(Đã dịch) Lãnh Chúa Thời Đại: Binh Chủng Của Ta Là Goblin - Chương 93: Chiến đấu.
Một âm thanh trầm đục lớn vang lên, ngay sau khi cuộc trò chuyện giữa người Elf và anh hùng goblin kết thúc.
Tuy nhiên, cả hai không hề bận tâm. Bởi theo đà năng lượng ngày càng cuồn cuộn nơi hạch tâm, khu căn cứ ngầm dưới lòng đất sẽ không ngừng biến đổi.
Riêng Selena, nàng chẳng cần đoán cũng biết rằng gã người lùn kia đang cười rất đắc ý.
Vì đối phương, cũng như mọi người lùn khác.
Phải, những người lùn. Thuở xưa họ là thợ rèn, nhưng giờ đây đã phát triển một nền văn minh phụ thuộc rất lớn vào năng lượng.
Robot, Mecha, hay bất cứ thứ gì mang hơi hướng tương lai đều được chế tạo ra.
Và rồi, chúng ngốn không ít năng lượng để đổi lấy khả năng phá hoại kinh khủng của mình.
Còn Whisky, với sở thích cháy bỏng dành cho các loại vũ khí cổ đại, rõ ràng là có kiến thức uyên thâm về lĩnh vực này.
Nàng ta sẽ hoàn thành xuất sắc những công việc mà có lẽ, ngay cả người lùn cũng chẳng ngờ rằng mình sẽ có ngày biến những món đồ chơi thành vũ khí chiến đấu thực sự.
Nhưng hiện tại thì tốt thôi, vì một khi năng lượng dồi dào, các sinh mệnh kỳ tích sẽ có thêm những gã khổng lồ bằng kim loại.
Cứ thế, mọi chuyện đang tiến thẳng về một tương lai tươi sáng.
Mặc dù vậy, trái ngược với tâm trạng phấn khởi của anh hùng goblin, người elf vẫn giấu trong lòng những nhận định bi quan về tình thế hiện tại.
Chẳng phải tự nhiên mà xuất hiện cuộc tranh luận về năng lượng và quân sự đâu.
Và chúng ta cũng đừng đánh giá thấp mức độ ghê gớm của những sinh mệnh kỳ tích còn “non trẻ” này.
Theo tiêu chuẩn của một nhà khoa học ở thế giới của họ, không ai trong số này thực sự có hy vọng khôi phục khoa học kỹ thuật về thời hoàng kim ngày trước.
Thế nên, dù biết Nam có hàng tỉ vấn đề, dù có chút nghi ngờ về khoảnh khắc kỳ lạ khi hắn chạm vào hạch tâm,
nhưng nếu bây giờ không đặt cược, anh hùng người elf tin chắc họ sẽ không còn cơ hội để làm điều đó nữa.
Điều này cũng tương tự với tất cả những sinh mệnh kỳ tích khác hiện diện tại đây.
Thực tình mà nói, cũng không phải là không có hy vọng. Khi mà anh hùng goblin đã mang đến hai yếu tố then chốt cho một bước ngoặt đầy hứa hẹn.
Cũng chính vì vậy, người elf lúc này mới nhìn Hoàng Kim Chủng một cách chân thành, tha thiết nhất mà nàng ta từng dành cho bất kỳ ai trong đời.
Rồi người elf lên tiếng:
“Ta sẽ dẫn các ngươi đi xem Cây Thế Giới.”
Selena lúc này cũng không khỏi trở nên trang trọng một cách khó hiểu.
Nàng nắm chặt tay Hoàng Kim Chủng, khiến cô bé quay sang nhìn, miệng vẫn tiếp tục nuốt phần đồ ăn mà anh hùng người elf đã cho.
Và thế là, cuộc hành trình của họ bắt đầu.
Người Elf lại mở hạch tâm ra. Nhưng nếu Nam có mặt ở đây, hắn hẳn sẽ trợn tròn mắt chỉ để hiểu được một ký tự đơn giản nhất trong vô vàn những điều phức tạp nơi này.
Đó là ngôn ngữ không gian. Và cũng như những thứ siêu việt khác, nó đòi hỏi sự phức tạp vô cùng để kiến tạo.
Rồi một khi hoàn thành, như lúc này đây, trước mắt Selena là một không gian hoàn toàn biệt lập với thế giới hiện tại. Hay nói chính xác hơn, khi các sinh mệnh kỳ tích phong tỏa không gian này, ngay cả thần linh cũng đừng hòng động đến nó.
Mà ở đó, chỉ có một mầm non đơn độc.
Nó bám vào không gian mờ ảo do sự thiếu hụt mà người elf đành bất lực. Rồi điên cuồng cải tạo cái thế giới nhỏ bé này.
Để duy trì hoạt động ấy, không nói quá, tám mươi phần trăm năng lượng của hạch tâm đều dành cho “hang động không đáy” này.
Mà chừng ấy cũng chỉ đủ để nó duy trì ở trạng thái tối thiểu nhất.
Vậy, tình thế tồi tệ ở đây là gì?
