Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Lãnh Chúa Thời Đại: Binh Chủng Của Ta Là Goblin - Chương 31: Biển Khơi Lặng Sóng (4).

Tổng thể mà nói, Gruah trông khá tuấn tú. Khuôn mặt góc cạnh đầy nam tính, cơ thể để trần để lộ những khối cơ bắp rắn chắc như đá, nhưng lại không hề mang cảm giác đồ sộ đến mức biến thành một con quái vật.

Thế nhưng, đối với một cô gái chưa đến mét bảy như Vy, chiều cao mười mét của gã khổng lồ đã khiến hắn mất điểm hoàn toàn. Cứ như thể đang đứng trước một pho tượng khổng lồ vậy, và thật đáng sợ khi phải đối mặt với cặp mắt to bè cùng tiếng thở hổn hển ồn ào của hắn.

Nàng tưởng mình đã quen rồi, nhưng mỗi khi Gruah xuất hiện, Vy vẫn luôn phải chuẩn bị sẵn một cặp nút bịt tai.

Cũng như lần này, vừa trông thấy sinh vật bé nhỏ đang bước lại gần, người khổng lồ liền phá ra cười lớn:

"Gru ha ha ha... Con gái của Cha. Ngươi đã sẵn sàng WARR! chưa?"

Hắn cất lời, và khi nhắc đến 'WARR!', tiếng gầm của hắn lớn đến mức dù Vy đã mang theo nút bịt tai, màng nhĩ của nàng vẫn ong ong.

Cũng may Vy có phước lành từ thần người khổng lồ. Phước lành này không vô dụng như của Nam, nên Gruah không thực sự lỡ lời gầm thét đến mức khiến tai nàng điếc đặc.

Nhưng quả thực, cách nói chuyện của người khổng lồ khá phiền phức. Trong văn hóa của họ, tiếng gầm đóng một vai trò rất quan trọng, chẳng khác nào lũ goblin với những chiếc hộp sọ vậy.

Và trên thực tế, khi một sinh mệnh kỳ tích nào đó được mời 'WARR!' – vốn là một nghi lễ tế thần – điều đó có nghĩa là sinh mệnh ấy đã nhận được sự công nhận đặc biệt từ tộc người khổng lồ.

Chỉ là, Trần Thanh Vy không hề hay biết điều đó, mà cho dù có biết, việc uống máu trộn nội tạng nghiền vẫn là một thứ kinh tởm khiến nàng phải nôn thốc nôn tháo xanh cả mặt.

"Gru! Ah! Gob nói ngươi có khẩu vị rất nặng, đồ tư tưởng Isoldel!" Vy gân cổ gào lên.

Dù vậy, âm thanh từ con người đối với người khổng lồ vẫn vô cùng nhỏ bé, như tiếng muỗi kêu vậy. Song, điều đó không thành vấn đề với Gruah, vì hắn là một sinh mệnh kỳ tích, nên lời Vy nói hắn vẫn nghe rõ mồn một.

Nghe vậy, hắn đơ người một lúc, rồi lại phá ra cười lớn bằng cái giọng cười kỳ lạ và khó chịu của mình.

"Gob ư? Một cái tên khó chịu! Ha ha ha ha."

Trần Thanh Vy lại lớn tiếng:

"Gob? Đó là một anh hùng sao?"

Lần này Gruah ngừng cười. Khuôn mặt hắn dần trở nên nghiêm túc, giọng cũng thôi cợt nhả mà đáp:

"Nàng ta là một sinh mệnh kỳ tích. Một goblin phi thường. Và là một hệ tư tưởng Woodland."

Nghe Gruah nói, Trần Thanh Vy không hiểu sao lại thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Nhưng cũng như Nam, những thuật ngữ của người khổng lồ cần phải được giải thích.

"Ngươi nên giải thích hai hệ tư tưởng Isoldel và Woodland." Vy hỏi.

Người khổng lồ đáp lại nàng bằng một tiếng ho khan, rồi nói:

"Nếu phiên âm không sai, thì đó là tên của hai phe phái chính trong số những sinh mệnh kỳ tích thờ mẹ Y'Nevva. Phe Isoldel thì đơn giản, họ làm tình với bất cứ sinh vật nào mình hứng thú. Còn phe Woodland thì rất bảo thủ và giữ vững các lễ nghi cổ xưa.

Ta nói... Bọn họ chỉ giữ khư khư mấy cái lễ tiết đó. Ôi những kẻ..."

"Dừng." Vy chặn ngang lời giải thích của người khổng lồ.

Nguyên nhân thì khỏi phải nói.

Mà người khổng lồ thì chẳng hề giận khi bị ngắt lời. Gruah có lẽ đã tìm thấy một điều gì đó hài hước từ vẻ mặt nhăn nhó của Thanh Vy, để hắn ta lại một lần nữa phá lên cười lớn.

"Ha ha ha ha... Đừng lo lắng, dù ta có hơi ưa thích những sinh vật có vảy, nhưng ta không định hành động bừa bãi đâu. Ít nhất là khi ta chưa xác định rõ chuyện gì đã xảy ra hôm đó."

