Làm Cha Của Trùm Phản Diện - Chương 16: Chapter 16: Chương 16
Sau khi nhập học, Tề Dịch nhanh chóng thích nghi với cuộc sống đại học.
Cậu sống trong căn hộ mà cha mua gần trường, rất thuận tiện cho việc học tập và sinh hoạt.
Ban đầu, cậu không suy nghĩ nhiều, chỉ đơn giản cho rằng quán mỳ nhà mình làm ăn phát đạt nên cha mới có tiền mua nhà.
Nhưng càng ở lâu, cậu càng cảm thấy có gì đó không đúng.
Lần đầu tiên là khi cậu đi xuống hầm gửi xe và vô tình nghe thấy cuộc trò chuyện giữa một người đàn ông trung niên với bảo vệ.
“Ông chủ Tề có dặn, nếu cậu Tề Dịch cần gì thì cứ báo trực tiếp cho tôi.”
Ông chủ Tề?
Tề Dịch đứng khựng lại.
Cậu biết cha mình họ Tề, nhưng chẳng lẽ nào lại trùng hợp như vậy? Một tòa nhà lớn thế này sao có thể liên quan đến cha được?
Lần thứ hai là khi cậu đi đóng phí quản lý.
Nhân viên thu ngân nhìn thấy tên cậu liền giật mình, sau đó lúng túng nói: “Cậu… không cần đóng đâu ạ.”
Tề Dịch nhíu mày: “Tại sao?”
Người nhân viên ấp úng, rõ ràng không biết phải giải thích thế nào.
Một người quản lý từ đâu bước tới, vội vàng kéo nhân viên ra phía sau, rồi cười cười nói với cậu: “Cậu Tề, tất cả chi phí ở đây đều do ông chủ Tề lo hết rồi. Cậu không cần bận tâm đâu.”
Tối đó, khi về nhà, cậu nhìn cha mình đang ung dung nấu mì trong bếp, cuối cùng không nhịn được nữa mà hỏi:
“Cha, con có chuyện muốn hỏi.”
Tề Mạnh bình thản gắp mì ra bát: “Ừ, chuyện gì?”
“Cả tòa nhà con đang ở…” Tề Dịch hít sâu một hơi: “Là của cha sao?”
Tề Mạnh dừng động tác một chút, sau đó thản nhiên gật đầu: “Ừ, của cha.”
Tề Dịch: “…”
Tề Dịch không thể tin vào tai mình.
Cậu há hốc miệng, nhìn cha mình như thể đang nhìn một người hoàn toàn xa lạ.
“Cha nói… cả tòa nhà này là của cha?”
Tề Mạnh thản nhiên gật đầu, tiếp tục ung dung húp một ngụm canh mì nóng hổi: “Ừ, là của cha. Con ăn đi, mì nguội rồi.”
Tề Dịch nhìn chằm chằm cha mình, giọng lạc đi: “Cha… Cha mở quán mỳ bao nhiêu năm, làm sao có tiền mua cả tòa nhà thế này?”
Tề Mạnh đặt đũa xuống bàn, vẻ mặt điềm tĩnh như không có gì to tát: “Cha đầu tư bất động sản.”
Tề Dịch suýt nữa làm rơi đũa.
Đầu tư bất động sản?
Từ lúc nào? Sao cậu không hề hay biết?
“Vậy… Cha có bao nhiêu căn nhà rồi?” Cậu dè dặt hỏi.
Tề Mạnh suy nghĩ một chút, rồi đáp gọn lỏn: “Cũng không nhiều lắm, khoảng… Mười mấy cái?”
Tề Dịch: “…”
Không nhiều lắm? Mười mấy cái?
Cậu cảm thấy cả thế giới như đang sụp đổ.
Hóa ra bao năm qua cậu cứ nghĩ cha mình chỉ là một ông chủ quán mỳ nhỏ, cần cù làm việc nuôi con ăn học, ai ngờ cha lại là một đại gia bất động sản ngầm!
