(Đã dịch) Lãnh Chúa Thời Đại: Binh Chủng Của Ta Là Goblin - Chương 87: Ngày thứ mười sáu.(2)
Cảm giác khi dịch chuyển là gì?
Nếu phải diễn tả, Nam sẽ nói đó là một giấc ngủ dài và sâu. Để rồi, khi tỉnh dậy, não bộ phải mất đến một hai giây mới kịp phân tích cảnh vật xung quanh.
Tại thời điểm này, nói cụ thể thì hắn đang đứng trên một thảm thực vật màu tro xám. Thảm thực vật khiến mặt đất dưới chân Nam mềm và xốp một cách rõ rệt.
Trong khi đó, tiếng ầm ầm của lũ golem vang vọng bên tai, khiến Nam phải ngoái nhìn thứ khổng lồ ấy đang dịch chuyển về phía bức tường thành cao ngất ngưỡng sau lưng.
Những cái cây, tựa như những ngọn đèn lồng khổng lồ phát ra ánh sáng xanh lam, mọc khắp nơi. Thân cây bị lớp rêu màu tro bao phủ, lại giống như trái tim với những mạch máu thi thoảng lại căng phồng.
Không gian lúc này vô cùng trống trải, cứ như thể nó vẫn luôn như vậy, chứ không phải vừa mới được tạo ra chưa đầy năm giờ trước.
Selena biết điều này. Nếu hỏi nàng ta, câu trả lời sẽ là: đây chính là sức mạnh quyền năng của người Elf.
Dù sao thì, danh hiệu "những đứa con của rừng" vẫn thuộc về những kẻ tai dài ở thế giới này. Do đó, công nghệ liên quan đến sinh mệnh cũng được họ nghiên cứu đạt tới đỉnh cao.
Mà đó, chắc chắn không phải là chuyện vung trượng một cái cây cối mọc tè le, hay kiểu thả một chiêu thức "ngưu bức" ầm ầm đâu.
Đó là công nghệ! Công nghệ của một thế giới siêu phàm!
Dù vậy, đó lại là chuyện chẳng đáng quan tâm.
Nam hỏi:
"Đi đâu?"
Hắn nói thế cũng phải. Bởi phía trước giờ đây trống huơ trống hoắc. Phía sau chỉ có bức tường và những con Golem.
Nghĩ đi nghĩ lại, quả thực khó tin nơi này lại là điểm đến của họ.
May mắn thay, Selena ngay sau đó đã giải đáp:
"Dưới mặt đất."
Nàng ta vừa nói vừa chỉ tay xuống lớp thực vật màu xám tro.
Mà khi ấy, Hoàng Kim Chủng nhân lúc không ai để ý, đã bốc đống đó lên, cho vào miệng nhai nhóp nhép, rồi nàng ta phải thè lưỡi ra, nhả hết đống đất mềm xốp ấy.
Sau đó, đối phương dùng âm thanh vang lên trong đầu để thông báo cho hai vị đại nhân đang thở dài bóp trán.
"Không, thịt, không, thịt thịt."
Ý của cô bé này là đống đó không phải thịt.
Và điều đó vô nghĩa đến nỗi Nam định răn dạy cô bé này vài câu, nhưng không phải chỗ của ba người họ đang đứng đột nhiên sụt xuống.
Một cái hố lớn, không đen ngòm mà phát ra thứ ánh sáng tương tự những cây đèn lồng kia.
Điều đó khiến Nam hơi giật mình.
Mặc dù vậy, Selena đã rất nhanh chóng khiến họ trôi lơ lửng trên không, rồi từ từ rơi xuống nơi thần bí ấy.
Lúc đó, Nam hẳn phải thầm cảm tạ cơ thể đã được cường hóa của mình. Vì nó giúp đôi mắt hắn nhanh chóng thích ứng với không gian xung quanh, kể cả việc cái hố đưa họ vào đã đóng lại ngay trong thoáng chốc.
Ánh sáng dịu nhẹ ban ngày giờ đã được thay thế bởi một màu xanh lam. Một con đường cũng màu ấy, thẳng tắp và vuông vức như muốn nói rằng ba sinh linh chỉ cần đi theo, sẽ chẳng lạc đường đâu.
Nhưng sự thực, nếu cứ thế đi, họ chắc chắn sẽ lạc.
Bởi đây là một mê cung sâu thẳm được dựng nên từ trận pháp của tu tiên giả, một thứ vốn du nhập vào từ sau chiến dịch đi về phía Đông.
Uy lực của nó thì khỏi phải bàn, ngay cả anh hùng goblin cũng không dám nhích một bước chân trong cái mê trận đáng sợ này.
"Đừng di chuyển." Nàng ta cảnh báo.
Nam thì khỏi phải nói, hắn ta gần như không dám thở mạnh từ nãy đến giờ.
Chỉ có Hoàng Kim Chủng là lon ton chạy. Dù vậy, nàng ta cũng đứng khựng lại ngay sau lời cảnh báo của Selena.
Thế rồi bọn họ chờ.
