(Đã dịch) Lãnh Chúa Thời Đại: Binh Chủng Của Ta Là Goblin - Chương 67: Cuộc chiến vào một giờ sáng.(4)
Một âm thanh kỳ lạ vang lên, đến mức Nam không thể nào phân biệt được đó là gì.
Ngay sau đó, Nam cảm nhận một sức nặng kinh khủng ập đến, rồi một lực đẩy hất văng hắn ra xa, khiến hắn va mạnh vào vách đá.
Đòn đánh này đối với người bình thường vốn đã hiểm ác. Nam hoàn toàn có thể bị chấn động đến gãy xương, nứt sọ, hoặc gặp những chấn thương nghi��m trọng khác.
Cây nỏ vô dụng cũng theo đó rơi khỏi tay hắn.
May mắn thay, bộ giáp sinh mệnh trang bị cho Nam đã phát huy tác dụng. Hắn kịp nâng tay, thực hiện một cú nhào lộn để tránh đòn vồ tới ngay sau đó của con quái vật. Tiếp theo, một tấm khiên ý thức – rõ ràng hiệu quả hơn hẳn so với những tấm khiên của đám goblin – hiện ra, đỡ lấy một đòn khác, giúp Nam trượt một đoạn ngắn trên nền đất đá.
Và hắn, đã hoàn toàn chứng minh cho thấy sự giãy chết diễn ra như thế nào.
Lúc ấy, Nam đang nằm ngửa, đủ để hắn co chân và bật lùi về phía sau, tránh được cú đập vỡ đá từ cánh tay trông giống như tay gấu của con quái vật.
Nhưng có lẽ, mọi chuyện sắp kết thúc. Con quái vật đã chuẩn bị cho một cú vồ khác. Dù Nam vẫn cố gắng bật ngửa lần hai qua cái hố phía sau lưng và dùng khiên chống đỡ, nhưng hắn đã quá chậm.
Đâu còn kỳ tích. Selena vẫn chưa tới, và cú vồ kia chỉ trong tích tắc là đã hoàn thành.
Thế nhưng, đúng vào thời khắc ấy, vũ trang sinh mệnh lại lần nữa lập công. Bởi Nam không dùng khiên để đỡ như mọi ngư���i nghĩ, mà biến chúng thành những mũi giáo, đâm xuyên con quái vật đang lao tới, hệt như một hầm chông xuyên thủng bụng một con thú khi nó rơi vào bẫy.
Đáng tiếc, nó rõ ràng là vẫn chưa chết. Và hai cánh tay gấu kỳ dị ở hai bên đã giáng xuống Nam một cú đập chí mạng.
Kết thúc rồi ư?
Nam nhìn đống thịt hôi thối trước mắt, cố gắng hít lấy không khí trong lành.
Đó là tất cả những gì hắn có thể làm khi hai cánh tay kia vồ tới. Ngay sau đó, hiển nhiên, anh hùng goblin đã phát huy tác dụng dù nàng ta vẫn chưa đích thân xuất hiện.
Một lớp khiên vô hình đã giúp Nam ngăn được đòn trí mạng này. Nhưng con quái vật, ngay lập tức phun ra một bãi chất lỏng màu đen lên người hắn, khiến tiếng xì xì vang lên bên tai. Rồi tiếng đòn thứ hai lại vọng tới.
Và đòn thứ ba... À không, lần này thì Selena đã kịp chạy đến. Sau đó, chỉ bằng một đòn, con quái vật đã hóa thành tro bụi.
Cả hai lúc ấy không giao tiếp nhiều. Anh hùng goblin biến mất ngay sau đó, còn Nam thì nhổm người dậy. Dù cơ thể hắn đang tê rần, đôi chân vẫn cứ lao về phía sâu thẳm hơn của hang động.
...
Ở phía bên ngoài, với sự trợ giúp của Selena, cục diện chiến trường nhanh chóng được ổn định.
Những quả cầu đủ mọi màu sắc thi nhau xóa sổ lũ quái vật dưới mặt đất.
Vào lúc này, dù mới chỉ tám phút trôi qua, chiến trường chỉ còn lại con Goblin Shaman cụt tay vẫn còn sức hú hét "Gob vĩ đại! Gob vĩ đại!". Còn lại, đa phần đã thở ra nhiều hơn hít vào.
Nhưng ít ra, dưới mặt đất vẫn còn goblin.
Còn phía trên tường thành, dù với sự hỗ trợ của hai cây cổ thụ đang lớn lên và chống đỡ tàn quân quái vật, nhưng bọn chúng đã bị quét sạch.
Rõ ràng, một cuộc tấn công với quân số gấp ít nhất sáu lần và miễn nhiễm với nhiều cạm bẫy như thế, dù có mười lớp tường thành đi chăng nữa cũng không thể ngăn cản nơi này nhanh chóng thất thủ.
Đám goblin thực sự yếu ớt. Còn kẻ địch thì không phải loại thích nương tay.
Dù sao, Hoàng Kim Chủng cùng với anh hùng goblin đã hoàn thành xuất sắc vai trò của mình trước khi toàn bộ goblin hy sinh và lũ quái vật có thể hợp sức tấn công Nam cùng với pho tượng.