Cậu nuốt nước bọt, giọng khô khốc: “Cha… Giàu vậy sao?”
Tề Mạnh cười nhạt: “Cũng tạm.”
Tạm?
Tề Dịch không còn gì để nói.
Cậu đột nhiên nhớ lại tất cả những lần mình lo lắng tiền học phí, lo lắng tiền sinh hoạt, còn cố gắng tiết kiệm từng đồng một.
Hóa ra tất cả chỉ là vô ích, vì cha cậu chưa từng thiếu tiền!
“Cha… Cha giấu con kỹ quá!” Cậu không nhịn được thốt lên.
Tề Mạnh nhướn mày: “Giấu gì đâu. Con cũng chưa từng hỏi mà.”
Tề Dịch: “…”
Cậu đúng là không hỏi thật, nhưng ai mà ngờ được chứ!
Lúc này, cậu mới thực sự hiểu rằng cha mình không hề đơn giản như vẻ bề ngoài.
Và cậu cũng bắt đầu thắc mắc… Ngoài việc sở hữu tòa nhà này, liệu cha còn che giấu bao nhiêu bí mật khác?
Sinh viên năm nhất phải ở ký túc xá trong một kỳ học, sau một kỳ sẽ đăng ký ở tiếp hoặc dọn ra ngoài.
Tề Dịch bước vào phòng ký túc xá với chiếc vali nhỏ gọn.
Những đồ đạc khác cậu đã dọn hết vào căn hộ.
Ký túc xá bốn người, ba người bạn cùng phòng của cậu đã có mặt từ trước, đang trò chuyện rôm rả.
Khi thấy cậu bước vào, họ cũng quay sang nhìn, ánh mắt đánh giá từ đầu đến chân.
Một người đeo kính, dáng vẻ khá trí thức lên tiếng trước: “Cậu là Tề Dịch à? Chào cậu, mình là Trần Vĩ.”
Tề Dịch gật đầu: “Chào cậu.”
Người thứ hai có vẻ hoạt bát hơn, cười cười nói: “Mình là Lưu Minh, còn cậu ấy là Triệu Văn Trác.”
Triệu Văn Trác chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt có chút hờ hững.
Tề Dịch không để ý lắm, chỉ kéo vali vào góc giường trống rồi bắt đầu dọn dẹp đồ đạc.
Trần Vĩ tò mò hỏi: “Nhà cậu ở đâu thế?”
Tề Dịch đáp gọn: “Ở thành phố này.”
Trần Vĩ lại tiếp tục hỏi: “Vậy ba mẹ cậu làm nghề gì?”
Tề Dịch không nghĩ nhiều, đáp thẳng: “Mẹ mình mất sớm, cha mình mở một quán mỳ nhỏ.”
Cậu chỉ giới thiệu đơn giản như thế, không muốn khoe khoang hay dài dòng.
Nhưng vừa dứt lời, cậu đã cảm nhận được bầu không khí trong phòng hơi thay đổi.
Lưu Minh vẫn bình thường, chỉ gật đầu một cái rồi tiếp tục đọc sách. Trần Vĩ có chút ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng cười trừ cho qua.
Triệu Văn Trác thì nhếch môi cười khẩy: “Quán mỳ nhỏ?”
Tề Dịch khẽ nhíu mày, nhưng không nói gì.
Trần Vĩ vội cười xòa, xua tay: “Thôi nào, ai cũng có xuất phát điểm riêng mà.”
Triệu Văn Trác nhún vai, không nói gì thêm, nhưng thái độ rõ ràng đã thể hiện sự coi thường.
Tề Dịch không quan tâm lắm.
Từ nhỏ đến lớn, cậu đã quen với việc sống cuộc đời của mình mà không cần để ý đến ánh mắt người khác.
Dù vậy, cậu cũng không ngờ rằng, chỉ vì một câu nói đơn giản, những ngày sau đó, cậu lại bị một số người cố ý gây khó dễ trong ký túc xá.