(Đã dịch) Lãnh Chúa Thời Đại: Binh Chủng Của Ta Là Goblin - Chương 2: Câu chuyện về thịt.
Với lũ Goblin thì khác, sự hăng hái của chúng dường như được đẩy lên đỉnh điểm, tới ngàn phần trăm. Trong trạng thái hưng phấn tột độ ấy, chúng tay không làm được thì dùng răng, răng không xong thì lại quay về dùng tay. Chỉ trong chốc lát, hơn một trăm rưỡi ký thịt đã chất thành đống trên chiếc bàn gỗ.
Thật tình mà nói, Nam nhìn cảnh tượng đó mà thèm cho mấy tay con buôn đồ gỗ. Cũng là sinh vật hình người, nhưng đám buôn kia thì biến gỗ thành hàng mỹ nghệ, còn lũ Goblin chỉ làm ra đống rác rưởi.
Tuy nhiên, trong cái rủi có cái may, ít nhất thì giá cả cũng không quá đắt. Dù sao, buôn bán đồ gỗ kiểu đầu cơ trục lợi chẳng thể kéo dài, ngược lại, thịt tươi và nguyên vật liệu mới là nguồn lợi chính.
Bởi nếu có bản vẽ và xây dựng tới một mức nhất định, pho tượng sẽ được thăng cấp. Nhưng với thân phận một lãnh chúa cấp thấp nhất, Nam không dám mơ đến những thứ ấy.
Nhưng mà, vị "Đại tỷ" của hắn chắc chắn có trong tay. Hơn nữa, với sức mạnh của người khổng lồ cùng số lượng con mồi săn được, chắc chắn không chỉ có một món.
Nam không hề ghen tị. Cuộc đời đã tôi luyện chàng trai hai mươi sáu tuổi này trở nên giản dị và thuần khiết. Khi bị đối xử như chó, hắn vẫn giữ được phẩm giá không sa ngã; khi lên voi, cũng không khinh khi thiên hạ.
Vì cuộc đời ít khi cho hắn biết đến sự tử tế, Nam càng khắc sâu ý nghĩa của lòng tốt.
Nam bỏ một con sâu vào miệng, bất chợt một ký ức tươi đẹp hiếm hoi trong đời hắn ùa về.
Trong khi đó, lũ Goblin đã lọc thịt xong xuôi. Một vài con đã xách nước về, đổ vào nồi đá rồi cứ thế tùy ý đun nấu. Số khác thì vác những miếng thịt, vừa chảy nước bọt thèm thuồng vừa cẩn thận hun khói.
Mọi thứ cứ thế diễn ra một cách hài hòa. Sau khi ăn một ít côn trùng, Nam liền trở về ngôi nhà gỗ, mở khu giao dịch và dán mắt vào đó.
Không nghi ngờ gì, việc này vô cùng khô khan và nhàm chán, bởi khu giao dịch chỉ hiển thị mã số mà không có phần mềm lọc tinh vi, khiến việc tìm kiếm món hời trở nên khó khăn.
Ít nhất, chỉ những lãnh chúa không phải bận rộn chỉ huy thuộc hạ đi săn, đào báu, tìm bản vẽ, hay xây dựng thành trì... thì mới có thì giờ đi kiếm chút lợi lộc.
Tuy nhiên, nếu biết tận dụng tốt chút lợi lộc này, hắn có thể giảm mười đến hai mươi phần trăm lượng thịt phải bỏ ra cho một công trình. Mà thịt, trong điều kiện không có chất bảo quản như thế này, chỉ có giá trị theo ngày. Tức là săn được bao nhiêu thì bán bấy nhiêu, để đến hôm sau là thành hàng ôi thiu mà chỉ những kẻ liều lĩnh mới dám đụng vào.
Bởi vậy, giá trị công việc của Nam vẫn c��n cao ngất ngưởng trong một thời gian dài, miễn là thời đại nông nghiệp chưa thực sự bắt đầu. Mặc dù hiện tại Nam đã thử nghiệm gieo một ít hạt từ trái cây mà hắn thu thập được.
Còn chuyện bây giờ là phải sống sót đến thời đại nông nghiệp, thời nguyên thủy này thì cứ chăm chỉ làm việc vẫn tốt hơn.
"Một." Nam khẽ mỉm cười.
