(Đã dịch) Lê Minh Chi Kiếp - Chương 74: Ta không phải Friday
Đây là lần đầu tiên Lục An chứng kiến một người đang vui vẻ, nhảy nhót bỗng nhiên trở nên im lìm không tiếng động.
Mùi máu tươi xộc vào mũi khiến hắn chợt quay đầu, nôn khan.
"Không có sao chứ?"
A Hạ khẽ hỏi, Lục An lắc đầu nhẹ, nhìn nàng. Sắc mặt nàng vẫn còn tái nhợt, đôi môi mím chặt, ánh mắt đã không còn hung ác như lúc vừa vung đao.
A Hạ cầm dao đi vào nhà. Bên trong còn có một xác chết nữa, là một người đàn ông đang nằm úp sấp trên mặt đất. Lưng hắn loang lổ vết máu đã khô quánh, chuyển sang màu nâu đen. Ống tay áo bị cắt nát, lộ ra những vết thương chồng chất nhưng không còn rỉ ra mấy giọt máu.
Lục An theo vào, nhìn kỹ một lát, liền lại thấy buồn nôn, khó nhọc lùi ra ngoài.
Sắc mặt hắn lúc này chẳng khá hơn A Hạ là bao.
Mọi chuyện tựa như đột ngột xảy ra, nhưng với A Hạ mà nói, lại dường như không hề bất ngờ. Nàng như thể đã sớm biết trong căn phòng này có một người phụ nữ điên đang mai phục.
"Bên kia cái gì cũng không có."
Triệu Hoa cầm xà beng tới, quan sát tình hình bên này một chút, lập tức hiểu sơ bộ về chuyện vừa xảy ra nên bỗng nhiên không còn luống cuống như trước.
"Ừm... Ta lại đi trên lầu đi một vòng."
Hắn thấy Lục An phản ứng hơi kỳ lạ, nhưng A Hạ cầm dao bổ củi đứng đó thực sự trông rất dữ tợn, thế là hắn chủ động đi lên lầu nữa.
Bước chân Triệu Hoa trên cầu thang có vẻ nặng nề, chính hắn cũng nhận ra nên cố ý đi nhẹ nhàng hơn.
A Hạ đặt dao xuống, xoay người kéo người phụ nữ dưới đất vào căn phòng cùng với người đàn ông kia. Sau đó, nàng bước ra đóng cửa cẩn thận, đến góc phòng khách tìm ít gỗ vụn và mồi lửa còn sót lại. Rất nhanh, một đống lửa than được đốt lên.
"Ngươi có thể đoán được nguy hiểm?"
Đối mặt với loạt sự việc đột ngột vừa rồi, Lục An cuối cùng cũng đã bình tâm lại. Hắn nhớ lại trước đó, rõ ràng sắp tới khu dịch vụ tiếp theo nhưng A Hạ chợt kéo hắn đổi lộ trình, thà ngủ lại dã ngoại một đêm cũng phải đi vòng.
A Hạ rất lợi hại.
Hắn vẫn luôn biết, cô gái sống sót một mình năm năm này chắc chắn không hề bình thường như vẻ bề ngoài.
A Hạ không nói gì, cầm miếng vải dính nước, tiến đến gần ánh lửa, nhẹ nhàng lau đi vết máu trên mặt Lục An.
"Trên lầu cũng an toàn!"
Triệu Hoa cầm xà beng đi xuống, thấy A Hạ dùng nước lau mặt cho Lục An, không khỏi thấy chạnh lòng. Nếu là hắn, nhiều nhất chỉ cần phun nước bọt lên bôi một chút là được rồi…
Nhưng hắn không dám nói.
Hắn nhìn A Hạ với vẻ hơi kính sợ. Cách nàng chém người và vung dao dứt khoát, hung tợn vừa rồi cho hắn biết rằng, hai người kia sống đến bây giờ thực sự không phải là ngẫu nhiên.
Muốn giữ vững giới hạn của bản thân, điều kiện tiên quyết là phải mạnh mẽ.
"Bọn hắn hẳn là theo một con đường khác tới, đồ ăn đã ăn xong, đi không nổi nữa."
Triệu Hoa thêm củi vào lửa, "Tại sao cô ta không đốt lửa để nướng đồ ăn nhỉ? Đâu phải không có dao..."
Lục An nôn khan một tiếng, lại thấy buồn nôn. A Hạ lạnh lùng nhìn chằm chằm Triệu Hoa một cái, hắn lập tức ngừng nói.
Triệu Hoa gãi gãi đầu, từ chiếc xe đẩy nhỏ lấy một hộp đồ ăn định nướng lên ăn. Dù gặp chuyện gì, sống sót vẫn là tốt nhất.
Nếu là chính hắn, vừa rồi chắc chắn đã gặp phải rắc rối. Đây cũng là lý do hắn thắc mắc tại sao người phụ nữ kia không đốt lửa. Chỉ cần một chút ánh lửa, dù trời tối cũng dễ dàng nhìn thấy dấu hiệu có người hoạt động, từ đó khiến người ta cảnh giác.
Nhưng là nàng không có.
Thấy Lục An nhìn mình chằm chằm, A Hạ nghĩ nghĩ, nói: "Nàng ta điên rồi."
Những người phát điên, thường sẽ như thế, ngay cả năng lực cơ bản nhất là kiểm soát lửa cũng mất đi.
"Chúng ta vừa dọn dẹp một mối nguy hiểm cho ngươi." Lục An với vẻ mặt tái nhợt, quay đầu nói.
Triệu Hoa khựng lại một chốc, lại lấy thêm một hộp đồ ăn từ xe đẩy, mở ra, đặt cùng chỗ lên lửa nướng.