Phải nói là, nếu Selena đến trễ vài giây nữa thì chúng ta đã có thể kết thúc câu chuyện này sớm hơn.
***
Cứ thế, sau khi con quái vật cuối cùng ngã xuống, cô bé Hoàng Kim Chủng đáng thương mới vô cùng nuối tiếc nhìn chỗ thịt khô, giờ đã bị vùi lấp dưới hàng đống xác thịt hôi thối.
Mà lần này, đối phương cũng chẳng buồn nghĩ tới chuyện lấy thịt lũ quái vật đó để ăn.
Chỉ là cái bụng giờ đang kêu rột rột, khiến đôi mắt đẫm lệ của con bé càng trở nên đáng thương hơn khi sà vào lòng anh hùng Goblin.
"Selena, đói đói đói."
Còn vị anh hùng đã gánh vác cả trận chiến này thì nở một nụ cười, nhẹ nhàng xoa đầu Hoàng Kim Chủng.
Sau đó, Selena thở dài một hơi.
Có nhiều chiến thuật khác. Nàng rõ ràng có thể thu binh về cố thủ trong hang động, rồi đợi khi chúng tụ tập lại thì dùng một chiêu quét sạch. Nhưng xét ở một góc độ nào đó, nếu như, nếu như trong đám quân địch có một con giống như lần trước thì sao?
Việc chuyển chiến trường chỉ khiến khu vực trung tâm trở nên tồi tệ hơn. Việc kéo dài thời gian lại càng tệ hại. Chưa kể, bọn họ đang ở trên núi, và đòn vừa rồi của nàng ta hoàn toàn có thể tiện thể chôn sống lũ quái vật trong hang luôn.
Cứ như vậy, một trận cược lớn được đặt ra. Và Selena vừa chiến thắng nó một cách suýt soát.
Thật khó diễn tả hết nỗi lo sợ của anh hùng goblin lúc bấy giờ.
Bởi nàng cứ nghĩ rằng, quyết định của mình có thể đã sai lầm. Nàng đáng lẽ nên cố thủ mà không phải ưu tiên xử lý bọn quái vật trên không. Nàng đáng lẽ phải bảo vệ Nam và nguồn lửa mà không rời đi một bước.
Nhưng cũng đồng thời, ai dám đảm bảo điều gì với lũ đang tiến công? Chúng rõ ràng là một thứ gì đó có thể tự phát nổ nếu nàng chậm trễ vài giây. Như vậy, quyết định phòng thủ cũng có thể bỏ lỡ cơ hội ngăn chặn vụ nổ đó và biến kế sách tưởng chừng thông minh kia thành một sự ngu xuẩn.
Dù vậy, thật may là Selena vẫn từng là một vị tướng. Nàng hiểu rằng mình cần phải hy sinh những gì để tạo ra một kế sách nhìn thì không quá cao siêu, nhưng đầy quyết đoán đó.
Rõ ràng, ngay cả Nam, một kẻ gà mờ về chiến thuật, cũng ��oán được ý đồ của Selena khi dàn quân như vậy. Có lẽ bởi họ đều đã chứng kiến tà thần và có chung một suy nghĩ về cuộc chiến này:
Đánh nhanh thắng nhanh! Bất chấp hy sinh!
Thế là, lũ goblin trên tường thành trở thành những quân cờ thí mạng, chốt chặn để vua trốn, hoàng hậu tung hoành, và pho tượng được cố thủ.
Hy sinh... Đó là kết cục của chúng.
Và đó chính là chiến tranh. Một điều đơn giản mà người ta thường bỏ qua.
Tốt thôi. Hy sinh là được. Miễn là giành chiến thắng.
Nghĩ lại cũng thật đáng buồn khi sinh mạng lại bị coi rẻ đến như thế.
.....
Selena và Hoàng Kim Chủng tìm thấy Nam ẩn mình trong một góc sâu của hang động. Hắn lúc này, dù có chút chật vật khi phải giãy giụa cầu sinh, nhưng vẫn khá bình tĩnh.
Ít nhất là khi nhìn thấy Selena, Nam còn có thể tự trách bản thân một câu:
"Đáng lẽ ta nên vác pho tượng này chạy đi sớm hơn."
Điều đó khiến anh hùng goblin bật cười phá lên. Nhưng tiếng cười đứt quãng vì nàng ta lúc ấy khạc ra một ngụm máu tươi. Rồi lại xua tay nói:
"Chút di chứng thôi. Ta đáng lẽ có thể về sớm hơn. Nhưng cơ thể này rốt cuộc vẫn quá yếu ớt rồi."
Thế là cả hai im lặng. Rồi họ cùng bước ra khỏi hang động.
Lúc này, chỉ có Hoàng Kim Chủng là vẫn giữ được vẻ lạc quan khi nắm tay Nam. Con bé dự định sẽ để hắn xoa đầu mười cái liên tục để đổi lấy chỗ thịt mà cái bụng đang réo lên của mình.
Rõ ràng, Nam đã tới được cái kho, và thật may là nó không bị phá hủy hoàn toàn, để nàng ta có một túi thịt mới.
Và vào gần hai giờ sáng, một bãi chiến trường ngổn ngang hiện ra trước mắt Nam.
***
Truyện này thuộc về truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.