Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Lãnh Chúa Thời Đại: Binh Chủng Của Ta Là Goblin - Chương 11: Bình Minh Trước Đêm Tối.

"Cảm ơn."

Nam chờ một lúc lâu mới nhận được dòng tin nhắn ấy.

Thực ra, việc phải chờ đợi lâu đã khiến hắn nhận ra mình vừa "mò kim đáy bể". Điều này cũng coi như củng cố mối quan hệ của hắn với vị lãnh chúa người khổng lồ thêm một bậc.

Lợi ích thì miễn bàn.

Dù sao, đối phương vốn chẳng có dã tâm gì. Mà đó cũng là tâm lý chung của đại đa số người, nên Nam chẳng cần phải bận tâm suy nghĩ nhiều.

Điều hắn cần làm chỉ là chân thành. Còn đối phương, tự khắc sẽ trao cho hắn những gì hắn xứng đáng nhận được một cách công bằng.

Dĩ nhiên, đó là cái gọi là "công bằng của kẻ mạnh" – một đặc quyền mà kẻ yếu thường ảo tưởng mình đã nắm chặt trong tay.

Nam cũng từng ảo tưởng như vậy. Nhưng khi hay tin căn nhà của mình bị thân thích chiếm đoạt mà không có tiền để kiện tụng, hắn ta đã thất vọng sâu sắc với cái gọi là công bằng.

Đời đôi khi trớ trêu đến vậy. Có lẽ, với vị lãnh chúa người khổng lồ kia, người sẵn sàng bỏ hai trăm đơn vị thịt để tìm manh mối về cha mẹ mình, Nam lại khác. Hắn, nếu gặp lại những người thân thích đó, chắc chắn sẽ tận hưởng cảm giác tự do khi không còn luật pháp ràng buộc.

Ôi trời... Ai mà coi cái thời đại chết tiệt này là tốt đẹp nhất thì đúng là quá điên rồ.

Phải, cha mẹ ruột chết do tai nạn, cha mẹ nuôi đến. Cuộc đời hắn tối sầm lại kể từ khoảnh khắc đó. Nhưng nếu được lựa chọn, thế giới cũ vẫn tốt hơn, dù Nam chỉ là một nhân viên đa cấp.

Nam chán nản thở dài. Cơn thèm thuốc lá của hắn lại trỗi dậy. Nhưng mọi chuyện dĩ nhiên vẫn chưa kết thúc ở đây. Hắn vẫn còn chút công việc cần giải quyết.

Nam chưa kịp nhắn tin cho vị lãnh chúa người lùn thì "Đại tỷ" đã gửi tin đến:

"Ngươi muốn ta trả bao nhiêu?"

Nam phì cười.

Có lẽ đối phương đang chờ hắn đòi thịt, nhưng họ không biết Nam lại hành xử chân thành. Mà dù đối phương không trả, cũng chẳng sao, vì cây giáo của con Hogoblin đã được dùng để gán nợ rồi.

"Tôi có thể hỏi đống đá đó dùng để làm gì không?" Nam hỏi.

Bên kia im lặng một lát. Rồi một dòng tin nhắn hiện lên trước mắt Nam.

"Ta thu được một bản vẽ lò rèn. Dùng số sắt này có thể xây dựng một cái lò nung, thậm chí người khổng lồ có thể kích hoạt 'Warrr!'. Mà về 'Warrr!', ta cũng không rõ lắm. Lũ khổng lồ nói rằng nó giúp giáp nhẹ hơn, búa nặng hơn."

Nam xoa cằm, rồi nhanh chóng gõ tin nhắn:

"Vậy thì sau này cứ bán lại cho tôi với giá gốc là được. Nhưng nếu nó phụ thuộc vào sắt đen của người lùn, tốt nhất là ngươi nên trữ hàng, đừng vội đem bán kẻo bên cung cấp sẽ tăng giá."

"Không hẳn thế. Nhưng nếu chỉ dùng sắt đen thì ta sẽ lưu ý." Bên kia hồi đáp.

Nam cũng đi thẳng vào vấn đề chính:

"Việc đó xong rồi. Giờ thì bảng giá ra sao?"

"Ngươi sẽ không để ta chịu thiệt, phải không? À, ngươi gửi mô hình quân đội qua đ��y, lần này ta sẽ chế giáp và vũ khí miễn phí cho."

Thế là cuộc trò chuyện kết thúc.

Nam khẽ vươn vai, xương cốt toàn thân kêu lên rắc rắc.

Mà công việc tiếp theo của hắn cũng khá thong thả. Việc thương thảo với lãnh chúa người lùn không tốn quá nhiều thời gian, khi hai bên sau một hồi đã thống nhất đổi năm sắt lấy một thịt.

Đấy là lần thử hợp tác đầu tiên. Còn những lần sau, nhất là nếu liên quan đến hàng trăm đơn vị, thì tỷ lệ sáu ăn một, tính ra cũng không lời lãi mấy so với giá sắt và đá thông thường ở khu giao dịch.

Tuy nhiên, nếu đối phương biết được lãnh chúa người khổng lồ mở lò rèn thì lại là chuyện khác.

