(Đã dịch) Lãnh Chúa Thời Đại: Binh Chủng Của Ta Là Goblin - Chương 46: Trần Hạ Lam
Khi Nam nghe những lời có lẽ là ý nghĩ của Hoàng Kim Chủng, hắn theo bản năng liên tưởng đến màn sương mà mình vừa lao vào. Chỉ một giây sau, hắn lại bất ngờ trước khả năng nhận thức hoàn chỉnh đến lạ của đối phương.
Chúng ta đều biết rằng khả năng nói thường chỉ hình thành khi ta có một khái niệm cơ bản trong đầu. Rồi khi muốn giao tiếp, khái niệm này s��� được mã hóa thành "từ ngữ" và bật ra bằng lưỡi.
Vấn đề nằm ở đây.
Tất cả những khái niệm về không gian và thời gian đều yêu cầu một sự lý giải cơ bản. Logic và trật tự của các câu cũng cần trải qua quá trình rèn luyện, được huấn luyện từ thấp đến cao, ngay từ khi ta còn ở nhà trẻ.
Rõ ràng, ý nghĩ của Hoàng Kim Chủng có một trật tự phi thường và mạch lạc. Điều ấy khiến Nam, người vẫn đinh ninh trong đầu nàng ta chỉ toàn "đói, đói, đói, thịt, thịt, thịt", phải bất ngờ.
Còn Selena, nàng ta nở một nụ cười, như thể một bà mẹ vừa tìm thấy niềm tự hào nào đó khi có đứa con trai, tay phải xăm MU, tay trái trổ Vozer, và trái tim sôi trào trong lồng ngực là sức mạnh vô hạn của wibu chi lực với năm triệu lực chiến.
Đại khái là ý nghĩ của Selena cũng chẳng khác Nam là bao. Nhất là khi nàng ta có một tín ngưỡng sâu sắc, gần như đã thần thánh hóa Hoàng Kim Chủng lên mức cao nhất.
"Fan cuồng" chính là định nghĩa chuẩn xác cho tình huống này. Và Hoàng Kim Chủng cho đến nay, ít nhất, việc nàng ta ăn bất cứ thứ gì mình thấy là một biểu hiện đáng lo ngại. Điều đó khiến anh hùng goblin bắt đầu suy nghĩ về những điều mà trước nay mình chưa từng nghĩ tới.
E rằng, sau lớp hào quang vàng son ấy, những Hoàng Kim Chủng hoàn mỹ mà họ tôn thờ lại đáng thương đến lạ.
Selena chưa từng thấu hiểu điều đó. Trước kia, khi chứng kiến một vị học giả, từng là giáo viên của nữ vương người elf đời thứ ba, bị đưa lên pháp trường vì tội muốn cướp lấy bản nguyên sinh mệnh của Hoàng Kim Chủng.
Nụ cười càn rỡ của đối phương cùng lời trăn trối trước khi chết vẫn vang vọng rõ ràng trong tâm trí nàng ta khi ấy:
"Hoàng Kim Chủng cũng là sinh mệnh. Ta muốn kéo bọn họ xuống trần, để các ngươi chứng kiến một Hoàng Kim Chủng chân chính, tầm thường như bao sinh linh có trí tuệ khác."
Thế rồi vị học giả kia bị nghiền thành tro bụi. Tên của ông ta bị xóa sổ, học thức bị nguyền rủa, và những thành tựu của ông ta bị hầu hết các quốc gia phủ nhận.
Từng nghiên cứu học thuyết của ông, Selena không hiểu. Nhưng giờ, nàng chợt nhận ra tín ngưỡng của ông có lẽ chẳng hề biến chất như những sinh linh khác vẫn nói.
Giống như bây giờ, Selena không còn nghĩ cô bé trước mắt mình và những Hoàng Kim Chủng ngự trị ở tầng lớp xã hội cao nhất là một.
Nàng ta chỉ đơn giản là một cô bé luôn đói. Thế thôi. Nhưng điều này chắc chắn sẽ bị xã hội cũ coi là bất kính.
Và rồi, một cảm giác nào đó trong lòng nàng ta dịu xuống, theo tầm mắt nàng dõi theo Nam mua một túi thịt, và Hoàng Kim Chủng kêu lên:
"Thịt, thịt, thịt."
Lần này, trong ngoài của Hoàng Kim Chủng đều đồng nhất.
"Ta hẳn là phải dạy Hoàng Kim Chủng cách kiểm soát tâm trí." Selena nói.
"Giờ thì..." Anh hùng goblin buông áo Nam ra. "Cho ta một giờ. Và làm ơn, giúp ta trông chừng con bé một lát."
Nói rồi, một vầng sáng màu xanh lục hiện lên dưới chân Selena. Sau đó, nàng ta chầm chậm nhắm mắt lại, mặc cho cơ thể mình đang bị vô số dây leo bao quanh.
Mà lời nói của Hoàng Kim Chủng vào lúc này cũng vang lên trong tâm trí Nam ngay sau đó.
"Nhiều quá, nhiều quá, ăn không ngon, bắt Selena xấu xí kia rồi. Nam, nhốt Selena lại đi, thịt muốn ăn, nhiều thịt nữa. Ăn no, lại thả Selena ra, xấu xí, không cho thịt ăn."
