con tim vừa trải qua một cơn bạo bệnh. Anh thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm trán, nhưng ánh mắt anh lại sáng rực lên một tia nhìn thấu triệt, một sự hiểu biết sâu sắc đến lạnh người.
Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu vội vàng chạy đến, gương mặt đầy lo lắng. "Đại ca, ngài có sao không?" Trần Nhị Cẩu hỏi, giọng run rẩy.
Lâm Dịch không trả lời ngay. Anh nhìn chằm chằm vào tấm bia đá cổ xưa, thứ đã hé lộ một phần của sự thật kinh hoàng. Di vật này là chìa khóa để anh hiểu sâu hơn về nguồn gốc của 'linh khí mỏng manh' và mối liên hệ của nó với các thế lực tu hành cổ đại hoặc hiện tại, cũng như bản chất thực sự của thế giới. Cổ Ngọc Phù không chỉ là một vật phẩm bảo vệ mà còn là một công cụ quan trọng, một cầu nối giúp anh giải mã các bí ẩn của thế giới tu hành và những di tích cổ xưa, tăng cường khả năng của anh trong một thế giới đầy linh khí.
Bí mật về sự suy yếu linh khí sẽ trở thành một trọng tâm mới trong cuộc đấu tranh của Lâm Dịch, có thể dẫn đến những cuộc đối đầu trực tiếp với các thế lực tu hành lớn hơn và những âm mưu cổ xưa. Và có lẽ, sự sụp đổ của Đại Hạ Vương Triều có nguồn gốc sâu xa hơn, liên quan đến sự biến đổi của linh khí và các âm mưu cổ xưa, thay vì chỉ là tranh giành quyền lực thế tục.
Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, cố gắng sắp xếp lại dòng suy nghĩ hỗn loạn trong đầu. Khi anh mở mắt ra, ánh mắt anh đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến vì sự sống còn của thế giới này, chỉ vừa mới bắt đầu. Và anh, Lâm Dịch, một người đàn ông đến từ thế giới hiện đại, sẽ không lùi bước. Anh sẽ dùng tri thức của mình, dùng sự kiên cường của mình, để đối mặt với những bí ẩn cổ xưa này, để bảo vệ những gì anh trân trọng, và để tìm ra một con đường sống sót cho tất cả. Con đường phía trước còn dài, nhưng anh không còn đơn độc. Anh có Cổ Ngọc Phù, có những người bạn đồng hành tin cậy, và quan trọng hơn, anh có một mục tiêu rõ ràng hơn bao giờ hết.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.