Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Lãnh Chúa Thời Đại: Binh Chủng Của Ta Là Goblin - Chương 1: Dị giới.

Nắng vàng len lỏi qua kẽ lá, xuyên vào căn nhà gỗ xập xệ nằm trong một khu vực lạ lẫm. Bên trong, một đám goblin đang vây quanh đống lửa tàn, sát bên rìa của một lồng bảo hộ hình bán cầu trong suốt úp ngược.

Lúc này, một thanh niên choàng tỉnh, đôi mắt thâm quầng.

Hắn đang ở rừng. Ở rừng, hàng tỷ thứ có thể biến giấc ngủ của một kẻ thị thành thành cơn ác mộng, nhất là lũ muỗi, mà ở đây thì chẳng có gì để chống lại chúng.

Thực tế, đã ba ngày trôi qua kể từ khi hắn bị dịch chuyển đến đại lục này.

Và, chuyện là thế đấy, hắn, cùng tám tỷ người khác, trở thành người chơi trong một thế giới hoang dã đầy rẫy quái vật. Mà thôi, chuyện đã đến nước này, hắn đành chấp nhận thân phận Goblin lĩnh chủ đầy "vinh quang".

Còn vinh quang nằm ở đâu trong lời chào mừng của vị thần linh đã đưa bọn hắn đến đây thì Trần Văn Nam hoàn toàn chịu. Hắn chỉ biết rằng bầy Goblin của hắn thuộc tầng thấp nhất trong chuỗi sinh tồn của khu rừng này.

Mà đối với những sinh vật ở tầng đáy kim tự tháp sinh học, dù có ca ngợi sức sống dai dẳng của chúng đến mấy, thì một đám sinh ra để làm mồi cũng khó mà bảo hộ được một sinh vật khác, có khi còn yếu ớt hơn chúng.

Điều đáng mừng là tám tỷ người liên thông với nhau bằng một kênh chat kỳ ảo, mà không ai buồn thắc mắc về sự tồn tại của nó. Chuyện về chiếc lồng bảo hộ cũng vậy.

Mười con Goblin, một pho tượng goblin và một căn nhà gỗ.

Đó là tất cả tài sản của Nam. Bằng cách thu thập nguyên vật liệu đem đổi thức ăn, cùng với việc sai khiến lũ da xanh đi lượm lặt trái cây dại, hắn cũng tạm sống yên ổn đến giờ.

Còn tương lai thì chỉ có thể diễn tả bằng một tiếng thở dài thườn thượt của Nam vào sáng sớm.

Hắn biết mình phải tìm ra cách xoay sở.

Tất nhiên, đặt bẫy là ý tưởng khả thi nhất mà hắn nghĩ ra, và cũng khá khả quan khi có không ít chuyên gia sinh tồn hảo tâm chia sẻ kinh nghiệm. Nhưng kết quả thì khó nói, vì dã thú ở đây chưa bao giờ là dã thú trên Trái Đất.

Vả lại, một cạm bẫy thô sơ không thể giúp một đám Goblin săn được hươu thiết giáp ăn thịt, hay thỏ một sừng.

Thế nên, nguồn thịt duy nhất mà Nam có thể tiếp cận là thịt từ xác thối, thứ mà lũ Goblin ăn lấy ăn để. Còn bản thân vị lĩnh chủ của chúng thì chỉ biết nhìn trong trầm mặc.

Lý do duy nhất khiến Nam chưa rơi vào trầm cảm là vì hắn mang một cái mác nhân vật chính lúc khởi đầu – thân cô nhi. Hắn đã tập làm quen với việc dẹp bỏ than vãn và tập trung giải quyết vấn đề trước mắt.

Trường hợp tệ nhất là sau bốn ngày, khi tân thủ kỳ kết thúc, lồng bảo hộ biến mất và lũ dã thú sẽ tấn công lãnh địa vào ban đêm. Một khoảnh rừng thưa không phải là nơi lý tưởng để chống trả. Ngược lại, rút lui vào hang động hoặc một nơi nào đó chật hẹp, kiên cố sẽ tốt hơn nhiều.

Nam thiên về phương án thứ hai, và hắn cũng đã tìm được một hang gấu bỏ hoang tương đối thích hợp.