Một ngàn đơn vị gỗ đổi một trăm đơn vị thịt. Giá thị trường gốc là sáu đổi một. Đoán chừng vị huynh đài này đã trữ hàng quá lâu nên quyết định xuất kho. Từ đó, hắn có thể dùng tế lễ cho pho tượng để nhận được các loại bùa lợi hay khả năng chữa trị nào đó.
Cần biết rằng mười hai giờ trưa là thời điểm có thể chiêu mộ thuộc hạ. Trong ba ngày, Nam đã chiêu mộ được năm con Goblin, và phải dùng thịt để cử hành tế lễ nhận được bùa lợi xua muỗi thì mới có thể sống sót.
Huống chi, nếu tăng thêm thịt để đốt tế thần, hiệu quả sẽ càng khủng khiếp, đến mức đứt tay đứt chân cũng có thể liền lại.
Mà cũng đừng quên, thiên nhiên còn ẩn chứa vô vàn mối nguy hiểm khác ngoài dã thú. Bởi vậy, chỉ một vết thương nhỏ cũng đủ để tiễn người ta "lên bàn thờ ngắm gà khỏa thân" chứ không hề là chuyện đùa.
Nhưng nói chung là món hời, vậy nên Nam đã sao chép mã số rồi gửi cho "Đại tỷ".
Đến ngày thứ ba. Những kẻ đáng bị đào thải đã bị loại bỏ, còn những kẻ trụ lại thì ít nhiều cũng đã thích nghi được với xã hội này.
Khi ấy, Nam lại điên cuồng thu gom đơn hàng giữa cơn sóng "Thức tỉnh" này. Về phía "Đại tỷ", lượng hàng tồn kho của cô ấy vào khoảng hai tấn, đó là hàng thuần dự trữ, tương đương hai trăm đơn vị thịt, nên việc "ăn không tiêu" là điều chắc chắn.
Nhưng gỗ, đá, cỏ khác thịt ở chỗ trữ hàng hôm nay thì ngày mai vẫn có thể bán được, vì vậy, Nam đã hóa thân thành một nhân viên đa cấp để thương lượng.
Trong việc này, Nam là một người từng trải. Thế nên, hắn thương lượng khá trôi chảy. Chủ yếu là vì thịt giờ đã trở thành đồng tiền mạnh, nên kẻ nào sở hữu thịt trời sinh đã chiếm quyền chủ động trong giao dịch.
Điểm mấu chốt là phải đánh vào mức giá thấp nhất của đối phương, khiến họ cảm thấy mua một được một.
Dĩ nhiên, đó là kỹ năng mà một nhân viên đa cấp phải nhuần nhuyễn.
Nam đã làm được điều đó, và công sức của hắn đổi lại được một trăm năm mươi ký thịt tươi.
Đừng coi đó là không nhiều, dù sao, người khổng lồ săn được con mồi tính bằng tấn, vậy mà cũng chỉ thu hoạch ròng hai trăm đơn vị thịt.
Trong khi đó, một lãnh chúa bình thường mà mỗi ngày "moi" ra được trăm đơn vị thịt đã được coi là cao thủ lắm rồi.
Bức tượng Goblin vẫn đứng im lìm, trong khi lũ Goblin xung quanh đang tất bật làm việc.
Thịt hun khói, thịt chín, súp xương cốt...
Chúng còn rất nhiều thứ phải xử lý trước bữa trưa, bao gồm cả việc mài những cục xương phù hợp thành vũ khí thô sơ.
Goblin không hề có năng khiếu về thủ công.
Nhưng suy cho cùng, thân là những sinh vật gần với hình người, chúng vẫn có quyền tự tạo vũ khí như giáo mác, áo giáp và khiên.
Trên thực tế, đừng nghĩ chuyện chỉ cần kiếm cục đá sắc, buộc vài cái dây là có thể làm ra vũ khí. Thậm chí, chỉ Goblin cùng một số ít chủng tộc mới có thể chế tạo ra vũ khí được hệ thống thừa nhận.
Điều này cũng khiến những sinh vật hình người nhưng quen dùng răng nanh và vuốt sắc trở thành nguồn tiêu thụ tốt. Điển hình là thú nhân.
Vào lúc này, một con Goblin đang cắm cúi gọt vũ khí bỗng giật mình. Nó gãi gãi cái đầu trọc lóc của mình. Cuối cùng, nó nhấc cây giáo xương lên, nhẹ nhàng đâm vào chiếc hũ gỗ mà một con Goblin nào đó đã vứt lung tung.
