(Đã dịch) Lão Bà Thỉnh An Phận - Chương 93: Thường ngày văn sự tình, có thể kêu thủy sao?
Về đến nhà, Tần Quảng Lâm dọn dẹp sạch sẽ nồi niêu xoong chảo. Sau đó, theo đúng tư thế mà cô giáo Hà đã dạy, anh bắt đầu thái rau cải.
Càng thái, anh càng cảm thấy cô giáo Hà thật lợi hại. Dù mình đã thái không ít lần rồi, nhưng vẫn phải nhìn thật kỹ tay, sợ lỡ một phút sơ sẩy sẽ bị đứt tay.
Tục ngữ nói quen tay hay việc, để đạt được trình độ như cô ấy thì không biết đã phải nấu bao nhiêu bữa cơm rồi. . . Ai, sao bàn tay nhỏ ấy vẫn trắng trẻo mềm mại thế nhỉ?
Tần Quảng Lâm càng thêm cảm thấy thần kỳ. Thiên phú là thứ không thể nào so sánh được. Tần mụ dù nấu ăn nhiều năm như vậy vẫn kém cô ấy một chút. Dù công sức bỏ ra là rất lớn, nhưng xét về tầm quan trọng thì thiên phú vẫn vượt trội hơn một bậc.
Tần mụ đang ngồi trên ghế sofa, thỉnh thoảng lại quay đầu liếc mắt vào bếp. Nhìn thấy những động tác ngày càng thuần thục của Tần Quảng Lâm, bà hài lòng gật đầu.
Công sức dạy dỗ thằng bé quả không uổng công. Sau này lỡ có cãi nhau với vợ cũng không sợ bị bỏ đói, lại còn có thể hâm nóng tình cảm vợ chồng nữa chứ.
Cô út cầm ly nước, tựa vào ghế sofa, buồn bực ngán ngẩm nhìn TV.
Trước khi đến, cô còn dự định sẽ đến sống thật thong dong, thoải mái. Đến nhà chị dâu ở một tuần để khám bệnh, tiện thể hưởng thụ cuộc sống sung sướng, trải nghiệm một chút sinh hoạt của người thành phố.
Ai ngờ lại khác hẳn với những gì cô hình dung. Trong bữa ăn không có thịt thì thôi đi, chị dâu còn chẳng thèm vào bếp. Mỗi ngày đều bắt thằng cháu kia vào bếp xào rau, xào nhiều đến nỗi tối ăn không hết lại để dành đến trưa hôm sau.
Ở chốn xa lạ này, cô muốn ra ngoài cũng chẳng biết đi đâu. Đến công viên dạo một vòng, những ông lão bà lão tụm năm tụm ba đều chẳng thèm để ý đến cô khách lạ này. Chẳng còn cách nào khác đành phải quay về xem TV.
Cuộc sống này chẳng khác nào ngồi tù sao? Chỉ khác là có thêm cái TV để xem tùy thích thôi.
“Chị dâu, cuối tuần này con về nhé.” Cô út nghĩ nửa ngày cuối cùng cũng thốt lên ý muốn về.
Những ngày ở đây còn chẳng thoải mái bằng ở nhà. Ở nhà ít nhất còn có thể cùng hàng xóm láng giềng hàn huyên tâm sự.
Tần mụ hoàn toàn không có ý giữ lại. “Tốt thôi, cuối tuần thì ngày nào?”
“Ách. . . Để cuối tuần tính đã.” Cô đột nhiên cảm thấy cứ thế mà về thì có chút không cam lòng. Những thứ đáng lẽ được hưởng thì chưa được hưởng, lại còn mất trắng tiền lộ phí đi lại, thật bực mình.
Bệnh ở trên trấn là có thể chữa được. Cô chạy lên thành phố chẳng qua là vì ở nhà không chịu ngồi yên, nghĩ bụng sẽ được chút lợi lộc gì đó. Giờ một chút lợi lộc cũng chẳng thấy đâu, thành ra lại thấy thiệt thòi.
