(Đã dịch) Lên Núi Vì Phỉ - Chương 33: Giúp bọn hắn một phen
“A?”
“Đại đương gia, chúng ta giúp Phục Ngưu Sơn đánh quan binh sao? Tôi không nghe nhầm đấy chứ?”
Lão Ngũ kinh ngạc hỏi Thẩm Tam.
“Đúng vậy Đại đương gia, hiện tại chúng ta và Phục Ngưu Sơn chính là kẻ thù không đội trời chung. Giúp quan binh đánh họ, chẳng phải là để rồi sau này người của Phục Ngưu Sơn lại đến đối phó chúng ta sao?”
“Lão Lục, có ph��i ngươi bị bỏ thuốc vào rượu không vậy?”
Vương Mãng càng thêm kinh hãi nhìn Thẩm Tam, còn tưởng Lão Lục đã hạ thuốc khiến Thẩm Tam có chút hồ đồ.
“Đừng nói hươu nói vượn!”
“Nếu ta muốn hạ thuốc, thì sẽ hạ nửa cân xuân dược cho ngươi rồi quẳng vào ổ sói đấy!”
Lão Lục tức giận nói.
Lăng Thu Quân lườm Lão Lục một cái thật mạnh, định nói gì đó nhưng rồi cũng xụ mặt im lặng.
“Ta hỏi các ngươi, với thế lực quan phủ hiện tại, nếu họ tấn công Thanh Long Trại chúng ta thì sẽ thế nào?”
Thẩm Tam hỏi mọi người.
“Đại đương gia, chúng ta còn sợ bọn họ?”
“Chúng ta hiện tại chính là binh hùng tướng mạnh!”
Vương Mãng hùng hồn khoe khoang nói.
“Thôi đi, ngươi! Đến như ta đây còn chẳng muốn nói ngươi nữa là. Đó chính là quan binh, lần trước họ đến hơn một trăm người, chỉ dựa vào tấm chắn mà suýt nữa đã xông vào được.”
“Hiện tại là hơn một ngàn người, nếu thật sự tấn công Thanh Long Trại chúng ta, e là cũng gặp nguy hiểm!”
“Ngay cả Đại đương gia có ở đây, cũng không thể là đối th�� của nhiều người như vậy đâu. Đám quan binh đó đâu phải người thường, ngươi chưa thấy đội quân đó sao, lại còn mặc giáp trụ đầy đủ nữa chứ!”
Lão Ngũ thẳng thừng bác bỏ.
“Này Lão Ngũ, sao ngươi lại tăng uy phong cho người khác mà dìm chí khí của mình thế hả?”
“Thanh Long Trại chúng ta giờ đã khác xưa rồi!”
Vương Mãng cãi cố.
Với Vương Mãng mà nói, Lão Ngũ mấy nay ở huyện phủ nên không biết việc họ luyện tập trong sơn trại, càng không biết chiến tích lẫy lừng của trận chiến đêm qua với Phục Ngưu Sơn. Hắn hết sức bất mãn với cái thái độ nhút nhát của Lão Ngũ.
Còn với Lão Ngũ mà nói, mấy nay ở huyện phủ, từng chứng kiến đội quân trang bị hoàn hảo kia, tự nhiên sẽ so sánh với thực lực của bọn họ.
Ngay cả khi đã mạnh lên không ít, e là cũng rất khó đối phó.
Hơn nữa, quân lính trong huyện phủ có trang bị khiên chắn.
Lần trước, họ chính là dùng khiên chắn hợp thành trận, suýt nữa đã xông lên được, cung tên căn bản không thể bắn trúng.
“Hai người các ngươi có thể im miệng được không?”
“Nghe Đ���i đương gia hay là nghe hai người các ngươi?”
Lão Lục nói vào.
“Lão Tam, nếu ngươi muốn đánh, vậy ta cho ngươi một cơ hội.”
“Các ngươi thử nghĩ xem, nếu họ đánh bại Phục Ngưu Sơn, thì ở vùng này e rằng mục tiêu tiếp theo chính là Thanh Long Trại chúng ta.”
