Làm Cha Của Trùm Phản Diện - Chương 18: Chapter 18: Chương 18
Hôm sau, Tề Dịch cùng Lưu Minh và vài người bạn đi dạo quanh khu vực gần trường.
Triệu Vĩ đột nhiên chỉ vào một tòa chung cư cao cấp gần đó, cảm thán: “Nghe nói chỗ này giá cao lắm, không biết khi nào mới có thể mua nổi một căn hộ như thế.”
Triệu Văn Trác, người vẫn luôn tìm cơ hội châm chọc Tề Dịch, bỗng cười lạnh: “Mơ đi, đừng nói là mua, chỉ riêng tiền thuê nhà ở đây thôi cũng đủ để cha cậu ta làm cả đời.”
Lưu Minh không vui, đang định phản bác thì một giọng nói vang lên từ phía sau: “Chào cậu Tề! Dạo này cậu ở căn hộ có hài lòng không?”
Mọi người quay đầu lại, nhìn thấy một người đàn ông trung niên mặc vest lịch sự đang đứng đó.
Ông ta chính là quản lý của tòa chung cư này.
Tề Dịch sửng sốt, chưa kịp phản ứng thì người đàn ông kia đã tiếp tục: “Nếu có vấn đề gì cần hỗ trợ, cứ báo với tôi. Chủ tòa nhà đã dặn phải chăm sóc cậu thật tốt.”
Lời này vừa thốt ra, tất cả mọi người đều nhìn Tề Dịch bằng ánh mắt không thể tin nổi.
Triệu Văn Trác trừng mắt: “Chủ tòa nhà? Ai cơ?”
Người quản lý ngạc nhiên nhìn cậu ta: “Các cậu không biết sao? Chính là cha của cậu Tề đây.”
Không khí bỗng chốc im lặng đến đáng sợ.
Triệu Văn Trác lắp bắp: “Sao… Sao có thể?”
Tề Dịch xoa trán, thở dài.
Xong rồi, cậu không định khoe khoang, nhưng bây giờ muốn giấu cũng không được nữa.
Cậu vốn chỉ muốn sống một cuộc sống sinh viên bình thường.
Triệu Vĩ là người đầu tiên phá vỡ bầu không khí im lặng, cậu ta há hốc miệng rồi kéo tay Tề Dịch, hạ giọng hỏi: “Cậu nói thật đi, tòa nhà này là của cha cậu thật à?”
Tề Dịch bất đắc dĩ gật đầu: “Ừm… nhưng mình cũng mới biết cách đây không lâu.”
Triệu Văn Trác như bị sét đánh ngang tai, khuôn mặt cậu ta trắng bệch, lắp bắp không nói nên lời.
Cậu ta từng nhiều lần mỉa mai Tề Dịch là “con nhà nghèo”, thậm chí còn cố tình gây khó dễ, nhưng bây giờ khi biết cậu ta thực chất là một thiếu gia “khiêm tốn” thì mặt như bị đánh một cú đau.
Những người khác cũng kinh ngạc không kém.
Một người dè dặt hỏi: “Vậy… Cha cậu không phải mở quán mỳ sao?”
Tề Dịch thở dài: “Đúng là cha mình mở quán mỳ, nhưng thực ra ông ấy còn đầu tư bất động sản.”
Câu trả lời này khiến ai nấy đều sửng sốt.
Một chủ quán ăn nhỏ lại có thể sở hữu nguyên một tòa nhà cao cấp gần trường đại học trọng điểm?
Đây là chuyện gì vậy?
Trần Vĩ vỗ trán, cười lớn: “Tề Dịch, cậu giấu kỹ thật đấy!”
Tề Dịch bất lực nhìn cậu ta không nói gì.
Trong khi mọi người còn đang bàn tán, Triệu Văn Trác thì đứng yên một góc, sắc mặt khó coi.
Cuối cùng, cậu ta không nói gì thêm, chỉ cúi đầu lặng lẽ rời đi.
Tề Dịch không quan tâm đến cậu ta, nhưng cậu biết rằng từ nay về sau, cuộc sống của mình trong trường chắc chắn sẽ không còn giống như trước nữa.
Sau khi sự thật về cha mình bị phơi bày, Tề Dịch cảm thấy bầu không khí trong ký túc xá đã thay đổi rõ rệt.
Lưu Minh thì vẫn như cũ, cậu ta không quan tâm chuyện Tề Dịch có giàu hay không.
Triệu Văn Trác thì bắt đầu có những biểu hiện khác thường.
Triệu Văn Trác là người từng nhiều lần châm chọc cậu, xem thường xuất thân của cậu.
Nhưng từ sau khi biết chuyện, cậu ta trở nên trầm lặng hơn hẳn, thỉnh thoảng còn chủ động hỏi han Tề Dịch.
Tề Dịch không ngu ngốc, cậu biết rõ Triệu Văn Trác đang cố gắng lấy lòng mình.
Một buổi tối, khi chỉ còn hai người trong phòng, Triệu Văn Trác rốt cuộc cũng mở miệng: “Tề Dịch, trước đây tôi có hơi… ừm… Không đúng với cậu lắm.”
Tề Dịch ngước mắt nhìn, chờ cậu ta nói tiếp.
Triệu Văn Trác lúng túng ho khan một tiếng, rồi nói nhanh: “Cậu không để bụng chứ?”
Tề Dịch cười nhạt: “Không sao đâu.”
Triệu Văn Trác thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng lại có chút mất tự nhiên.
Cùng lúc đó, Triệu Vĩ đột nhiên đẩy cửa bước vào, cười lớn: “Ê, hai người nói chuyện gì đấy? Tôi mới mua ít đồ ăn vặt, ăn chung không?”
Tề Dịch gật đầu, còn Triệu Văn Trác thì có vẻ hơi do dự, nhưng cuối cùng vẫn ngồi xuống.
Triệu Vĩ không để tâm đến bầu không khí kỳ lạ giữa hai người, vô tư mở túi snack, vừa ăn vừa nói: “À, Tề Dịch, hôm nay có mấy đứa con gái trong lớp hỏi thăm về cậu đấy.”
Tề Dịch nhíu mày: “Hỏi cái gì?”
Triệu Vĩ cười hì hì: “Thì mấy chuyện như cậu có người yêu chưa, cha cậu làm gì… À, còn có người hỏi cậu có phải “con nhà tài phiệt” không nữa.”
Tề Dịch thở dài.
Cậu chỉ muốn sống một cuộc sống bình thường, vậy mà bây giờ lại thành chủ đề bàn tán trong trường.
Triệu Vĩ vỗ vai cậu, cười lớn: “Yên tâm, tôi sẽ bảo vệ sự trong sạch cho cậu!”
Tề Dịch dở khóc dở cười, nhưng trong lòng lại cảm thấy nhẹ nhõm.
Dù sao thì cũng còn có người đối xử với cậu bằng thái độ chân thành.