“Con nên đặt vé sớm đi, định ngày nào thì mua vé ngày đó. Kẻo đến lúc đó không mua được vé lại phiền.” Tần mụ ân cần nhắc nhở cô.
“Ừm, con biết rồi ạ.”
“Rau xào xong rồi, mời mọi người dùng cơm.” Tần Quảng Lâm bưng món rau cải vừa xào xong ra, lùi lại hai bước quan sát một lượt, rồi chụp một tấm hình.
Mỗi bữa cơm anh làm đều phải chụp một tấm ảnh trước đã. Đến khi so sánh với những lần trước, ôi, cảm giác thành tựu cứ thế mà dâng lên ào ạt.
Đúng là nhật ký trưởng thành của một người đàn ông nội trợ, quá chuẩn!
Cuộc sống vợ chồng hai người, mặc kệ ai làm cơm, thì đó cũng là cuộc sống. Tần Quảng Lâm không cảm thấy từ “đàn ông nội trợ” có ý nghĩa xấu gì. Kể cả có mang ý nghĩa không hay thì anh cũng chẳng bận tâm, chỉ cần có thể lừa gạt cô giáo Hà. . . À không, cưới được cô ấy về tay, thì những thứ khác có đáng là gì đâu chứ?
“Càng ngày càng tốt rồi đấy.” Tần mụ ngồi xuống, còn chưa động đũa, nhìn thấy đĩa rau xanh mướt liền khen ngợi một câu. “Học hành không tồi chút nào. Mai mốt mẹ sẽ dạy con. . .”
Bà dừng lại. Vốn muốn nói mai mốt sẽ dạy anh nấu món mặn, bỗng chợt nhận ra cô út vẫn còn ngồi bên cạnh. Nếu là nghe được lời này không chừng lại ở thêm vài ngày nữa, nên bà không nói thêm gì nữa.
“Hiểu rõ, hiểu rõ.” Tần Quảng Lâm lập tức hiểu ý, liếc nhìn cô út một cái, không lên tiếng nữa.
Không phải anh ghét bỏ người họ hàng này, mà là căn bản anh chẳng coi cô ta là họ hàng.
Nhiều năm trước, tình cờ nghe cô út này nói chuyện với người khác về việc khắc chồng hay đại loại thế, Tần Quảng Lâm đã gạch tên cô ta ra khỏi danh sách họ hàng thân thích rồi. Nếu không phải nể mặt Tần mụ, sợ bà khó xử vào dịp lễ Tết, anh thậm chí còn chẳng muốn khách sáo xã giao cơ bản. Đã sớm vạch mặt đuổi cô ta ra ngoài. . . Không, thậm chí còn chẳng cho cô ta đặt chân vào cửa.
Có mấy người căn bản không xứng làm họ hàng.
“Thấy cũng vẫn vậy thôi. Mai mốt chị dâu đến làm đi.” Cô út ăn xong một miếng không hài lòng lắm. Mới có hai ba ngày thì thằng nhóc này có thể tiến bộ đến đâu chứ?
Tần Quảng Lâm không thèm để ý cô ta. Anh ăn thấy cũng không tệ lắm, ngon hơn nhiều so với lần đầu.
Cô út thấy hai người đều không nói gì, không khỏi bĩu môi. Một lúc sau chợt nhớ ra một chuyện: “Ai, cô gái kia tối qua không về à? Sáng nay hình như tôi thấy Quảng Lâm đi ra ngoài cùng cô ấy.”
“Ừm, không về.” Tần mụ vừa ăn cơm vừa ừ hừ một tiếng.
“Thế là ngủ lại đây luôn sao?” Cô út chậc một tiếng, nhìn về phía Tần Quảng Lâm. “Ngủ trong phòng của Quảng Lâm à?”
“Liên quan gì đến cô chứ?” Tần Quảng Lâm ghét nhất nghe cô ta nói chuyện kiểu này.
“Thế này thì quá đáng rồi. . .” Cô út do dự một chút lại nuốt những lời định nói tiếp vào trong. “Chị dâu cũng không thèm quản, làm gì có chuyện như thế?”
