(Đã dịch) Lãnh Chúa Thời Đại: Binh Chủng Của Ta Là Goblin - Chương 69: Thăng cấp cho mồi lửa. (2)
Khi những tia nắng ban mai đầu tiên ló dạng, anh hùng goblin cũng rời đi. Tuy nhiên, vì vấn đề an toàn, Hoàng Kim Chủng đã ở lại bên Nam, đổi lại là một khoản thưởng hậu hĩnh.
Điều đó khiến cô bé nắm chặt lấy tay Nam, và nếu không phải hắn yêu cầu, Hoàng Kim Chủng đã sẵn sàng ôm chặt lấy hắn như một chú koala để hoàn thành "nhiệm vụ" một cách hoàn hảo rồi.
Rõ ràng, lời đề nghị về những món thịt của Selena có sức hút mãnh liệt với cô bé này.
Cũng vì vậy, Nam thấy khá bất tiện khi tiến hành công việc thu dọn của mình. Dù vậy, chàng trai của chúng ta vẫn xuất sắc tái tổ hợp lại bọn goblin và bắt đầu một bữa sáng miễn cưỡng.
Trước đó, Nam đã tu sửa lại tường thành cùng những công trình đổ nát sau cuộc chiến. Và cũng bởi trong hang động vốn đã dự trữ đủ lượng đá và gỗ để hắn tái thiết lãnh địa, nên Nam không cần phải bận tâm nhiều về vấn đề này.
Thế là, khu căn cứ nhanh chóng được trùng tu như mới. Tuy nhiên, những vệt máu dài cùng mùi hôi thối khó tả vẫn quanh quẩn, khiến bữa ăn vốn đã tồi tệ của Nam lại càng thêm khó nuốt.
Thật vậy, thịt tươi của Nam vốn đến từ những chuyến săn sáng sớm của lũ Hogoblin. Giờ đây, chúng đã chết gần hết, số còn sống cũng chẳng khá hơn là bao, nên cả lãnh địa đành phải dùng thịt khô ăn tạm.
Goblin và Hoàng Kim Chủng thì khỏi nói. Đám này sau trận chiến khốc liệt đã sớm đói ngấu, nên lúc này chúng chẳng chê bất cứ thứ gì tống vào mồm.
Còn Nam, vị giác của hắn lại quen chiều chuộng hương vị "thịt gà chính tông" quen thuộc hơn.
Nam ăn một cách thành thật mà chẳng hề để ý rằng mình như từ thiên đường rơi thẳng xuống địa ngục.
Lửa vẫn cháy đều đều, đôi khi cần thêm gỗ; mùi hôi thối vẫn xộc lên, còn bữa ăn chóng vánh thì kết thúc nhanh gọn.
Trời giờ đã sáng hẳn.
Ánh nắng dịu dàng soi rọi những thân xác mệt mỏi của lũ goblin, những kẻ được Nam đặc cách cho phép chiều mới phải làm việc. Và chúng thì tận dụng khoảng thời gian đó để ngủ thẳng cẳng trong căn nhà của mình.
Nam thì tiến vào hang động, còn Hoàng Kim Chủng vẫn lẽo đẽo theo sau, vừa ăn vừa nắm chặt tay hắn.
Cả hai cùng ngồi trên giường: một người định bắt đầu công việc, còn một sinh linh thì đang nhồm nhoàm ăn snack.
Hoàng Kim Chủng vẫn luôn như vậy, dù phần lớn thời gian là những màn "hài hước" của đối phương, nhưng xét trong vòng hai mươi tư giờ thì chẳng ai có thể phủ nhận cô bé là một đứa trẻ ngoan ngoãn.
Ít nhất, cô bé khá yên lặng cho đến khi túi thịt khô cạn sạch và mò đến chỗ Nam.
Chính vì vậy, dù một bên tay có hơi vướng víu, hắn vẫn tập trung vào công việc đang dần giảm bớt của mình.
Việc kinh doanh dưới danh nghĩa chính phủ, nói dễ thì cực kỳ dễ, bởi lẽ hàng hóa họ bán ra toàn là vũ khí công nghệ tối tân.
Vả lại, nhờ những thông tin hữu ích và thái độ đoan chính, nơi đây không chỉ có thị trường mà còn thu hút rất nhiều nhân tài đổ về.
Nhưng cái khó ở đây, cũng là cái khó mà bất cứ thế lực lớn nào cũng phải đối mặt: một môi trường cạnh tranh khốc liệt. Đôi khi, ta cảm thấy rất khó thở khi muốn vươn lên những vị trí cao hơn nữa.
Trong đó, Nam và Trần Hạ Lam chưa chắc đã là những người tài năng nhất. Nhưng ưu thế của họ đã giúp xác lập một địa vị khá vững chắc, đủ để họ bắt đầu tận dụng tài năng của mình một cách rõ rệt hơn trong sân chơi rộng lớn này.
Ở khoản này, hắn và Hạ Lam phối hợp rất nhịp nhàng, chẳng cần ai phải nhắc nhở ai.
Đơn giản và dứt khoát: Nam đối nội, có nhiệm vụ tiến hành các chiến dịch marketing bằng gia vị.