Và điều đáng lý ra phải xảy ra – rằng một món vũ khí trông không thể sắc bén nổi sẽ vô dụng – đã không hề xảy ra. Thớ gỗ rừng vốn cứng rắn bỗng bị thủng một lỗ ngọt xớt.
Con Goblin nghiêng đầu. Nó dường như không thể tin vào mắt mình. Vậy nên nó lại chọc thêm, thậm chí còn hung hăng đâm thủng cả chục lỗ trên chiếc hũ tội nghiệp kia.
Đến khi chiếc hũ đã tan nát, nó ngửa đầu lên trời gào lên:
"Gob gob!"
Tiếng gào này khiến lũ Goblin đang tất bật bỗng dừng hết mọi việc. Ánh mắt của chúng đổ dồn về phía con Goblin kia.
"Gob gob gob," một con lên tiếng.
"Gobbb!" con Goblin cầm giáo đáp lại.
Vừa nói, nó vừa chỉ vào chiếc hũ đã bị chọc thủng như một cái sàng, tự hào ưỡn ngực.
Nghe vậy, lũ Goblin như lũ khỉ, nhảy dựng lên kêu gào hú hét:
"Gob! Gob!"
Chính tiếng động này khiến Nam đang ở trong nhà gỗ phải ló đầu ra. Lập tức, cả đám Goblin rụt đầu lại và im bặt.
Chỉ có điều, con Goblin cầm giáo vẫn như cũ hò hét. Sau đó, nó chạy đến trước cửa căn nhà gỗ, quỳ xuống, hai tay nâng cây giáo "thần kỳ" đó lên trước mắt Nam.
Nói thật, Trần Văn Nam đã trở thành lãnh chúa Goblin nên hắn có phiên dịch tự động tiếng Goblin. Mà nãy giờ, lũ này chính là gào thét những từ như "thần", "mạnh", "ân", và nhiều thứ đại loại như vậy.
Vậy nên, Nam không vội trách tội lũ ồn ào này. Hắn nắm lấy cây giáo, dùng hệ thống giao dịch bắt đầu kiểm tra.
[Giáo]
Chế tác đánh giá: E-
Bền bỉ đánh giá: D+
Sắc bén đánh giá: C-
Mạnh...
Đây là đánh giá của riêng Nam. Phải biết rằng, chất lượng vũ khí trên thị trường hiện giờ còn dừng lại ở mức E.
Trong khi đó, Nam từng xem video về một món vũ khí được đánh giá D và biết nó lợi hại đến mức nào. Hay nói đúng hơn, đó là một hòn đá lạ được mài thành lưỡi búa, giúp một tên người lùn hạ gục một cây cổ thụ to đến năm người ôm không xuể chỉ với chưa đầy mười lăm nhát búa.
Trong khi đó, cây giáo trong tay Nam lại đạt đến tận C-.
Nghĩ vậy, hắn quay sang nhìn đám Goblin. Đám Goblin yếu ớt lại ngước nhìn hắn.
"Thôi được rồi, dã tâm gì tầm này nữa."
Hắn chán nản lắc đầu.
Thế là Nam lại suy nghĩ về cách tối đa hóa lợi ích từ cây giáo này.
Không thể nghi ngờ, một vật phẩm như thế này chắc chắn có giá không hề thấp. Nhất là trong thời đại thịt tươi đã trở thành đồng tiền mạnh, hiệu suất săn mồi chính là yếu tố then chốt, biến nó thành một "cần câu" mà tất cả lãnh chúa đều muốn sở hữu để "câu cá".
Nhưng vấn đề là Nam không thể "ăn một mình" món này, mà thị trường cũng khó lòng chịu nổi cái giá bằng thịt cho nó.
Theo Nam, sáu trăm đến bảy trăm đơn vị là mức giá hợp lý. Mà quy đổi ra cũng lên tới sáu bảy ngàn đơn vị nguyên vật liệu.
Bán bằng thịt là điều không tưởng, vậy nên, nguyên vật liệu là lựa chọn chắc chắn.
Chỉ có điều, nguyên vật liệu chỉ có giá trị khi có bản vẽ cần đến chúng. Nam không có bản vẽ, vì vậy hắn đánh giá thấp giá trị của nguyên vật liệu.
Cũng may, ngay khi Nam còn đang rối rắm với vấn đề về cây giáo, bức tượng im lìm bỗng sáng bừng, báo hiệu một vòng tế lễ và đợt chiêu mộ mới đã khởi động.
Mọi bản quyền nội dung thuộc về Truyen.Free, vui lòng không sao chép trái phép.