Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Lãnh Chúa Thời Đại: Binh Chủng Của Ta Là Goblin - Chương 90: Ngày thứ mười sáu.(5)

Bầu không khí bỗng chốc trở nên tĩnh lặng.

Nam chẳng thể thấy được gì trên khuôn mặt đối phương, nàng ta vẫn bình thản như vừa đưa ra một nhận định đơn thuần về người Elf. Dù vậy, Nam vẫn cảm nhận được sự bực bội mơ hồ ẩn chứa trong lời nói đó, mà điều ấy, một người ngoài như hắn không có quyền bình luận gì.

Đối với Selena, tình hình có khá hơn một chút, bởi nàng ta biết rõ người bạn này đã từng mất tích trong một trận chiến lớn khi tiến quân về phương Đông. Cuộc chiến kéo dài ròng rã sáu năm theo lịch nhân loại, và phải đến nửa sau của nó, người bạn ấy mới trở về. Đối phương không hề kể lại những gì mình đã trải qua. Hơn nữa, khi đó quân phương Tây đã giành được quyền đàm phán, chiến tranh cũng sắp sửa kết thúc nên mọi chuyện coi như đã an bài. Chẳng ai muốn truy cứu sâu xa làm gì.

Dù biết rằng người đã có gia đình và người độc thân có sự khác biệt rõ rệt, nhưng những người bạn của vị sinh mệnh kỳ tích này vẫn nhận ra rằng anh hùng tộc Elf không còn vui vẻ như trước nữa. Việc đó rất lạ, nhưng nếu trong một xã hội mà cái chết của bạn đời có thể khiến người chồng, người vợ tuẫn táng theo và được coi là hành động thiêng liêng, thì mọi chuyện lại hoàn toàn hợp lý. Đó cũng là lý do Selena dùng từ 'Ngay cả', chứ không xếp người bạn này vào hàng ngũ những sinh mệnh kỳ tích tiềm ẩn mối nguy hại thực sự.

"Đi thôi. Các ngươi còn chờ gì nữa?" Người Elf nói.

Thế là khúc nhạc dạo ngắn ngủi đã kết thúc, chặng đường lại tiếp tục.

Họ không đi thẳng về hướng Nam đã thấy, mà chỉ lướt qua một chút, đủ để hắn trông thấy tia lửa lóe lên từ một vật thể. Một con Mecha khổng lồ, cao chừng mười lăm mét, đang tựa vào một gốc cây cổ thụ. Xung quanh nó, những vật thể nào đó bay lượn vòng vòng. Thỉnh thoảng, ánh lửa lại lóe lên rực rỡ, khiến Nam phải chớp mắt liên hồi để điều tiết thị giác.

Anh hùng Goblin lúc này cũng thốt lên đầy cảm thán. "Đúng như trong sách lịch sử. Những Rượu Tro Xám tưởng chừng đã bị đào thải, giờ lại được đưa vào sử dụng."

Người Elf đáp lại: "Chúng vẫn luôn được dùng, Gob ạ. Hay nói cách khác, người lùn chưa bao giờ từ bỏ chúng. Khác biệt duy nhất là thay vì chế tạo chúng khổng lồ như trước, giờ đây họ đã thu nhỏ chúng lại nhờ công nghệ."

Nói rồi, họ tiếp tục bước đi, vượt qua khu vực có thể trông thấy con Mecha khổng lồ, hướng về phía cuối cùng của không gian hình hộp chữ nhật này. Ánh sáng màu xanh lam ngày càng rực rỡ, nhưng Nam lại chẳng thể nhìn thấy bất cứ thứ gì trên con đường phía trước. À không... Nếu nói đó là một bức t��ờng đá đồ sộ, phủ đầy rêu phong màu tro ở phía trên, thì đúng hơn trong trường hợp này. Đúng vậy, một bức tường khổng lồ phủ đầy rêu chính là đích đến của cả bọn.

Trong khi đó, Nam dường như đã buông xuôi mọi chuyện. Selena thì tỏ ra hứng thú, trò chuyện dăm ba câu với người Elf. Còn Hoàng Kim Chủng, con bé vẫn lẳng lặng ăn và bước đi theo họ.

Khi họ đến gần bức tường, người Elf dừng lại, ra hiệu cho Selena dẫn Nam và Hoàng Kim Chủng lùi lại. Sau đó, nàng ta chạm tay vào bức tường. Những đường vân như mạch điện hiện ra. Chúng xuất phát từ bàn tay của người Elf, rồi kéo dài, chia bức tường đá thành bốn ô vuông.

Cùng lúc đó, ngôn ngữ thế giới lấp lánh sắc màu cũng hiện ra. Chúng vẫn hỗn loạn như mọi khi, nhưng ngay cả một người mới như Nam cũng có thể đọc được nội dung trên đó: Nhận diện, xác nhận, thông qua.

Sáu từ, được mã hóa theo cách đơn giản nhất. Nhưng đồng thời, nó cũng chỉ có thể bị phá vỡ bằng những phương thức nguyên thủy, như dùng vũ lực chẳng hạn. Tiếc thay, Nam cũng chỉ có thể cảm thán công nghệ dị giới đến mức độ này.