Mà bỏ qua trường hợp tệ nhất, trường hợp tệ thứ hai lại là trái cây dại cạn kiệt. Lũ goblin buộc phải đi sâu vào rừng hơn, một nơi chúng không thể kịp rút vào lồng bảo hộ.

Việc giảm quân số là điều chắc chắn, thậm chí khả năng bị tiêu diệt hoàn toàn còn cao hơn.

Nam không dám tưởng tượng kết cục của mình khi điều đó diễn ra.

Dù sao, thứ duy nhất khiến hắn cảm thấy mang chút hơi hướng trò chơi là bảng chat, bảng giao dịch, cùng với pho tượng. Ngoài ra, ngay cả máu của lũ goblin cũng xanh lét và nóng hổi, chẳng khác gì thực tế.

Nam trầm ngâm suy nghĩ.

Hắn nhớ rằng bản thân đã lâu rồi chưa trải nghiệm cảm giác bất lực đến như thế. Lần đó, chẳng có tiền ăn phải đi ăn quỵt, rồi sau đó giả què ăn xin. Còn lần này, tệ hơn, dù kết quả cuối cùng chẳng khác là bao.

Chết, Nam không sợ. Nhưng hắn ghét cảm giác chết một cách bất lực.

Hừm… Nếu lúc này có một điếu thuốc lá thì sẽ ổn hơn.

Nam hít một hơi rồi đứng dậy. Quần áo bốc mùi khó chịu, lại thêm bùn đất bám vào do ngủ dưới đất, hắn phải phủi vội. Rồi, hắn lại bắt đầu công việc thường ngày của một Goblin lĩnh chủ.

….

Đám goblin đã thức giấc. Chính xác hơn, chúng đã thức từ khi những tia nắng đầu tiên ló dạng.

Vào thời khắc đó, lũ sinh vật ăn đêm đã rút lui, còn lũ thống trị ban ngày thì vẫn còn quá sớm để bắt đầu săn mồi.

Mục tiêu thứ nhất là rau củ dại đang ngày một khan hiếm, còn mục tiêu thứ hai – côn trùng sâu bọ ăn được – thì lại nhiều đến đáng ngạc nhiên.

Chúng tìm được những con sâu bọ này ngay cả ở những địa điểm ngày hôm qua và hôm kia. Sau đó, chúng đơn giản là vứt vào trong những chiếc hũ gỗ thô sơ treo trên lưng.

Về phần này, Nam đã lắc đầu khi thấy chúng tự đẽo gọt vào ngày đầu tiên và buộc phải mua mười chiếc hũ để giải quyết vấn đề.

Sống là tốt nhất, nhưng chết cũng chẳng sao vì chỉ cần bỏ vào mồm nhai vài cái là xong bữa sáng.

Tuy nếu có thể, chúng thường bắt sống, rồi lựa những con to béo nhất dâng lên vị lãnh chúa "kính yêu" của chúng – người đang lê lết ra khỏi căn nhà gỗ.

Bao giờ cũng vậy, một goblin cái sẽ dâng đám côn trùng cho vị chúa tể, kèm theo một nụ cười "thân thiện" đủ sức dọa cho bất cứ thằng nhóc nào tè ra quần.

Nam không để ý đến điều đó. Hắn bốc ra một con giòi to béo bằng ngón út, cho vào họng, nhai.

Ừm... Nếu tự lừa mình rằng đây là thịt gà, thì vị của nó đúng là thịt gà thật.

Nam nghĩ thế. Thế nên hắn bây giờ đang ăn những "miếng thịt gà" lúc nhúc trong một cái hũ. Lũ goblin cũng như vậy, giống như một bầy sư tử, phần ngon nhất dành cho con đực đầu đàn, còn lại lũ cái mới được phép xâu xé.

Dĩ nhiên, lũ Goblin thì quen thói thọc tay vào hũ, liếm láp côn trùng. Có khi, có tên còn liếm luôn tay của vị đồng bạn bên cạnh dẫn đến một trận nhao nhao nho nhỏ vào buổi sáng.

Nam vào lúc này đang ở kênh chat.