“Ngay cả khi ngươi có thể đánh lui đợt quan binh này, nhưng liệu quan binh có dễ dàng cho qua như vậy không?”
“Chưa kể bên trong còn có một Tiểu Hầu gia, nếu ngươi thật sự đánh bại Tiểu Hầu gia, e rằng sau đó Hầu gia sẽ kéo đại quân đến.”
“Hiện tại Thanh Long Trại chúng ta vừa mới khởi sự, chưa phải lúc liều mạng.”
“Chỉ cần Phục Ngưu Sơn còn ở, thì chưa đến lượt chúng ta, chúng ta có thể nhân cơ hội phát triển lớn mạnh lực lượng của mình. Đến lúc đó, ngay cả Phục Ngưu Sơn có bị diệt thì cũng là do chúng ta chủ động nuốt chửng.”
“Có tự bảo vệ mình bản lĩnh, mới có thể nói bước tiếp theo!”
Thẩm Tam nói với mọi người.
Nghe Thẩm Tam nói, Lăng Thu Quân gật đầu.
Nàng vẫn rất rõ ràng về thực lực của quan quân, bên trong cũng có không ít cao thủ. Trước đây ra ngoài tiễu phỉ bị nhục, cũng chỉ vì Huyện thái gia ở Trung Hương huyện không đủ mạnh mẽ mà thôi.
Mới khiến cho sơn phỉ nơi đây hoành hành.
Lần này có lệnh tiễu phỉ và tiền thưởng, hơn nữa còn có quân của Tiểu Hầu gia cũng tham gia.
Nếu họ thật sự tiêu diệt quân Phục Ngưu Sơn, thì e rằng tiếp theo, toàn bộ sơn phỉ ở Trung Hương huyện đều sẽ bị thanh trừng một lượt.
Thanh Long Trại bọn họ cũng khó mà tránh khỏi.
“Kia…… Đại đương gia, chúng ta làm sao bây giờ?”
Vương Mãng cũng chậm rãi bình tĩnh lại.
Hắn là có chút cuồng vọng, nhưng cũng không ngốc.
“Theo suy nghĩ của ta, nếu quan quân cứ đi thẳng trên quan đạo, có lẽ Phục Ngưu Sơn vẫn còn sức đánh trả.”
“Nhưng nếu họ chia quân làm hai đường, một đội đi trên quan đạo để thu hút sự chú ý, đội còn lại theo đường nhỏ vòng ra sau lưng họ, đồng thời tấn công, thì Phục Ngưu Sơn sẽ xong đời.”
“Cho nên, người của chúng ta sẽ đi đến sơn cốc này mai phục, giả làm người của Phục Ngưu Sơn.”
“Xem địa hình thì đây là một nơi tốt để mai phục. Ta sẽ tự mình dẫn người đi, đánh cho họ bất ngờ không kịp trở tay.”
“Thiếu đi đội quân này phối hợp tác chiến, thì đội quân trên quan đạo của họ cũng sẽ khó mà thắng lợi.”
“Cứ như vậy, chúng ta còn có thể êm thấm, không ai hay biết, thuận tiện mang về những trang bị của quan binh!”
Thẩm Tam nói với mọi người.
“Tốt!”
“Đại đương gia có kế sách hay!”
“Cứ như vậy làm!”
Vương Mãng vừa nghe, mắt hắn lập tức sáng rực lên.
“Lão Ngũ, ngươi tiếp tục trở về huyện phủ, chặt chẽ chú ý nhất cử nhất động của huyện phủ!”
“Mặt khác, từ giờ trở đi, ngoại trừ các huynh đệ luân phiên làm nhiệm vụ dưới chân núi, không ai được xuống núi, tất cả ở trên núi huấn luyện cho ta!”
“Đi thôi!”
Thẩm Tam lạnh lùng nói.
“Là!”
Mấy người chắp tay đi ra ngoài.
“Không cho phép bất kỳ ai tùy tiện xuống núi, ngươi lo lắng có nội gián sẽ tuồn tin tức ra ngoài sao?”
