Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Lãnh Chúa Thời Đại: Binh Chủng Của Ta Là Goblin - Chương 17: Ô nhiễm.

Nam không còn nhiều thời gian để suy nghĩ.

Bên ngoài, lũ Hogoblin lại ré lên. Nhưng lần này, mối hiểm họa khiến chúng run sợ lại đến từ trên bầu trời.

Những con Hogoblin canh giữ bên vạc nấu là đám đầu tiên phát hiện ra. Mặc dù chúng có lá gan lớn hơn goblin rất nhiều, nhưng huyết quản vẫn như muốn nổ tung khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt.

Đó là một con quái vật!

Vặn vẹo, điên cuồng, tà ác – đó là những từ ngữ hiện lên trong tâm trí hạn hẹp của bọn chúng.

Con quái vật ấy, trên bầu trời xa xăm, nơi ánh bình minh không thể chạm tới, đang hít thở. Hay chính xác hơn, mỗi khi thân xác vặn vẹo hỗn loạn ấy nhúc nhích chiếm cứ một góc trời, không khí của thế giới này lại ô nhiễm thêm một phần.

Nam muốn mượn tầm mắt của con Hogoblin. Thế nhưng, một tiếng gầm vang vọng. Tầm nhìn của nó nhuộm một màu đỏ tươi, và con Hogoblin ôm mặt rú thảm thiết.

Mắt nó, chảy ra hai hàng huyết lệ.

Nam lúc này cảm thấy lạnh sống lưng.

Đây chắc chắn là mơ!

Hắn muốn gào lên như vậy. Nhưng Nam không làm thế, cùng lúc đó, hắn cũng cảm thấy một chút mệt mỏi.

Thế rồi, hắn đứng dậy, từng bước tiến về phía bức tường thành.

Tiếng lũ Hogoblin hướng về sinh vật kia vẫn còn vang vọng đâu đó. Trong khi đó, lũ Hogoblin trên tường run bần bật, còn lũ goblin thì đã sớm nằm nhoài, co giật như bị động kinh.

Nam đột nhiên thấy hơi chóng mặt. Cổ họng hắn giờ đây như bị ai đó bóp chặt. Nhưng hắn vẫn tiếp tục bước đi.

Trong đầu hắn lúc này không còn gì khác ngoài khao khát được tận mắt chứng kiến sinh vật đó.

Rồi đột nhiên, yết hầu hắn ngòn ngọt. Nam cúi đầu, phun ra một búng máu đen, thối quắc.

Và điều đó như một phản ứng dây chuyền. Những mạch máu đen lồi lên khắp cơ thể lũ Hogoblin. Một số vỡ tung, máu đen vương vãi khắp nơi.

Trong khi đó, lũ goblin, dù trông rất thảm hại, lại không bị ảnh hưởng.

Nam tinh ý nhận ra chi tiết này.

Thế là hắn cười, nhe răng cười. Bên tai hắn lúc này, muôn lời xì xào vang lên.

Chúng đang thì thầm, chúng đang hoan ca.

Một cuộc tiến hóa vĩ đại và không thể kiểm soát đã bắt đầu.

Nam dồn toàn bộ ý chí và cơ bắp, từng bước nặng nhọc leo lên tường thành. Khi đã lên đến đỉnh, hắn ngẩng đầu, ánh mắt như xuyên thủng hang đá để nhìn thẳng vào sinh vật đang lơ lửng trên bầu trời.

Rồi bùm!

Nam không chắc. Hắn nghĩ có lẽ mình đã cảm nhận được thứ gì đó vừa bị xé toạc, trong một vụ nổ kinh hoàng chưa từng có.

Sau đó, ý thức hắn chầm chậm khép lại.

...

Ở một nơi nào đó trong khu rừng.

Tiếng nhai nuốt rùng rợn vang lên trong tĩnh lặng. Ở đó, một gã thanh niên tóc vàng đang điên cuồng cắn xé một đống thịt lúc nhúc.

Khung cảnh xung quanh thì hoang tàn đổ nát. Pho tượng của một sinh vật trông như con giòi mà hắn thờ phụng giờ đây bị che kín bởi những mạch máu đen kịt phồng lên phồng xuống.

Đó là Lý Văn Yên, một phú nhị đại tầm thường, ngày vùi đầu vào truyện hệ thống "mì ăn liền", đêm về chơi bời trác táng.

Đam mê duy nhất của hắn là thức tỉnh hệ thống và trở thành Long Ngạo Thiên, từ đó, nhân sinh "ngưu bức ầm ầm" trên con đường thu phục mỹ nữ, và vả mặt lũ phản diện có não còn thua cả heo.

Thế mà giờ đây, điều đó đã thành sự thật!

Lý Văn Yên không hề để ý đến những mạch máu đen nổi đầy khắp cơ thể. Hắn điên cuồng cho đống máu thịt lúc nhúc trước mặt vào miệng, nhai ngấu nghiến.

Bên tai hắn lúc này vang lên một giọng nói lạnh như băng.