A Hạ tận tình giúp Lục An lau sạch sẽ mặt, khiến hắn lập tức trở thành người có khuôn mặt sạch sẽ nhất trong ba người.
Lục An cầm một khối cá ướp muối, dùng dao cắt một miếng nhỏ. Dưới ánh mắt mong đợi của Triệu Hoa, hắn lại cắt thêm một chút cho vào hộp đồ ăn của hắn, rồi lại khoét một miếng cho vào hộp kia.
"Rất mặn, một miếng nhỏ là đủ rồi. Khẩu vị nàng nặng, không sợ mặn." Lục An nói với hắn.
"Ta không sợ mặn." Triệu Hoa nói.
"Ăn mặn sẽ phải uống nhiều nước, điều này không có lợi cho ngươi."
"..."
Triệu Hoa không nói gì nữa, đưa tay ra sưởi ấm trước đống lửa. Hắn cánh tay dài nên có thể ngồi khá xa để sưởi, như vậy cũng không cần lo lắng nếu ngồi quá gần, dưỡng khí trong cơ thể sẽ bị bốc hơi — hắn luôn cảm thấy, việc sưởi ấm sẽ khiến mình nhanh khát nước hơn, vì thế, hắn chỉ sưởi ấm bàn tay một chút thôi.
"Ngươi không ăn sao?" Hắn hỏi.
"Hắn nhìn ta ăn là đủ no rồi." A Hạ bưng hộp đồ ăn lên nói, ăn cá ướp muối đã khiến nàng muốn nôn mửa, cuối cùng cũng có thể cải thiện bữa ăn một chút.
"Cái này gọi tú sắc khả xan."
Lục An bổ sung, mọi chuyện vừa rồi như thể chưa từng xảy ra. Hắn cố gắng quên đi cảnh tượng đó, để bản thân được thoải mái hơn lần nữa.
Tận thế phát sinh sau thứ mười hai năm, chuyện gì đều có, đây mới là bình thường.
A Hạ và Triệu Hoa không biết đã trải qua bao nhiêu chuyện, hắn cũng phải tập quen dần mà thôi.
"A... Ha ha."
Triệu Hoa cười khan một tiếng, vẻ mặt không đổi, thận trọng nhìn Lục An rồi cắm cúi ăn phần của mình.
Đợi đến giải quyết xong bữa tối, họ đi lên phòng trên lầu hai, trải sẵn đệm chăn. Đống lửa cũng đã được dập tắt.
Triệu Hoa một mình một phòng, khóa chặt cửa, ngồi xuống đất, thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Hắn không biết cái lựa chọn này là đúng hay sai, phía ngoài hai người rất cổ quái, cũng rất lợi hại.
Đối mặt với một xe vật tư, bọn họ đã để hắn đi. Dù không thể nói là quá thiện lương, nhưng ít ra cũng không có ác ý.
Có thể nhìn ra được, họ vẫn còn có ranh giới cuối cùng trong lòng, nhưng gặp nguy hiểm lại không hề nương tay. Nếu làm bạn đồng hành với họ, chắc chắn sẽ rất an toàn.
Nhưng được họ chấp nhận thì rất khó.
...
Lục An cùng A Hạ thì tại một căn phòng khác.
Cởi áo khoác xuống nằm trên giường, Lục An hồi tưởng lại mọi chuyện xảy ra vào chiều tối nay.
Nếu không phải A Hạ bỗng nhiên giữ chặt mình, người ra mở cửa hẳn đã là hắn rồi. Chuyến đi dài ngày không chỉ khiến hắn mệt mỏi mà còn vô thức buông lỏng cảnh giác. Đối mặt với một bóng đen cầm dao bất ngờ lao ra, hắn không dám tưởng tượng điều gì sẽ xảy ra.
A Hạ ghé sát bên Lục An, tay đặt lên người hắn, nhắm mắt nhưng cũng không nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
"Ngươi đoán được nguy hiểm?"
"Ừm."
"Là như thế nào?"
"Là có đôi khi ta có thể nhìn thấy một vài chuyện sắp xảy ra."
"Ta chết đi sao?"
"..."
A Hạ không nói chuyện, chỉ nắm chặt cánh tay, ôm siết lấy hắn.
Lục An bỗng nhiên hiểu rõ.
Cái này liền chết một lần?
"Ta sẽ bảo vệ tốt ngươi." A Hạ nhỏ giọng nói, hơi thở ấm nóng phả vào cổ Lục An, hơi nhồn nhột.
Lục An vòng tay ôm lấy nàng, hai người trong chăn bông càng thêm sát cạnh nhau.
"Friday."
"Cái gì?"
"Anh là Friday mà em tìm thấy." A Hạ khẽ nói.
"...Ta không phải, Friday là một tên dã nhân."
Lục An phản bác nhưng không biết có ích gì không. A Hạ vùi đầu vào ngực hắn, không nói thêm gì nữa, dường như đã ngủ thiếp đi.
"Hôm nay hắn dùng xe đẩy nhỏ kéo ta đi suốt cả chặng đường dài. Ta chưa từng nghĩ rằng, ngoài phụ thân, còn có người khác cũng sẽ làm như vậy."
"Ta muốn nhanh chóng nghỉ ngơi để dưỡng sức, giả vờ ngủ thiếp đi. Nhưng bụng rất đau, hắn dường như phát hiện, lén lút đưa tay sờ ta."
"À, không phải sờ, hắn đang giúp ta xoa bụng."
Phiên bản dịch thuật này là tài sản của truyen.free, trân trọng mời quý ��ộc giả tìm đọc tại địa chỉ chính thức.