Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Làm Cha Của Trùm Phản Diện - Chương 9: Chapter 9: Chương 9

Buổi tối, sau khi dọn dẹp xong quán.

Tề Mạnh trở về nhà thì thấy Tề Dịch đã ngồi sẵn ở bàn ăn, mắt nhìn chằm chằm vào bát cơm nhưng không động đũa.

“Sao thế?” Tề Mạnh kéo ghế ngồi xuống, rót cho mình một cốc nước.

Tề Dịch im lặng vài giây, rồi ngẩng đầu nhìn cha: “Cha, cha có quen người tên Hạ Chí không?”

Bàn tay cầm cốc nước của Tề Mạnh hơi khựng lại: “Hạ Chí?”

Anh nheo mắt: “Sao con lại hỏi về ông ta?”

“Mấy tin đồn nhảm về cha là do con trai ông ta tung tin.” Mấy ngày nay nhờ sự giúp đỡ của Triệu Nhất Hàn, cậu điều tra ra Hạ Tuấn bị cha mình sai khiến làm chuyện này.

Tề Mạnh đặt cốc xuống bàn, ánh mắt trầm xuống: “Con trai hắn? Hạ Tuấn?”

“Dạ.”

Tề Mạnh cau mày.

Hạ Chí là một cái tên anh không muốn nhắc tới, nhưng không ngờ nhiều năm trôi qua, cuối cùng vẫn phải đối mặt.

Tề Dịch thấy cha không lên tiếng, liền hỏi tiếp: “Ông ta với cha có chuyện gì sao?”

Tề Mạnh cười nhạt, tựa lưng vào ghế: “Trước đây cha và ông ta từng làm chung một công ty, nhưng không tính là thân thiết. Ông ta luôn coi thường cha vì cha chỉ là một công nhân, còn ông ta thì có quan hệ rộng rãi, leo lên chức quản lý nhanh chóng.”

Tề Dịch nhíu mày: “Chỉ vì vậy thôi sao?”

“Không chỉ thế.” Tề Mạnh gõ nhẹ ngón tay lên bàn: “Khi đó cha muốn xin vào một vị trí ổn định hơn để có thu nhập tốt lo cho gia đình, nhưng Hạ Chí đã dùng quan hệ chặn đường cha, đẩy cha ra ngoài. Cuối cùng cha từ bỏ làm công nhân, chuyển sang bán đồ ăn.”

Tề Dịch siết chặt đũa: “Vậy bây giờ ông ta còn nhằm vào cha con mình làm gì?”

“Có lẽ ông ta cảm thấy cha là một cái gai trong mắt, hoặc đơn giản là ông ta muốn chứng minh bản thân hơn người.”

Tề Dịch trầm ngâm.

Cậu không hiểu vì sao một người như Hạ Chí lại chấp nhất với chuyện này đến vậy, nhưng nếu Hạ Tuấn đã nhắm vào cậu, có lẽ chuyện này chưa dừng lại ở đây.

“Cha, nếu ông ta còn gây chuyện, cha tính làm thế nào?”

Anh nhìn con trai, giọng dịu xuống: “Con chỉ cần tập trung học hành, đừng để tâm đến những kẻ đó.”

Tề Dịch mím môi, rồi khẽ gật đầu.

Nhưng trong lòng cậu đã có quyết định.

Nếu Hạ Tuấn thực sự muốn gây rắc rối, cậu sẽ không để yên.

Sau chuyện với Hạ Tuấn, Tề Dịch tạm thời không thấy cậu ta ra mặt nữa, nhưng cậu không nghĩ mọi chuyện sẽ kết thúc dễ dàng như vậy.

Cảm giác bất an vẫn luôn tồn tại.

Mấy ngày nay, Tề Mạnh cũng để ý hơn khi đến trường đón con, sợ có kẻ giở trò.

Nhưng tất cả vẫn yên ắng.

Tối hôm đó, Tề Mạnh đóng cửa quán muộn hơn thường lệ.

Đúng lúc này, điện thoại reo lên.

Số lạ.

Tề Mạnh nhíu mày, nhưng vẫn nhấn nghe:

“Ai đấy?”

“Đã lâu không gặp, Tề Mạnh.”

Giọng nói trầm thấp vang lên, anh nhận ra ngay đó là ai.

Hạ Chí.

Tề Mạnh nheo mắt, giọng lạnh nhạt: “Có chuyện gì?”

“Tôi nghe nói anh giờ làm ăn không tệ. Mở quán mỳ à? Không tệ đâu.”

“Muốn nói gì thì nói thẳng.”

Hạ Chí cười khẽ: “Tôi chỉ muốn nhắc nhở anh thôi. Xã hội bây giờ không dễ sống, đừng thấy làm ăn được chút ít mà tưởng mình có thể đứng vững.”

Ngón tay Tề Mạnh siết chặt điện thoại: “Ông đang đe dọa tôi?”

“Không dám, chỉ là lời khuyên thôi. À, thằng nhóc nhà cậu không tệ, tôi rất thích nó. Sau khi tốt nghiệp cấp 3 để nó đi theo tôi, tiền đồ không phải lo nghĩ, anh thấy sao?”

Tề Mạnh lạnh giọng: “Ông muốn gì?”

