Làm Cha Của Trùm Phản Diện - Chương 17: Chapter 17: Chương 17
Tin tức Tề Dịch là á khoa của tỉnh sớm đã lan truyền trong trường, nhưng không phải ai cũng để ý.
Đối với một số sinh viên, họ quan tâm đến xuất thân, gia cảnh hơn là thành tích học tập.
Triệu Văn Trác vẫn giữ thái độ khinh thường như cũ, có vẻ không mấy để tâm đến danh hiệu á khoa của Tề Dịch.
Cậu ta chỉ nghe loáng thoáng từ ai đó rồi nhếch môi nói: “Á khoa thì sao? Đến cuối cùng vẫn chỉ là con trai của một ông chủ quán mỳ nhỏ.”
Lưu Minh có chút không thoải mái, vội chen vào: “Nhưng điểm thi của cậu ấy rất cao, đâu phải ai cũng làm được?”
Triệu Văn Trác cười nhạt: “Thế thì sao? Điểm cao có thể đổi lấy tiền tài, quan hệ hay cơ hội không? Ra ngoài xã hội rồi sẽ hiểu, thành tích chỉ là một phần, xuất thân mới quyết định tất cả.”
Lời nói này không chỉ nhắm vào Tề Dịch, mà còn khiến cả Lưu Minh cảm thấy khó chịu.
Nhưng cậu ta nói không sai, trong môi trường đại học này, những kẻ có gia thế mới là người nắm lợi thế thật sự.
Mấy ngày sau, Tề Dịch nhận ra bạn cùng lớp ít chủ động nói chuyện với cậu, thậm chí có người còn cố tình lảng tránh.
Dù cậu học giỏi, nhưng vì xuất thân bình thường nên không ít người xem nhẹ.
Càng quá đáng hơn, một lần khi cả phòng ký túc đang trò chuyện về tương lai, Triệu Kiến bỗng liếc nhìn Tề Dịch rồi cười nhạo: “Tề Dịch, sau này tốt nghiệp cậu định làm gì? Hay là quay về giúp cha cậu bán mỳ?”
Cả phòng im lặng. Trần Vĩ tỏ vẻ khó xử, còn Lưu Minh đẩy gọng kính, không nói gì.
Tề Dịch ngẩng đầu lên, ánh mắt thản nhiên: “Bán mỳ thì có gì không tốt? Cha tôi dựa vào bản thân kiếm sống một cách đàng hoàng.”
Triệu Văn Trác cười khẩy: “Đúng là kiểu tư duy của người nghèo.”
Lần này, không chỉ có Lưu Minh mà cả Trần Vĩ cũng cau mày.
Lưu Minh không nhịn được nữa, nói thẳng: “Triệu Kiến, cậu đừng quá đáng. Cậu ấy là á khoa, tương lai chắc chắn không kém hơn ai đâu.”
Triệu Văn Trác khoanh tay, lắc đầu: “Cứ chờ xem.”
Tề Dịch không tức giận, nhưng trong lòng lại cảm thấy vô cùng buồn cười.
Cậu không cần chứng minh bất cứ điều gì với những kẻ này.
Một ngày nào đó, họ sẽ tự nhận ra sự nông cạn của mình.
Thời gian trôi qua, sự cô lập mà Tề Dịch phải đối mặt ngày càng rõ ràng.
Không ai công khai bắt nạt cậu, nhưng cũng chẳng ai chủ động bắt chuyện.
Mọi người dường như ngầm hiểu rằng cậu là người “không cùng đẳng cấp” với họ.
Tề Dịch không để tâm.
Cậu vẫn đi học đúng giờ, hoàn thành bài tập và thậm chí còn dành thời gian nghiên cứu thêm tài liệu chuyên sâu.
Chỉ có Lưu Minh và Trần Vĩ vẫn duy trì mối quan hệ bình thường với cậu.
Một buổi tối nọ, trong phòng ký túc xá.
Triệu Văn Trác ngồi trên ghế, cầm chiếc điện thoại mới nhất khoe khoang với mọi người: “Cha tôi mới gửi tiền, tôi đang tính đổi xe, có ai muốn đi chọn cùng không?”
Vài người hùa theo, bàn tán rôm rả.