Con gái thành phố tùy tiện như vậy sao? Gặp ai cũng tùy tiện đưa về nhà, thằng Quảng Lâm này cũng học theo thói hư tật xấu rồi.
“Kiểu gì chứ?” Tần mụ nghe lời cô ta cũng nhíu mày. “Người ta có đối tượng thì không được ngủ lại nhà hay sao?”
Tần Quảng Lâm gật đầu. “Đúng vậy đó.”
“Chưa cưới xin gì mà đã thế này. . .” Cô út này có chút không ưa loại con gái như vậy. Nếu là con bé Tiểu Đình dám làm thế thì cô nhất định phải đánh chết nó.
“Liên quan gì đến cô chứ?” Tần Quảng Lâm nhíu mày.
Nói anh thì thôi đi, bây giờ còn muốn nói xấu cô giáo Hà sao?
“Cái gì mà ‘liên quan gì đến cô chứ’. . .”
“Quản tốt chính cô đi.” Tần Quảng Lâm tiếp lời cắt ngang cô ta. “Sao chuyện gì cô cũng thích xen vào nói hai câu thế? Không nói là cô chịu không nổi hay sao?”
“Hừ, tôi cái này. . .”
“Thôi được rồi, đừng nói nữa. Chuyện của bọn trẻ con xen vào làm gì.” Tần mụ cũng hùa theo. Cái thói thích xen vào chuyện người khác của cô ta chẳng biết bao giờ mới sửa được.
“Hừ.”
Cô út liếc Tần Quảng Lâm một cái rồi không lên tiếng nữa.
Anh ta không thích nghe thì cô cũng chẳng muốn nói nữa. Đến lúc cưới phải một con vợ lăng nhăng về làm loạn cả nhà thì tự khắc sẽ biết hối hận.
Tần Quảng Lâm vô tư tiếp tục ăn cơm. Chỉ cần cô ta không lên tiếng, anh sẽ coi như không có người này. Đã có tuổi rồi mà còn lắm mồm như thế, chẳng đáng để bực tức với cô ta.
Chỉ là bờ môi hơi tê tê, khiến anh cảm thấy hơi là lạ.
Không biết cô giáo Hà đã dùng sức đến mức nào mà lại làm cho môi anh ra nông nỗi này.
May mà Tần mụ không để ý tới, nếu không thì khó mà giải thích được, chẳng lẽ lại bảo là do ăn đồ cay à?
Cơm nước xong xuôi, dọn dẹp một chút, Tần Quảng Lâm không giống thường ngày trở về phòng ngủ, mà là đến phòng vẽ tranh, chuẩn bị bắt tay vào vẽ chủ đề Tết Đoan Ngọ một chút.
Trải qua hai ngày suy tư, anh đã xác định được chủ đề, đó chính là những khoảnh khắc đời thường, muôn màu muôn vẻ của nhân gian.
Trên bức vẽ phải tràn ngập hơi thở của cuộc sống bình dị.
Rất nhiều người nói trần thế rất đẹp, nhưng lại không nói ra được đẹp ở nơi nào.
Người đàn ông vẽ thuyền rồng, cô gái nhỏ đứng bên bờ cổ vũ, ông lão vo gạo, người phụ nữ gói bánh chưng, những đứa trẻ nâng bánh chưng đùa giỡn ầm ĩ, khóe miệng dính đầy hạt gạo.
Những đứa trẻ chơi đùa đúng tuổi, đúng lúc. Người trẻ thì nỗ lực khi cần nỗ lực. Những đôi tình nhân quấn quýt bên nhau. Vợ chồng thì tương trợ lẫn nhau.
Nam nữ già trẻ ở mọi lứa tuổi phân bổ trên bức họa, tái hiện rõ nét hương vị cuộc sống nhân gian.
Bình bình đạm đạm mới là thật, an an lạc lạc mới là phúc.
Trần thế đẹp, chính là đẹp ở những điều nhỏ nhặt, vụn vặt ấy.
Truyen.free là đơn vị thực hiện bản chuyển ngữ này.