(Đã dịch) Lãnh Chúa Thời Đại: Binh Chủng Của Ta Là Goblin - Chương 12: Bình Minh Trước Đêm Tối (2).
Một lò rèn đen kịt sừng sững trong doanh trại người khổng lồ. Trên từng thớ sắt thép của nó, những ký tự lúc ẩn lúc hiện, bừng sáng rồi lại tắt.
Đó là 'Warr!.'.
Trần Thanh Vy biết điều này qua lời kể của người khổng lồ. Có lẽ, theo ngôn ngữ của họ, 'Warr!.' đại diện cho những khí cụ chiến tranh, thứ vốn mang đậm tính hiếu chiến bẩm sinh của chủng tộc n��y.
Vy bước đến lò rèn. Phải nói rằng, nơi đây khác xa so với tưởng tượng của một cô gái thành phố về nơi chế tạo khí cụ. Hay nói đúng hơn, cái lò rèn này chẳng hề mang chút dáng vẻ hoang sơ nào.
Dù trông như một cái nồi hơi, công dụng của nó lại khiến người ta phải trợn tròn mắt ngạc nhiên. Trong khi những phương pháp thủ công vẫn còn mài xương, mài đá, bện rơm, cái lò rèn này chỉ cần đút kim loại, đưa mẫu vũ khí vào là nó tự động hoàn tất mọi thứ.
Thậm chí, nó còn có thể điều chỉnh được cân nặng, độ sắc bén, độ cứng hay bất cứ thông số nào mà Vy từng biết. Tất cả những điều đó lại ẩn giấu trong một cái nồi hơi, chứ không phải một cỗ máy tính với hàng tá AI hỗ trợ.
Giá trị của thứ này quả thật không thể đong đếm. Nó giống như máy dệt vải làm nên thành tựu của đế quốc mặt trời không lặn. Thậm chí hơn thế, thứ này hoàn toàn tự động, dù chỉ có duy nhất một cái.
Bí ẩn có lẽ nằm ở 'Warr!.'. Hay ít nhất, Trần Thanh Vy không thể lý giải nổi tại sao một cái nồi hơi lại có thể hoạt động như một lò rèn.
Với lòng hiếu kỳ trỗi dậy, Vy nhẹ nhàng dùng ngón tay chà xát lên những chữ viết.
Thực tế, nàng cũng chẳng hiểu đống ký tự này có ý nghĩa gì. Chúng trông như những chữ viết uốn lượn, ngoằn ngoèo trên mấy lá bùa, hoặc có khi lại giống hệt hình vẽ mặt trời, mặt trăng hay một con vật nào đó.
Đúng lúc nàng miên man suy nghĩ, bảng số liệu hiện ra một thỉnh cầu giao dịch.
Không phải của Nam, cũng chẳng phải của lãnh chúa người lùn, mà là của Trần Hạ Lam, em gái Vy. Chắc hẳn, đứa nhóc này đã thu mua những loại đá và khoáng sản cần thiết để thử nghiệm lò rèn.
Về vấn đề này, Nam đã sai.
Hắn ta cứ tưởng rằng Vy là người đã tập hợp lại các mối giao hảo của hắn sau những lần giao dịch. Tuy nhiên, hắn không hề cảm thấy địa vị của mình lung lay, trái lại còn tự tin hơn khi chứng tỏ giá trị bản thân trong các lĩnh vực khác.
Thực tế, cô nhóc Trần Hạ Lam mới là người đứng sau mọi chuyện. Đối phương cũng đã cảnh báo Trần Thanh Vy đừng quá tin Nam, dù bản thân hắn ta rất 'Chân Thành'.
Theo lời nàng ta, loại người như Nam, lúc thuận buồm xuôi gió thì chẳng có vấn đề gì, lúc gặp nghịch cảnh cũng là một cột trụ vững vàng. Nhưng nếu như phụ thuộc vào hắn ta, thì hắn sẽ là loại ác ma ăn thịt người không nhả xương.
Để dễ ví von, hắn là loại đại thần quá tài năng, dù vô tình hay cố tình đều cướp quyền. Nếu quá phụ thuộc vào đối phương, kết cục duy nhất sẽ là trở thành con rối mặc người bày bố.
Vy không tán thành nhưng cũng không phản đối điều này.
Kể từ khi có Nam, nàng đã bỏ hẳn chuyện tự mình đi giao dịch. Như vậy, các mối giao hảo của người khổng lồ tức thì bị Nam thu tóm tám phần vào tay. Nếu Vy là một người có dã tâm, kẻ thù số một của nàng sau này chính là Nam.
Thế nhưng tiếc là Trần Thanh Vy không có dã tâm. Ước mơ to lớn nhất của nàng là em gái cùng ba mẹ được hạnh phúc. Thế nên, một phần sự không tán thành trong lòng nàng mới trỗi dậy.
Cái gọi là người trưởng thành chỉ nhìn lợi ích, còn trẻ con mới luận đúng sai chính là như vậy.
Đối với Trần Thanh Vy, đối phương làm được một phần thì cũng nên được hưởng một phần. Đó là cách một đứa trẻ nhìn nhận hai chữ lợi ích.
Nhưng hiển nhiên, em gái nàng, người vốn nên ngây thơ, lại tỏ ra trưởng thành hơn.
Điều đó không nói lên cô nhóc này xấu xa đến mức nào. Nhưng thương nhân là thế, họ chắc chắn phải cho rằng một ăn một là điều điên rồ nhất trên đời này.