Thời gian không quá dài, nhưng trước đó Hoàng Kim Chủng đã ngốn sạch mớ thịt trong túi.
Con bé cũng chẳng ngần ngại để Nam xoa đầu sau đó. Và như một thói quen, Nam định mở bảng số liệu ra, dùng ít đồng vàng trong cái túi đeo ngang hông để mua thịt khô.
Chỉ là, hắn nghĩ mãi cũng chẳng thấy nó xuất hiện.
Rồi chẳng cần ai nói, Nam cũng đoán được nơi này đang quấy nhiễu, hoặc ngăn cách, hay gì đó mà hắn phải đánh mắt sang Selena cầu cứu.
Và Selena thì, tay nhẹ nhàng ném một hạt đậu vào cái miệng đớp ngay như cá của Hoàng Kim Chủng, rồi nói:
"Người phương Đông đã phát triển nó để chống lại lực lượng tự động hóa của chúng ta. Giờ nó được dùng để cố thủ, dù nàng không chắc vị Miêu nhân của họ có thực sự tinh thông đạo này không nữa. Võ thuật còn đỡ, chứ tu tiên thì các sử gia bên nàng đã sứt đầu mẻ trán khi dịch nghĩa nó rồi. Họ quá chú trọng sự mơ hồ, rồi dựa vào cái gọi là "cảm ngộ thiên địa" mà gánh còng lưng. Công pháp của họ cứ kiểu dựa sát vào trời đất, cảm ngộ chút ít được thì gọi là thuận thiên, mà nếu nhiều thì lại lấy ý thức tạo ra cái riêng, gọi là nghịch thiên. Từ đó sinh ra những chuyện trái khoáy, đi ngược lại lẽ thường. Khiến chúng ta khi tìm hiểu phải lao đao, không hiểu tại sao họ hấp thu 'Linh khí' của trời đất, tu ra được 'Linh lực' mà miệng thì lại bảo mình đang đi nghịch với điều đó. Phải không? Chúng ta cứ nghĩ nghịch thiên, rồi "mệnh không do trời định" là điều gì đó ghê gớm lắm. Ít nhất, cũng phải là một con đường tu hành mới mẻ nào đó. Nhưng rốt cuộc lại toàn là một đống bằng chứng không "thần thể" cũng chẳng "đế thể" mà về cơ bản là vô lý hết sức. Dù nói vậy, giờ nàng ước mình học được vài chiêu bên đó."
Nam nhún vai.
Hắn vẫn như mọi khi, cái hiểu cái không tiếp thu mớ tri thức ấy.
Rồi họ lại tán gẫu vài câu nữa. Trước khi một người Elf bất ngờ chui ra từ vách tường.
Mà đã nói đến người Elf rồi thì chỉ có thể xác định một điều rằng đây là một mỹ nữ. Khuôn mặt đạt tỉ lệ vàng, thân thể không chút mỡ thừa, đôi chân linh lung tinh tế, ngay cả mái tóc vàng pha sắc xanh lam của không gian dưới lòng đất này cũng cứ rực rỡ một cách vô lý.
Tiếc thay, Nam lại "miễn nhiễm". Chỉ số nội tiết tố của hắn thậm chí còn không thay đổi, giống như thể hắn chỉ nên sống đến già cùng cái bô của mình vậy.
Hắn mù chăng?
Không, Nam vẫn luôn như vậy. Dù trước hay sau khi xuyên việt thì hắn cũng thế.
Và không thèm để ý đến kẻ "không bằng cầm thú" kia, chúng ta tập trung vào Selena, sinh linh vừa nở một nụ cười nhẹ nhõm khi trông thấy cô bạn thân của mình.
"Mọi chuyện vẫn ổn chứ?" Nàng ta nói.
"Cả hai, vừa không ổn, vừa ổn." Người Elf đáp lại. "Gob à, tình hình tồi tệ hơn chúng ta dự đoán, nhưng cục diện thì lại yên tĩnh đến bất thường."
Nói rồi, nàng ta quay đầu về phía cái hang động mình vừa đi tới.
"Đi thôi, ngươi sẽ hiểu hết."
Nhưng trước khi đi, người Elf liếc mắt sang Nam, khiến hắn rùng mình, rồi lại liếc sang Hoàng Kim Chủng đang nhai nhóp nhép hạt đậu của anh hùng goblin, ánh mắt trở nên nhu hòa hơn nhiều.
"Thật là," Người Elf thở dài. "Ngươi và lãnh chúa của ngươi thật chẳng hiểu gì cả. Sao lại cho Hoàng Kim Chủng ăn thức ăn đó?"
Rồi không đợi hai "quý phụ huynh" kịp ngại ngùng vì đã trót coi một bậc vĩ nhân thành một kẻ thấp kém dưới đáy xã hội.
Hoàng Kim Chủng lại được nhét đầy tay một đống thực phẩm kỳ lạ.
Phải, lại như vậy nữa rồi.
Và thế là, họ nhanh chóng bước vào cái hang động phía sau người Elf.
Tất cả nội dung trên đều thuộc bản quyền của truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.