Quả là kỳ diệu, mọi thao tác đều được thực hiện trong đầu. Chỉ cần hắn suy nghĩ thì trước mắt hắn liền hiện ra một bảng giao diện gồm: nhóm, thế giới, khu giao dịch.

Hai mục sau thì khỏi nói, nhưng ở phần nhóm ngược lại là thứ quyết định sự giãy dụa tồn tại của Nam. Ngày hôm qua, hắn vừa tìm được một chỗ dựa tương đối đáng tin cậy.

Mặc dù, giao ước miệng vĩnh viễn không đáng tin cậy, nên Nam cũng không quá hy vọng.

"Đại tỷ, đây là danh sách nguyên vật liệu, còn đây là tráng miệng."

Nam gửi đi phần tin tức đã soạn thảo từ hôm qua, lại đưa ra một gói giao dịch gồm mớ trái cây tươi mà lũ goblin thu thập được về cho "Đại tỷ" của hắn.

Theo Nam, đối phương có lẽ chỉ là một sinh viên đại học, tính cách có phần mềm yếu, lại hơi hướng nội. Và cách đối phó với kiểu người này thì một thanh niên bị xã hội "đánh đập" từ nhỏ đến lớn như hắn biết rõ hơn ai hết.

Chỉ cần "Hữu dụng" và "Biết điều" là được. Diễn trò đạo đức chỉ hiệu quả với những "thánh mẫu", còn người bình thường sẽ chỉ xem đó là một thằng ngốc. Trái lại, khi biết đối phương là lãnh chúa khổng lồ, Nam đã dùng tài ăn nói của mình để thành công biến thành một lãnh chúa có "công việc" ổn định.

Đơn giản, hắn tìm những mục giao dịch giá rẻ hơn thị trường chung rồi thông báo ngay, hoặc nếu đối phương cần thứ gì, hắn sẽ đi săn lùng. Đổi lại thì, những phần thịt thừa của đám khổng lồ sẽ thuộc về hắn.

Đây là một dạng dịch vụ mà cả hai bên đều thấy có lợi.

Mà đối với việc này thì chỉ cần xây dựng đủ lòng tin và chứng minh được sự hữu dụng, thì sinh viên tuyệt đối là kiểu ông chủ tốt nhất. Vì họ vẫn còn hiểu được ý nghĩa của chữ "thiện", chứ giới tinh anh trong xã hội thì đã được dạy cách thay thế chữ đó bằng mười tám kiểu kỹ xảo bóc lột rồi.

Nghĩ cũng đúng, dẫu sao thì người có tiếng nói luôn là kẻ có tiền. Chỉ khác là có người muốn cùng người khác làm giàu, còn có người thì chỉ muốn bản thân mình hưởng lợi mà thôi.

Nam yên lặng chờ đợi.

Một lát sau, một dòng tin nhắn phản hồi từ đối phương.

"Cảm ơn."

Thanh âm nhắc nhở giao dịch thành công liền vang lên sau đó.

Rồi sau đó, một đống xương của một sinh vật khổng lồ nào đó xuất hiện. Mà đống xương đó cũng không hoàn toàn là xương, vẫn còn dính thịt, theo hệ thống ước tính thì nặng chừng một trăm rưỡi ký. Thậm chí Nam còn thấy một cái đùi thịt nguyên vẹn. Hẳn là "Đại tỷ" kia khá hài lòng với "dịch vụ" của hắn.

Thế là công việc thứ hai trong ngày đã đến.

Thu hoạch đồ thừa của người khổng lồ. Dù chỉ là xương thì tủy xương của lũ quái vật cũng đủ để cải thiện chút khẩu phần lương thực rồi. Có thêm thịt, nếu bảo quản tốt, thì bữa trưa chẳng lo, bữa tối cũng được đảm bảo.

Tuy rằng, muối không có, và việc bảo quản thịt là vấn đề nan giải. Thế nhưng, đối với Nam, việc lóc thịt, nấu chín một phần, phần còn lại rửa sạch rồi đem hun khói, coi như là xong.

Bản dịch này được tài trợ bởi truyen.free, nơi những câu chuyện mới luôn chờ bạn khám phá.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free