Rồi hắn lại nói:

"Con gái của Cha. Hãy viết cho Gob rằng, hôm đó ta đã chiến đấu rất lâu, và khi ta định chợp mắt nghỉ ngơi, ta lại tỉnh dậy ở đây."

Nghe vậy, Trần Thanh Vy nhẹ nhàng gật đầu.

Vài phút sau, một tin nhắn đã được gửi đến Nam.

...

"Xem ra ký ức của ta là thật."

Anh hùng goblin khẽ thở dài, cất tiếng nói.

Nam ngồi kế bên, ra vẻ đã hiểu cảm giác này. Dù sao, việc một goblin biến thành người có lẽ cũng kinh khủng không kém việc một người biến thành goblin.

Chẳng có gì đảm bảo ký ức của kẻ bị biến đổi ấy là thật cả. Ngay cả một phép thôi miên cao thâm cũng có thể khiến một người đàn ông lầm tưởng mình là một cô gái với gương mặt nam tính.

Nhưng sự thật thì không phải vậy, và sự xác minh là điều cần thiết.

"Vậy, ta có cần nhắn thêm gì nữa không?" Nam hỏi.

"Không." Selena đáp. "Ta nghĩ mình cần nhiều hạch năng lượng hơn."

Nam nhún vai.

Nhưng xét cho cùng, hắn vẫn là một người biết cách ăn nói, nên cuộc hàn huyên giữa hắn và 'Đại tỷ' phải kéo dài thêm hơn nửa tiếng đồng hồ sau mới chấm dứt.

Câu chuyện thì cũng đơn giản, chủ yếu xoay quanh chuyện giữa các anh hùng. Rồi lạ thay, Nam tìm được một điểm chung nhỏ giữa hai người họ là ghét ồn ào.

Cuối cùng, khi đóng lại bảng số liệu, Nam lại thở dài một hơi.

"Sao vậy?" Selena hỏi.

Nam không đáp. Hắn chỉ ngước nhìn bầu trời. Rồi tâm trạng của hắn đột nhiên trầm xuống.

"Ta đang tự hỏi mình nên làm gì vào ngày mai." Hắn nói.

Điều này dường như khiến ánh mắt của anh hùng goblin hơi dịu lại. Nàng có thể thấy sự mệt mỏi đang bao trùm lấy người đàn ông nhân loại này.

Chỉ khác là, kẻ mới vài chục phút trước còn cố tỏ ra mạnh mẽ, giờ thì hắn trông tệ hại hơn rất nhiều.

Lúc này, Nam lại bắt đầu nói:

"Thật kỳ lạ mà phải không? Ngươi có thể tạo ra một điếu thuốc chứ. Ý ta là, một thứ bốc khói và hít vào giúp đầu óc yên tĩnh lại."

Selena nhún vai.

Thế là Nam ngả người ra phía sau, dựa vào thành ghế, giọng nhẹ nhàng nói:

"Ta nghĩ chúng ta đã bị ép vào một thế khó. Tựa như con mồi sa vào bẫy vậy."

"Ý ngươi là gì?" Selena hỏi, cốt để đáp lời hơn là thật sự cần một lời giải thích.

"Thế cục đã sáng tỏ rồi, và lạc quan đã nói không với chúng ta." Nam nói. "Có lẽ, thế giới này là một lồng giam, còn chúng ta chỉ là những món đồ mua vui của kẻ tạo ra nó."

Nam nói xong, hắn quay đầu, hơi cúi người xuống, nhìn thẳng vào mắt Selena.

"Hãy trung thực với ta." Hắn nói. "Liệu chúng ta có một lá bài, một thứ gì đó để đảo ngược tình huống tồi tệ này không?"

Lần này, anh hùng goblin yên lặng.

Xét ở một góc độ nhất định, Selena và Trần Văn Nam chưa bao giờ thật sự thân thiết với nhau. Hay nói một cách chính xác hơn, nàng ôm tâm lý cảnh giác với hắn. Nhưng đồng thời, một kẻ tin thần lại nguyện ý tin tưởng con trai của vị thần đó từ sâu thẳm tâm hồn.

Thế nên mới có một cuộc trò chuyện quỷ dị như vậy. Nam hỏi, anh hùng goblin sẽ đáp một cách thành thật. Nếu hắn không hỏi, đối phương cũng sẽ tự hé lộ những gì mình thu thập được vào thời điểm mấu chốt.

Điều đó có thể chống lại kẻ thù của cả hai, hoặc chống lại chính bản thân Nam nếu hắn có dị thường.

Điều đó, dĩ nhiên, không khiến Nam bận tâm. Hắn chỉ muốn biết cách đột phá cục diện, và nếu Selena có điều đó, đối với hắn thế là đủ.

Vậy nên, khi thấy anh hùng goblin yên lặng, hắn cũng không muốn biết thêm mà chỉ nói:

"Vậy là được. Nhưng ta hy vọng ngươi nắm nó thật chặt trong tay."

Nghe vậy, những cảm xúc giằng xé trong lòng Selena mới dịu xuống. Nàng rõ ràng đang đấu tranh, và Nam đã kết thúc cuộc chiến đó.

"Cảm ơn." Anh hùng goblin nói.

Bản dịch này là tài sản độc quyền của truyen.free, nơi những câu chuyện tuyệt vời được sinh ra.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free