Chờ mọi người ra ngoài, Lăng Thu Quân hạ thấp giọng hỏi Thẩm Tam.
“Đúng vậy, trong sơn trại chắc chắn có thám tử của huyện phủ, nhưng từ lần trước đến nay tên thám tử này không có động tĩnh gì. Chuyện lần này không thể không cẩn thận.”
Thẩm Tam gật đầu.
“Vậy tại sao ngươi vẫn để Lão Ngũ quay về?”
“Lão Ngũ chắc chắn không phải chứ?”
Lăng Thu Quân có chút nghi hoặc.
“Nếu Lão Ngũ là nội gián, thì vừa rồi sẽ không thể nào không biết thân phận c���a Tiểu Hầu gia.”
“Dựa theo tính cách của hắn, e là biết gì cũng không giữ được trong lòng, vì muốn lấy lòng ta cũng sẽ nói ra hết.”
“Hơn nữa trước đây ta từng tìm hiểu, Lão Ngũ này ngay từ đầu đã đến Thanh Long Trại, nếu là nội gián thì Thanh Long Trại đâu thể tồn tại đến bây giờ.”
Thẩm Tam nói với Lăng Thu Quân.
“Ừm...”
“Điểm này trước đây ta quả thật đã sơ suất.”
Lăng Thu Quân gật đầu.
“Đúng rồi, sao nàng lại ra ngoài sớm vậy?”
“Thân thể không có việc gì?”
Thẩm Tam cười hỏi.
Đêm qua họ đã có một trận "vật lộn" kịch liệt, kéo dài chừng hai canh giờ, mọi tư thế có thể dùng đều đã thử qua hơn năm lần, đến cuối cùng Lăng Thu Quân còn chẳng thốt nên lời van xin.
Sáng nay khi Thẩm Tam về xem thì Lăng Thu Quân vẫn còn ngủ, không ngờ bây giờ nàng đã nhanh chóng hồi phục như vậy.
Từ cách nàng đi lại bằng hai chân vừa rồi cũng không nhìn ra điều gì khác thường, xem ra sau lần "mưa mây" thứ hai này, tiềm lực cơ thể của Lăng Thu Quân cũng đã được phát huy.
Xem ra quả đúng là "chỉ có trâu ch��t vì mệt, chứ không có ruộng nào hỏng được"...
“Hừ!”
“Ta đâu phải nữ tử bình thường, ta cũng từ nhỏ luyện võ, thân thể không yếu ớt như ngươi nghĩ đâu!”
Lăng Thu Quân nhìn ánh mắt của Thẩm Tam, tự nhiên hiểu rõ Thẩm Tam đang nghĩ gì.
Nàng lập tức đỏ mặt lườm Thẩm Tam một cái.
Vốn dĩ Lăng Thu Quân cũng cho rằng sáng nay mình sẽ không dậy nổi.
Lại không ngờ rằng, hôm nay tỉnh dậy thì toàn thân lại cảm thấy một sự thoải mái khó tả.
Thậm chí ngay cả vết thương trước đó cũng đã hồi phục đến bảy tám phần, thật không biết là do công hiệu của thảo dược, hay là do nguyên nhân kia...
Chỉ là sáng sớm thức dậy, nàng cảm thấy đói cồn cào.
Nàng liền chuẩn bị ra ngoài tìm gì đó ăn, lại không ngờ vừa lúc gặp Thẩm Tam và mọi người đang bàn chuyện Tiểu Hầu gia, Lăng Thu Quân lúc này mới bước đến.
“Tốt!”
“Nếu nàng đã không sao, vậy sơn trại cứ giao cho nàng.”
“Ta muốn đi đến sơn cốc kia xem qua một chút trước.”
“Hãy trông chừng họ cẩn thận, nếu không, chính sơn cốc này sẽ là nơi chôn thân của chúng ta đấy.”
Thẩm Tam chậm rãi nói, đứng lên.
Truyện này, cùng bản dịch kỹ lưỡng, đã được xuất bản độc quyền tại truyen.free.