Đến khi nhìn sang Tề Dịch, Triệu Văn Trác lại nhếch mép cười nhạo: “Tề Dịch, cậu có muốn đi xem không? Dù không mua nổi nhưng cũng có thể mở mang tầm mắt.”
Cả phòng bật cười, nhưng Lưu Minh lại cau mày khó chịu: “Triệu Kiến, cậu đừng có quá đáng như vậy.”
Triệu Văn Trác nhún vai, chẳng hề để tâm.
Tề Dịch vẫn giữ thái độ bình thản, cậu đứng dậy thu dọn sách vở, nhẹ nhàng đáp: “Không cần. Cậu có thể cứ tiếp tục chơi bời, tôi có việc quan trọng hơn để làm.”
“Việc quan trọng?”
Triệu Kiến cười khẩy: “Là học à? Thật không biết cậu nghĩ gì. Học giỏi thì sao? Rốt cuộc vẫn chỉ là con trai một ông chủ quán mỳ. Cậu tưởng sau này có thể đổi đời à?”
Lời nói đầy chế giễu vang lên, nhưng lần này Tề Dịch lại mỉm cười.
Cậu chậm rãi nói: “Cậu tự tin về bản thân lắm nhỉ? Thế để tôi hỏi một câu nếu bây giờ gia đình cậu phá sản, cậu là cái thá gì?”
Không khí trong phòng bỗng chốc im bặt.
Triệu Văn Trác sững người.
Tề Dịch đứng dậy, ánh mắt sắc bén: “Tôi không có gia thế, nhưng tôi có năng lực. Tôi không cần dựa vào ai cũng có thể tự kiếm được tiền. Còn cậu? Nếu không có ba mẹ, cậu có thể sống tốt được bao lâu?”
Triệu Kiến cứng họng.
Những người khác cũng bắt đầu suy nghĩ.
Họ đã quen với việc sống trong nhung lụa, chưa từng nghĩ đến chuyện nếu một ngày mình mất đi tất cả thì sẽ ra sao.
Tề Dịch không tiếp tục tranh cãi.
Cậu cầm sách rồi rời khỏi phòng, để lại một bầu không khí trầm mặc phía sau.
Vài ngày sau, kết quả bài kiểm tra giữa kỳ được công bố.
Tề Dịch đứng đầu khoa, điểm số gần như tuyệt đối.
Sau khi kết quả kiểm tra được công bố, Tề Dịch lại một lần nữa trở thành tâm điểm chú ý.
Triệu Kiến hậm hực nói: “Học giỏi thì làm được gì? Ra ngoài xã hội, không có quan hệ, không có tiền, vẫn chỉ là kẻ thấp kém.”
Tề Dịch chỉ cười nhạt.
Cậu không tranh cãi, bởi không cần thiết.
Ngày hôm đó, một sự kiện bất ngờ xảy ra.
Trường đại học tổ chức một cuộc thi nghiên cứu khoa học nhỏ giữa các khoa, người chiến thắng sẽ được trao học bổng đặc biệt cùng cơ hội thực tập tại một tập đoàn danh tiếng.
Triệu Văn Trác cùng vài người khác lập nhóm ngay lập tức.
Cậu ta không giỏi chuyên môn, nhưng bù lại có quan hệ rộng, dễ dàng kéo thêm vài kẻ thông minh vào nhóm mình.
Lưu Minh quay sang Tề Dịch: “Cậu có muốn tham gia không?”
Tề Dịch gật đầu.
Ba tuần sau, ngày công bố kết quả.
Dự án của nhóm Triệu Văn Trác khá ấn tượng, giám khảo khen ngợi rất nhiều.
Cậu ta đắc ý, liếc nhìn Tề Dịch với ánh mắt thách thức.
Nhưng đến khi kết quả được đọc lên, mọi người mới vỡ lẽ.
Nhóm Tề Dịch đạt điểm cao nhất.
Bài nghiên cứu của cậu không chỉ có ý tưởng sáng tạo mà còn thực tế, được đánh giá là có khả năng ứng dụng cao.
Hội đồng giám khảo thậm chí còn đề nghị tài trợ để phát triển nó thành sản phẩm thương mại.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Tề Dịch.
Triệu Văn Trác tái mặt, không thể tin nổi.
Tề Dịch chỉ bình thản nhìn về phía Triệu Văn Trác.