Nam phì cười.
Hắn lắc đầu một cái, tay vươn đến đỉnh đầu của Hoàng Kim Chủng xoa xoa mấy cái.
Thuận theo đó, Hoàng Kim Chủng lại kêu lên "thịt gob, thịt gob" mà đại khái nghĩa nó là vầy:
"A, mau mau cho thịt thịt thịt đi. Mau mau cho thịt đói đói thịt đi."
Thế rồi, Nam lại bỏ thêm một túi thịt nữa. Tuy vậy, hắn vẫn nói, dù không chắc Hoàng Kim Chủng có hiểu hay không, rằng:
"Thật ra người quan tâm ngươi nhất ở đây là Selena đấy. Nàng ta đã đứng về phía ngươi, ngay cả khi ngươi có thể là mối đe dọa sinh mạng cho cả ta và Selena, và điều đó đáng nhận được yêu thương chứ không phải thù ghét."
Nói rồi, Nam chầm chậm thở ra một hơi.
Xã hội cũ của anh hùng goblin như thế nào Nam không biết. Nhưng sự tôn kính đã dần phai nhạt, và theo đó, bản chất yêu chiều của nàng ta đối với Hoàng Kim Chủng lại càng bộc lộ rõ ràng hơn.
Có lẽ, Selena nhận ra một số thứ vốn bị tôn giáo kìm kẹp. Như việc bôi cứt bò lên người vậy, người khác thấy nó buồn cười, nhưng với người bản xứ, đó lại là minh chứng cho một nền văn hóa lâu đời.
Nam không hiểu tâm trạng của Selena thế nào. Nhưng hắn biết rõ để một Phật tử chân chính tin rằng Đức Phật của họ khi còn bé lại tham ăn đến mất liêm sỉ thì điều đó là rất khó khăn.
Thậm chí, hắn còn có thể bị đấm vỡ mồm nếu nói ra điều đó.
Nghĩ vậy, Nam lắc đầu một cái. Hắn lại mở bảng số liệu ra, trong lúc dắt tay Hoàng Kim Chủng tìm một chỗ ngồi gần chỗ Selena.
Lúc này, ánh mắt của Nam chợt nhìn về phía bầu trời.
Chẳng hay biết gì mà trời đã chiều tà rồi.
....
Một thân ảnh đang múa kiếm dưới hoàng hôn.
Thân kiếm đen tuyền, không gió mà vun vút, tựa như những hạt mưa rào liên miên, vô tận.
Lúc này, giữa hư không chợt vang lên một âm thanh, không vang vọng nhưng rõ ràng.
Kiếm! Là vua của trăm binh! Chí Binh! Nặng tựa thái sơn!
Đường kiếm của thiếu nữ vẫn nhanh như chớp. Nhưng không khí nổ lên ầm đùng mỗi khi đường kiếm ấy va chạm.
Chí Binh! Không gì không cắt đứt!
Đường kiếm của thiếu nữ vẫn nhanh. Nhưng mặt đất dưới từng đường kiếm x��t qua không khí này vạch ra những đường đâm kéo dài lằng nhằng.
Chí Binh! Quỷ dị khó lường!
Thanh kiếm trong tay thiếu nữ biến mất. Mà nàng ta vào lúc này khẽ vươn tay về phía một thân gỗ lớn thô kệch trước mắt.
Ngay lập tức, cái thân gỗ to bè ấy thủng một lỗ lớn.
Ta có một kiếm! Là vua của trăm binh!
Âm thanh trong hư không lại vang lên. Nhưng lần này, Trần Hạ Lam lại ngồi xuống, miệng thở hổn hển.
Rồi cũng như mọi lần, âm thanh ấy lại biến mất vô tung vô ảnh, như chưa từng xuất hiện. Nhưng rõ ràng, âm thanh ấy, cùng với cô gái đầm đìa mồ hôi, chính là minh chứng cho việc nàng một mình một kiếm đã tiêu diệt mười mấy tà thần tôi tớ.
Rồi con quái vật trên bầu trời xuất hiện, thiếu nữ vẫn có thể giữ bình tĩnh trong khi cả lãnh địa của nàng ta chẳng khác tình cảnh của Nam là bao.
Mặc dù nói, Trần Hạ Lam bây giờ vẫn là Trần Hạ Lam. Nhưng khác ở chỗ, Nam chỉ dự đoán đúng một phần của nàng ta mà thôi.
Nghĩ cũng đúng, vì hắn đâu thể biết được kiếp trước của nàng ta, thứ đã trở thành một nguồn dưỡng chất tinh thần bổ ích cho một bé gái từng tham gia vào thời đại của các lãnh chúa.
Chỉ khác biệt rằng, bọn hắn đang ở một thế giới mang đậm phong cách Tây huyễn. Còn Hạ Lam, lại là một thế giới tu tiên đang bước tới những ngày cuối cùng.
Nàng ta có thể rõ ràng thấy được qua những mảnh vỡ ký ức của mình về nó. Cái thế giới đầy rẫy quỷ dị, nơi tiên thần cũng dần tiêu tan đó.
Bản quyền nội dung thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.