Bốn ô vuông trên tường biến mất, như thể thứ ràng buộc ánh sáng xanh lam đã tan vỡ. Một ánh sáng chói lòa xuất hiện, khiến Nam phải chớp mắt lâu hơn bình thường một chút để thích nghi với không gian rực sáng xung quanh.

Một trái tim?

Nam nghĩ vậy, dù thứ đang tỏa ra ánh sáng lại là một vật thể hoàn toàn khác. Nhưng sự thật là, nó trông giống một trái tim khổng lồ, choán hết tầm mắt của hắn.

Người Elf nói: "Đây là một hạch tâm cơ bản. Bây giờ, hãy đưa năng lượng của bạn đời ngươi vào, nó sẽ tiến hóa nhờ nguồn năng lượng cấp cao ít ỏi đó."

Selena gật đầu. Rồi Nam bị nhấc bổng lên, chỉ mình hắn thôi.

Dần dần, Nam càng tiến gần hơn đến ánh sáng màu xanh lam. Hắn cứ nghĩ mình sẽ bị chói mắt nên hơi nhíu mày, nhưng rồi rất nhanh nhận ra có thể mở to mắt mà không gặp chút khó khăn nào.

Nam chạm tay vào 'trái tim'. Một cảm giác cứng rắn của gỗ truyền về xúc giác của hắn. Sau đó, như mọi khi, ngọn lửa sâu thẳm trong tâm trí Nam nhẹ nhàng tỏa ra một đốm sáng. Đốm sáng ấy men theo từng giọt máu trong huyết quản hắn, bùng cháy cùng những ký tự đơn sơ, rồi dũng mãnh tràn vào hạch tâm.

Vào khoảnh khắc ấy, hạch tâm giống như một tờ giấy đang bị đốt cháy, ánh lửa từ từ thiêu rụi từng mảng một. Màu xanh lam cũng dần bị thay thế, hệt như tờ giấy kia bị lửa nuốt chửng từng chút một.

Nhưng cũng chính vào lúc đó, Nam lại cảm nhận được một thứ gì đấy đang kêu gọi mình. Nó đã luôn ở đó, ẩn sâu trong mồi lửa. Giờ đây nó đã thoát ra, dường như muốn vươn tay bắt lấy hắn, để có một lần tái sinh cuối cùng ngắn ngủi.

Chỉ là, khi đôi lông mày của người Elf bắt đầu nhíu lại, trong khi Selena cũng trở nên bồn chồn, nó chủ động ngắt kết nối. Ngay lập tức, cả Nam và vật thể đó đều hiểu rằng bây giờ vẫn còn quá sớm để bắt đầu. Mùa trăng vẫn chưa đến thời khắc huy hoàng nhất. Vẫn chưa, thực sự là vẫn chưa...

...

Nam trở về bên Selena, hoàn toàn khỏe mạnh, không chút sứt mẻ. Nhưng nếu có ai hỏi hắn về những gì vừa diễn ra, Nam hẳn sẽ nhún vai, bởi chính hắn cũng chẳng rõ điều gì vừa xảy ra. Sự kỳ ảo này quả thực đã vượt quá sức tưởng tượng của Nam.

May mắn thay, tất cả chỉ diễn ra trong chốc lát, để rồi, sau khi cánh cổng khép lại, người Elf lại nói với anh hùng Goblin: "Ngươi biết chỗ ở của con trai và con gái của Cha mà, phải không?"

Anh hùng Goblin nhìn về phía vách tường đá. Lớp rêu đã đổi màu, từ tro xám sang vàng nhạt, trong khi sắc lam cũng từ từ chuyển thành màu vàng rực như lửa.

Đối phương nói tiếp: "Hãy đưa hắn đi. Sau đó quay về đây với Hoàng Kim Chủng. Ta nghĩ mình sẽ còn bận rộn với hạch tâm một thời gian dài."

"Ừm." Anh hùng Goblin đáp.

Sau đó thì... không có sau đó nữa. Bởi sẽ rất dài dòng nếu miêu tả thêm chặng đường Nam bay đến một vách đá khác. Vách đá tách ra sau cái chạm tay của anh hùng Goblin. Và thật may mắn cho những tâm hồn không ưa thích sự kỳ ảo quá mức như Nam, khi nhóm người bên trong đã khiến tâm trí hắn dịu lại.

Trước tiên là hai cô gái hắn quen thuộc. Trần Thanh Vy đi theo Gruah đến đây chẳng có gì lạ, còn Trần Hạ Lam thì càng bình thường hơn khi nàng chắc chắn sẽ không bỏ lỡ cơ hội giao thiệp quý giá này. Tiếp theo là một toán quân nhân. Khác với phong cách Cái Bang đặc trưng của Nam, cũng chẳng giống trang phục phục chế hiện đại của hai chị em, họ khoác trên mình bộ quân phục xanh lục của lục quân, dáng ngồi dáng đứng thẳng tắp đầy oai nghiêm.

Ánh mắt Nam sau đó chuyển sang một lão già to lớn như con gấu, đang đứng dựa vào tường, miệng ngậm một điếu thuốc. Lúc ấy, cả hai chẳng nói gì, nhưng đồng thời cùng nở một nụ cười.

Truyện này thuộc về truyen.free, nơi mọi câu chuyện diệu kỳ đều có thể tìm thấy.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free