(Đã dịch) Lãnh Chúa Thời Đại: Binh Chủng Của Ta Là Goblin - Chương 85: Cuộc đại cải cách.
Những ngày tiếp theo trôi qua một cách yên bình.
Nam cuối cùng cũng được như ý nguyện. Sẽ thật tuyệt vời nếu điều đó không kèm theo vấn đề của mùa trăng sắp tới.
Nhưng sự thật là, cứ mỗi ngày trôi qua, Nam lại gần hơn với cái ngày định mệnh ấy. Và ngoài việc thấp thỏm lo sợ, hắn cũng chẳng thể làm gì khác.
À không... nói chính xác hơn là trong những ngày mà thời gian trôi như bay, như thể tác giả đang "rush" tiến độ, thì hắn ta vẫn làm được rất nhiều điều.
Như cải thiện khả năng dùng quyền năng chẳng hạn.
Không nói quá lời, Nam giờ đã khác xưa nhiều lắm rồi. Trước kia anh chàng mặt mày hốc hác, tóc tai rối bù, bụng sáu múi dồn lại thành một khối, thì giờ đây vị "chiến thần" ấy đã trở lại chốn đô thị, với một hình thể hoàn toàn mới.
Nhờ quyền năng ôn dưỡng, hắn cuối cùng cũng đạt đến cảnh giới đỉnh cao của một con người, với cơ thể lộ rõ vẻ khỏe mạnh và cân đối.
Ừ... Giờ trông Nam chẳng khác gì người mẫu, chỉ cần cắt tỉa tóc tai, trau chuốt bộ râu chút nữa là ra đường có khi người ta sẽ gọi "Oppa" cũng nên.
Nhưng điều ấy kỳ thực cũng không quan trọng lắm. Vì vị nữ anh hùng kia đâu phải người nhìn mặt mà bắt hình dong.
Trái lại, việc Nam giờ đã có thể khắc được vài ngôn ngữ thế giới lên đầu và tứ chi mới là điều khiến vị nữ anh hùng goblin của chúng ta mừng rỡ.
Dù vậy, nàng ta vẫn cứ nói rằng hắn chỉ mới học được những điều thô sơ nhất của thứ sức mạnh siêu phàm ấy.
Điển hình như Hoàng Kim Chủng.
Trong những ngày tháng vô lo vô nghĩ của cô bé, khi được vị anh hùng người Elf cơ bản là lấy nguyên liệu rồi chế tác dịch dinh dưỡng ngay lập tức.
Mỗi lần như vậy, cô bé lại được cho uống vài thùng để bồi bổ cơ thể.
Khi đói, vị anh hùng loài rồng sẽ gửi tặng một con cự thú. Khi khát, họ thậm chí còn bốc cả một dòng sông vào kênh giao dịch cho cô bé uống.
Rồi họ còn trách cứ Selena sao không nói cho họ biết sớm hơn.
Có thể nói, trong mắt Nam, cô bé loli nhỏ nhắn kia chỉ là một nhóc tham ăn vô liêm sỉ, nhưng trong mắt các sinh mệnh kỳ tích, cô bé lại là cả một đức tin.
Và qua sự nhiệt tình đến mức phát rồ này, Nam chợt hiểu vì sao vị nữ anh hùng goblin lại không động thủ giết luôn đối phương ngay từ lúc ban đầu.
Nhưng cũng nhờ vậy, hắn mới cảm thấy thực sự may mắn vào thời điểm hiện tại.
Rồi thời gian vẫn cứ trôi.
Lực lượng goblin ngày càng đông đảo lên.
Trong đó, con goblin shaman cũng đã khôi phục quân đoàn xúc tu của mình với hai trăm cá thể.
Còn những con Hogoblin còn sót lại thì được gộp chung với số goblin mà Selena gọi là "hoàn mỹ chủng".
Và dù Nam không định đào sâu vào vấn đề đó, hắn cũng mường tượng ra điều gì sẽ xảy ra khi chúng được ưu tiên bước vào nghi thức trước.
Rồi sau khi chúng bước ra, chỉ một con goblin thôi cũng đủ sức đánh Nam bầm dập như trái chuối.
Tuy nhiên, khi hắn hoài nghi nhân sinh, Selena lại bảo rằng hắn vẫn còn rất nhiều không gian để phát triển. Trong khi đó, lũ goblin này, trừ một số trường hợp cực kỳ hi hữu, thì khó lòng phát triển thêm được nữa.
Vậy là xong. Sau ngày hôm đó, anh chàng cũng chẳng buồn nghĩ tới chuyện đánh đấm gì nữa.
Dĩ nhiên, phần lớn là do vào ngày thứ mười hai sau khi xuyên việt, chính phủ chính thức công bố nguy cơ về lũ quái vật.
Chuyện này được công bố sớm hơn hắn dự tính một ngày, nhưng kết quả thì lại hoàn toàn nằm trong dự đoán của Nam.
Chưa đầy nửa giờ sau khi "topic" được đăng tải, thị trường đã hoàn toàn sụp đổ.
Trong khi đó, Nam và Trần Hạ Lam lại không hề hấn gì, vì họ đã biết tin sớm nên không đến mức tán gia bại sản trước khi chính phủ kịp thời thể hiện khả năng kiểm soát tình hình.
Phải nói, cái "topic" đó giống như một tín hiệu báo động vậy.
