Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Làm Cha Của Trùm Phản Diện - Chương 10: Chapter 10: Chương 10

Mấy ngày sau đó, mọi chuyện vẫn diễn ra bình thường, nhưng Tề Mạnh không hề lơ là.

Anh biết Hạ Chí không gọi điện chỉ để hù dọa mà chắc chắn sẽ có hành động tiếp theo.

Một buổi tối muộn, khi Tề Mạnh chuẩn bị đóng quán, có một vị khách lạ mặt bước đến.

Đó là một người đàn ông trung niên, ăn mặc lịch sự nhưng ánh mắt lại lộ ra vẻ không đứng đắn.

“Ông chủ, nghe nói quán của anh làm ăn rất khá?”

Tề Mạnh cảnh giác, gật đầu đáp lại một cách khách sáo: “Cũng tạm.”

Người đàn ông cười, kéo ghế ngồi xuống.

“Không vòng vo nữa, tôi đến là muốn hợp tác với anh. Tôi có một mặt bằng rộng, vị trí đẹp, rất hợp để mở quán lớn. Tôi muốn đầu tư vào anh.”

Tề Mạnh nhíu mày: “Xin lỗi, tôi không có ý định hợp tác với ai.”

“Đừng vội từ chối. Tôi có thể lo giấy phép kinh doanh, nguyên liệu, thậm chí còn giúp anh mở rộng thương hiệu. Chỉ cần anh đồng ý, anh vẫn sẽ là chủ, nhưng quy mô quán ăn sẽ không còn nhỏ bé như thế này nữa.”

Tề Mạnh nhìn đối phương, chậm rãi hỏi: “Ông là người của Hạ Chí?”

Sắc mặt người đàn ông hơi đổi, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường: “Tôi chỉ là một nhà đầu tư thôi.”

Tề Mạnh cười nhạt: “Không cần. Tôi làm ăn nhỏ nhưng tự do, không thích ràng buộc.”

Người đàn ông đứng dậy, vỗ vỗ vào bàn, để lại một tấm danh thiếp: “Anh cứ suy nghĩ đi. Cơ hội này không phải ai cũng có đâu.”

Rồi ông ta rời đi.

Tề Mạnh cầm danh thiếp lên, nhìn lướt qua rồi tiện tay ném vào thùng rác.

Anh biết rõ đây chỉ là cái bẫy.

Ông ta không chỉ muốn trả thù, mà còn muốn phá hoại cuộc sống mà anh vất vả gây dựng.

Sáng hôm sau, khi Tề Mạnh vừa mở quán, một nhóm nhân viên kiểm tra vệ sinh bất ngờ ghé đến.

“Chúng tôi nhận được phản ánh rằng quán của anh không đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm. Mời anh phối hợp kiểm tra.”

Tề Mạnh không ngạc nhiên.

Anh bình tĩnh dẫn họ vào bếp.

Tất cả nguyên liệu đều được bảo quản sạch sẽ, nguồn gốc rõ ràng.

Dụng cụ bếp núc được lau dọn gọn gàng, không có dấu hiệu vi phạm.

Nhóm kiểm tra lục soát hồi lâu nhưng không tìm ra vấn đề gì. Người dẫn đầu có vẻ khó chịu, miễn cưỡng nói: “Tạm thời không phát hiện vi phạm, nhưng nếu có phản ánh lần nữa, chúng tôi sẽ quay lại.”

Tề Mạnh gật đầu, tiễn họ đi.

Quả nhiên, trong những ngày tiếp theo, anh liên tục gặp rắc rối.

Hôm thì có kẻ giả làm khách hàng, ăn xong bịa chuyện đồ ăn có gián, làm ầm lên giữa quán.

Hôm thì có người giả vờ bị ngộ độc thực phẩm, đòi bồi thường.

Có kẻ còn tung tin quán ăn của anh dùng nguyên liệu kém chất lượng.

Nhưng tất cả đều không thể làm khó được Tề Mạnh.

Anh bình tĩnh xử lý từng chuyện một, đồng thời âm thầm điều tra.

Cuối cùng, anh cũng tìm ra manh mối.

Những kẻ gây chuyện này đều có liên quan đến một quán ăn khác—một quán mới mở gần đây, nhưng lại thu hút rất nhiều khách nhờ quảng cáo rầm rộ.

Mà chủ quán… chính là một người có quan hệ với Hạ Chí.

Tề Mạnh nhếch môi.