Anh hùng người elf thở một hơi dài, giọng có chút tuyệt vọng.
“Nếu mùa trăng lùi lại ba mươi ngày đêm, chúng ta đừng nói đến việc khôi phục, vì chỉ trong vòng ba ngày, Cây Thế Giới sẽ chết. Hiện tại thì tốt hơn một chút, nhưng chúng ta chỉ khôi phục được một mầm cây thôi. Nếu muốn một hy vọng lớn lao hơn, phải có một hạch năng lượng cấp ba. Không thì, ít nhất là một mùa trăng.”
Selena nhíu mày.
Rõ ràng, đối phương không hề hay biết điều này, bởi mọi thông tin đã bị cắt đứt hoàn toàn trong khu căn cứ bằng hàng loạt thủ pháp che giấu.
Thậm chí, thứ duy trì bảng số liệu giờ cũng chỉ là một phần còn sót lại của Cây Thế Giới mà thôi.
“Có kế hoạch khả thi nào vào lúc này không?” Anh hùng goblin hỏi.
Người elf lắc đầu.
Thế là họ chìm vào im lặng.
Một mùa trăng ư?
Nếu họ thực sự tự tin rằng mình sẽ có ngần ấy thời gian, thì đã chẳng phải đặt cược nhiều thứ đến vậy rồi.
Nhưng mà, xét theo nhiều khía cạnh, nó đúng là ở mức tệ hơn dự tính, chứ chưa đến mức tuyệt vọng.
“Phải mất bao lâu để ta kết nối được khắp đại lục?” Selena lại hỏi.
Đó cũng là kế hoạch mang lại hy vọng đứng thứ hai. Bởi nếu họ không phải là những sinh mệnh kỳ tích duy nhất xuất hiện, thì mọi việc chắc chắn sẽ có bước chuyển.
Ít nhất, điều tốt nhất bây giờ họ có thể làm là giúp Cây Thế Giới hấp thụ năng lượng.
Vậy nên, người elf bình tĩnh đáp:
“Nếu thông số không nhầm, khoảng hai tháng nữa.”
“Hai tháng ư?”
“Phải, sáu mươi ngày đêm. Nếu như nơi đây không bị công phá trong suốt khoảng thời gian ấy.”
Người Elf dứt lời.
Rồi cũng không biết là do định luật Murphy, hay do tác giả đang cố tình kéo dài tình tiết, mà một cuộc tấn công đúng là đã xảy ra.
Bọn quái vật dĩ nhiên chẳng chờ đến đêm mà tấn công. Chúng đã tụ tập chừng hai ngàn con và đang xung phong vào những bức tường cao trên mặt đất.
Cả Selena lẫn người elf đều nhận được tin ngay lập tức, khi không gian chứa Cây Thế Giới đóng lại. Rồi họ, cũng tự động được dịch chuyển vào nơi tụ tập của nhân loại.
...
Mà vào khoảnh khắc ấy.
Nam sau khi nói chuyện xong với Trần Hạ Lam, cuối cùng cũng đứng bên cạnh lão già vẫn đang hút thuốc.
Cứ tưởng họ sẽ nói điều gì đó thân thiết lắm, nhưng hắn và lão ta chỉ yên lặng. Ngoại trừ điếu thuốc mà lão ta đưa cho hắn khi Nam bước tới.
Họ chẳng có gì để nói cả. Và hình như, sự yên lặng chính là cách hai người đàn ông này giao tiếp.
Bầu không khí lúc này không hề nặng nề như người ta tưởng.
Vì những người lính trẻ cứ thích pha trò. Họ trêu ghẹo người này người kia, bàn về chuyện lặt vặt. Còn những người già hơn, thì yên lặng.
Nhưng nhìn vào kiểu yên lặng của họ, ngay cả những người đang nhắm hờ mắt, cũng không ai phải nghi ngờ rằng họ sẽ bật dậy khi nguy hiểm đến còn nhanh hơn cả những người lính trẻ kia.
Trong khi đó, Trần Hạ Lam vẫn đóng vai một cô em gái ngoan hiền, ngây thơ khi vừa bàn chuyện về xu hướng phát triển của xã hội, ai có thể lợi dụng, người nào đáng quan tâm.
Nàng vạch ra từng chi tiết một, xác nhận với Nam, và càng sẵn sàng hơn sau cuộc Đại Cải Cách được định sẵn sẽ kết thúc sớm, nhưng lại mở ra vô số cơ hội.
Dù vậy, đó không hẳn là giả dối. Vì Nam có thể thấy được nụ cười của nàng ta thực sự rất chân thành.
Và rồi, bầu không khí kéo dài chưa đầy nửa giờ ấy đã hoàn toàn bị phá vỡ.
Anh hùng người elf, người lùn, goblin và Hoàng Kim Chủng đã xuất hiện trong căn phòng này.
Và khi ấy, phía tường thành, các anh hùng khác cũng bắt đầu trận chiến đầu tiên trong ngày dài đằng đẵng này.
Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, xin đừng sao chép khi chưa được phép.