Còn Hạ Lam đối ngoại, dựa vào tài ăn nói của mình để mở rộng mối quan hệ của "tổ tam giác" với tất cả các đoàn thể lớn nhỏ thuộc phe chính phủ.
Phải, dù tác giả không đi chi tiết vào những màn hội thoại dài dòng, những câu nói sáo rỗng, hay những cảnh nhạt nhẽo với nội dung cơ bản là đưa hàng ra, vài dòng bình luận trầm trồ, rồi phản ứng sau đó, kết thúc bằng việc tả thu hoạch và "xong chục chương".
Ừm... Đáng lẽ chúng ta có thể thấy nhiều hơn nếu câu chuyện này được bố cục theo hướng kinh tế chứ không phải lối quân sự.
Thế nhưng, tác giả vẫn có thể chêm vào vài dòng triết lý đại khái như sau để "câu chương":
"Người ta thường nói, những người thành công luôn biết mình phải làm gì và phải đánh đổi những gì. Trong trường hợp này, Nam và Trần Hạ Lam hoàn toàn phù hợp. Và khi tư tưởng đã thống nhất, sức mạnh đoàn kết giữa hai thiên tài luôn đáng kinh ngạc."
Vậy là xong, chẳng cần dài dòng làm gì.
Nam cứ bận rộn với những giao dịch, Hoàng Kim Chủng cứ lo ăn, lũ goblin cứ lo ngủ.
Thế là thời gian cứ trôi chầm chậm, cho đến gần mười giờ, một bóng dáng xuất hiện khiến đôi mắt Hoàng Kim Chủng sáng bừng rực rỡ.
Còn Nam, khi hắn đang bàn về chuyện phân phối gia vị với một đại diện hãng quần áo kiêm áo giáp, thì bị kéo đi một cách mạnh mẽ. Kế đó là Hoàng Kim Chủng, vẫn đang nắm tay Nam thật chặt.
Khi Nam trả lời được hai trong ba câu hỏi triết lý nhân sinh, hắn đã ở bên ngoài, cùng với Hoàng Kim Chủng vì bất ngờ mà nắm không chặt túi, khiến vài miếng thịt khô rơi ra.
Một tội ác tày trời, một sự khinh nhờn không thể chấp nhận được như thế, làm sao ngăn được cô bé lên tiếng với giọng điệu ba phần ấm ức, bảy phần không khoan nhượng đây.
"Selena! Thịt thịt của thịt! Thịt thịt của thịt!"
Tiếc thay cho cô bé tội nghiệp, lời nói của cô bé nào lọt đến tai Selena, kẻ đang hân hoan với viên hạch năng lượng cuối cùng trong tay.
"Ơn cha, ơn mẹ! Ta đã thành công! Nam, mau đến chứng kiến khoảnh khắc này cùng ta!" Anh hùng goblin nói.
Còn Nam, hắn vừa viết vài dòng, tạm dừng cuộc trò chuyện chắc chắn sẽ dài dòng để nắm bắt lợi ích của mình. Và khi hắn vừa ngẩng đầu lên, Nam cùng cô bé vẫn đang kháng nghị hăng say lại bị lôi đi mất.
Bên tai Nam còn văng vẳng giọng nói của thiếu nữ, đang kéo hắn bay vút như một cơn gió, nhanh chóng và lanh lẹ lao tới căn phòng chứa pho tượng.
"Nhanh nào! Thật nhanh nào! Đây là khoảnh khắc mà ta, và các ngươi, không thể bỏ lỡ dù chỉ một giây!"
Chính sự vội vã đó khiến Nam, sau khi tiếp đất, định nói gì đó. Nhưng rồi, khi hắn nhìn thấy những đường vân đỏ rực đang lan tràn khắp căn phòng đặt pho tượng, Nam lại câm như hến.
Tất cả những đường vân ấy bện xoắn vào nhau, tạo thành những hình ảnh mơ hồ.
Đại địa đang cất tiếng, bầu trời đang kêu rên, và những lời thì thầm vang rền khiến trái tim của cả ba sinh linh trong căn phòng rạo rực không thôi.
Không phải là hỗn loạn hay điên cuồng. Chúng đang ca ngợi ngọn lửa của hàng ngàn, hàng vạn nền văn minh, như muốn thổ lộ hết thảy những điều kỳ thú ấy.
Nó muốn mọi người nghe rõ tiếng gầm của người khổng lồ, tiếng sắt thép hòa cùng lửa nung của những người lùn, hay thanh âm xé gió của lũ rồng cao ngạo.
Nó muốn mọi người thấy cánh rừng bạt ngàn cùng những người elf đang trú ngụ.
Nó muốn vượt qua ngàn tầng sóng biển, lội sâu vào đại dương nơi vô vàn loài sinh vật biển đang ca vang. Nó muốn lao tới sa mạc đầy rẫy thú nhân cùng lũ rắn rết đang yên giấc.
Nó muốn chúng ta chứng kiến tất cả. Nhưng rồi lại khép lại quá vội vàng.
Chỉ thấy, khi những đường vân đỏ rực biến mất, một ấn ký hình ngọn lửa đã chẳng biết tự lúc nào xuất hiện trên cổ tay Nam.
Bản quyền dịch thuật và hiệu đính thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.