Hệ thống đang loading, 10%... 20%... 50%...100%. Chúc mừng Ký chủ đã thành công trói chặt Thần Cấp Đánh Dấu hệ thống.

Đinh! Xét thấy Ký chủ vừa vượt qua bảy ngày đầu tiên, Hệ thống tặng cho Ký chủ thêm một cơ hội "đánh dấu thần cấp".

"Đánh dấu! Cho ta đánh dấu!" Lý Văn Yên gầm rú lên.

Cơ thể hắn giờ đây phồng lên, những mạch máu đen ngòm như đang kích thích máu thịt của chính Ký chủ. Ngay lập tức, một khối thịt điên cuồng ngọ nguậy đã xuất hiện.

Lý Văn Yên lúc này lại nghe Hệ thống tiếp tục lên tiếng.

Chúc mừng Ký chủ! Ngươi đã thu hoạch được thiên phú duy nhất cấp Thần: Thiên Sứ Chi Chủ.

Chúc mừng Ký chủ! Ngươi đã thu hoạch được Hồ Ấp Thiên Sứ.

Lời nhắc ấm áp dành cho Ký chủ! Đây là huyết thiên sứ, các nàng được nuôi dưỡng bởi máu và thịt. Chỉ có sinh mệnh của kẻ địch đọng trên vũ khí mới giúp các nàng thăng hoa.

Thiên sứ!

Lý Văn Yên mừng như điên.

Hắn không ngờ mình có thể sở hữu binh chủng thiên sứ. Chủng tộc này ở 'Vạn Giới' không nghi ngờ gì nữa chính là bá chủ.

Có được nó, hắn nhất định sẽ nắm trong tay thế giới này!

Cả khối thịt rung lắc điên cuồng. Nó lồi ra một khuôn mặt đang cười rất đắc ý. Nhưng một khuôn mặt khác lại lồi ra, với thần sắc bỉ ổi phi thường, lẩm bẩm:

"Ta nhất định sẽ báo thù. Con chó cái đó dám phớt lờ ta, giờ thì hay rồi, ta mà gặp lại nó thì... ha ha ha."

Nhất thời, khối thịt bị vô số khuôn mặt lấp kín, chúng có điên cuồng, có ngạo mạn, có dâm loạn. Chúng thi nhau thỏa thích phát tiết những câu từ ích kỷ nhất của con người.

Trong đó, một khuôn mặt gầm lên:

"Bọn mày có biết cha tao là ai không?!"

Không gian chìm vào im lặng trong thoáng chốc, rồi lại ồn ào lên bởi những khuôn mặt cùng hỏi một câu hỏi duy nhất.

"Cha mày là ai?!" "Cha tao là ai!" "Con đĩ khốn nạn ra vẻ thanh cao!" "Mày chỉ là con khốn ăn may thôi. Mẹ mày cũng vậy." "Tao chỉ là đồ phế vật. Thằng cha chó chết!" "Cút mẹ mày đi! Thằng chó đó chơi mẹ mày, rồi tính chơi luôn mày đấy! Cút khỏi đây! Cút khỏi căn nhà chết tiệt này!"

Cuối cùng, những khuôn mặt cũng im lặng. Cả khối thịt bắt đầu xẹp xuống, khiến gã thanh niên tóc vàng một lần nữa mở đôi mắt, ngắm nhìn thế giới này.

"Cha tao là ai?" Hắn lẩm bẩm.

Thế rồi Lý Văn Yên bắt đầu suy nghĩ. Hắn ngọ nguậy đầu, liền không cẩn thận xoay một trăm tám mươi độ về phía sau.

Những mạch máu đen bắt đầu căng phồng. Chúng nhẹ nhàng ép cổ gã thanh niên trở về vị trí cũ. Bản thân hắn lúc này lại nghe thấy giọng nói của Hệ thống.

Đinh! Chúc mừng Ký chủ đã nhận được ban ân từ một tồn tại vĩ đại.

Đinh! Ký chủ chuyển chức: Tiến hóa Nhục Thể.

Đinh! Ký chủ nhận được ấu thể Huyết Thiên Sứ x10.

Ánh mắt Lý Văn Yên lại trở về với đống máu thịt mà hắn đang ăn. Lúc này, chúng bắt đầu tách ra thành mười con ấu trùng kỳ dị với cái miệng rộng bằng nửa thân hình.

Mỹ lệ!

Lý Văn Yên ngây người. Hắn chưa bao giờ chứng kiến thứ gì đẹp đẽ đến thế. Ngay cả trời đất, nhật nguyệt cũng không thể sánh bằng các nàng.

Ăn đi! Ăn hết đi!

Lý Văn Yên nhào tới. Những con ấu trùng này cũng bắt đầu bò lên người hắn. Chúng hé cái miệng giấu đầy răng nanh sắc nhọn của mình, cứ thế, điên cuồng gặm cắn máu thịt của Lý Văn Yên.

Còn hắn thì... nhìn vẻ mê say trong mắt là đủ biết cảm giác của kẻ đáng thương này lúc đó thế nào rồi.

Mọi bản quyền nội dung thuộc về truyen.free, nơi dòng chữ này được chuyển tải.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free