Chưa đầy mười phút sau, hầu hết các nhà tư bản có uy tín nhất định trong suốt mười hai ngày qua đều công khai lên tiếng ủng hộ.
Các sinh mệnh kỳ tích cũng đồng loạt đăng tải các video trấn an tình hình, như dùng ngôn ngữ chung, thể hiện sức mạnh, và phô diễn những vũ khí tối tân nhất mà họ có thể chế tạo.
Dù vậy, phải mất đến hai giờ thì "cơn bão" này mới lắng xuống. Thiệt hại về người thì không đáng kể, nhưng về của cải thì vô số.
Phải, nếu chúng ta từng chứng kiến cảnh người người tranh giành mua đồ trong thời kỳ COVID, ắt hẳn sẽ hiểu được tình cảnh ngặt nghèo của những con người lúc bấy giờ.
Giá vũ khí, thuốc men tăng vọt như bột nở.
Còn những người bị nỗi sợ hãi chi phối thì đổ hết gia sản của mình vào việc mua sắm những thứ đã ổn định giá cả vào chiều cùng ngày hôm đó.
Và rồi, về sau, điều ta chỉ có thể nhận xét là V quốc cuối cùng cũng bắt đầu có hình hài của một quốc gia thực thụ.
Đứng trước ngoại địch, người dân đồng lòng như một, bện thành một sợi dây thừng vững chắc. Cứ thế, một cuộc đại cải cách ngắn ngủi đã được tạo điều kiện để diễn ra.
Đầu tiên là về tiền tệ.
Chính phủ mượn nhờ công nghệ của các sinh mệnh kỳ tích, thành công tạo ra ba loại tiền tệ đơn giản gồm đồng vàng, đồng bạc và đồng.
Sau đó, họ tận dụng triệt để cuộc chiến tranh để phổ biến loại tiền tệ mới này bằng các đơn hàng vũ khí quân sự. Từ đó, dẫn dắt tất cả những đoàn thể lớn và nhỏ tham gia vào hệ thống công nghiệp nhà nước.
Và chỉ trong vòng một ngày, họ đã thành công chỉnh đốn, hợp nhất thành một đoàn thể đoàn kết lớn, đủ sức "dây chuyền hóa" từ một cục sắt thành một cây giáo.
Điều ấy khiến giá hàng giảm sút, nhưng xét về tổng thể thì kinh tế lại đang tăng trưởng theo cấp số nhân.
Người được lợi nhiều nhất trong cuộc đại cải cách này chính là "tổ tam giác". Bọn họ mượn nhờ công nghệ "Warr!" của người khổng lồ, gánh vác một phương diện công nghiệp quan trọng trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy.
Tuy nhiên, với sự thống nhất từ trước, phần lớn tiền tài thu được đã bị Nam và Trần Hạ Lam "điên cuồng" mượn danh nghĩa đầu tư, ủng hộ rồi mua về vũ khí, nên thực ra họ cũng không kiếm được là bao ngoài một đống vũ khí tối tân.
Nhưng cũng đừng vì thế mà coi họ là lập dị.
Đến ngày thứ bảy, lũ quái vật và con tà thần đã khiến tất cả các lãnh chúa rơi vào tư thế sẵn sàng chiến đấu.
Cơn sốt vũ trang lúc bấy giờ chẳng khác nào một hiệu lệnh xuất phát, khiến họ đốt từng đồng tiền một để đảm bảo sinh mạng của mình.
Thế là, họ hòa mình vào "cơn bão" đó, khiến nó ngày càng trở nên to lớn hơn nữa.
Vô số quặng sắt được đưa vào lò nung, vô số cây thảo dược hóa thành thuốc.
Sắt đã nấu chảy, búa đã gõ vang, và cứ mỗi một giây, một thanh gươm hay mũi giáo lại được bán đi.
Rồi mọi thứ lại quay vòng trong một chu trình lớn, cho đến khi những binh chủng đã mệt nhoài.
Nhưng cũng chưa từng có thời điểm nào mà thương nhân lại không cần lo lắng chuyện bán hàng đến vậy. Họ chỉ cần sản xuất, rồi bán đi.
Khách hàng cũng chẳng cần lo lắng mình sẽ chịu thiệt thòi. Họ chỉ cần tập trung làm việc, nhận tiền, rồi mua sắm.
Thế là xong.
Tất cả, dưới áp lực của thời thế, đã bộc lộ cái đáng quý của sự đoàn kết.
Hay chính xác hơn, đó là một góc nhìn hoàn toàn khác về chiến tranh.
Phải, ta không thể phủ nhận rằng mặt trái của thứ cướp đi sinh mạng hàng triệu người là sự tàn ác.
Nhưng cũng chẳng phải ngẫu nhiên mà vào thời xưa, đôi khi một đất nước lâm vào loạn lạc lại có xu hướng tập hợp quân đội, gây ra một cuộc chiến để xoa dịu tình hình nội bộ.
Rõ ràng, khi chủ nghĩa dân tộc và sự đoàn kết được nâng cao bởi áp lực, sức mạnh kinh khủng của chúng đủ sức xóa nhòa mọi thứ.
Còn về sau, ai biết được.
Mâu thuẫn vẫn cứ là mâu thuẫn, và nhân loại vẫn cứ là nhân loại.
Thứ họ học được từ lịch sử vốn dĩ là chẳng học được gì cả.
Mỗi con chữ trong bản dịch này là tâm huyết của truyen.free, kính mời quý độc giả thưởng thức.