Còn hiện tại, vị lãnh chúa này vẫn cho rằng đó chỉ để xây công trình hoặc chế tác đồ gia công nhỏ lẻ.

Nam rất vui lòng khi đối phương nghĩ như vậy. Sau khi chốt ngày giao tiền, giao hàng và gửi mã cho lãnh chúa người khổng lồ xong, một ngày đầy biến động của Nam cuối cùng cũng khép lại.

Trời đã về chiều. Nam cũng chuẩn bị cho mình một thùng nước nóng để vệ sinh cá nhân.

Thật ra, khu vực này là địa bàn của tộc Elf. Họ có bán những vật phẩm thay thế xà phòng, kiêm luôn cả quần áo.

Tất nhiên, việc độc chiếm thị trường là không thể. Nhưng Nam thường bán nguyên vật liệu ở đó nên sau khi mua một bộ quần áo, hắn được tặng kèm một gói thảo dược ngâm, coi như đỡ phiền toái.

Nhưng lũ Goblin và Hogoblin thì...

"Hob! Gob! Gob!" Một con Goblin gãi gãi cái đầu trọc lốc của nó, kêu lên.

Con Hogoblin cầm giáo, nếu không phải e ngại uy thế của Nam, hẳn đã xông tới hỏi rằng:

"Lãnh chúa vĩ đại, tự luộc, vì sao vậy?"

Thế là chúng bắt đầu rộn ràng bàn tán. Những lời xì xào vang lên không dứt. Trong số đó, lũ Hogoblin có trí tưởng tượng phong phú nhất.

Con Hob đầu tiên cho rằng Nam đang tiến hành một nghi lễ hiến tế máu.

Lũ Goblin nhao nhao tán đồng. Rồi có con còn làm mấy động tác, kêu gob gob.

Ý của chúng là nếu vậy thì phải chọn một con Goblin đem đi làm thịt. Như thế, vị thần vĩ đại sẽ ban nhiều ân huệ hơn cho lãnh chúa vĩ đại của chúng.

Nhưng con Hob phụ trách nấu nước lập tức tát đầu con Hob vừa nói.

Nó hùng hồn chỉ ra rằng nước chỉ ấm. Vậy nên đây chắc chắn là một buổi lễ cầu ân.

Khi lời con Hob này vừa nói ra, lũ Goblin lại nhao nhao tán đồng, rồi có con còn làm mấy động tác, kêu gob gob.

Ý của chúng là vậy thì phải chuẩn bị tim con mồi để ăn sống, và máu phải được bôi lên tay, cổ của những con Hob khác.

Nhưng kết quả này cũng bị phủ nhận. Con Hob vừa ngửi một hơi dài lập tức tát đầu con Hob vừa nói kia.

Nó hùng hồn chỉ ra rằng Nam đang dùng một thứ tỏa ra mùi hương lạ. Vậy nên nó to gan đoán rằng đây chắc chắn là một nghi lễ ma pháp.

Lần này, lũ Goblin không nhao nhao tán đồng nữa mà rít lên. Còn lũ Hogoblin lẫn trong đó cũng kêu gào về vinh quang, thần thánh và đủ thứ khác.

"Lãnh chúa vĩ đại, quyền uy, mở rộng!" Một con Hogoblin nói.

Ý của nó là cái ghế Nam đang ngồi không xứng với một vĩ đại pháp sư. Theo thẩm mỹ của lũ này, chỉ có chiếc ghế nhuộm mùi máu tanh nồng, treo đầy đầu lâu xương sọ mới là thứ chứng tỏ quyền uy của một bậc lãnh chúa vĩ đại nhất.

Nhưng lời này của nó bị bác bỏ, không phải bởi lũ Hob đang sắp sửa đồng tình mà bởi một con Goblin đã theo Nam từ những ngày đầu.

"Gobbb!"

Đại khái, nó có nghĩa là lãnh chúa không thích điều đó.

"Vĩ đại, lãnh chúa, không sao?" Con Hob nghi ngờ hỏi lại.

"Hob Gobbb!"

Những con Goblin còn lại đứng ra chứng thực.

Và câu chuyện này có lẽ còn kéo dài hơn nếu như Nam không nhanh chóng tắm rửa xong. Lúc này, cả bè lũ Hogoblin và Goblin đều tự động rút lui.

Lãnh chúa rất ghét ồn ào.

Đây là chuyện mà tất cả chúng đều đã được cảnh báo từ trước. Tuy chúng không hiểu vì sao lại như vậy.

Thế nhưng nếu chúng là người, rồi có một nhà hàng xóm mở tiệc hò hét suốt cả ngày, ắt hẳn chúng sẽ hiểu được cảm giác của Nam.

Hắn ta thật sự phát điên với điều này, nhất là khi thần kinh căng thẳng, thiếu ngủ và phải ăn uống tồi tệ. Và nếu chúng còn tuân theo truyền thống chất xương, đổ máu lên ghế của hắn, Nam có lẽ sẽ thật sự tổ chức một buổi hiến tế vài con Goblin.

Truyện này được truyen.free độc quyền xuất bản, mời quý vị đón đọc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free