“Hạ Chí, rốt cuộc mày còn muốn giở bao nhiêu trò?”

Tề Mạnh đứng trong bếp, tay thoăn thoắt trụng mì, nhưng trong đầu lại đang tính toán bước tiếp theo.

Sau khi đóng quán, Tề Mạnh lặng lẽ lái xe về nhà nhưng không về thẳng mà rẽ vào một con phố nhỏ.

Ở đó, có một người đang chờ anh.

“Ông chủ Tề, hàng đã có.”

Người đàn ông thấp giọng nói, đưa cho anh một chiếc USB.

Tề Mạnh nhận lấy, cười nhạt.

“Tốt lắm, tiền đã chuyển.”

Giao dịch xong, anh trở về nhà, mở máy tính lên.

Trong chiếc USB là một loạt hình ảnh và video quay lén quán ăn mà Hạ Chí hậu thuẫn đang sử dụng nguyên liệu bẩn, chủ quán lén hối lộ thanh tra, còn có cả cảnh nhân viên vứt đồ ăn thừa vào nồi nấu lại.

Tề Mạnh cười lạnh.

Sáng hôm sau, những tư liệu này được tung lên mạng bằng một tài khoản ẩn danh.

Chưa đầy một ngày, tin tức đã nổ ra như một quả bom.

Người dân phẫn nộ, yêu cầu điều tra.

Đến chiều, quán ăn kia đã bị thanh tra đến kiểm tra đột xuất.

Kết quả?

Nguyên liệu quá hạn, vi phạm an toàn thực phẩm, đóng cửa ngay lập tức!

Mà người đứng sau quán ăn này- Hạ Chí cũng không tránh khỏi liên lụy.

Tề Mạnh đứng trước cửa sổ, ánh mắt trầm lặng nhìn về con phố vắng vẻ bên ngoài.

Đêm khuya, dòng xe cộ đã thưa thớt, chỉ còn ánh đèn đường hắt xuống mặt đất lạnh lẽo.

Anh siết chặt tay, hồi tưởng lại kiếp trước.

Kiếp trước, anh chưa từng thật lòng yêu thương Tề Dịch.

Không phải vì cậu không phải con ruột của anh, mà vì từ đầu, anh đã xem cậu như một gánh nặng mà số phận ép buộc anh phải gánh vác.

Ngay từ khi còn nhỏ, Tề Dịch đã lớn lên trong sự lạnh nhạt của cha mình.

Sau khi Tề Dịch lớn, anh không đánh đập cậu nữa.

Anh làm việc quần quật mỗi ngày, nhìn cậu bằng ánh mắt xa lạ, và khi cậu mắc lỗi, anh chỉ thở dài đầy chán ghét.

Anh không biết rằng, cậu cũng chỉ là một đứa trẻ đang khao khát một chút yêu thương.

Và đó chính là lý do mà Hạ Chí có thể dễ dàng thâm nhập vào tâm trí Tề Dịch, trở thành người duy nhất khiến cậu cảm thấy được quan tâm.

“Cậu có biết không? Trên đời này, không ai thực sự quan tâm đến cậu đâu.”

“Cha cậu chưa từng yêu cậu. Ông ta nuôi cậu chỉ vì trách nhiệm.”

“Nếu không có ông ta, cậu đã không phải sống khổ sở như vậy.”

Những lời này, Hạ Chí đã nói với Tề Dịch không biết bao nhiêu lần.

Từ một cậu bé khao khát tình thương, cậu trở thành một thiếu niên cô độc và lạnh lùng.

Từng chút một, cậu rời xa cha mình, đến khi hoàn toàn cắt đứt mọi tình cảm.

Đến khi lớn lên, Tề Dịch lựa chọn con đường của riêng mình.

Một con đường đầy máu và hận thù.

Cậu trở thành một ông trùm tàn nhẫn, từng bước trả thù những kẻ đã khiến cuộc đời mình đau khổ.

Và một trong những kẻ đó… Chính là Tề Mạnh.

Tề Mạnh siết chặt tay, móng tay ghim sâu vào lòng bàn tay đến mức đau nhói.

Kiếp này, anh sẽ không phạm phải sai lầm như trước nữa.

Anh không chỉ phải bảo vệ Tề Dịch khỏi những cạm bẫy bên ngoài, mà còn phải bù đắp cho những tổn thương mà chính mình đã gây ra ở kiếp trước.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free