Tốt nhất là tao ăn thịt, mày ăn canh.
Cả hai đều kiếm lời, đều vui vẻ.
Trần Thanh Vy lắc đầu, thở dài một hơi.
Vào lúc này, nàng mong bản thân có thể tặng cho đứa em gái mình hai tuổi. Con bé luôn như vậy, xuất sắc hơn nàng rất nhiều.
Mỗi lần nghĩ như vậy, cô gái tuổi đôi mươi này lại nở một nụ cười. Những ký ức ùa qua như cơn gió nhẹ, khiến Vy chợt cảm thấy lòng mình yên tĩnh đến lạ.
Cầu trời phù hộ cho nó, đứa em gái tài năng của nàng.
...
Tối đến, hai chị em lại như mọi khi trò chuyện một chút. Nhưng lần này, không còn là những buổi an ủi âm thầm, Trần Hạ Lam đi thẳng vào vấn đề chính ngay lập tức.
"Chị, em cần học cách phân tích thị trường của cái tên Nam đó."
"Vì sao?" Vy hơi ngẩn người, rồi mới nhắn lại.
"Trời! Bên đại học dạy chị kinh tế gì mà tồi tệ vậy.
Nghe nè, bên chị sản xuất được áo giáp và trang bị rồi đúng không?"
"Ừ, vậy rồi sao?" Vy vẫn như cũ không hiểu.
"Thì mình đang thiếu thuốc. Mà không nói quá đâu, em tự mình thử nghiệm thuốc trên thị trường, lại còn làm ra được thứ có thể dùng tốt đấy!
Thế nên đây là cơ hội hốt bạc đấy!"
"Em định bán thuốc sao? Để chị nhờ anh Nam giới thiệu cho vài mối."
Trần Thanh Vy vỗ đầu, nàng cảm thấy mình đã nắm được trọng tâm vấn đề.
"Xì!!! Chị sau này đừng mở tiệm, thua lỗ chết! Nghe nè, mình tích trữ thuốc, rồi bán vào ngày thứ sáu, thứ bảy. Trước đó, lan truyền tin đồn về công dụng thần kỳ của thuốc, rồi khuyên họ tích trữ thuốc này, biết đâu lại cứu được mạng."
Trần Hạ Lam gửi tin nhắn lại. Đối phương chắc hẳn đang chán chường mà lắc đầu.
Trần Thanh Vy khẽ nhíu mày. Nàng không phải ngốc nghếch, nhưng chút kiến thức thực tế của nàng bảo rằng làm gian thương ở đời khó lắm.
Không nghi ngờ gì, việc bán thuốc vào cuối ngày thứ sáu và thứ bảy sẽ là một phi vụ làm ăn lớn. Tuy thế, giá thị trường bây giờ đang phụ thuộc vào thịt, thứ có giá trị tín dụng tuyệt đối.
Thế nên, làm gian thương là cần có đầu óc, hơn nữa phải là tầm cỡ của bá chủ thương nghiệp. Vì muốn ăn lời nhiều, phải tìm được điểm mà người mua sẵn sàng chấp nhận, dù trong lòng còn chút tiếc nuối.
Trái lại, chờ thị trường nổi sóng rồi bình ổn trở lại và tăng giá, lại thuận theo kiếm lời nhỏ lại dễ hơn rất nhiều. Mà điều đó thì thằng đần cũng biết làm, nhất là khi có trong tay tài nguyên không bị cạnh tranh, lại có chất lượng vượt trội so với mặt bằng chung.
Thế nhưng, khi Vy định nói rõ chuyện này,
Trần Hạ Lam lại gửi một tin nhắn khác.
"Em biết, em biết. Nói thật thì em cũng đã chat với anh Nam tài năng ngút ngàn, hết sảy con bà bảy của chị rồi.
Cái tên này miệng thì hô Nhị tỷ, nhưng em dò hỏi ý kiến của hắn ta thì chết sống không nhả ra chữ nào. Thề, em chưa bao giờ tưởng tượng được một con người có thể vừa nịnh bợ vừa nói lảng đi kinh khủng như vậy lại có thể tồn tại trên đời này."
Vy đột nhiên muốn cười phá lên.
Nhưng phảng phất hai chị em có thần giao cách cảm. Tin nhắn tiếp theo lại như sau:
"Cấm chị cười. Em nhìn ra rồi, cái tên Nam này là dân xã hội. Hắn sẽ không nhả miếng thịt ra nếu nó không có yêu cầu gì đâu.
Nhớ, tên này đang chơi trò tâm cơ. Chị mà lên tiếng thì hắn ta sẽ không giấu giếm ý đồ đâu. Nhưng chị mà tin hắn hiền khô thì sẽ sập bẫy đấy."
Vy theo bản năng che miệng lại, nhưng rồi sực nhớ không có ai ở đó, nàng mới thoải mái cười một chút.
Nhưng khi nụ cười tắt hẳn, trên khuôn mặt nàng chỉ còn lại vẻ nghiêm túc.
Cái xã hội này biến đổi thế nào thì quy tắc giữa người với người cũng không thể thay đổi.
Có qua có lại.
Nam nếu như thật lòng chỉ dạy cho em gái nàng, thì bản thân nàng, người chị này, phải trả lại cho hắn ta một cái giá xứng tầm.
"Được, chị sẽ giúp em." Nàng nhắn lại, trong mắt hiện lên một phần kiên định rõ rệt về một điều gì đó.
Toàn bộ bản chuyển ngữ này thuộc sở hữu trí tuệ của truyen.free.