“Một kẻ từng là công nhân, sau đó phải ra đường bán đồ ăn như anh không hiểu biết là chuyện bình thường, tôi chỉ muốn giúp đỡ gia đình anh thôi, anh nghĩ mở quán mỳ nhỏ bé đấy là tốt cho tương lai thằng bé sao?”

Tề Mạnh cười nhạt: “Tôi sống rất tốt.”

“Được, vậy thì chờ xem anh có thể tốt được bao lâu.” Hạ Chí cười đắc ý cúp máy.

Cuộc gọi kết thúc.

Tề Mạnh nhìn màn hình điện thoại, mắt tối sầm.

Nếu Hạ Chí muốn động vào thằng bé, cứ việc thử xem.

Anh không còn là kẻ yếu đuối như trước nữa.

Tề Mạnh đặt điện thoại xuống.

Anh nhớ lại chuyện cũ.

Năm đó, anh và Hạ Chí làm chung một công ty sản xuất linh kiện điện tử.

Lúc đó, anh mới ngoài đôi mươi, vừa kết hôn, còn Hạ Chí thì lớn hơn anh vài tuổi, đã có gia đình và con nhỏ.

Hạ Chí luôn tỏ ra là một kẻ có quan hệ rộng rãi trong công ty, thường xuyên xu nịnh cấp trên. Trong khi đó, Tề Mạnh chỉ là một công nhân chăm chỉ cần mẫn làm việc để nuôi gia đình.

Chuyện bắt đầu khi công ty mở đợt tuyển chọn cho vị trí tổ trưởng.

Hạ Chí vốn đã nhắm đến vị trí này, nhưng không ngờ Tề Mạnh cũng được cân nhắc. Dù không có quan hệ, nhưng nhờ năng lực thực tế, Tề Mạnh lại được quản lý đánh giá cao.

Kết quả, Tề Mạnh được chọn, còn Hạ Chí bị gạt ra.

Hạ Chí tức giận nhưng vẫn cố nhịn.

Cho đến khi công ty xảy ra một vụ bê bối.

Một lô hàng xuất đi bị phát hiện lỗi nghiêm trọng, công ty bị khách hàng kiện.

Sau khi điều tra, vấn đề xuất phát từ tổ của Hạ Chí.

Để thoát tội, Hạ Chí tìm cách đổ lỗi cho một công nhân cấp dưới, nhưng Tề Mạnh phát hiện và đứng ra làm chứng, vạch trần sự dối trá của ông ta.

Kết quả, Hạ Chí bị sa thải ngay lập tức, còn công nhân kia được minh oan.

Hạ Chí mất việc, rơi vào cảnh túng quẫn.

Vợ hắn vốn đã bất mãn vì ông ta lương thấp, giờ lại càng khinh thường.

Một năm sau, vợ hắn ly hôn, dẫn con đi.

Hạ Chí đổ hết tội lỗi lên đầu Tề Mạnh.

Ông ta cho rằng chính Tề Mạnh đã hại ông ta mất tất cả.

Sau này, nhờ vào tài năng xu nịnh mà ông ta bám lấy một ông trùm xã hội đen.

Từ đó ông ta phất lên nhanh chóng, vợ cũ ông ta không may qua đời và để lại Hạ Tuấn cho ông ta, vì làm nhiều việc xấu và ăn chơi xa đọa mà Hạ Chí bị vô sinh. Ông ta hết mực nuông chiều Hạ Tuấn.

Kiếp trước, Hạ Chí biết được con trai Tề Mạnh học trung trường với con trai mình, ông ta nhớ lại mối thù năm xưa.

Ông ta muốn hủy hoại Tề Mạnh, và bắt đầu nhắm vào Tề Dịch.

Khi biết Tề Mạnh đối xử độc ác với Tề Dịch ông ta càng vui sướng, dụ dỗ Tề Dịch làm tay chân của con trai mình. Từng bước đưa Tề Dịch vào con đường xã hội đen.

Nhưng ông ta không ngờ mình lại nuôi ong tay áo. Ông ta bị Tề Dịch tính kế và hại chết, Tề Dịch thay thế vị trí của ông ta và quản lý một nhóm băng đảng xã hội đen.

Tề Dịch từng bước leo lên, cuối cùng trở thành ông trùm khét tiếng của thành phố.

Bi kịch của anh cũng từ đó mà bắt đầu, Tề Dịch cho người dụ dỗ anh vào con đường cờ bạc, mất sạch tiền phải đi vay nặng lãi. Người đứng sau kẻ cho vay ấy chính là Tề Dịch.

Vì không đủ khả năng trả nợ anh bị chặt mất một bàn tay, lấy đi một bên thận. Trong lúc hấp hối anh được đưa vào bệnh viện.

Nhìn thấy Tề Dịch, anh hiểu ra mọi chuyện, anh hối hận, cầu xin Tề Dịch hãy kết thúc mạng sống của anh.

Khi ấy Tề Dịch nhìn anh bằng ánh mắt rất phức tạp, cuối cùng đưa tay rút ống thở cha mình.

Nếu có kiếp sau, anh sẽ làm một người cha tốt.

Tề Mạnh hít sâu một hơi, đè nén suy nghĩ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free